Hoa Hồng Đỏ - Chương 79
Cà phê đắng thật Phó Lâm Viễn nuốt xuống ánh mắt vẫn dán chặt lên Trần Tĩnh
Anh đặt tách cà phê xuống
Bầu khí yên ắng một lúc Trần Tĩnh bối rối cô cố tỏ bình tĩnh đồng hồ và : “Tổng giám đốc Phó về ”
Vừa xong cô đã vội vã dậy
Phó Lâm Viễn cũng dậy Trần Tĩnh rời khỏi ghế cầm theo túi quà Phó Lâm Viễn liếc một cái nếu như là thứ khác cô nhận thì cũng thèm cầm trong đó là món quà khắc tên của cô vì Phó Lâm Viễn cũng thuận tay cầm theo
Trần Tĩnh ở phía
Anh bước theo ở phía cách đó xa ngang qua suýt một chút nữa là đụng Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn đưa tay che chở cho cô Trần Tĩnh bước ngang qua quầy thanh toán suýt quên trả tiền đó mới chợt nhớ bèn xoay Lúc Phó Lâm Viễn đã ở quầy lễ tân cầm điện thoại quét mã QR thanh toán Trần Tĩnh thấy định lui ngoài
Bất chợt cổ tay cô nắm lấy nhẹ nhàng kéo
Phó Lâm Viễn cô thanh toán xong cầm chiếc túi liếc cô một cái nắm cổ tay cô kéo bước khỏi nhà hàng
Trần Tĩnh nhẹ nhàng xoay cổ tay
Anh buông lỏng tay
Trần Tĩnh mở cửa xe cảm giác bản thân chạy ngay Cô mấy giây đó tự nhủ thật sự bình tĩnh kế tiếp vẻ mặt cô thờ ơ cúi ghế lái phụ
Phó Lâm Viễn đặt túi quà trong lòng cô
“Món quà khắc tên của em nếu vứt thì cho lắm”
Nói xong bước đến ghế lái lên xe khởi động
Trần Tĩnh cúi đầu túi quà trong ngực
Cô cũng hứng thú mở xem
mà thứ khắc tên của cô đúng là nên vứt
Cô ngắm khung cảnh phía bên ngoài cửa sổ
Không một ai thể cho cô biết cô nên làm gì khi đàn ông mà cô đã thích nhiều năm tình cảm với cô
Giống như hiện tại —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULLVN—
Phó Lâm Viễn vẫn mối quan hệ của họ tiến thêm một bước nhưng cô hề điều đó xảy chút nào
Tốt nhất là
Nếu tiến xa hơn thì chuyện gì sẽ xảy
Hoa hồng trắng trong tim hôm nay đang ở cô đã trở tại hai họ vẫn kết hôn chẳng lẽ cô cũng chỉ là trò tiêu khiển tạm bợ của Phó Lâm Viễn thôi
Chiếc xe nhỏ màu đen dừng lầu
Trần Tĩnh cầm túi quà lên đặt nó lên tay vịn của bộ điều khiển trung tâm cô ngước mắt Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó thứ quà xa xỉ cho dù khắc tên lên thì cũng thể sửa ”
Ngụ ý rằng cô sẽ đón nhận món quà
Tay Phó Lâm Viễn nắm lấy vô lăng đầu sang cô
Trần Tĩnh thể chống cự ánh mắt của cô vội vàng thu tầm mắt xoay xuống xe nhưng đột nhiên nắm tay cô giữ Phó Lâm Viễn nắm lấy mu bàn tay cô Trần Tĩnh đầu Bàn tay với khớp xương rõ ràng của đàn ông đang nắm chặt lấy tay cô trong mắt ẩn chứa sự nhẫn nhịn : “Trần Tĩnh em nghĩ một chút ”
Bàn tay của cô mảnh mai và trắng nõn nà đang níu Ánh đèn đường rọi chiếu lên đôi bàn tay đang nắm lấy hiện lên vẻ xinh Tim của Trần Tĩnh nhịn đập mạnh cô thẳng rút tay về đẩy cửa xe bước xuống
Phó Lâm Viễn đặt tay chỗ tay vịn
Mu bàn tay nổi lên gân xanh khớp xương cũng rõ ràng
Lòng bàn tay vẫn còn lưu ấm từ cô
–
Về đến nhà Tiếu Mai đã tắm táp xong xuôi đang sô pha xem tivi Tiểu Mang đang cảm uống thuốc Trần Tĩnh nhắc nhở cô mau chóng nghỉ ngơi
Tiểu Mang về phòng nghỉ
Trần Tĩnh xuống bên cạnh Tiếu Mai tối nay Tiếu Mai tự tắm rửa Tiểu Mang chỉ ở một bên giúp đỡ đôi lúc Tiếu Mai hiếu thắng
Tiếu Mai hỏi thăm hôm nay cùng Phó như thế nào
Trần Tĩnh ngưng một chút đó : “Tốt lắm ạ”
Cô cũng nhiều xem thời gian một chút cũng đến giờ Tiếu Mai nên ngủ cô dìu bà về phòng Trong phòng của Tiếu Mai một chiếc xe lăn Trần Tĩnh chiếc xe lăn thứ là do Phó Lâm Viễn mua Trần Tĩnh dém chăn cho Tiếu Mai thật cẩn thận đó mới rời
Sau khi đóng cửa
Cô dựa cánh cửa ngây một lúc
Sau đó cô mới lấy bộ đồ ngủ vòi hoa sen tắm
Để mặc nước nóng làm ướt cả trong lòng Trần Tĩnh loạn nhịp mang theo vài phần bất an đúng chính là cảm giác bất an
Có thể là dám đánh cược
Một lần là đủ mặc dù cô rơi nước mắt cũng bình tĩnh xử lý những chuyện đó nhưng vẫn để những vết thương nhỏ li ti dày đặc giống như những vết kim châm trong lòng cô
Điều khiến cô tin tưởng Phó Lâm Viễn nữa tin sẽ thật tâm thật lòng
Cô đã từng nghĩ đến chuyện thị trấn Chu trải qua một cuộc sống bình dị chốn đồng quê dần dần lãng quên tất cả về cuộc sống đô thị phồn hoa đó làm việc tại quê nhà trong tương lai thậm chí là kết hôn sinh con ở đây cứ giản dị thuận theo tự nhiên để cho lòng tự xác định phương hướng
–
Một đêm Trần Tĩnh ngủ hề ngon giấc hôm cô còn việc lúc sáng sớm tỉnh dậy thời tiết quá lý tưởng bầu trời mây đen xám xịt khách sạn ở bên cần một ít tài liệu công ty lắp đặt thiết gọi điện tới cô hỏi xem cô lựa chọn cái nào Sau khi Trần Tĩnh thay quần áo ăn sáng xong thì mới xuống sảnh những thứ mà Chu Thần Vĩ mua ngày hôm qua sẽ gửi đến khách sạn
Anh gọi điện cho Trần Tĩnh
Vừa mới xuống lầu Trần Tĩnh đã thấy
Hai cùng bước lên xe tới khách sạn Chu Thần Vĩ hỏi Trần Tĩnh về chuyện mua bán cổ phiếu chui nhưng cũng đã chuẩn sẵn sàng mọi tình huống Nếu như tập đoàn Phó Hằng thật sự mua vì để ảnh hưởng đến Trần Tĩnh sẽ bán chúng Anh biết Trần Tĩnh cách để quyết định mọi chuyện khi hai xuống xe Chu Thần Vĩ cầm theo đồ theo
Trần Tĩnh cũng cầm phụ một chút đồ hai gọi công nhân xây dựng phụ giúp di chuyển
Người phụ trách của công ty lắp đặt thiết lau mồ hôi với Trần Tĩnh: “Điện nước sẽ sớm lắp đặt khi lắp đặt điện nước xong chúng sẽ lát gạch”
Trần Tĩnh : “Vất vả ”
“Không vất vả vất vả” Được hợp tác với một tập đoàn lớn giống như tập đoàn Phó Hằng công ty lắp đặt thiết làm việc hết sức năng nổ biết ngày đêm là gì gia công và làm việc như những chú “ong thợ” chăm chỉ
Đương nhiên tiền lương cũng cao hơn bình thường
Và thời gian cũng nhanh hơn nhiều so với những dự án khác
Trần Tĩnh đội mũ bảo hộ lao động bên trong xem Chu Thần Vĩ bên ngoài chuyện với phụ trách dự án Buổi trưa bọn họ cùng dùng bữa đó Trần Tĩnh cùng trở văn phòng ở thị trấn Chu với Chu Thần Vĩ Trần Tĩnh cổ phiếu tạm thời bảo Chu Thần Vĩ vốn đã định xong giá bán thấy thì chút kinh ngạc
“Trần Tĩnh em đã vất vả ”
“Phải hôm nay là sinh nhật tối nay tổ chức buổi tiệc thịt nướng gọi mấy bạn cùng đến tụ tập”
Trần Tĩnh thấy về phía Chu Thần Vĩ : “Sinh nhật vui vẻ nhé”
Chu Thần Vĩ
Anh : “Cảm ơn em mua chút nguyên liệu lát nữa em nhớ dẫn theo Tiểu Mang đến nhé”
Trần Tĩnh gật đầu đồng ý
Chu Thần Vĩ xuống cầu thang tới đầu cầu thang thì bước chân dừng Thực hôm qua đã thấy cảnh Trần Tĩnh mua kem và Phó xé vỏ kem giúp cô Mặc dù giữa hai họ hề bất kỳ động tác thân mật nào nhưng trong khoảnh khắc đó trái tim cứ đập liên hồi chẳng biết nữa tóm là đập nhanh
Còn một chút hoảng hốt
Chu Thần Vĩ khựng ở cầu thang mấy giây đó bước nhanh xuống lầu
Anh bộ đến siêu thị
Vừa thấy Phó Lâm Viễn cầu thang cắn điếu thuốc lá đang trả lời điện thoại Anh Phó hợp với nơi nhưng dường như là mà khác ngẩng đầu lên ở đây Chu Thần Vĩ bước tới mỉm chào hỏi: “Anh Phó”
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên
Chu Thần Vĩ mặc một chiếc quần jeans màu trắng đang nở nụ rạng rỡ Xương quai hàm của Phó Lâm Viễn bạnh vẻ mặt thờ ơ và cũng ý định đáp lời lúc Vu Tùng mang tài liệu đến Chu Thần Vĩ chào hỏi với Vu Tùng đó : “Tối nay sẽ tổ chức tiệc nướng nếu như Phó với Vu thời gian thì đến tham gia nhé”
“Trần Tĩnh cũng sẽ tới” Chu Thần Vĩ thêm
Phó Lâm Viễn mắt Chu Thần Vĩ tiếng nào
Vu Tùng thấy sang ông chủ của theo bản năng đó vội nở nụ trả lời: “Được thôi để tối xem rảnh là tới ngay”
Chu Thần Vĩ đáp
Sau đó rời tiến về phía siêu thị ở phía bên
Vu Tùng yên lặng trong chốc lát sang phía Phó Lâm Viễn
“Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc xuống dùng đầu ngón tay búng một cái tỏ ý kiến gì
Thế nhưng Vu Tùng biết vì Trần Tĩnh dù bây giờ tổng giám đốc Phó làm bất cứ điều gì khác với lúc bình thường cũng gì làm lạ
–
Buổi tối
Bữa tiệc thịt nướng do Chu Thần Vĩ tổ chức bãi đất trống ở phía cửa hàng hoa cũng quá đông chỉ một vài bạn thân của Tiểu Mang cũng đến thuận tiện dẫn theo Tiếu Mai
Dù thị trấn Chu cũng chỉ nhỏ như lòng bàn tay quanh quẩn cũng chỉ vài như
Trần Tĩnh bận rộn trong văn phòng tới hơn năm giờ mới bước xuống lầu cô đến bãi đất trống phía cửa hàng hoa thấy Chu Thần Vĩ đang bận rộn vỉ nướng
Tiếu Mai ở ghế
Tiểu Mang đang phụ giúp Chu Thần Vĩ Lâm Tú Lệ cũng vòng quanh mấy vòng Tiếu Mai : “Không khí ở ngoài trời dễ chịu thật ở mãi trong phòng sẽ ngột ngạt chết mất”
Trần Tĩnh rót cho bà một ly rượu : “Mẹ uống nhiều đấy”
Tiếu Mai liếc cô một cái : “Mẹ biết ”
Trần Tĩnh tủm tỉm vốn là cô định qua đó giúp đỡ nhưng Tiểu Mang và Chu Thần Vĩ đuổi cô Lâm Tú Lệ cũng kéo cô qua bên rằng cô cứ yên một chỗ là tay nghề nướng thịt của Chu Thần Vĩ cũng quá tệ
Vào lúc
Vu Tùng mang theo một đống bia cùng với một số đồ uống và thức ăn nhẹ tay về phía bên Trần Tĩnh thấy thì sửng sốt một chút Vu Tùng khẽ mỉm
Anh đặt những thứ lên chiếc bàn lớn ở phía trung tâm bữa tiệc đó với bộ mọi đang mặt: “Anh Phó mời mọi ”
Tiểu Mang thấy thì vỗ tay hoan hô : “Cảm ơn Phó”
Mấy trai khác cũng : “Chính là Phó làm doanh nhân đó Tập đoàn Phó Hằng ”
Vu Tùng gật đầu
Mấy trai thấy thì òa lên cảm ơn Phó Tiếu Mai bắt lấy tay Trần Tĩnh : “Cậu Phó cũng bụng quá ”
Chu Thần Vĩ bận bịu luôn tay luôn tay
Anh ngước mắt lên hỏi Vu Tùng: “Anh Phó tới ”
Vu Tùng : “Anh Phó vẫn đang làm việc”
Anh khẽ liếc Trần Tĩnh Trần Tĩnh khựng một lát đó bình tĩnh gật đầu với Vu Tùng đặt đồ đạc xuống định rời nhưng Tiểu Mang giữ rủ ở cùng ăn chung với mọi
Vu Tùng thôi
Thế là xuống
Lâm Tú Lệ cũng chút tò mò về cái Phó bà tức khắc chen hỏi Trần Tĩnh và Tiếu Mai Tiếu Mai rằng là ông chủ cũ của Trần Tĩnh nhưng bây giờ cũng là đầu tư dự án khách sạn siêu thị ở phía đối diện cũng là mở chắc hẳn dạo đang tới thị trấn Chu nghỉ dưỡng Tiếu Mai nghĩ một nhân vẫn lớn như đến thị trấn Chu chắc hẳn là tới để thư giãn
Chuyện công việc ngược chỉ là phụ
Không thể rằng Tiếu Mai thông minh cũng đoán đúng tới bảy tám phần chỉ còn thiếu hai ba phần còn
Tiếu Mai đặc biệt ấn tượng đối với Phó Lâm Viễn vì luôn miệng khen ngợi với Lâm Tú Lệ
Trần Tĩnh một bên yên lặng lắng gì cả
Một lúc mấy trai bên phía Chu Thần Vĩ đã gần như nướng xong bọn họ bưng đồ ăn lên bàn Trần Tĩnh uống đồ uống chỉ trong chốc lát phía đầu ngõ bên xuất hiện một bóng ngang qua Bóng dáng cao mặc một chiếc áo sơ mi đen phối hợp với quần Tây đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đang về phía quán mì của chị Lý Vu Tùng cũng thấy
Anh với Trần Tĩnh: “Anh Phó ăn cơm tối chắc là ăn mì”
Trần Tĩnh ậm ừ
“Này là Phó ngang qua ” Tiếu Mai cũng thấy bà lập tức đẩy thịt nướng bưng lên bàn sang cho Trần Tĩnh : “Con đem một phần sang cho Phó đưa đồ uống và thức ăn nhẹ đến mà chính bản thân ăn gì”
Trần Tĩnh Tiếu Mai một cái
Cô bưng khay lên : “Vâng ạ”
Nguyên nhân chính là quán mì của chị Lý cách đây quá gần chỉ cách một con ngõ nhỏ nơi náo nhiệt biết bao nhưng chỗ của chút vắng vẻ Trần Tĩnh trong ngõ
Một lúc đã đến đầu ngõ
Phó Lâm Viễn mới xuống ở cạnh bàn tay áo xắn lên cao và cổ áo sơ mi mở
Trần Tĩnh chạm ánh mắt của cô khựng đó tiếp tục về phía đặt thịt nướng lên bàn : “Cảm ơn vì số bia và đồ uống mà bảo Vu Tùng mang qua”
Trên bàn của Phó Lâm Viễn đặt một tách trà
Anh cầm lên nhấp một ngụm đó đưa mắt Trần Tĩnh
Anh : “Có em cảm giác an ”
“Tôi sẽ cho em”
Trần Tĩnh lập tức sửng sốt