Hoa Hồng Đỏ - Chương 78
Trần Tĩnh thấy ánh mắt của lạnh như băng khi lời đồng ý cô bất chợt ý thức lúc đây cô và đang hai lối suy nghĩ khác Điều mà cô quan tâm là sự thay đổi ý kiến một cách tùy tiện của mà dường như đang để ý đến là đàn ông
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé
Để ý đến đàn ông ở bên cạnh cô
Đôi mắt xinh của Trần Tĩnh ngước lên vài áng mây xám bầu trời lọt tầm mắt cô cô ngắm đôi lông mày từng đường nét khuôn mặt và cả đôi môi mỏng của
Phó Lâm Viễn cũng cô siết nhẹ tay giọng trầm xuống: “Em hài lòng chứ”
Trần Tĩnh yên lặng mấy giây
Cô bỗng nhiên : “Tôi ăn kem ăn ”
Lông mày Phó Lâm Viễn nhướng lên buông cô
“Mua ở ”
Trần Tĩnh đưa tay vuốt mái tóc về phía quầy tạp hóa ở phía nơi chứa nhiều kỷ niệm đối với cô khiến cô nhớ ngày còn học tiểu học Hồi đó hễ tan học là cô chạy tới quầy tạp hóa cầm một tệ để mua kem vẻ bề ngoài của cửa hàng vẫn y như xưa hề thay đổi theo tháng năm
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé
Bác bán hàng năm nay năm mươi tuổi cầm chiếc quạt ở phía bên lướt xem douyin điện thoại Trần Tĩnh bước tới mở cánh tủ lạnh lấy một que kem
Cô chuẩn trả tiền
Tiếng bước chân từ phía truyền tới Phó Lâm Viễn giơ điện thoại lên quét mã QR thanh toán
Dáng cao khiến cửa tiệm bỗng chốc trở nên chật hẹp đổ bóng lên Trần Tĩnh tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn rỏi săn chắc
Anh rút tay
Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn cúi đầu cô
Trước cửa quán cũng một mái hiên Trần Tĩnh phấn khích ăn nhưng khi cô lấy kem bên cạnh dáng vẻ quá tùy ý
Từ tới nay khi ở mặt
Cô bao giờ giống như luôn luôn giữ ý tứ lịch sự cho dù là lúc ăn bánh ngọt cũng
Cô xúc động
Lúc đầu cô tức giận chuyện giữ lời nhưng đó ý thức rằng đổi ý thể là xuất phát từ tình cảm cá nhân Trần Tĩnh chút bối rối
Ngón tay thon dài đoạt lấy que kem trong tay cô Trần Tĩnh sửng sốt ngước mắt lên Phó Lâm Viễn cụp mắt xé vỏ kem xé xong mới đưa cho cô
Đôi mắt hẹp dài của cô
Trần Tĩnh vài giây đưa tay nhận lấy cô cắn một miếng kem lạnh buốt Cô bình tĩnh một chút : “Tổng giám đốc Phó ở Hải Thành quán tạp hóa thế ”
Phó Lâm Viễn nhét hai tay túi quần từ tốn liếc một cái: “Có nhưng cũ kỹ đến ”
Trần Tĩnh
“Cũng đúng Hải Thành là một thành phố lớn”
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt về phía cô Trần Tĩnh cắn miếng nữa lúc cô ăn kem là cứ như thế cắn một miếng ngậm trong miệng nhai mới nuốt xuống
Tức thì tức giận thì giận
thấy một mặt như thế của cô cũng đáng giá
Trần Tĩnh lời cảm ơn với nhưng nghĩ tới lúc nãy tức giận và thờ ơ với cô thế nên nữa Ngày hôm nay còn kết thúc Trần Tĩnh chợt nhớ rằng hôm nay ở thị trấn một buổi biểu diễn múa rối bóng cô đưa tay kéo lấy tay áo : “Tổng giám đốc Phó sẽ dẫn xem múa rối”
Nói cô tự bước xuống bậc thang
Phó Lâm Viễn ống tay áo mà cô mới buông theo cô xuống bậc thang Chiếc xe nhỏ màu đen đậu ở bãi đỗ xe gần nhà Trần Tĩnh
Đi đường lớn của thị trấn Chu đó rẽ chính là ngôi đình của thị trấn Phó Lâm Viễn cô chốc chốc cắn một miếng kem dáng vẻ tập trung chỉ đường
Anh đã gật đầu đồng ý
Lúc cô vẫn nghiêm túc dẫn dạo
Điều khiến … cảm thấy tâm trạng của bản thân đã hơn nhiều
Rẽ một khúc ngoặt đến chỗ nhà thờ của thị trấn ngay từ phía xa đã thấy giọng hát kinh kịch bên ngoài nhà thờ dựng một cái sân khấu nhỏ hát nấp ở phía bức màn điều khiển con rối biểu diễn ở phía qua một cửa sổ nhỏ Người xem cũng đông lắm mấy già và một vài đứa trẻ chạy qua xung quanh
Những trẻ tuổi cũng chỉ một vài đa phần đều ở ghế chơi điện thoại
Trần Tĩnh dừng bước cô sang Phó Lâm Viễn một cái cũng dừng hai tay đút trong túi quần biểu diễn múa rối Người biểu diễn thật sự giỏi làm cho những con rối nhảy múa nhào lộn giơ tay lên lùi về phía kết hợp cùng với giọng hát trông sinh động mấy đứa trẻ xem đứa nào đứa nấy đều cực kì phấn khởi
Trần Tĩnh hỏi: “Tổng giám đốc Phó biết bài hát là bài hát ở bộ phim nào ”
Sau khi thấy Phó Lâm Viễn đầu sang cô
Vẻ mặt lạnh lùng trầm mặc mấy giây mới : “Tây Du Ký”
Trần Tĩnh mỉm là cũng biết Cô chỗ khác tiếp tục ăn kem cũng đã ăn sắp hết Phó Lâm Viễn cô chốc lát đó ngước mắt lên thấy ở cạnh ngôi đình còn một ao sen bên trong đọng nước đục vài bông sen đã tàn còn mấy chú vịt con bơi bì bõm thư thái
Đã ăn xong kem
vẫn một chút kem chảy lên mu bàn tay Trần Tĩnh cô dùng bàn tay còn lấy khăn giấy từ trong túi xách bên trong là cả một gói khăn giấy Sau khi lấy một bàn tay mảnh khảnh vươn tới đoạt lấy gói khăn giấy Phó Lâm Viễn rút một chiếc khăn bắt lấy cổ tay cô
Trần Tĩnh khựng
Cô rút tay về trong vô thức
Phó Lâm Viễn nắm chặt tay khiến cô thể cử động mí mắt của còn thèm động lau sạch vết kem mu bàn tay cô
Sắc trời ngày càng mờ tối
Gió thổi khiến cho cổ áo sơ mi của loạn lên Trần Tĩnh giương mắt lên cao như đó ngăn cản gió lưng ngược phía ánh sáng càng khiến cho đường nét gương mặt hiện lên rõ ràng
Không biết trôi qua bao lâu Trần Tĩnh mới rút tay về
Cổ tay cô nóng ran
Phó Lâm Viễn vò nát chiếc khăn giấy tiện tay ném thùng rác bên cạnh ao sen Trần Tĩnh vẫn yên đó ngây cô : “Trước đây ao sen lan can lớn đều cho bọn trẻ con tới gần chỗ chơi đùa bởi vì ma nước”
Phó Lâm Viễn sang
Sau khi thấy thì bật
Trần Tĩnh sang : “Thật sự là chuyện như đấy”
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt đôi mắt cô hiệu cô cứ tiếp Trần Tĩnh kể rằng đây một bạn thời thơ ấu của cô từng chơi ở cạnh cái ao vì rêu xanh ở đó cô bé đã xuống để sờ chỉ trong chớp mắt một thứ gì đó bỗng vươn bắt lấy cổ chân của cô bé và kéo xuống cái thứ đó màu trắng lóa trông giống như khúc xương
Sau đó
Cũng may là trong nhà thờ của thị trấn một ông cụ đang uống trà Thấy thế ông cụ vội đặt chén trà xuống nhanh chóng ngoài đến khi cô bạn nhỏ sắp chìm hẳn thì ông đã kịp nắm lấy bàn tay nhỏ bé dùng sức kéo lên Ông cụ cao ở ao mà thể Sau đó chỗ mới xây thêm lan can
Phó Lâm Viễn cô: “Chính mắt em thấy ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Phó Lâm Viễn hạ thấp giọng xuống : “Chỉ là đạp trúng rêu xanh trơn quá nên mới trượt xuống thôi”
Trần Tĩnh: “…”
lừa
Bất chợt điện thoại của Trần Tĩnh đổ chuông cô mở xem gọi đến là Tiếu Mai Cô bắt máy giọng Tiếu Mai từ trong điện thoại truyền đến: “Bữa tối con về ăn ”
Trần Tĩnh sang phía Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn đút tay ở trong túi quần ở mặt cô vẻ mặt tỉnh bơ Trần Tĩnh suy nghĩ một chút đáp : “Không mẹ ạ ăn tối xong con mới về”
“Được con mua chút đặc sản gì cho Phó ”
Trần Tĩnh : “Đợi con hỏi đã”
Tiếu Mai xong đó bà nghĩ một chút : “Phải ở thị trấn bên cạnh một quán ăn ở ven bờ suối đấy con dẫn Phó tới đó ăn ”
Trần Tĩnh đang lo lắng biết tối nay ăn gì
Vừa tới đây cô : “Dạ ạ”
“Ừ mẹ cúp nhé”
Nói xong Tiếu Mai cúp điện thoại
Trần Tĩnh buông điện thoại xuống xem giờ đồng hồ đó ngẩng đầu Phó Lâm Viễn : “Mẹ đề cử một quán ăn để dẫn tới đó ăn thử nhé”
Phó Lâm Viễn đã thấy cuộc trò chuyện của mẹ con cô
Anh ‘ừm’
Sau đó họ bộ trở nơi đậu xe Trên chiếc xe ô tô Trần Tĩnh là chỉ đường trong khi đó Phó Lâm Viễn cầm tay lái đó nhấn đạp ga lái theo hướng mà cô chỉ
Trần Tĩnh yên lặng đó trong phút chốc
Cô đưa mắt gò má lạnh lùng của đàn ông: “Khi nào tổng giám đốc Phó về Bắc Kinh”
Phó Lâm Viễn chống cằm xoay đầu cô : “Phải xem tình hình như thế nào đã”
Trần Tĩnh yên lặng lắng
Cô nghĩ rằng cần mua chút đặc sản gì đó khi rời rõ ràng là Tiếu Mai cảm ơn Phó Lâm Viễn
“Không cần mua đặc sản gì đó ” Anh thu hồi tầm mắt lên tiếng cũng cắt ngang mạch suy nghĩ của cô Trần Tĩnh khựng ồ lên chiếc xe con màu đen đã lái tới thị trấn bên cạnh cách cũng khá gần thị trấn sầm uất hơn thị trấn Chu một chút bởi vì ở gần khu trung tâm thành phố hơn hơn nữa cũng một vài nhà máy quy mô nhỏ đặt ở đó
Họ lái xe đến bên cạnh dòng suối
Trời đã tối hẳn
Đèn đã bật lên quang cảnh thật sự tệ tất cả bàn ghế đều là loại mới bày biện ở bên ngoài trời chẳng khác nào một khu xưởng nhỏ Trần Tĩnh nghĩ hình như dẫn Phó Lâm Viễn tới những quán như thế cho lắm Cô đang nghĩ là hỏi Phó Lâm Viễn là đổi sang chỗ khác nhưng lời còn nhân viên phục vụ đã đem đồ ăn ngang qua
Phó Lâm Viễn nắm lấy bả vai cô cô sang một bên
Nhân viên phục vụ đang bưng món súp cá nóng hổi tay
Trần Tĩnh ngẩng đầu Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó qua chỗ khác ăn ”
“Cứ ở đây ” Anh
Trần Tĩnh nghĩ thầm thì ăn ở đây
Người phục vụ tới chào hỏi một chỗ trống bên cạnh bờ suối Trần Tĩnh qua đó Phó Lâm Viễn cũng xuống phía đối diện cô ghế ở chỗ đều cao chân của Phó Lâm Viễn dài cho nên đủ chỗ để chân hai chân dạng đưa tay kéo thấp cổ áo xuống Trần Tĩnh cầm lấy menu gọi món xong thì đặt nó xuống
Sau đó cô mới nhận rằng hầu hết các bàn ở đây đều là các đôi nam nữ đang
Cứ như là một nhà hàng dành cho các cặp tình nhân
Cô gái bàn bên cứ vô tình hữu ý lướt qua mặt của Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh cũng lơ đãng sang đó cô thấy tiếng suối chảy cô bèn đầu về phía dòng suối ánh đèn phản chiếu lên mặt nước trông khá là thơ mộng Phó Lâm Viễn đặt điện thoại xuống thì đã thấy góc nghiêng của cô trong khung cảnh nên thơ
Anh yên lặng trong chốc lát
Ngay lúc đây
Vu Tùng trong tay còn cầm theo một túi quà đặt tay của Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh đầu thì thấy Vu Tùng cô sửng sốt Vu Tùng mỉm với cô gật đầu một cái rời
Phó Lâm Viễn đặt túi quà đó ở bên phía tay trái
Trần Tĩnh liếc mắt qua hộp quà đó nhưng cũng để ý lắm bởi vì ngay đó thức ăn đã dọn lên
Thức ăn ngon đến bất ngờ
Mang đậm hương vị của thành phố Chu hề giống bất kỳ một nhà hàng nổi tiếng hào nhoáng mạng nào cả chẳng trách kinh doanh đến hóa đều lý do cả
Sau bữa ăn
Trần Tĩnh uống nước ngô
Hơn một nửa số đĩa trong bữa ăn đã dọn chỉ còn đồ uống ở bàn cốc của Phó Lâm Viễn là cà phê đem túi quà đặt tới mặt Trần Tĩnh
Đó là logo của một thương hiệu cao cấp hàng đầu
Trần Tĩnh dùng sức cắn ống hút theo bản năng
Phó Lâm Viễn cô : “Lần tới thành phố Chu lý do chính là vì em”
Vốn dĩ ngay từ đầu cô cũng dự cảm như thế nhưng đến khi thật sự Trần Tĩnh bỗng cảm thấy chút gì đó chân thực cô siết chặt chiếc cốc trong tay đàn ông phía đối diện ánh đèn mờ ảo
Phó Lâm Viễn cô mấy giây : “Trần Tĩnh”
“Nghe vẻ vô lý nhưng mà trái tim rung động với em thậm chí là trở nên mất kiểm soát tuy rằng đây là điều vô cùng bất ngờ nhưng cũng cực kì hợp lý”
“Em thử cân nhắc đến ”
Cả Trần Tĩnh như đóng đinh một chỗ
Cô cứ thẫn thờ ở đó biết phản ứng như thế nào cả
Phó Lâm Viễn thấy cô như khẽ chỉnh cổ áo hỏi: “Em sẽ còn rung động vì chứ”
Một bông hồng trắng thoáng vụt qua trong tâm trí
Trần Tĩnh vô thức lắc đầu
Sắc mặt Phó Lâm Viễn lạnh mấy phần