Hoa Hồng Đỏ - Chương 77
Trần Tĩnh : “Ăn Tiểu Mang em nghỉ ngơi chị giúp mẹ tắm rửa”
Mang cũng lịch làm việc Trần Tĩnh trở về thì sẽ đổi ca để cô về phòng Cô còn trẻ vẫn thích chơi game sở thích như những trẻ tuổi khác
Trần Tĩnh qua đỡ Tiếu Mai dậy
Tiếu Mai dậy hỏi: “Con mời Phó ăn gì ”
Tiếu Mai biết Phó đến thị trấn đêm nay Trần Tĩnh mời ăn cơm Bà ấn tượng về Phó Tuy trông vẻ lạnh lùng khó gần nhưng thật lòng quan tâm và chăm sóc Trần Tĩnh Phòng bệnh do đổi Tiểu Mang do tìm giỏ trái cây do tặng hoa cũng do tặng hạng mục của Trần Tĩnh cũng là đầu tư
Nghe siêu thị ở phía đối diện cũng là do mở
Đối với Tiếu Mai đàn ông như là một vô cùng lý tưởng
Trần Tĩnh dìu Tiếu Mai phòng tắm để bà xuống : “Anh ăn mì con dẫn đến chỗ chị Lý ăn”
“Ăn mì Chỉ ăn mì thôi ” Tiếu Mai kinh ngạc: “Trần Tĩnh thế loa qua quá”
Giọng điệu Trần Tĩnh thản nhiên: “Anh ăn sơn hào hải vị chán thỉnh thoảng ăn mấy thứ bình dân như thế cũng ạ”
Nghe Tiếu Mai cảm thấy lý hơn nữa thị trấn Chu cũng ít món ăn ngon
Bà : “Đợi mẹ khá hơn nếu Phó vẫn còn ở thị trấn Chu mẹ sẽ nấu một bữa mời ”
Trần Tĩnh sửng sốt
Cô Tiếu Mai “Mẹ cần ”
Tiếu Mai vẻ mặt nghiêm túc của Trần Tĩnh suy nghĩ một chút cảm thấy vẻ đường đột vì thế đành từ bỏ Do bà suy nghĩ nông cạn cho dù báo đáp khác nhưng ngoài chút tài nghệ nấu nướng thì cũng chẳng làm gì Thôi cứ để Trần Tĩnh tự xử lý một nhân vật lớn như bà cũng nên nấu mấy món bình thường mời
Cô lau cho Tiếu Mai đó rửa chân rửa mặt
Tiếu Mai buồn bực về tình trạng thể cử động của hiện giờ bà ngày mai sẽ thử tự lau Trần Tĩnh bà đừng giày vò bản thân
Cô đỡ Tiếu Mai trở về phòng nghỉ ngơi
Lúc Trần Tĩnh mới cởi tóc bước phòng tắm tắm rửa Cửa sổ phòng tắm đang mở hướng con hẻm phía lúc Trần Tĩnh tắm rửa cô về phía cửa sổ thì chợt nhớ tới cảnh lúc nãy cô cầm ô rời
Anh cũng luôn cầm chiếc ô đen phía cô đầu ngón tay kẹp điếu thuốc khói bay lượn lờ hòa màn mưa mù Chỉ mấy bước trong ngõ nhỏ ngoài tiếng bước chân của hai họ thì còn âm thanh nào khác vang lên Trần Tĩnh thấy tiếng tim đập của mãi đến khi rẽ lên cầu thang trái tim dồn dập của cô mới bình tĩnh
Cô rửa mặt bằng nước ấm
Trần Tĩnh lau khô giọt nước mặt tóc ướt đẫm xõa vai Cô mở mắt cởi khăn lông khoác lên xuống vẻ mê man mặt dần tan biến
Cô khôi phục chút tỉnh táo
Rửa mặt xong Trần Tĩnh bước khỏi phòng tắm phòng khách im ắng Trần Tĩnh nhẹ nhàng về phòng lau tóc Cô mở máy tính bảng tìm kiếm mạng một vài điểm tham quan ở thị trấn Chu
Sáng sớm hôm
Ăn sáng xong Trần Tĩnh xuống lầu chiếc xe màu đen đã đậu cửa Phó Lâm Viễn ở ghế lái một tay đặt vô lăng một tay cầm điện thoại trả lời tin nhắn Trần Tĩnh ở đầu cầu thang đã thấy Số lần tự lái xe chỉ đếm đầu ngón tay hôm nay vẫn mặc áo sơ mi đen và quần dài đen kèm theo một chiếc áo khoác
Là áo khoác chứ áo vest loại tương đối giản dị
“Trần Tĩnh” Giọng Chu Thần Vĩ truyền đến Trần Tĩnh dừng bước giương mắt qua trong tay Chu Thần Vĩ cầm một con cá tới mặt cô hỏi: “Định ngoài ”
Hôm nay Trần Tĩnh cũng ăn mặc giản dị một chiếc áo bó sát phối với áo khoác ngoài và quần dài cô cầm túi tay tóc buộc cao thành thục hơn so với kiểu búi củ tỏi Trần Tĩnh đối diện với ánh mắt của Chu Thần Vĩ mỉm hỏi: “Ừm bác gái thế nào ”
“Không việc gì buổi sáng chợ mua cá hôm qua dì Tiếu ăn thịt kho tàu nếu em ngoài buổi trưa làm xong sẽ mang qua cho dì ” Thật Chu Thần Vĩ đã thấy chiếc xe màu đen bên cạnh hơn nữa cửa xe chỗ ghế lái đã mở Phó Lâm Viễn xuống dựa cửa xe châm một điếu thuốc
Chu Thần Vĩ suy đoán Trần Tĩnh là vì chuyện cổ phần nên chuyện với của tập đoàn Phó Hằng
Cô tâm
Trần Tĩnh cảm thấy vô cùng cảm kích : “Không buổi trưa mẹ và Tiểu Mang ăn tạm chút gì đó là Anh còn chăm sóc bác gái để chạy tới chạy lui cũng lắm”
“Cái là gì chúng ở gần như mà Được em mau lên thăm dì Tiếu ” Nói xong Chu Thần Vĩ xách con cá lên cầu thang Anh đầu Phó Lâm Viễn gật đầu một cái coi như chào hỏi Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn híp
Khuôn mặt vô cảm đối diện với ánh mắt Chu Thần Vĩ
Anh lạnh lùng tâm tư tạo cảm giác như một vị vua chúa
Anh đáp cái gật đầu chào hỏi của Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ cũng cảm thấy gì thu hồi ánh với Trần Tĩnh: “Có việc thì nhớ gọi điện cho ”
Trần Tĩnh mỉm
Cô là
Chu Thần Vĩ bèn lên cầu thang
Trần Tĩnh về phía nữa về phía chiếc xe màu đen Cô bước tới chỗ ghế lái phụ mở cửa xe Phó Lâm Viễn cầu thang thấy Chu Thần Vĩ nhà Trần Tĩnh dáng vẻ tự nhiên
Sắc mặt lạnh lùng dập tắt điếu thuốc khom lưng trong xe
Trần Tĩnh đã thắt dây an
Phó Lâm Viễn ngả ấn nút nâng cửa sổ xe lên Anh cầm vô lăng bằng một tay khởi động xe
Tay cũng quẹt nhẹ Trần Tĩnh một cái
Trần Tĩnh mở điện thoại xem hướng dẫn hỏi: “Tổng giám đốc Phó ”
Chiếc xe màu đen khởi động một tay Phó Lâm Viễn gác lên cửa sổ xe một tay xoay vô lăng trả lời Trần Tĩnh hỏi thêm một câu nữa nhưng vẫn im lặng
Trần Tĩnh ngước mắt lên
Chỉ thấy xe chạy ngoài về hướng thành phố Chu
Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn góc nghiêng lạnh lùng như băng khớp ngón tay nắm vô lăng hiện lên rõ ràng vẻ mặt lạ chớ gần Trần Tĩnh khựng thầm nghĩ chắc đã xác định nơi mà bản thân thế là cô cũng chẳng lên tiếng nữa
Cô phong cảnh bên ngoài cửa sổ
Hôm nay trời nhiều mây thời tiết tính là lắm Nếu như dạo bờ sông biết lạnh nữa Cuối cùng chiếc xe màu đen vẫn dừng trong bãi đậu xe ở ven sông
Sau khi xuống xe
Gió thổi qua khiến Trần Tĩnh run rẩy áo khoác của cô mỏng
Cô thích ứng một chút đến bên cạnh Phó Lâm Viễn : “Tổng giám đốc Phó với kiểu thời tiết như thế ở ven sông sẽ gió lớn thuyền cũng sẽ hoạt động nơi thích hợp chụp ảnh đấy”
“Hồi nhỏ thường đến đây chơi với ba mẹ” Cô nghiêm túc làm hướng dẫn viên du lịch
Nghe Phó Lâm Viễn sang cô
Gió thổi khiến cho mái tóc của cô rối Hôm nay cô trang điểm nhưng làn da vẫn trắng sáng như mọi ngày Giọng khi chuyện dịu dàng còn vẻ sắc bén như ngày hôm qua cả đều dáng vẻ hiền dịu hơn nhiều
Phó Lâm Viễn cũng còn lạnh lùng như lúc ban đầu: “Em đến Bắc Kinh năm mấy tuổi”
Trần Tĩnh dựa lan can mặt hướng về phía suy nghĩ một chút : “Vào năm lớp ba mẹ theo ba tách thế là và mẹ chuyển đến Bắc Kinh”
Phó Lâm Viễn đút tay túi quần
Anh cô: “Chỗ nào ở Bắc Kinh”
Trần Tĩnh tên nơi đó
Là khu nhà cũ của Bắc Kinh hiện giờ vẫn còn nhưng cảnh khá hỗn loạn an ninh Phó Lâm Viễn biết nơi tưởng tượng dáng vẻ của cô thời tiểu học khi con hẻm thông với khu nhà ở Đây là lần đầu tiên trong đời Phó Lâm Viễn hiểu rõ quá khứ của một
Nhắc tới khu nhà ở Trần Tĩnh chợt nhớ tới lúc ba cô còn sống
Trần Tĩnh suy nghĩ một chút ngước mắt gương mặt lạnh lùng của : “Trước tổng giám đốc Phó sống ở Hải Thành ”
Giọng Phó Lâm Viễn khá trầm đáp: “Ừ”
Trần Tĩnh ồ lên Cô thầm nghĩ nhà họ Cố là gia tộc mới gia nhập giới thượng lưu của Bắc Kinh gia tộc của họ ở Hải Thành Gió lớn Trần Tĩnh xoay về phía ngọn tháp đối diện
Cô : “Kia là tháp cầu nguyện lúc nhỏ cũng thường đến đó cầu nguyện”
Cô ba cõng lưng bước từng bậc thang tháp cầu nguyện cao ngút mỗi năm đều ước nguyện một lần Có một năm cô tự ước rằng khi nghiệp thể đến tập đoàn Phó Hằng làm việc Phó Lâm Viễn nương theo ánh mắt của cô ngọn tháp ở phía đối diện sông Sau đó thu hồi tầm mắt về phía phụ nữ mặt
Cô thẳng
Không mặc bộ đồ công sở dường như dáng cô cũng uyển chuyển hơn nhiều Ở thị trấn Chu cô ít khi mang giày cao gót Thật khi ở nơi đây trông cô càng dịu dàng hơn
Lại một cơn gió thổi tới bả vai cô co rụt
Phó Lâm Viễn khẽ liếc mắt cởi áo khoác khoác lên vai cô Trần Tĩnh sững sờ giơ tay định cởi trong vô thức một tay Phó Lâm Viễn đút túi quần một tay giữ chặt bả vai cô để cô cởi áo xuống
Trần Tĩnh khựng
Anh lưng cô
Chiếc áo khoác mang theo ấm cùng với mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi đàn hương
lúc
Có mấy đứa trẻ ôm hoa tới còn cả một đứa bán mứt hoa quả Đứa trẻ chạy đến hỏi: “Anh mua hoa ạ”
Phó Lâm Viễn rủ mắt những bông hoa trong lòng đứa trẻ
Anh rút một bó hoa hồng đỏ thẫm đó lấy điện thoại quét mã thanh toán Đứa trẻ ngoan ngoãn giơ mã QR lên Trần Tĩnh xoay khuôn mặt nghiêm túc đang trả tiền của
Trần Tĩnh tham lam thêm vài lần
Trả tiền xong đứa bé rời Phó Lâm Viễn đặt hoa tay cô: “Không ném nữa”
Trần Tĩnh cầm hoa hồng
Cô nhớ tới bó hoa hồng ném thùng rác
Cô cố ý khiêu khích
“Ném thì thế nào”
Phó Lâm Viễn ngước mắt cô vài giây
“Vậy thì mua ”
Trần Tĩnh: “…”
Cô nhiều với nhất là loại đề tài Cô về phía Phó Lâm Viễn đút tay túi quần theo bên cạnh cô Trần Tĩnh hỏi: “Tổng giám đốc Phó còn chỗ nào nữa ”
“Em sắp xếp ” Anh
Trần Tĩnh bèn đưa rời khỏi bờ sông và tham quan cổng thành cổ Có điều trong cổng thành cổ nhiều cho dù hiện giờ mùa du lịch cao điểm nhưng vẫn đông nghìn nghịt Cổng thành cổ lịch sử lâu đời trong ngõ nhỏ khắp nơi đều là những dấu vết loang lổ do lịch sử lưu Thế nhưng đường cái những du khách mặc quần áo hiện đại
Thế nên cảm giác kỳ lạ
Đối với như Phó Lâm Viễn lẽ quen lắm với những nơi như thế Cô liếc mắt một cái Phó Lâm Viễn bên cạnh cô cổ áo mở
Anh cao thỉnh thoảng cành cây rủ xuống chạm đỉnh đầu
Anh nghiêng đầu né tránh
Luôn ngược chiều lơ đãng về phía Buổi trưa Trần Tĩnh dẫn đến một quán bánh cuốn nổi tiếng để ăn trưa cuối cùng những xếp hàng mà còn gặp trời mưa Phó Lâm Viễn cởi áo khoác trùm đỉnh đầu cô kéo cô sang bên cạnh phía bên là mép mái che
Trần Tĩnh : “Xin quên mang ô ”
Phó Lâm Viễn mái che mưa
Đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc lá dòng cầm ô qua
Hai nhốt ở nơi nhỏ hẹp bỏ điếu thuốc miệng khói thuốc lượn lờ Trần Tĩnh vài giây
Phó Lâm Viễn cũng đầu cô
Bốn mắt một lúc Trần Tĩnh rời mắt nhưng Phó Lâm Viễn vẫn cô chằm chằm Tóc cô gió thổi rối tung túi xách khoác cánh tay trong tay cầm một phiếu xếp hàng Dưới lớp ngói xanh gương mặt của cô càng trở nên xinh Đôi mắt Phó Lâm Viễn sâu thẳm hôn cô
Ý cực kỳ mãnh liệt
lúc ông chủ bên trong gọi tên hai
Mặt mày Trần Tĩnh giãn theo phản xạ túm lấy tay bên trong Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc dáng vẻ bất cần đời theo cô Bên trong chỉ còn một chỗ cho hai Trần Tĩnh lập tức xuống Phó Lâm Viễn duỗi đôi chân dài kéo một chiếc ghế cũng xuống Hai họ chờ quá lâu
Hiện giờ Trần Tĩnh đang đói bụng hơn nữa cũng nhu cầu ở bên ngoài ngắm mưa
Nơi quả thật là thiên đường
Trần Tĩnh cầm bút đánh dấu phiếu chọn món đó hỏi Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó ăn gì Bánh cuốn thịt bò nhé”
Phó Lâm Viễn dập điếu thuốc gạt tàn : “Thế nào cũng ”
Trần Tĩnh gọi cho một phần bánh cuốn thịt bò và một bát canh bò viên
Trần Tĩnh tự gọi cho một phần bánh cuốn trứng thịt Phía lưng bọn họ vô cùng ồn ào hình như bàn ở đây thấp Phó Lâm Viễn tách đôi chân dài giơ tay kéo cổ áo
Cũng may đồ ăn lên nhanh
Chỉ một lát phần của bọn họ đã bưng lên
Trần Tĩnh bắt đầu ăn Phó Lâm Viễn cũng cầm đũa lên ăn Sau khi ăn xong và ngoài đúng lúc trời cũng tạnh mưa Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm hai trong ngõ nhỏ ẩm ướt là một loại cảm giác khác lạ Chuông điện thoại của cô vang lên là Tiếu Mai gửi tin nhắn tới Cô mở xem Tiếu Mai gửi tới một bức ảnh
Một đĩa cá kho vô cùng mắt
Tiếu Mai gửi tin nhắn bằng giọng tới: “Tay nghề của Thần Vĩ cực kì”
Nghe xong Trần Tĩnh trả lời bởi vì lúc đang đường
Phó Lâm Viễn rủ mắt lướt qua màn hình điện thoại của cô cũng thấy lời của Tiếu Mai Vẻ mặt trở nên lạnh lùng Hai đến đầu ngõ rẽ về phía bãi đậu xe ven sông Trần Tĩnh trong xe hỏi: “Tổng giám đốc Phó còn nữa”
Phó Lâm Viễn khởi động xe
Anh liếc cô một cái: “Trở về thị trấn Chu”
Trần Tĩnh : “Được”
Thị trấn Chu còn địa điểm du lịch nào khác nữa ư Trần Tĩnh suy nghĩ một chút nơi quá quen thuộc trái tìm chỗ để Xe chạy thị trấn Chu khi xuống xe đúng lúc gặp mấy thím bưng đồ thủ công từ trong hẻm Bọn họ đang trò chuyện thấy Trần Tĩnh thì mỉm tới
“Gần đây Trần Tĩnh bận công việc Lúc nào nhà trọ mở cửa thế”
Trần Tĩnh dừng mỉm mấy thím đều là bạn của Tiếu Mai cô trả lời: “Hiện giờ khách sạn vẫn đang xây còn xong ạ”
“Ôi chao Trần Tĩnh trở về từ thành phố lớn đúng là khác hẳn làm cái gì là làm cái đó Lúc thím mẹ cháu cháu mở nhà trọ thím còn chuyện phiền phức rắc rối lắm ngờ cháu mở là mở ngay” Thím với vẻ hâm mộ
Một thím khác : “Chị đừng xem thường Trần Tĩnh Trần Tĩnh là sinh viên ưu tú nghiệp Đại học Bắc Kinh đấy Sau khi nhà trọ mở cửa con bé chính là bà chủ”
“Chu Thần Vĩ cũng hai vợ chồng…”
Nghe Trần Tĩnh vội ngắt lời: “Thím Đừng lung tung”
Thím thì : “Ôi sớm quá Trần Tĩnh cháu bận việc tiếp …”
Phó Lâm Viễn bậc thang điện thoại tay đút trong túi quần Nghe thấy cuộc chuyện ở lưng sắc mặt hề thay đổi chỉ ánh mắt là lạnh lùng hơn hẳn Sau khi Trần Tĩnh tiễn mấy thím cô Phó Lâm Viễn thấy đang gọi điện thoại thì cũng quấy rầy Phó Lâm Viễn buông điện thoại xuống Trần Tĩnh về phía
Cô há miệng hỏi rằng tổng giám đốc Phó còn
Phó Lâm Viễn xoay đầu cô vài giây : “Tôi hối hận ”
Trần Tĩnh sững sờ
Phó Lâm Viễn vẻ mặt hồ hởi đưa tham quan của cô nhớ tới yêu cầu tối hôm qua của và mục đích đằng sự đồng ý của cô giọng của trở nên lạnh lùng
Anh thờ ơ : “Để chuyện với ”
“Tôi bộ cổ phần trong tay ”
Trần Tĩnh sững sờ vài giây
Sau đó mới nhận hối hận về điều gì
Đối diện với đôi mắt lạnh lùng của trong lòng cô dâng lên chút giận dữ Cô ngước mắt chằm chằm vài giây: “Tổng giám đốc Phó là mua cổ phần của luôn Tôi làm từ đầu chứ thờ cúng nổi vị Phật lớn như tập đoàn Phó Hằng ”
Xương quai hàm của Phó Lâm Viễn căng
Anh lạnh lùng chòng chọc Trần Tĩnh
Hai cứ thế
Trần Tĩnh xoay rời Phó Lâm Viễn chợt giơ tay giữ lấy cổ tay cô kéo cô Anh cúi đầu Trần Tĩnh ngửa đầu bốn mắt
Phó Lâm Viễn cứ như mà cúi đầu cô
Ánh mắt Trần Tĩnh kiên định đồng thời cũng bốc lên ngọn lửa tức giận Mu bàn tay Phó Lâm Viễn nổi lên gân xanh đối mặt với cô vài giây Trần Tĩnh túm áo sơ mi của siết chặt
Cô kiên quyết đồng ý
Phó Lâm Viễn cô hồi lâu
Trần Tĩnh : “Cổ phần của cũng…”
“Trần Tĩnh”
Anh ngắt lời cô Cuối cùng dường như đàn ông ngậm đắng nuốt cay giọng của lạnh đến kinh : “Tôi đồng ý”
Đồng ý giữ cổ phiếu chui của Chu Thần Vĩ