Hoa Hồng Đỏ - Chương 76
thật sự cần thiết làm thế ư Hay là tư bản vốn dĩ luôn độc đoán như
Tài liệu trong tay Trần Tĩnh khó cầm cô đổi tư thế ôm ngực đó giương mắt Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó với chuyện Chu Thần Vĩ mua cổ phiếu chui là của bản thân đầu tư cũng nhiều thậm chí chỉ bằng một phần tư của thôi Hiện giờ nhà trọ bắt đầu hoạt động tương lai thế nào vẫn còn là một ẩn số Tập đoàn Phó Hằng cần bỏ thêm tiền để mua cổ phần của ”
Cô phân tích vấn đề một cách tỉnh táo và lý trí
Tập đoàn Phó Hằng đến mức chấp nhận một cổ đông nhỏ như huống chi đây còn là một hạng mục cực kỳ bình thường
Trời âm u thỉnh thoảng chút gió
Gió thổi tung tóc mái của cô gương mặt xinh sợi tóc quấn quanh Phó Lâm Viễn đút tay trong túi quần im lặng cô vài giây : “Em phân tích sai”
“ em cho rằng chỉ vì chấp nhận một cổ đông nhỏ thôi ư”
Anh quá cao khiến Trần Tĩnh ngửa đầu lên làn gió mang theo sợi tóc lướt qua bờ môi cô Cô thẳng mắt
Cảm xúc trong mắt đàn ông rõ ràng
Giống như ánh mắt cô trong căn hộ lần đó thậm chí còn sâu sắc hơn
Trần Tĩnh mím môi: “Phó Lâm Viễn cho rằng đã rõ ràng ”
Phó Lâm Viễn rủ mắt khuôn mặt cô: “Tôi cũng đã rõ ràng”
Trần Tĩnh híp mắt
Thậm chí cô còn cảm nhận áp lực mà mang
Cô thẳng mắt
Thấy cô như Phó Lâm Viễn tiến tới gần cô một bước cô từ cao: “Em nhất định vì mà làm với ”
Giọng điệu Trần Tĩnh thản nhiên: “Là do quá đáng ”
Hàm Phó Lâm Viễn siết chặt hơn thể thấp thoáng thấy độ cong của xương quai hàm khiến đường nét của càng thêm lạnh lùng Hai giằng co ai nhường ai Từ giây phút Chu Thần Vĩ xuất hiện Phó Lâm Viễn đã thoáng cảm giác điều gì đó từ đến vẫn luôn lý trí cũng quá xem trọng việc
Chỉ cần từng kiểu gì cũng sẽ chút ham chiếm hữu
Mãi đến hôm nay Chu Thần Vĩ đã trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong lòng mà Phó Lâm Viễn nhanh chóng nhổ Phó Lâm Viễn còn tỉnh táo và ẩn nhẫn nữa cũng ý định tuân thủ những lợi ích chó má mà đã từng đồng ý
Trần Tĩnh cảm nhận rõ tâm trạng của
Đi theo hơn hai năm cho dù đã xin nghỉ việc cô vẫn vô thức chú ý và hiểu rõ mọi hành động cử chỉ của Trần Tĩnh giương mắt đôi mắt xinh thẳng
“Tôi thể chuyện với nhưng cũng đừng hy vọng chuyện gì cũng thuận lợi như ý ” Nói xong Trần Tĩnh liếc một cái xoay rời
Phó Lâm Viễn tại chỗ hai hàm răng siết chặt
Anh lấy điếu thuốc cúi đầu châm lửa Nhìn bóng lưng mảnh khảnh phía cho dù đến thời điểm hiện tại vẫn để ý mà chân cô
Sợ cô suýt bước hụt như
Phó Lâm Viễn con mẹ nó mày xong đời
_
Trần Tĩnh khỏi nơi Vu Tùng mở cửa xe Trần Tĩnh thèm liếc một cái mà thẳng về phía khác Vu Tùng ngại ngùng đóng cửa xe Anh cảm giác hai họ đều tức giận Trần Tĩnh thì vẫn bình tĩnh nhưng phong thái cô sắc bén hơn ít còn tổng giám đốc Phó thì càng cần sắc mặt là biết ngay
Ngẫm nhiều năm như ai thể khiến tổng giám đốc Phó tức giận đến mức mất lý trí và bình tĩnh như
Ngoại trừ một Trần Tĩnh thì chẳng còn ai nữa
Trần Tĩnh xe Vu Tùng thể cưỡng cầu nhưng cũng thể mặc kệ Nếu con dao của tổng giám đốc Phó sẽ rơi xuống mất Vu Tùng lấy điện thoại định đặt xe cho Trần Tĩnh
Lúc
Một chiếc xe màu bạc tiến dừng bên cạnh Trần Tĩnh Vu Tùng nhận đó là xe của Chu Thần Vĩ Cửa sổ xe hạ xuống biết Chu Thần Vĩ gì mà Trần Tĩnh khom lưng lắng đó lên xe Chiếc xe màu bạc rời Vu Tùng buông điện thoại xuống ngước mắt lên thì Phó Lâm Viễn cũng Vu Tùng lập tức mở cửa xe phía cho
Trong miệng ngậm điếu thuốc khẽ liếc mắt chiếc xe màu bạc đang chạy với vẻ mặt lạnh lùng đó khom lưng ghế
Vu Tùng đóng cửa xe ghế lái khởi động chiếc xe màu đen
Xử lý xong chuyện tổ chức bán khống Phó Lâm Viễn rảnh rỗi hơn e là thời gian tiếp theo sẽ ở thị trấn Chu nhiều hơn Dù ông Phó đã biết chuyện cũng xem như là cho tổng giám đốc Phó một kỳ nghỉ Thật mấy năm nay tổng giám đốc Phó gần như nghỉ ngơi lúc nào cũng vùi đầu công việc Lần vì Trần Tĩnh trái thể thả lỏng một chút
_
Chiếc xe màu bạc tới thị trấn Chu
Trong cốp xe đặt ít đồ mà Chu Thần Vĩ mới mua vang lên tiếng loảng xoảng Trần Tĩnh phong cảnh bên ngoài cửa sổ Ở thành phố Chu vài con đường hai bên đều là đồng ruộng hoặc hai bên đều là cây dương liễu đường ở giữa trông nhỏ hẹp dài dằng dặc sâu hun hút nhất là con đường cây dương liễu
Lúc xe đang chạy giữa hai hàng dương liễu gió thổi qua khiến cành cây đung đưa theo gió
Trần Tĩnh nghĩ đến Phó Lâm Viễn
Hiện giờ cô đã thể cảm nhận ý nghĩ của
Giống như lúc mang theo thế công mạnh mẽ ép cô thừa nhận cũng rung động với Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt lấy một viên kẹo từ trong túi bỏ miệng
Nhai nuốt
Chu Thần Vĩ cô vài lần phát hiện cô đang ngẩn thì cũng quấy rầy cô
Hai yên lặng lái xe tới lầu văn phòng Nhìn cảnh quen thuộc Trần Tĩnh tỉnh táo Cô về phía Chu Thần Vĩ và : “Anh lên cùng nhé Tôi chuyện với ”
Chu Thần Vĩ mỉm gật đầu: “Được tiện thể để cô xem danh sách mua hàng luôn vài thứ mua ”
Trần Tĩnh đáp ‘ừ’
Cô đẩy cửa xuống xe
Siêu thị lớn ở phía đối diện đã chuẩn hoạt động chiếc xe màu đen lái tới cửa thì cũng dừng Trần Tĩnh liếc một cái nữa lên cầu thang Chu Thần Vĩ dừng xe xong cũng theo phía Trần Tĩnh bước lên cầu thang Cửa xe màu đen mở đầu ngón tay Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc bước lên cầu thang bên cạnh siêu thị
Có một cô gái từ lầu xuống lướt qua mới một cái mà cô gái đó đã đỏ mặt
Người đàn ông ngậm thuốc lá trong miệng bấm điện thoại tiến văn phòng lầu hai
_
Bên Trần Tĩnh cũng văn phòng Cô đặt tài liệu lên bàn rót hai ly nước một ly cho một ly cho Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ buông danh sách mua hàng xuống bưng ly lên uống một ngụm
Trần Tĩnh
Cô cảm thấy áy náy đối với cuộc trò chuyện tiếp theo cô Chu Thần Vĩ thể thay đưa bất kỳ quyết định nào Cô tới bàn : “Anh xuống chuyện với ”
Nghe Chu Thần Vĩ bèn
Anh kéo ghế đặt ly lên bàn đó còn một danh sách mua hàng
Trần Tĩnh cầm danh sách mua hàng lên một cái tiện tay kẹp trong sổ Sau đó cô Chu Thần Vĩ : “Là như thế lúc rót vốn bằng cách mua cổ phiếu chui đó tập đoàn Phó Hằng gia nhập nhưng chuyện với tập đoàn Phó Hằng Hiện giờ bọn họ đã biết ”
Chu Thần Vĩ gật đầu
“Sau đó thì ”
Nhìn vẻ mặt biết gì cả của Trần Tĩnh dừng một lát đó thở một : “Tập đoàn Phó Hằng xem trọng khoản đầu tư đồng thời hạng mục cũng lớn Tập đoàn Phó Hằng suy nghĩ của thế nên bên họ quá nhiều tham gia hạng mục Hiện giờ giá mua cổ phần của ”
“Chắc chắn giá cả sẽ cao hơn con số mà đầu tư lúc ban đầu”
Tương đương với đó sẽ bất kỳ khoản đầu tư nào Dựa số cổ phần Chu Thần Vĩ thể kiếm một khoản tiền lớn
Sau khi xong Chu Thần Vĩ sửng sốt vài giây
Anh hình dáng khách sạn bảng đen nhỏ đó về phía Trần Tĩnh : “Tôi thể bán ”
“Không là vấn đề tiền bạc mà là…”
Anh Trần Tĩnh xinh mặt ngừng : “Từ lúc đầu mở nhà trọ vốn là ước mơ của hiện giờ cơ hội mượn tay em thực hiện quý trọng”
Nghe Trần Tĩnh cảm thấy vô cùng cảm động
Tiền thể giải quyết nhiều vấn đề nhưng thể mua cảm xúc của con
Trần Tĩnh gật đầu: “Được sẽ với tập đoàn Phó Hằng”
Nghe thế Chu Thần Vĩ : “Cám ơn”
Nhìn thấy nụ của trong lòng Trần Tĩnh càng thêm kiên định Chuyện liên quan đến bất kỳ tình cảm nào cả chỉ là một sự tôn trọng đối với ước mơ Chu Thần Vĩ còn về nhà nấu cơm cho mẹ nên dậy Trần Tĩnh trong văn phòng một lát cô cầm lấy điện thoại nhắn tin cho Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó buổi tối mời ăn cơm]
Dù biết tâm tư của nhưng chuyện nên vẫn
Vài giây
Phó Lâm Viễn trả lời: [Được]
Trần Tĩnh suy nghĩ một chút soạn tin hỏi
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó ăn gì]
Phó Lâm Viễn: [Quán mì đăng khoảnh khắc của em]
Trần Tĩnh sững sờ
Cô mở khoảnh khắc WeChat kéo xuống Sau năm mới bởi vì mở nhà trọ nên cô bận rộn thể thường xuyên đăng bài lên khoảnh khắc Thế nên cô nhanh chóng lướt tới bài ăn tối tại một quán mì khi chợ Cô ngờ Phó Lâm Viễn chú ý tới chuyện từ đến nay xem bao giờ xem khoảnh khắc cả
Quán mì cách địa điểm hiện tại gần ngay trong con ngõ phía
Trần Tĩnh do dự một chút
Cô gửi tin nhắn cho
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó đổi sang quán ăn khác ]
Phó Lâm Viễn: [Chỗ đó]
Trần Tĩnh suy nghĩ một lúc
Được
Ăn gì cũng mục đích chủ yếu là chuyện
Trần Tĩnh gọi điện cho Tiếu Mai buổi tối về ăn cơm Cô để chút mì và thịt bảo Tiểu Mang làm cho bà ăn Tiểu Mang biết nấu cơm nhưng vẫn thể nấu mì Tiếu Mai đang ở nhà xem tivi bà trả lời: [Được]
Bà Chu Thần Vĩ đưa tới một dĩa cá chiên thơm thể ăn kèm với bữa tối sẽ để cho Trần Tĩnh một ít
Trần Tĩnh nở nụ đáp: [Vâng]
Tài nấu nướng của Chu Thần Vĩ hề kém cô chút nào
Buổi chiều lúc sáu giờ hơn
Trần Tĩnh dậy thu dọn một chút định ngoài kết quả bên ngoài bắt đầu mưa Trần Tĩnh đành lấy ô Cô bung ô đó gửi định vị tiệm mì cho Phó Lâm Viễn từ chỗ cô thì bộ qua là cần cô tới đón
Phó Lâm Viễn trả lời là cần
Trần Tĩnh nghĩ thầm nếu làm việc ở lầu hai siêu thị thì chạy sang tiệm mì cũng gần Cô thêm gì mà xuống lầu sắc trời tối sầm tiếng mưa tí tách vang lên Trần Tĩnh cầm ô về phía quán mì đèn đường trong ngõ đã sáng lên cửa quán mì dựng mái che mưa
Trần Tĩnh hẻm nhỏ thấy Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi đen và quần dài tay áo xắn lên lộ cơ bắp cánh tay Nước mưa tí tách chảy xuống theo mái che mưa Anh cạnh cái bàn bên trong mái che nước mưa rơi xuống phía bộ ngõ nhỏ đều tĩnh mịch
Chỉ tiệm mì mở
Trên tay đeo đồng hồ màu đen vì chân quá dài chỗ đặt chân nên đành tách trông lạnh lùng trai kém phần cao quý
Trần Tĩnh khựng
Cô tại chỗ vài giây mới về phía Sau đó cô bước mái che thuận tiện thu ô gió lớn thổi qua khiến tóc cô lộn xộn
Phó Lâm Viễn ngước mắt cô trong màn mưa chiều tối
Trần Tĩnh đặt ô xuống giơ tay lau một chút nước mưa Sau đó cô về phía bàn xuống hỏi : “Anh ăn mì gì”
Phó Lâm Viễn đang nghịch điện thoại trong tay thuận tay buông xuống
Anh : “Em gọi ”
Trần Tĩnh ‘ừm’ xoay ngoắc tay: “Bà chủ cho hai bát mì thịt bò”
“Được” Bà chủ đang thái thịt bò bếp lên tiếng đáp Chị thò đầu đàn ông mặt Trần Tĩnh trông cũng trai phết
Tuy mặc cả cây đen nhưng vẫn điển trai như thường
Trần Tĩnh nước mưa rửa sạch con ngõ nhỏ tiếng mưa lộp bộp tí tách Trong chốc lát Trần Tĩnh cũng biết gì bầu khí yên tĩnh Cổ áo Phó Lâm Viễn cài chặt khớp xương bàn tay rõ ràng gân xanh mu bàn tay nổi lên Anh cô
Trần Tĩnh nghĩ đến bầu khí giương cung bạt kiếm của hai buổi chiều
Cô định ăn mì chuyện
Cô vội mở miệng
Chỉ một lát mì thịt bò bưng lên đũa đặt ở phía bát Trần Tĩnh cầm lấy rút khăn giấy lau đó đưa cho Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cũng đang lau Sau khi lau xong cũng đưa cho Trần Tĩnh
Vậy nên động tác của hai khựng
Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn đen như mực chiếc đũa trong tay cô Trần Tĩnh sững sờ vài giây bỏ đũa bát : “Thịt bò của cửa tiệm chuẩn vị tổng giám đốc Phó thử xem”
Phó Lâm Viễn thu đũa của về ‘ừ’ cúi đầu bắt đầu ăn mì
Khi nhai xương quai hàm của phồng trông thu hút
Trần Tĩnh im lặng ăn mì
Cô nghĩ bữa cơm cũng quá đơn giản
Một bát mì đáng bao nhiêu chứ
loại cửa tiệm nhỏ làm hương vị chuẩn ở Bắc Kinh cũng khó mà tìm hương vị như thế Vào đêm mưa như trong mái che mưa ăn một bát mì ấm áp chính là sự thoải mái mà thể tìm ở thị trấn Chu nhỏ bé Hiện giờ ở Bắc Kinh ít cửa tiệm như
Sau khi hai ăn xong bà chủ còn bưng lên hai ly trà đặt xuống bên tay bọn họ pha trà xong mời họ uống thử một chút
Trần Tĩnh : “Cám ơn chị Lý”
Chị Lý lau tay Chị lướt qua Phó Lâm Viễn mỉm Trần Tĩnh dùng ánh mắt biểu thị ‘ còn hơn Chu Thần Vĩ nha’
Trần Tĩnh: “…”
Chị Lý dọn bát đũa để hai ly trà bàn Trần Tĩnh xoay về phía Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn xắn tay áo lên ngước mắt cô hai bốn mắt
Trần Tĩnh thẳng : “Chu Thần Vĩ ý định bán cổ phần đây là ước mơ của ”
“Trước khi tập đoàn Phó Hằng đầu tư và đã thống nhất trong hợp tác nhiều tư liệu của khách sạn là do chuẩn từng chút một Thế nên sẽ bán”
“Tổng giám đốc Phó đừng làm khó khác”
Cô là đừng vẻ đây hơn lúc bọn họ đang chuyện thích hợp giương cung bạt kiếm thế là cô bèn sửa lời
Phó Lâm Viễn híp mắt
Anh lười biếng xoay điện thoại : “Em hẹn sẽ chuyện với ”
Trần Tĩnh mím môi : “Anh đã bán”
Phó Lâm Viễn ngước mắt cô ánh mắt lạnh lùng thêm vài phần Trần Tĩnh chịu yếu thế mà giằng co với Cô hiểu mộng tưởng của Chu Thần Vĩ đồng thời hiểu rõ Phó Lâm Viễn là nhà tư bản quan tâm tới ước mơ từ đến giờ thứ gì đều nhất quyết giành hơn nữa còn giành một cách dễ như trở bàn tay
Vì lẽ đó lẽ cuối cùng để Chu Thần Vĩ nhường cổ phần cũng vấn đề gì khó khăn
bây giờ Trần Tĩnh ý thức rằng nguyên nhân chủ yếu là do cô Nếu vì cô Phó Lâm Viễn cần tốn nhiều công như để mua chút cổ phần của khác
Thế nên cô thể lùi bước
Cũng thể để Phó Lâm Viễn như ý
Ngoài mối quan hệ hai xem như cũng đã làm bạn hơn hai năm Trần Tĩnh co giãn làm việc đáng tin cậy thông minh săn sóc bình tĩnh tự kiềm chế
Cô ít khi bộc lộ cảm xúc riêng trong công việc
Đương nhiên Phó Lâm Viễn hiểu cũng từng thấy qua một mặt khác của cô Lúc cô thẳng bằng ánh mắt kiên định giống như đang cẩn thận che chở Chu Thần Vĩ phía lưng
Lần đầu tiên Phó Lâm Viễn cảm thấy sẽ phát điên mất
Anh cắn chặt hai hàm răng với
Anh mở miệng giọng trầm mang theo vẻ ẩn nhẫn: “Trần Tĩnh”
“Tổng giám đốc Phó đừng quá đáng” Trần Tĩnh giành Phó Lâm Viễn ngước mắt Trần Tĩnh : “Ước mơ là thứ mà tiền thể so sánh ”
“Tổng giám đốc Phó cũng cho khác một cơ hội ” Giọng của cô dịu hơn một chút
Phó Lâm Viễn ngước mắt vẻ mặt thay đổi
Ánh mắt vẫn lạnh lùng như
Thấy như Trần Tĩnh cũng tức giận Cô cảm thấy thể chuyện nữa bèn dậy định Phó Lâm Viễn nắm lấy cổ tay cô kéo cô về phía
Trần Tĩnh tay chống xuống bàn thân thể kéo tới cách gần Cô thấy cảm xúc cuồn cuộn trong đôi mắt Phó Lâm Viễn gương mặt xinh của cô
Một vài hình ảnh thấp thoáng hiện lên
Giọng trầm xuống: “Muốn đồng ý ngày mai theo ”
Sắc mặt Trần Tĩnh thay đổi lạnh lùng
Thấy thế Phó Lâm Viễn trêu chọc : “Nghĩ gì Tôi chỉ dạo nơi mà em sinh ”
Trần Tĩnh thả lòng hàm răng đang nghiến chặt
Giọng của cô bình tĩnh: “Được”