Hoa Hồng Đỏ - Chương 74
Chỉ là một cái xưng hô mà thôi nhưng khiến khó chịu tới thế
Anh hiểu đây là Trần Tĩnh công tư phân minh
càng hiểu thì càng thấy gai mắt
_
Thành phố Chu
Tiếu Mai ngủ phát tiếng ngáy khò khò Trần Tĩnh khỏi nhà vệ sinh đó cẩn thận xuống ghế sô pha đặt laptop lên mặt Thấy điện thoại sáng lên cô bèn cầm lên xem
Người đàn ông gửi hai từ tới: [Ngủ ]
Anh hỏi một cách tùy ý
Phó Lâm Viễn bao giờ gửi tin nhắn kiểu Từ đến nay chuyện gì là ngay hơn nữa còn thẳng công việc hình như gần đây thay đổi nhiều
Trần Tĩnh cầm điện thoại lên Cô im lặng vài giây đó bắt đầu soạn tin: [Tổng giám đốc Phó chào buổi tối]
Khoảng một phút đàn ông gửi tin nhắn tới
Phó Lâm Viễn: [Trần Tĩnh nhất định trả lời như ]
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó chuyện gì cần ạ]
Đầu bên im lặng trả lời cô nữa Trần Tĩnh nhẹ nhàng buông điện thoại xuống tiếp tục chăm chú màn hình máy tính Sau khi bận bịu một lát điện thoại vang lên
Lần tin WeChat gì mà là nhóm ba Trần Tĩnh Tưởng Hòa và Kiều Tích Ban đầu Trần Tĩnh định rời khỏi nhóm nhưng Tưởng Hòa đồng ý Cô là giữ làm kỷ niệm
Thỉnh thoảng thấy cô vẫn còn trong nhóm cô sẽ cảm giác như cô vẫn còn ở tập đoàn Phó Hằng cũng yên tâm hơn
Sau khi từ mà biệt khiến Tưởng Hòa Trần Tĩnh vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn nên cô rời nhóm Lúc đêm vẫn quá khuya tin nhắn trong nhóm bỗng nhiều lên
Cô bấm mở xem
Kiều Tích: [Mọi biết hôm nay đã xảy chuyện gì ]
Tưởng Hòa: [Chuyện gì]
Kiều Tích: [Không gần đây các đơn vị bán khống đang như hổ rình mồi tổng giám đốc Phó ở công ty thế là ông Phó nổi giận thành phố Chu đầu tư ít như cần gì đích thân tổng giám đốc Phó ]
Kiều Tích: [Tổng giám đốc Phó rằng vì một ]
Kiều Tích: [Đi vì một đấy]
Kiều Tích: [Hai phân tích câu phân tích ]
Kiều Tích: [Chắc chắn là vì một phụ nữ Bây giờ bộ công ty đều thảo luận về vấn đề ai cũng biết phụ nữ là ai Tôi xem lịch trình của Cố Quỳnh hiện giờ cô đang ở Bắc Kinh hề tới thành phố Chu]
Tưởng Hòa: […]
Kiều Tích: [@Trần Tĩnh cô biết Có tổng giám đốc Phó tới thành phố Chu khảo sát hạng mục đó thích phụ nữ nào ở đó ]
Trần Tĩnh vài giây nhưng cô trả lời
Tin nhắn riêng vang lên
Cô mở là Tưởng Hòa gửi tới
Tưởng Hòa: [Quả thật số tiền đầu tư hạng mục của thành phố Chu đủ để tổng giám đốc Phó tự Anh chẳng để mắt số tiền phê duyệt một cái là xong]
Tưởng Hòa: [Tĩnh Tĩnh từng là thư ký của lẽ là rõ ràng nhất]
Trần Tĩnh im lặng lập tức trả lời
Tưởng Hòa: [Anh vì ]
Tưởng Hòa: [Anh tới tìm ]
Trần Tĩnh còn kịp trả lời thì Tưởng Hòa đã trực tiếp gọi điện tới khiến cô kịp phản ứng Trần Tĩnh sợ làm ồn đến Tiếu Mai bèn đeo tai mới bắt máy
Sau khi kết nối hai im lặng vài giây Tưởng Hòa mới lên tiếng: “Cục cưng Tĩnh Tĩnh tổng giám đốc Phó tới tìm ”
Trần Tĩnh nhớ tới đêm đó
Cô : “Anh đến nhưng thể chắc chắn rằng tới tìm tớ”
Tưởng Hòa: “Cậu còn tự lừa dối Ngoài còn thể gặp ai nữa chứ”
Trần Tĩnh : “Sao tớ biết thành phố Chu cũng nhỏ”
Đầu bên Tưởng Hòa im lặng vài giây
Sau đó cô : “Có cá cược Tổng giám đốc Phó thích đấy Tĩnh Tĩnh lúc tớ đã như chỉ cần là từng thì sẽ ai dễ dàng buông tay ”
“Cậu biết khi rời tổng giám đốc Phó công tác hoặc làm gì đó đều dẫn theo Diêu Đào chỉ dẫn Vu Tùng theo”
Trần Tĩnh biết nên gì
Sự việc giống như như nhưng vẻ đúng là
Tưởng Hòa giống một xem kịch bây giờ thấy cảnh thì chỉ vỗ tay khen Cuối cùng bạn thân của cô đã thể thành ước mơ của tên đàn ông đáng chết thích cô hơn nữa còn vì thế mà làm nhiều chuyện hợp với lẽ thường Tưởng Hòa ha ha
Ở đầu dây bên Trần Tĩnh thấy tiếng của cô bèn bất đắc dĩ : “Tưởng Hòa”
“Alo Tớ đây”
Trần Tĩnh im lặng
Ở bên Tưởng Hòa : “Được tới đề tài nữa mọi trong công ty đang đồn thổi lung tung bọn họ nghĩ tới cũng đoán ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Sau đó cô hỏi Tưởng Hòa gần đây thế nào Tưởng Hòa Phùng Chí ở đây nên cô bận rộn tháng còn tham gia tiệc đầy tháng của con Phùng Chí
Cô hỏi Trần Tĩnh bên thế nào
Trần Tĩnh bên cô cũng thuận lợi
Cô với Tưởng Hòa chuyện Tiếu Mai nhập viện chủ yếu là sợ Tưởng Hòa lo lắng Thế nên hai trò chuyện một lát cúp máy
Cô tháo tai để điện thoại xuống tiếp tục làm việc
_
Ngày hôm
Trần Tĩnh ngủ dậy đã nhận một cuộc điện thoại là hàng giao tới Trần Tĩnh rửa mặt đầu tóc rối bù xuống lầu Một shipper cửa tay cầm giỏ hoa quả tay ôm một bó hoa hồng đỏ rực thấy cô xuống thì nhét thẳng lòng cô
Trần Tĩnh còn còn mơ màng khi nhận lấy mới ngước mắt lên
“Xin hỏi là ai gửi thế ạ”
“Có thiệp đấy cô tự xem nhé Tôi đây” Anh lên xe rời buổi sáng khá lạnh Trần Tĩnh kéo cổ áo khoác
Lúc hoa hồng đỏ cực kỳ phù hợp với khí sắc của cô
Cô quét mắt một vòng đó lên lầu
Tiếu Mai vẫn tỉnh Trần Tĩnh đặt giỏ hoa quả lên bàn thả bó hoa hồng xuống cầm lấy tấm thiệp bên trong
Bên trong tấm thiệp chỉ ghi một chữ “Phó”
Lúc chuông điện thoại vang lên cô bèn cầm lên
Anh gửi tin nhắn tới
Phó Lâm Viễn: [Em cho rằng sẽ tặng hoa hồng cho cấp đấy chứ]
Tuy thẳng nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng
Trần Tĩnh im lặng vài giây
Cô tới thùng rác bên cạnh ném hoa hồng trong Sau đó cô chụp một bức ảnh gửi qua
Cho xem kết cục của bó hoa hồng
Đầu bên Phó Lâm Viễn trả lời
Lúc Trần Tĩnh mới xoay tới bên cạnh Tiếu Mai Tiếu Mai đã tỉnh bà liếc thấy giỏ hoa quả bèn ngáp một cái hỏi: “Ai tặng giỏ hoa quả ”
Trần Tĩnh đầu
Hoa quả hoa khó để vứt nó Cô đầu bình tĩnh : “Tổng giám đốc Phó tặng”
Nghe Tiếu Mai : “Cậu Phó tâm”
Trần Tĩnh mỉm trả lời
Cô đỡ Tiếu Mai xuống giường vệ sinh Thật bác sĩ đã nếu mấy hôm nay bà việc gì thì thể xuất viện về nhà chăm sóc là chỉ cần tới tái khám định kỳ Thế nên hôm nay Trần Tĩnh định cùng Tiểu Mang đưa Tiếu Mai về cô dự định thuê Tiểu Mang làm thêm một thời gian nữa
Cho dù về nhà Tiếu Mai vẫn cần chăm sóc
Tiểu Mang cũng đồng ý tiếp tục làm
Tám giờ hơn Chu Thần Vĩ mang bữa sáng đến Lâm Tú Lệ cũng dự định xuất viện hôm nay Thật bà ở thêm vài ngày nhưng bà sợ tốn tiền cảm thấy cơ thể của đã nên nhất quyết xuất viện cùng một ngày với Tiếu Mai Trần Tĩnh ăn sáng bàn bạc với Chu Thần Vĩ quyết định buổi chiều sẽ làm thủ tục xuất viện
Lâm Tú Lệ đeo khẩu trang thấy Tiếu Mai bèn tiến lên đỡ bà mỉm : “Không chứ”
Tiếu Mai nở nụ nắm tay bà : “Không trái là chị đấy đã khá hơn ”
Lâm Tú Lệ ho một cái : “Không vấn đề gì lớn cả về nhà tĩnh dưỡng là ”
Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ mở cửa xe cho hai bà mẹ đưa bọn họ lên xe Sau khi đóng cửa xe hai mỉm lên ghế lái và ghế lái phụ đó khởi động xe về phía thị trấn Chu
Cuối cùng cũng về nhà
_
Bắc Kinh
Sáng sớm tập đoàn Phó Hằng đã một cuộc hội nghị kéo dài đến hai tiếng Mấy ngày nay đối phó với đơn vị bán khống tất cả tài liệu đã chuẩn đầy đủ sáng lập Hoa Huy đã tự chặt đứt hai tay* dâng thành quả nghiên cứu mới nhất cho tập đoàn Phó Hằng chỉ chờ đến thời cơ thích hợp sẽ công bố bên ngoài
*Chương nhắc tới ở đây là vợ và em thân thiết
Mấy ngày nay Phó Lâm Viễn bận rộn
Thời gian ở văn phòng cũng nhiều hơn
Anh cũng biết tin mẹ Trần Tĩnh đã xuất viện Buổi chiều hôm đó Phùng Chí vội vàng về tập đoàn Phó Hằng cùng Tề Mậu Thăng đến văn phòng Phó Lâm Viễn họp
Phùng Chí đến Lê Thành thăm vợ nên cũng nhàn rỗi
Bọn họ ký kết hợp tác một hạng mục lớn với tập đoàn Chu thị khi hạng mục nổ sẽ khiến các đơn vị bán khống lớn Đây cũng là chiêu cuối cùng mà Phó Lâm Viễn chuẩn
Sau khi bàn chuyện công việc xong Tề Mậu Thăng Phùng Chí thành báo cáo công tác cuối cùng Phó Lâm Viễn dựa bàn đầu dập tắt điếu thuốc với Phùng Chí bằng giọng trầm thấp: “Đi gọi Trần…”
Chữ ‘Tĩnh’ thốt
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn khựng Phùng Chí cũng sững sờ
Bầu khí yên tĩnh vài giây lúc Phó Lâm Viễn mới chậm rãi dập tắt điếu thuốc mở miệng : “Gọi Diêu Đào ”
Phùng Chí góc nghiêng lạnh lùng của tổng giám đốc Phó thầm nghĩ tổng giám đốc Phó vẫn quen với việc thay đổi nhân sự
Phùng Chí nhớ đến những tin đồn gần đây trong công ty cảm thấy đã tiến gần hơn tới sự thật bèn : “Được”
Sau đó Phùng Chí thò đầu ngoài gọi Diêu Đào Diêu Đào xong thì ồ lên lập tức Phó Lâm Viễn ngước mắt đưa tài liệu bàn cho cô
“Đưa đến phòng tài vụ”
Diêu Đào gật đầu tiến lên nhận lấy tài liệu đó bước nhanh khỏi văn phòng về phía thang máy
Dáng cô yểu điệu gương mặt cũng xinh
dù vẫn giống Trần Tĩnh Nghĩ đến đây Phùng Chí thu hồi tầm mắt khi báo cáo công việc với Phó Lâm Viễn xong thì cũng rời khỏi văn phòng
Phó Lâm Viễn dựa ghế một lát
Anh ngước mắt về phía chỗ của Trần Tĩnh
Hiện giờ chỗ của cô vẫn giống y như lúc cô rời
Sau khi cô thứ thay đổi chỉ là thói quen mà còn nhiều điều khác nữa
Anh trở bàn làm việc xuống mở laptop đầu ngón tay thon dài trượt bảng cảm ứng hai mắt chăm chú màn hình Vu Tùng văn phòng lau mồ hôi bàn làm việc Nhìn đàn ông đang chuyên tâm làm việc đắn đo một chút cuối cùng vẫn tiến lên một bước
Anh : “Tổng giám đốc Phó đầu tư ở thành phố Chu Chu Thần Vĩ mua cổ phiếu chui”
Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn khựng
Anh ngước mắt vẻ mặt lạnh lùng
Vu Tùng hít sâu một : “Hiện giờ thị trấn Chu tin đồn rằng khách sạn sẽ trở thành nhà trọ gia đình hai họ cùng kinh doanh”
Một lúc lâu Phó Lâm Viễn duỗi tay ngón tay thon dài giữ màn hình đóng mạnh xuống Anh lên cầm lấy điếu thuốc bên cạnh và bật lửa đó cắn điếu thuốc cúi đầu châm lửa
Tách
Ánh lửa vàng cam vụt sáng
Không biết tại Vu Tùng theo bản năng qua đóng cửa phòng làm việc Anh bảo vệ lòng tự tôn của tổng giám đốc Phó Phó Lâm Viễn thuận tay cầm lấy điện thoại bàn đến bên cửa sổ đó tòa nhà Tinh Tọa cách đó xa
Anh bấm gọi số Trần Tĩnh đó đặt điện thoại bên tai
Chỉ một lát đầu bắt máy giọng của Trần Tĩnh truyền đến: “Tổng giám đốc Phó chào buổi chiều”
Nghe thấy giọng của cô Phó Lâm Viễn im lặng vài giây đó hạ thấp giọng : “Trần Tĩnh em ép điên ”
Trần Tĩnh sững sờ
Không đợi cô lên tiếng Phó Lâm Viễn đã : “Nếu em và Chu Thần Vĩ dám kết hôn đừng trách ”
Trần Tĩnh sửng sốt vài giây lập tức
“Phó Lâm Viễn bình tĩnh ”
Đầu ngón tay búng tàn thuốc lạnh lùng : “Tôi bình tĩnh ”
Trần Tĩnh im lặng vài giây
Sau đó
Tút tút tút…
Cô cúp máy