Hoa Hồng Đỏ - Chương 72
Cửa sổ ghế từ từ hạ xuống Phó Lâm Viễn nghiêng đầu theo bóng dáng cô
Đầu ngón tay nắm lấy cà vạt nhẹ nhàng kéo xuống
Vu Tùng dám thở mạnh biết Phó Lâm Viễn hề say lúc nãy hỏi Trần Tĩnh say là ý quan tâm cô nhưng vẫn nhịn mà thăm dò cô
Say say
Thật chuyện quyết định bởi lòng
Nếu như cô ý gì đó với Phó Lâm Viễn thì tỉnh táo cũng thể giả vờ say
Nếu như cho cơ hội nào thì dù say đến nỗi mềm nhũn cũng sẽ kiên trì giả vờ say
Xem chuyện của tổng giám đốc Phó và thư ký Trần đã thật sự thành quá khứ
Vu Tùng nâng mắt lên
Anh gương chiếu hậu thấy Phó Lâm Viễn cầm hộp thuốc lá lên lấy một điếu ngậm miệng tay đang quấn cà vạt lấy bật lửa ngọn lửa màu cam hiện lên
Đôi mắt của Phó Lâm Viễn híp ngẩng đầu lên tầng ba
Thật nếu theo tính cách của tổng giám đốc Phó thì sẽ tiếp tục dây dưa
Dù thì Phó Lâm Viễn loại phụ nữ nào mà chứ
Trong lòng Vu Tùng suy nghĩ như
Anh thu tầm mắt chờ đợi trong chốc lát
Ở hàng ghế cuối cùng đàn ông cũng lên tiếng: “Lái xe ”
Vu Tùng đáp lời khởi động xe lái xe chạy về phía siêu thị đối diện
_
Trần Tĩnh lên tầng ba cô mở cửa bước nhà Thật cô choáng váng tác dụng của rượu trắng từ từ xuất hiện hai ngày nay cô đều vội vàng về về
Ngôi nhà từ khi Tiếu Mai nó từ từ trở nên còn giống nhà nữa
Trần Tĩnh xuống sô pha cảm nhận men say trong
Một lát cô dậy rót một ly nước ấm bởi vì nhà ai nên nước đã nguội ngắt Trần Tĩnh bật bếp đun một ấm nước cô dựa cái bàn đưa tay xoa trán bỗng nhiên cô nhớ một màn uống say trong bữa tiệc sinh nhật của Lục Thần hóa nó đã xảy lâu lâu đây
Nước đã đun sôi
Trần Tĩnh lấy ly rót một ly nước nóng hòa chung với nước lạnh ban đầu còn trong ly tạo thành hỗn hợp ấm thể uống
Trần Tĩnh cầm ly lên uống từng ngụm từng ngụm một
Một lát cả cô đã thoải mái hơn nhiều cô nấc một tiếng cầm quần áo toilet tắm rửa khi tắm xong thì ngoài bỗng nhiên di động trong phòng khách vang lên
Trần Tĩnh đang lau tóc cô cầm lấy điện thoại lên xem
Người gọi đến là Chu Thần Vĩ
Trần Tĩnh cạnh bàn trà điện thoại một tiếng “alo” vang lên
Chu Thần Vĩ : “Em uống rượu đó chú”
Trần Tĩnh : “Tôi uống một chút”
Chu Thần Vĩ : “Tôi nhớ một chuyện trong thôn trấn đó thích uống rượu”
Trần Tĩnh : “ bọn họ đều thích uống rượu”
“Em thấy ”
“Tôi hề say định đến bệnh viện một lát bác gái ”
“Mẹ đã hạ sốt cần phòng ICU nữa”
Trần Tĩnh thở phào một
“Vậy là ”
“Em đang ở nhà ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Ừm chuẩn đến bệnh viện với mẹ ”
“Vừa đúng lúc cần về nhà tắm rửa thay quần áo Em chờ vài phút qua đón em chúng cùng ”
Trần Tĩnh thì đồng ý
Sau khi cúp điện thoại Trần Tĩnh đổ sữa một cái bình nhỏ đó cô chuẩn thêm vài vật dụng hàng ngày lấy một cái túi lớn bỏ hết trong Mấy bó hoa mà lúc Tiếu Mai mua giờ đã khô héo cô gom chúng mang bỏ Lúc mang mấy túi rác xuống tầng bầu trời đã dần tối đèn đường bắt đầu sáng lên Cô ở ven đường vứt mấy túi rác
Cô buộc tóc lên cao để lộ cái trán trơn bóng
Tầng hai của siêu thị ở đối diện vẫn còn sáng đèn Phó Lâm Viễn ở nơi đó tay đút túi quần cô nghiêng đầu với Vu Tùng: “Cậu đưa cô đến bệnh viện ”
Vu Tùng đáp lời chuẩn xoay rời thì thấy một chiếc xe ô tô màu bạc chạy đến mặt Trần Tĩnh
Chu Thần Vĩ bước xuống xe đến cầm lấy những đồ vật trong tay cô đặt ghế của chiếc xe Hai bên cạnh xe chuyện hình ảnh khiến bước chân Vu Tùng dừng về phía Phó Lâm Viễn
Cằm của Phó Lâm Viễn cứng
Dù cảnh tượng nhưng gì
Sắc mặt của cực kỳ lạnh nhạt
Vu Tùng dám câu nào
_
Chiếc xe màu bạc khởi động chạy khỏi thị trấn Chu
Trần Tĩnh đã tắm nên còn mùi rượu nhưng cô vẫn choáng váng cô dựa lưng ghế Chu Thần Vĩ lái xe nếu lần trong trấn mời ăn cơm hoặc khi ăn cơm với thì gọi cùng cũng
Chu Thần Vĩ biết vì giám đốc Phùng trở về Lê Thành
Trần Tĩnh : “Không đúng lúc tổng giám đốc Phó còn rời nên với ”
Chu Thần Vĩ mắt Trần Tĩnh : “Con Phó đúng là thật”
Trần Tĩnh nghiêm túc gật đầu : “ ”
Cô nhớ quãng thời gian hai năm làm thư ký của Phó Lâm Viễn quả thật là Lúc ngủ ngon nên cáu gắt nhưng ít khi gắt gỏng với cô mấy Phùng Chí từng lạnh mặt mặc kệ chỉ cô là từng
một lần lý do là cô đặt lọ hoa hồng đỏ trong văn phòng của Phó Lâm Viễn một câu là thích
Trần Tĩnh cảnh đêm ngoài cửa sổ
Chắc thư ký mới cũng sẽ dính vụ Trần Tĩnh nhớ đến Diêu Đào cô nhắn tin Wechat hỏi cô là tổng giám đốc Phó thích loại cây gì Trần Tĩnh vẫn trả lời cô
Cô cầm lấy di động ấn mở app WeChat
Cô suy nghĩ nhập tin nhắn
Trần Tĩnh: [Hình như tổng giám đốc Phó thích hoa hồng đỏ em đừng mang văn phòng của nhé]
Diêu Đào: [Vậy Em mang một lọ để trong đó ]
Diêu Đào: [Chết ban ngày em và Tưởng Hòa đến cửa hàng bán hoa mua hoa tặng khách hàng em thấy hoa hồng đỏ quá nên mua một bó Khoảng thời gian tổng giám đốc Phó ở công ty mà cho nên em định mua về trang trí cho để về thì thấy thoải mái chút]
Diêu Đào: [Thì thích hoa hồng đỏ để sáng mai em mang bỏ]
Trần Tĩnh mấy tin nhắn Diêu Đào gửi tới cô một hồi thì bật Gần đây Tưởng Hòa cũng bạn mới mối quan hệ giữa cô và Diêu Đào cũng
Thời gian đúng là trôi qua nhanh thật
Chớp mắt đã đến là cuối tháng tư của năm mới
Khi bọn họ đến bệnh viện Trần Tĩnh mang đồ đạc đến phòng bệnh ngờ rằng Tiểu Mang chạy dẫn Trần Tĩnh đến một tầng khác cô : “Lúc nãy viện trưởng tới bệnh viện rằng một phòng bệnh đơn đang còn trống ông chúng đổi phòng đó cho dì ở”
“Em là ý của Phùng vì phòng bốn ở thoải mái” Tiểu Mang Trần Tĩnh bèn hỏi: “Giữa chị và Phùng chuyện gì chứ Anh Phùng kết hôn đó”
Trần Tĩnh thì im lặng vài giây cô cũng dự định đổi qua phòng đơn nhưng kịp đăng ký
Bởi vì trong phòng bốn một bà cụ ho khan lúc dịch cảm cúm Trần Tĩnh sợ Tiếu Mai sẽ lây bệnh hoặc sốt cao như Lâm Tú Lệ cho nên cô định tối nay sẽ với y tá một tiếng để họ giúp cô lưu ý vụ phòng đơn
Trần Tĩnh đối diện với ánh mắt ý khuyên nhủ của Tiểu Mang cô : “Chị và giám đốc Phùng chỉ là quan hệ đồng nghiệp thôi”
Tiểu Mang : “Vậy thì em thấy vòng bạn bè của giám đốc Phùng đăng tin vợ mới sinh con xong”
Trần Tĩnh Tiểu Mang dẫn đến phòng đơn số 602
Phòng đơn ở tầng cao nên yên tĩnh hơn nhiều Tiếu Mai đang cầm điều khiển từ xa ấn TV bà thấy Trần Tĩnh thì hỏi: “Công việc hôm nay thuận lợi con”
Trần Tĩnh đặt chiếc laptop và một ít quần áo lên sô pha cô lấy hộp sữa bò đưa cho Tiểu Mang hâm nóng Sau đó cô mới trả lời: “Thuận lợi ạ hợp đồng đã ký xong”
Tiếu Mai: “Vậy là ”
Ở phòng đơn thoải mái hơn nhiều phòng một chiếc giường gấp một cái sô pha một cái bàn và hai cái ghế gấp còn toilet riêng và một cửa sổ
Trần Tĩnh bên cạnh Tiếu Mai
Tiếu Mai nắm lấy tay con gái : “Con lời cảm ơn với Phùng đấy là đã đặt phòng đơn cho mẹ”
Trần Tĩnh : “Con biết ”
Cô cầm lấy di động gửi tin nhắn Wechat cho Phùng Chí
Cô còn gửi một bao lì xì cho em bé mới sinh đó gửi lời chúc mừng Phùng Chí lên chức cha
Phùng Chí gửi một chuỗi tin nhắn ha ha đến
Phùng Chí: [Cám ơn cô Tôi nhận bao lì xì nhé]
Trần Tĩnh: [Tất nhiên là nhận ]
Sau khi gửi xong Trần Tĩnh lời cảm ơn về chuyện phòng đơn của Tiếu Mai với
Phùng Chí: [Cô khách sáo ]
Phùng Chí: [Đây là ý của tổng giám đốc Phó]
Trần Tĩnh yên lặng vài giây
Phùng Chí : [Một bà cụ trong phòng đó vẫn thường ho khan mọi xung quanh dễ lây bệnh thời gian gần đây ít già viêm phổi dì Tiếu vẫn nên cẩn thận một chút mới ]
Phùng Chí: [Tổng giám đốc Phó luôn dự đoán tình huống thể xảy ]
Trần Tĩnh trả lời: [ ]
Tiểu Mang đưa ly sữa bò đến Trần Tĩnh nhận ly cắm ống hút đưa Tiếu Mai uống bà cầm ly sữa : “Để mẹ tự uống”
Trần Tĩnh xuống ghế dựa
Cô cầm điện thoại ấn mở khung tin nhắn với Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó cảm ơn ]
Đầu bên trả lời ngay
Khoảng mười phút
Phó Lâm Viễn: [Cảm ơn chuyện gì cơ]
Trần Tĩnh: [Về chuyện phòng đơn của mẹ ]
Lúc đàn ông ở đầu bên mới hiểu
Anh chỉ “ừ” một tiếng
Phó Lâm Viễn: [Điều kiện phòng đó thế nào]
Từ đến nay Trần Tĩnh tán gẫu về chuyện gì ngoài công việc với nên cô thấy quen lắm nhưng cô vẫn xoay quan sát điều kiện của phòng một lần nữa đó mới nhắn tin trả lời
Trần Tĩnh: [Phòng đơn yên tĩnh]
Phó Lâm Viễn: [Yên tĩnh là ]
Cách chuyện luôn ngắn gọn tất cả ý nghĩ đều tập trung ở mấy chữ Trần Tĩnh tiếp tục trả lời cô đặt điện thoại xuống dậy lấy chậu rửa mặt và khăn lông giúp Tiếu Mai lau Sau khi bận rộn xong Trần Tĩnh ngoài mua mấy phần cháo đó lên đưa hai phần cháo cho Chu Thần Vĩ và Lâm Tú Lệ
Cánh tay của Lâm Tú Lệ cắm đầy kim tiêm vẫn còn đang truyền dịch bà đã hạ sốt nhưng tinh thần lắm
Bác sĩ đang dùng thuốc để điều trị cho bà Khi Lâm Tú Lệ thấy Trần Tĩnh bước phòng bà mỉm Sáng sớm lúc Trần Tĩnh thấy Lâm Tú Lệ bà vẫn còn hôn mê lúc bà đã thể
Cuối cùng Trần Tĩnh cũng yên tâm
Cô đưa cháo cho Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ nhận lấy : “Cảm ơn em đang định ngoài mua ngờ em đã mua ”
Lâm Tú Lệ cũng : “Trần Tĩnh cám ơn cháu”
Trần Tĩnh mỉm : “Hai cần khách sáo ạ”
“Bác gái với Thần Vĩ mau ăn cháu về đây” Cô với hai mẹ con Lâm Tú Lệ gật đầu Chú Thần Vĩ đặt cháo xuống đưa cô ngoài
Anh hỏi dì Tiếu đã đổi phòng bệnh khác
Trần tĩnh gật đầu
Chu Thần Vĩ : “Đổi phòng khác là ”
Trần Tĩnh chỉ thang máy : “Tôi lên đây”
“Ừm”
Chu Thần Vĩ dịu dàng gật đầu
Cửa thang máy đóng Trần Tĩnh lên khi cô phòng thì Tiếu Mai hỏi tình trạng của Lâm Tú Lệ Trần Tĩnh đều kể hết cho mẹ lúc Tiếu Mai mới an tâm mọi chuyện sẽ từ từ lên
Trần Tĩnh cũng nghĩ như
Cô lấy laptop ghế sô pha bắt đầu công việc của hiện tại đã mấy gửi sơ yếu lý lịch cho cô trong đó một cô gái đến từ Lê Thành
Cô gái rằng bản thân quen sống ở thành phố lớn hiện tại về quê dưỡng già
Trần Tĩnh số tuổi của cô gái
Tuổi 25-26 tuổi
Trần Tĩnh bỗng nghĩ đến bản thân
Dường như cô cũng đang về quê dưỡng già
Cô lập tức cảm thấy cả hai khá thú vị cô gửi thư hồi âm cho cô gái dự định hẹn ngày mai gặp mặt chuyện
Tiểu Mang thấy Trần Tĩnh sẽ ở đây nên cô định tan làm sẽ trở về nhà nghỉ ngơi còn tối hôm nay Trần Tĩnh sẽ ở với Tiếu Mai
_
Ngày hôm
Tại Bắc Kinh
Sáng sớm máy bay tư nhân đã đến Phó Lâm Viễn chỉ ngủ mấy tiếng đủ giờ ngủ khiến sắc mặt trở nên lạnh lùng từ thang máy về phía văn phòng
Tề Mậu Tăng bên cạnh
Khi bọn họ mới văn phòng đúng lúc Diêu Đào đang định ôm lọ hoa hồng đỏ mang ngoài cô đối diện trực tiếp với Phó Lâm Viễn liếc mắt lọ hoa hồng đó
Diêu Đào đối diện với gương mặt lạnh lùng của thì hoảng hốt giấu lọ hoa hồng phía lẩm bẩm : “Lúc tan tầm ngày hôm qua trời đổ mưa mua chút hoa hồng để trang trí văn phòng cho nhưng chị Trần Tĩnh thích hoa hồng đỏ bây giờ sẽ mang bỏ ngay”
chị Trần Tĩnh thích hoa hồng đỏ
Khi thấy mấy lời Phó Lâm Viễn khựng trong chốc lát
Đôi mắt hẹp dài của dừng lọ hoa hồng đỏ
Phó Lâm Viễn nhớ Lục Thần từng gửi bó hoa hồng đến đây vì chuyện mà khó chịu vài câu nặng lời với Trần Tĩnh
Anh im lặng vài giây đó thu tầm mắt cài cúc cổ tay áo đến bàn làm việc : “Cô cứ giữ ”
Diêu Đào thấy bèn ngẩng đầu lên
Tề Mậu Thăng dáng vẻ ngơ ngác của Diêu Đào thì vội vàng vẫy tay để cô mang đó lọ hoa hồng để chỗ cũ đã quen dáng vẻ bình tĩnh và xinh của Trần Tĩnh giờ thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô gái tên Diệu Đào chút chịu nổi
Diệu Đào kịp thời phản ứng vội vàng xoay đặt lọ hoa hồng lên bàn cà phê bên cạnh khi làm xong thì vội vàng ngoài
Tề Mậu Thăng ở phía chuyện với Phó Lâm Viễn
Lần vẫn về vấn đề bán khống Phó Lâm Viễn dựa bàn tay để trong túi quần tập trung lắng
lúc
Phó Trung Hành dẫn theo chú Lý bước phòng Phó Trung Hành ở cửa xuất hiện nhưng tiếng đã vang dội đến: “Mấy ngày nay con bận chuyện gì Thành phố Chu chỉ là đầu tư nhỏ thôi mà con đến đó hai lần liên tục như bây giờ mấy công ty ngoài như hổ rình mồi con còn rảnh rỗi chú ý mấy đầu tư nhỏ như ”
“Hôm nay con cho cha một lời giải thích”
Ông Phó đang tức giận
Ai cũng dám lên tiếng bầu khí yên tĩnh
Phó Lâm Viên nâng mắt lên ông
Đối diện trực tiếp với ánh mắt của Phó Trung Hành lúc mới nhận một việc rằng đã bỏ nhiều thời gian lên Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn rút tay từ trong túi lấy một hộp thuốc rút một điếu để ý gì mà ngậm điếu thuốc miệng: “Con vì một ”
“Cho nên con gì để giải thích cả”
Không khí xung quanh yên lặng như tờ