Hoa Hồng Đỏ - Chương 70
Điều ảnh hưởng lớn tới nghĩa là lời của Văn Liễm là thật cũng nghĩa là trong đoạn tình cảm vướng mắc trong lòng cô vẫn
“Trần Tĩnh”
Anh tiến lên một bước một tay nâng mặt cô lên dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cô Trần Tĩnh ngước mắt lên nước mắt giàn giụa trong khóe mắt cô thêm vài lần từ lúc hỏi cô cần cảm xúc trong cô lập tức vỡ òa lẽ là bởi vì cô đã thích quá lâu
Những chuyện ấm ức tồn đọng về nhà và xe chồng chất lên
Cũng lẽ là vì rốt cuộc đã hiểu cô thật lòng với đoạn tình cảm dây dưa đó mà hề liên quan đến bất kỳ vật chất nào giống như tâm trạng của một luôn sống trong bóng tối cuối cùng đã thấy ánh sáng
Ánh mắt hai quấn lấy
Phó Lâm Viễn dùng đầu ngón tay vuốt ve khóe môi cô ánh mắt khuôn mặt cô vài giây cúi đầu tìm đến môi cô Trần Tĩnh nghiêng đầu né tránh
Hành động chút giống với lúc Phó Lâm Viễn trốn tránh nụ hôn của Cố Quỳnh
Phó Lâm Viễn dừng vài giây dùng đầu ngón tay nhéo cằm cô đầu cô chóp mũi hai chạm lấp kín môi cô lần nữa Trần Tĩnh đặt tay lên vai cô ngẩng đầu lên siết chặt đầu ngón tay nắm chặt lấy áo sơ mi của Môi răng cô và giao mái tóc mới buộc giờ đây đã rối tung dây buộc tóc rơi xuống mặt đất
Đèn đường rọi đuôi tóc màu nâu của cô
Trần Tĩnh kiễng chân
Phó Lâm Viễn đỡ cổ cô lập tức kéo cô trong lồng ngực của
Một lúc mới buông lỏng thở cô đều trong mắt cô mang theo ánh nước lẳng lặng vẻ mặt đã khôi phục sự bình tĩnh
Phó Lâm Viễn siết chặt những đầu ngón tay của cô
Giọng khàn khàn: “Em thật sự cần nữa”
Trần Tĩnh im lặng lắc đầu cũng gật đầu chỉ
Vài giây cô kiễng chân khẽ hôn lên đôi môi mỏng của
Sau đó lập tức đẩy
Chiếc xe công nghệ mà Trần Tĩnh gọi đã tới đang dừng ở cách đó xa Trần Tĩnh về lấy quần áo cho Tiếu Mai thay cô đến chiếc xe kéo cửa xe và xuống Chiếc xe đó khởi động đầu lái Vu Tùng xoay thấy Trần Tĩnh ở ghế phía với vẻ mặt bình tĩnh đó xe cứ thế chạy mất
Anh đầu về phía ông chủ của
Phó Lâm Viễn vẫn tại chỗ lòng bàn tay vuốt ve khóe môi vài giây lên khom lưng nhặt dây buộc tóc Trần Tĩnh đánh rơi về xe
Anh kéo cửa và xuống
Anh đặt giấy chứng nhận bất động sản và giấy chứng nhận xe ghế bên cạnh
Anh chơi đùa dây buộc tóc trong tay cầm một điếu thuốc đưa lên trong miệng châm lửa mà chỉ cắn nhẹ
Vu Tùng gương chiếu hậu
Trong xe vô cùng yên tĩnh
Phó Lâm Viễn cảm giác đêm nay nối tiếp với khoảnh khắc ký đơn từ chức khi đó bọn họ chia tay trong im lặng còn lần mới là thực sự chia tay
Trần Tĩnh “Phó Lâm Viễn muộn ”
Điều đó nghĩa là cô đã những vướng bận mới ở thị trấn Chu cô ở đây để sống một cuộc sống hơn còn dính dáng gì đến nơi thành phố lớn nữa
Bao gồm cả tổng giám đốc Phó
Phó Lâm Viễn là thông minh
Khi cầm giấy chứng nhận bất động sản và giấy chứng nhận xe tới hỏi Trần Tĩnh thật vẫn ý làm phép thử biết cô còn thích như đây
rõ ràng đáp án của cô là
Cơn đau lan đến nửa Phó Lâm Viễn nhắm mắt
_
Xe công nghệ chạy nhanh lắm xuyên qua đường lớn của thành phố Chu Trần Tĩnh dựa lưng ghế cảnh sắc ngoài cửa sổ thị trấn Chu cũng mấy tòa nhà lớn giống với Bắc Kinh
mấy tòa nhà lớn rải rác cho nên vẻ cao ngạo
Trần Tĩnh đang suy nghĩ về sự xuất hiện đột ngột của Phó Lâm Viễn
Người như nếu thật tình thì sẽ làm chuyện bốc đồng như
Anh bốc đồng như là vì vài phần thích cô đúng
Trần Tĩnh suy nghĩ nước mắt trào
thích thì chứ cô cuộc sống mới ở thị trấn Chu mà lẽ cũng nên cưới Cố Quỳnh Nếu như Cố Quỳnh thì cũng sẽ những khác Giống như lời cô lúc đó cô trở về gả chồng còn cưới vợ sinh con
Trần Tĩnh dùng mu bàn tay lau nước mắt
Vẻ mặt dần dần khôi phục sự bình tĩnh
như những gì Vu Tùng đã thâm tình cũng thế yêu hận cũng tất cả đều thể che giấu biểu cảm mặt như thể gì xảy Phó Lâm Viễn cũng thể làm
Rất nhanh xe công nghệ đã đến bệnh viện Trần Tĩnh trả tiền bằng cách chuyển khoản cho tài xế đó xách túi xuống xe hành lang của khoa tiếp nhận bệnh nhân nội trú cũng yên tĩnh
Có bệnh nhân đau đớn kêu rên
Cũng ho khan suốt đêm
Trần Tĩnh mở cửa phòng bệnh Tiếu Mai lập tức tỉnh bà mở mắt Trần Tĩnh tới hỏi: “Mẹ ngủ ngon ạ”
Tiếu Mai che miệng chỉ cách vách : “Ho suốt cả một đêm”
Trần Tĩnh hiểu bà thể ngủ vì tiếng ồn
Cô rót nước cho Tiếu Mai đút cho bà uống đó giúp bà thay nước tiểu trong ống dẫn niệu Tiểu Mang rửa mặt khi thấy cô thì chào một tiếng chị Trần Tĩnh
Trần Tĩnh đáp cô nhà vệ sinh rửa tay rửa xong
Cô với Tiếu Mai nắm tay bà Tiếu Mai vuốt ve tay cô chút mơ màng buồn ngủ bà lôi kéo Trần Tĩnh : “Con qua chỗ Thần Vĩ xem giúp cái gì ”
Trần Tĩnh gật đầu
Cô cũng rửa mặt đó giơ tay buộc tóc nhưng phát hiện dây buộc tóc thấy Cô ngoài lục trong túi xách tìm một sợi dây mỏng cô tùy tiện buộc đó ngoài xuống tầng ba
Từ xa đã thấy tiếng ho khan của Lâm Tú Lệ Trần Tĩnh Chu Thần Vĩ đang hạ nhiệt độ trong phòng cho bà
Thuốc chống viêm và truyền dịch cũng đã đổi
Vẻ mặt Chu Thần Vĩ chút tái nhợt khi chăm sóc cả một buổi tối trong mắt tràn đầy lo lắng Trần Tĩnh miễn cưỡng tươi : “Sao em ngủ một lát ”
Trần Tĩnh hỏi: “Bác gái ”
Chu Thần Vĩ lắc đầu: “Vẫn sốt cao giảm y tá lúc sáng sớm bác sĩ điều trị chính sẽ đến khám bệnh”
Trần Tĩnh sờ tay Lâm Tú Lệ tay bà nóng vô cùng
Nhìn thấy dáng vẻ Lâm Tú Lệ nóng tới mức mơ màng sắp ngủ trong lòng Trần Tĩnh cũng lo lắng cô Chu Thần Vĩ vài lần xuống nhà ăn lầu mua bữa sáng cho
Chu Thần Vĩ thấy thế thì : “Tôi ăn nổi ”
Trần Tĩnh đặt thức ăn ở tủ đầu giường: “Dù cũng nên ăn một chút sức thì mới chăm sóc bác gái cho ”
Chu Thần Vĩ im lặng vài giây
Anh gật đầu theo Trần Tĩnh Anh qua đó kéo ghế dựa xuống ăn Trần Tĩnh lấy khăn lông nhúng nước để lau mặt và cổ cho Lâm Tú Lệ Da của Lâm Tú Lệ nóng và đỏ lên một cách bất thường bà thường xuyên ho khan cổ họng giống như tẩu hút thuốc phiện dùng sức ho khan dữ dội Có vẻ trong họng nhiều đờm mắc kẹt ở bề mặt CR phần phổi của bà trắng xóa mà sợ hãi
Trần Tĩnh sắc trời ngoài cửa sổ hy vọng mau tới buổi sáng
Bảy giờ
Bác sĩ điều trị chính tới thấy Lâm Tú Lệ như thì lập tức kêu đổi thuốc Sau khi y tá thấy thế thì vội vàng ngoài bác sĩ điều trị với Chu Thần Vĩ: “Nếu thật sự thì ICU”
Vẻ mặt Chu Thần Vĩ thay đổi ngay khi thấy ICU
Anh nắm chặt tay của mẹ nếu vì đàn ông dễ rơi nước mắt thì lúc nước mắt đã trào đang tự kìm nén chính
Trong khoảnh khắc đó Trần Tĩnh thấy một tràn đầy tuyệt vọng cô bên cạnh nhưng biết nên gì cho chỉ thể yên xem như ở bên lúc
Một lúc lấu Phùng Chí gọi điện cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh hồn nhớ hôm nay bàn chuyện về miếng đất cô máy xong về phía Chu Thần Vĩ : “Hôm nay thuê đất”
Chu Thần Vĩ tỉnh táo một chút cô : “Em ”
Trần Tĩnh: “Có việc gì thì thể gọi điện cho hoặc là tìm Tiểu Mang cô thể hỗ trợ một chút”
“Tôi biết ” Chu Thần Vĩ gật đầu
Trần Tĩnh Lâm Tú Lệ mới xoay ngoài Cô trở phòng bệnh của Tiếu Mai Tiếu Mai đã ngủ phát tiếng ngáy nhẹ Thấy bà ngủ ngon như động tác của Trần Tĩnh cẩn thận hơn nhiều cô với Tiểu Mang: “Giúp chị trông coi bà nhé vất vả cho em về chị sẽ cho em thêm bao lì xì”
Tiểu Mang đồng ý
Trần Tĩnh mang theo laptop và một vài tư liệu đó xuống xe của Phùng Chí đã đỗ ở cửa bệnh viện Trần Tĩnh kéo cửa xe và
Phùng Chí : “Chào buổi sáng”
Trần Tĩnh cũng đáp lời: “Chào buổi sáng”
Xe khởi động chạy về hướng chính quyền thôn Vài bọn họ cũng đã chờ ở văn phòng lúc sáng sớm bởi vì đó thông qua điện thoại và lúc đến xem đất Trần Tĩnh cũng đã trao đổi với bọn họ mọi đều biết hôm nay chính là bước cuối cùng chủ doanh nghiệp vẫn vài yêu cầu cuối cùng với Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cũng đã đoán cô gật đầu về cơ bản cô đã chấp nhận mọi yêu cầu của bọn họ
Phùng Chí cô giải quyết thỏa
Anh cảm thấy dường như chính là dư thừa thế nhưng vẫn vui vẻ nghĩ tới chuyện nếu Trần Tĩnh là cấp của thì biết chừng bao lâu chức vụ của khó mà giữ
Sau khi bàn xong
Khi ký hợp đồng với Phùng Chí đóng dấu của tập đoàn Phó Hằng hợp đồng
Chuyện đã chắc như đinh đóng cột phụ trách của thôn mời bọn họ ăn cơm vì khéo đã là giữa trưa Lúc di động của Phùng Chí vang lên ngoài nhận cuộc gọi
Một lát ánh mắt của Phùng Chí mang vài phần vui mừng tới thấp giọng với Trần Tĩnh rằng vợ sắp sinh nên về
Cũng may chuyện đã bàn xong Trần Tĩnh thấy thế thì lập tức vui vẻ thay : “Vậy mau về ”
Phùng Chí : “Phải về chứ nhưng hiện tại cô đang ở Lê Thành tới đó”
Trần Tĩnh gật đầu: “Ở đây cũng tàu cao tốc đến Lê Thành lúc nào cũng ”
Phùng Chí gật đầu
Sau đó tài liệu bàn đẩy túi tài liệu tay Trần Tĩnh : “Tôi Vu Tùng tối hôm qua tổng giám đốc Phó cũng đã đến thành phố Chu”
“Nếu bây giờ về Lê Thành thì sẽ thời gian báo cáo với tổng giám đốc Phó Anh đang ở khách sạn Bác Thịnh cô giúp cầm đến đó nhé làm phiền cô ”
Trần Tĩnh ngẩn
thấy Phùng Chí vẫn luôn đồng hồ cô bèn gật đầu: “Được”
Hôm qua Phùng Chí đã dọn đến sống ở bên cạnh siêu thị cũng thuận tiện xử lý một số công việc của siêu thị cho nên bây giờ chạy vội về thị trấn Chu lấy hành lý
Trần Tĩnh cầm tài liệu và chuyện với phụ trách thôn một lúc đó cô cũng rời khỏi đây bắt một chiếc taxi đến khách sạn Bác Thịnh Trong thành phố Chu chỉ một hoặc hai khách sạn là tệ lắm Bác Thịnh là một trong số đó đây là khách sạn năm Trần Tĩnh ở đại sảnh gọi điện cho Vu Tùng cô bảo xuống lấy tài liệu
Vu Tùng : “Cô mang lên cho tổng giám đốc Phó đang làm việc ở bên ngoài ”
Trần Tĩnh thấy thì : “Được”
Cô cúp điện thoại gọi điện cho Phó Lâm Viễn Chỉ chốc lát đầu dây bên đã bắt máy Trần Tĩnh nguyên nhân đến đây hình như Phó Lâm Viễn mới ngủ dậy giọng khàn khàn
“Em lên đây ”
Trần Tĩnh do dự một giây đó mới một tiếng “”
Cô đến thang máy ấn mở cửa thang
Thang máy lên tầng hai mươi hai tầng chỉ hai phòng mặt sàn trơn bóng Trần Tĩnh bước khỏi thang máy tới cửa phòng 2201
Cô ấn chuông cửa
Vài giây
Cửa mở từ bên trong Phó Lâm Viễn mặc một chiếc áo sơ mi còn cài hết nút bên mặc quần tây đầu tóc ướt sũng nheo mắt cô
Trần Tĩnh yên ở cửa
Cô đưa tập tài liệu cho và : “Vợ của giám đốc Phùng sắp sinh nên chạy tới Lê Thành ”