Hoa Hồng Đỏ - Chương 69
Trần Tĩnh uống cà phê chuyện với Chu Thần Vĩ mà đúng lúc chuông điện thoại Chu Thần Vĩ vang lên dừng đèn đỏ ấn nút nhận hình như ở đầu dây bên là mẹ Chu bà đột nhiên sốt mơ mơ màng màng gọi cho
Chu Thần Vĩ sững sờ
Trần Tĩnh : “Mẹ giờ con về liền”
Anh bỏ điện thoại xuống về phía Trần Tĩnh : “Trần Tĩnh thì thế gọi xe cho em em bệnh viện nhé”
Lúc đương nhiên Trần Tĩnh thể ngay lập tức Cô hỏi: “Bác gái làm ”
“Mẹ đột nhiên sốt cao buổi chiều bà sốt nhẹ lúc đó tưởng uống thuốc sẽ đỡ”
Trần Tĩnh suy nghĩ chút : “Bây giờ là mùa cảm cúm cùng về xem ”
Chu Thần Vĩ dựa ánh sáng trong xe cô ánh mắt dịu dàng gật đầu: “Được thì sẽ chở em về bệnh viện muộn một chút”
Trần Tĩnh : “Ừm”
Chu Thần Vĩ đầu xe chạy về thị trấn Chu Lần chạy nhanh Trần Tĩnh im cô hiểu tâm trạng lúc của trong nhà chỉ hai mẹ con nương tựa lẫn cảm giác lòng như lửa đốt giống hệt cô tối qua cho nên bây giờ cô cùng
Tối hôm qua Chu Thần Vĩ cũng cùng cô ở bên cạnh Tiếu Mai
Chiếc xe màu bạc đỗ cửa một tòa nhà nhà của Chu Thần Vĩ xa ở ngay phía toà nhà của Trần Tĩnh nhà ở thị trấn Chu hầu như đều giống đều cảm giác cũ kỹ Cầu thang nhà Chu Thần Vĩ tối hơn nhà Trần Tĩnh một chút bởi vì căn nhà phía che mất ánh sáng nên nhiều cơ hội đã chuyển đến tòa nhà ở phía
Nhà Chu Thần Vĩ ở tầng ba đẩy cửa
Trần Tĩnh bước trong bố cục giống nhưng nhà Chu Thần Vĩ đơn giản hơn cảm giác lạnh lẽo Anh phòng xem mẹ thế nào còn cô lấy nước và cầm thuốc bàn ở cửa nhưng chủ yếu là sợ tiện cho lắm Chu Thần Vĩ đỡ mẹ dậy một cảm giác hoảng sợ thoáng qua
Anh gọi: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh thấy đẩy cửa thấy mẹ mái tóc hoa râm gầy nhắm hai mắt dựa Trần Tĩnh phần cuống quýt: “Chúng đến bệnh viện luôn đừng uống thuốc nữa”
Chu Thần Vĩ Trần Tĩnh gật đầu ôm mẹ dậy
Bên ngoài gió thổi
Trần Tĩnh cầm áo khoác ở cuối giường đắp thêm cho mẹ Chu Thần Vĩ Hai xuống cô giúp đóng cửa mẹ sốt đến lơ mơ bất thình lình nắm lấy tay cô bà nắm chặt Chu Thần Vĩ gọi: “Mẹ mẹ ơi”
Mẹ mở mắt Trần Tĩnh tay vẫn nắm chặt
Trần Tĩnh vỗ tay an ủi bà xuống đến bên lần đổi thành cô lái xe Chu Thần Vĩ đặt mẹ ở phía cùng bà
Trần Tĩnh khởi động xe Vừa nãy lúc mẹ Chu cầm tay cô tay bà nóng hầm hập
Trong lòng cô chút sợ hãi
Cô khởi động xe chạy về bệnh viện trung tâm thành phố cũng là bệnh viện mà Tiếu Mai đang Sau khi đến bệnh viện tối hôm qua Chu Thần Vĩ cùng Trần Tĩnh chờ đợi bác sĩ khám bệnh đêm nay đổi thành Trần Tĩnh cùng đợi Kiểu sốt cao như bác sĩ chỉ định chụp X-quang đó bác sĩ phim : “Viêm phổi viện”
Chu Thần Vĩ xong thì ngây cả
Trần Tĩnh ngẩn thì kêu một tiếng
Chu Thần Vĩ hồn về phía Trần Tĩnh cô bèn khuyên: “Anh lời bác sĩ ”
“Được” Chu Thần Vĩ gật đầu làm thủ tục nhập viện
Trần Tĩnh phòng bệnh cô mẹ của Chu Thần Vĩ bà tên là Lâm Tú Lệ bà trạc tuổi Tiếu Mai nhưng bề ngoài thì già hơn một chút Trần Tĩnh kéo chăn đắp cho Lâm Tú Lệ bà mở mắt nghiêng đầu ho khan cô vội vàng đỡ bà
Bà cầm tay Trần Tĩnh Giọng khàn khàn: “Dạo gần đây Thần Vĩ luôn bận rộn chuyện của con Con tên Trần Tĩnh ”
Trần Tĩnh thoáng sửng sốt gật đầu : “Dạ thưa bác con tên Trần Tĩnh ạ”
Lâm Tú Lệ giường cô: “Khi đó con rơi xuống nước là bác lấy áo khoác lên cho con bác vẫn còn nhớ”
Trần Tĩnh ngẩn
Cô nhớ lúc đó cô mơ mơ màng màng một chị gái trẻ tuổi qua cầm chiếc áo khoác màu trắng khoác lên cho cô che ánh mắt của khác Cô nắm chặt tay của Lâm Tú Lệ: “Năm đó con cảm ơn bác nhiều ạ”
Lâm Tú Lệ ho khan vài tiếng cầm chặt tay cô: “Con và Thần Vĩ thật là duyên”
Trần Tĩnh dừng một lúc gật đầu thừa nhận: “ tụi con đúng là duyên”
Lâm Tú Lệ ho đến chảy cả nước mắt ánh mắt Trần Tĩnh bà mang theo nét dịu dàng Cô đắp kín mền cho Lâm Tú Lệ chỉ chốc lát Chu Thần Vĩ dẫn theo bác sĩ cùng bác sĩ ảnh chụp X-quang : “Nhìn ảnh chụp X-quang cho biết tình hình nghiêm trọng cô đưa nhà đến sớm hơn”
Chu Thần Vĩ cúi thấp đầu áy náy
Trần Tĩnh : “Bác sĩ làm phiền ông ”
Bác sĩ gật đầu: “Điều trị ”
Tình hình viêm phổi nặng nhẹ
Trong lòng Trần Tĩnh cũng lo lắng cô ở trong phòng bệnh một hồi Chu Thần Vĩ bác sĩ áy náy vẫn luôn cho rằng mẹ chỉ sốt nhẹ đã hạ sốt thì nghĩ tới…
Trần Tĩnh như cũng khó chịu Cô rót cho Chu Thần Vĩ một ly nước cà phê để xe quên mang lên
Chu Thần Vĩ cầm ly nước cô : “Cảm ơn em”
Trần Tĩnh an ủi: “Bác gái sẽ mau khỏe thôi”
“Ừm”
Bởi vì hai bà mẹ đều cùng một bệnh viện nên Chu Thần Vĩ đề nghị Trần Tĩnh về xem Tiếu Mai thế nào đã Tiếu Mai đợi lâu như chắc lo lắm Trần Tĩnh xong vẫn ở cạnh Chu Thần Vĩ thêm một lúc mới về chỗ của mẹ Cô cửa Tiếu Mai mở mắt : “Con bé con lâu thế”
Trần Tĩnh bước tới rõ tình hình của Lâm Tú Lệ
Tiếu Mai ngạc nhiên : “Chắc Chu Thần Vĩ vì chuyện chúng mấy bữa nay nên mới sơ suất như ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Vâng ạ”
Tiếu Mai : “Tú Lệ là một ”
Trần Tĩnh suy nghĩ mẹ con đều Cô xuống cạnh Tiếu Mai bà vẻ mặt của cô bèn hỏi: “Con ”
Trần Tĩnh : “Mẹ năm đó con rơi xuống nước đã khoác cho con cái áo khoác mẹ biết đó là ai ”
Tiếu Mai: “Cái áo đó mẹ giữ gìn nhưng mẹ biết là của ai”
Trần Tĩnh là của Lâm Tú Lệ
Tiếu Mai thì kích động: “Không ngờ tới là bà Tĩnh Tĩnh con và Thần Vĩ thật duyên với ”
Trần Tĩnh một tiếng
Tiếu Mai : “Vậy con qua thăm bà nhiều một chút xem xem gì cần thì giúp một tay”
“Vâng”
_
Bắc Kinh
Sau khi Phùng Chí bàn xong công việc thì lập tức offline Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc búng gạt tàn một cái lướt qua điện thoại màn hình hiện tin nhắn WeChat mà Văn Liễm mới gửi cho
[Ra ngoài uống rượu ]
Anh dập tắt điếu thuốc lên trở về phòng cởi bỏ bộ đồ ngủ và cài cúc áo sơ mi
Áo sơ mi đen quần dài cũng màu đen đeo đồng hồ lên gài cổ tay áo cầm áo khoác và cầm chìa khoá xe ngoài
Phó Lâm Viễn lái chiếc xe thể thao thẳng đến quán bar Anh lên Văn Liễm đang bên bàn chân cao vuốt ly rượu để chìa khoá bàn lên chân dài chạm đất
Trên bàn đã để sẵn ly rượu whisky Anh cầm lên uống một hớp
Văn Liễm dựa bàn bên cạnh : “Trước đây đồn rằng sẽ kết hôn với Cố Quỳnh ”
Ngón tay Phó Lâm Viễn kéo nhẹ cổ áo lắc ly rượu vẻ mặt hờ hững: “Không kết hôn”
Văn Liễm nhíu mày : “Vậy là kết hôn với Trần Tĩnh ”
Phó Lâm Viễn giương mắt thẳng ánh mắt đùa giỡn của Văn Liễm chỉ toà nhà Tinh Toạ : “Buổi tối Tết Nguyên Đán hôm đó chữ Trần Tĩnh toà nhà Tinh Toạ là đúng ”
“Đây là lần đầu tiên dùng cách để lấy lòng một cô gái đấy nhỉ ”
Phó Lâm Viễn uống ngụm rượu nuốt xuống
Anh phủ nhận chính là thừa nhận
Văn Liễm tặc lưỡi vài tiếng : “Thật thể tin nếu yêu cô sẽ tặng Quân Huy cho ”
Phó Lâm Viễn châm thuốc cũng phủ nhận
Văn Liễm thấy thế thì càng chắc chắn: “Vậy là thích ”
Phó Lâm Viễn “ừm” một tiếng thừa nhận
Văn Liễm ồ lên: “Vậy còn đợi cái gì nữa”
Phó Lâm Viễn ngậm một cục đá nhai xong uống một hớp rượu giọng trầm thấp: “Đợi gì chứ cô cũng yêu ”
Văn Liễm nhướng mày
Cái gì cơ
Phó Lâm Viễn kẹp một cục đá bỏ trong ly giơ tay rót rượu whisky chất lỏng rót ly rượu khuôn mặt lạnh lùng và cương nghị Ý của đơn giản là hai từng một thời gian dây dưa là kẻ săn còn cô là con mồi thế nhưng con mồi trở thành bạn gái chính thức của Thế nên hai từng một đoạn tình cảm dây dưa là thật nhưng cũng thật
Cuối cùng kết thúc bằng một chiếc xe và một căn nhà
Văn Liễm thấy thì nheo mắt : “Cô cần gì cả ”
“Ừm”
Văn Liễm nhíu mày : “Vậy cô chỉ cần cơ thể của ”
Sau khi Phó Lâm Viễn xong nhếch miệng: “Chắc ”
Văn Liễm tặc lưỡi: “Trần Tĩnh như nhớ hồi cấp ba cô là lịch sự trong ban nhạc đó cô là dịu dàng cô đã biết cô gái tùy ý phụ lòng khác ”
Anh xong
Các ngón tay của Phó Lâm Viễn chợt dừng
Anh bóp chặt vành ly nhớ tới dáng vẻ lúc cô ở trong lòng và cả những lúc vẻ mặt cô bình tĩnh nhưng trong mắt luôn đầu ngón tay lạnh buốt vài phần đau đớn
Nếu cô cũng chỉ là chơi đùa nhà và xe cầm luôn thì
Cả chuyện lấy vợ sinh con nữa
Rõ ràng cô biết khi cô rời sẽ mới xuất hiện bên cạnh
Phó Lâm Viễn để ly rượu xuống lên cầm lấy chìa khoá bàn xoay xuống Anh gọi điện bảo Vu Tùng đến Phó Hằng lấy giấy chứng nhận bất động sản nhờ mua một vé tàu cao tốc thẳng đến thị trấn Chu
Phó Lâm Viễn tàu cao tốc mất năm tiếng đồng hồ Quá trình xe thêm một tiếng đồng hồ lúc chiếc xe màu đen đến thị trấn Chu trời vẫn còn tối đèn đường chiếu nghiêng mặt đất Tiểu Mang đổi ca cho Trần Tĩnh để cô về nhà lấy vài món đồ
Trời mưa lất phất
Mái tóc cô buộc cao bước xuống cầu thang
Không gian đang tối bỗng sáng lên ánh đèn đường hắt mặt cô
Cô ngước mắt đã thấy Phó Lâm Viễn đang đèn đường tay cầm điếu thuốc về phía cô Trần Tĩnh im lặng đưa đồ trong tay cho cô
Trần Tĩnh đó là giấy chứng nhận bất động sản và giấy tờ xe cô cau mày ngước mắt lên ánh mắt hẹp dài của : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn chằm chằm khuôn mặt của cô giọng trầm thấp: “Nhà và xe em đều cần”
“Vậy còn em cần ”
Khoảnh khắc Trần Tĩnh mới ý thức chuyện gì hai mắt cô đỏ bừng nước mắt rơi xuống vẻ mặt cô lạnh lùng : “Phó Lâm Viễn quá muộn ”
“Tôi cần nữa”