Hoa Hồng Đỏ - Chương 68
Trần Tĩnh rời mắt cô mắt Chu Thần Vĩ gật đầu: “”
Tiếu Mai kêu lên ôi chao đưa tay sờ bó hoa: “Cậu Phó thật lòng”
Trần Tĩnh mỉm
Tiếu Mai thể ăn nhưng thể uống cô đưa ống hút cho bà uống nước Chu Thần Vĩ : “Con xử lý bó hoa nhé”
Tiếu Mai : “Hình như bên một cái bình hoa”
Chu Thần Vĩ mỉm qua lấy bình hoa rửa
Trần Tĩnh lấy khăn tay lau khoé miệng cho Tiếu Mai
Tiếu Mai mặt của Trần Tĩnh : “Thần Vĩ là một trung thực ngoại hình cũng con thấy thế nào”
Trần Tĩnh chỉnh tóc của Tiếu Mai cô : “Mẹ Mẹ nên chú ý sức khỏe của đừng quan tâm đến những thứ khác”
“Đương nhiên là mẹ nghĩ gì cả nhưng vì tối hôm qua bỗng nhiên nó đỡ mẹ dậy mẹ nhớ tới cha con Mấy năm nay những lúc mệt mỏi mẹ cảm thấy cái nhà đàn ông thật sự như đèn phòng khách hỏng lần mẹ đổi nửa ngày cũng xong đó vẫn là Thần Vĩ tới giúp thay”
Trần Tĩnh im lặng may mà cô đã lựa chọn trở về như đã cô bên cạnh mẹ những việc như thay bóng đèn cô cũng thể làm thể phủ nhận Chu Thần Vĩ cũng mang giá trị tinh thần nhỏ
Tiếu Mai kéo Trần Tĩnh : “Nếu chúng cảm thấy nó cũng thì tiếp tục quan sát xem nếu con ý với nó thì thôi từ chối nó sớm một chút”
Trần Tĩnh Tiếu Mai gật đầu
Tiếu Mai xong : “Chắc là từ chối cũng từ chối lúc con ở nhà lần mẹ mua bao gạo nhưng nhấc nổi Thần Vĩ tới giúp”
Trần Tĩnh khẽ : “Con xin mẹ”
“Xin cái gì” Tiếu Mai liếc mắt: “Con ở thành phố lớn là niềm tự hào của mẹ con trở về thì cũng là con gái ngoan của mẹ”
Viền mắt Trần Tĩnh ửng đỏ
Lúc Chu Thần Vĩ đã trở cửa đã thấy viền mắt đỏ của Trần Tĩnh một chút đó tới cái tủ ở đầu giường lấy khăn giấy đưa cho cô
Trần Tĩnh mỉm nhận lấy
Chu Thần Vĩ ở tủ đầu giường xử lý bó hoa bỏ hoa bình
Tiếu Mai liếc Trần Tĩnh cô đáp lời
Buổi trưa
Sau bữa trưa lâu Phùng Chí đã tới cũng dẫn theo một hộ lý Trần Tĩnh ngạc nhiên Phùng Chí : “Tổng giám đốc Phó mời tới đó một tuần cô thể ngủ cũng thể làm phiền Chu ”
Phùng Chí Chu Thần Vĩ
Anh về phía Trần Tĩnh : “Đã bàn xong tiền lương cô trả nha”
Trần Tĩnh chỉ im lặng
Cô cũng định mời hộ lý dù thể lúc nào cũng làm phiền Chu Thần Vĩ thể ở đây một lúc nhưng thể ở nhiều ngày như Mà cô còn công việc thỉnh thoảng ngoài các thứ Nếu như ở cùng Tiếu Mai thì cô cũng yên tâm hơn chẳng qua cô ngờ Phó Lâm Viễn nhanh hơn cô một chút
Chung quy là nhà tư bản cái gì cũng tính
Trần Tĩnh : “Được làm phiền giám đốc Phùng ”
“Cô và cô chuyện với ” Hộ lý mà Phùng Chí gọi tới là một cô gái trẻ tên là Tiểu Mang Trần Tĩnh dẫn cô gái qua một bên chuyện
Chu Thần Vĩ thoáng qua hai cô biết rõ bản thân thể lúc nào cũng chạy tới bệnh viện như cũng
Anh mỉm với Phùng Chí
Phùng Chí cũng mỉm qua hỏi thăm sức khỏe của Tiếu Mai
Vẻ ngoài của Phùng Chí tương đối dịu dàng vẻ nhã nhặn Tiếu Mai cảm thấy những đến từ thành phố lớn đúng là khác biệt lịch sự suy nghĩ thấu đáo khi làm việc
Bà : “Cậu Phùng cảm ơn ”
“Dì khách sáo quá dạo Trần Tĩnh khá bận chính vì nên tổng giám đốc Phó mới sắp xếp như thế”
“Tổng giám đốc Phó của các đúng là một ông chủ ”
Phùng Chí nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị khiến dám lời nào của tổng giám đốc Phó ho khan trái với lương tâm: “ ông chủ của chúng cháu ”
Đừng Tiểu Mang còn trẻ nhưng cô chuyên nghiệp Trần Tĩnh thấy tiền lương cũng quá đắt hơn nữa chỉ cần một tuần thôi thời gian ngắn đắt hơn thời gian dài một chút nhưng chỉ cần đủ chuyên nghiệp là Tiểu Mang ở trung tâm thành phố nên qua đây cũng tiện Trần Tĩnh chuyện cùng cô một lúc phát hiện tính cách cô cũng vẻ ngoài sáng sủa Trần Tĩnh đưa cho cô một bao tiền lì xì Tiểu Mang cũng từ chối nhận luôn
Có Tiểu Mang nên chiều hôm đó Chu Thần Vĩ đã trở về cửa hàng bán hoa thật tối qua mẹ cảm sáng nay mua thuốc cho bà xong mới qua nên mới tới trễ một chút
Trần Tĩnh cảm thấy ngại trì hoãn chuyện của cô buổi tối ở nhà với mẹ chỗ cô và Tiểu Mang
Chu Thần Vĩ suy nghĩ một chút : “Vậy đến đón em về tắm rửa”
Trần Tĩnh mỉm định
Phùng Chí lập tức : “Tôi thảo luận xong công việc ở đây đưa cô về ”
Thần Vĩ ngừng gật đầu: “Được”
Sau đó luôn
Còn Trần Tĩnh bên thì Cô sợ làm phiền khác nghỉ ngơi nên đã cùng Phùng Chí xuống lầu đến một quán cà phê bên ngoài để bàn công việc Ngày mai thuê mảnh đất đó hẹn trưởng thôn và trong thôn Phùng Chí bản thiết kế nhanh chóng thành một khi ký hợp đồng thuê đất sẽ lập tức khởi công
Công ty lắp đặt thiết cũng đúng thời gian đã định
Trần Tĩnh tất cả đã sắp xếp xong
Phùng Chí : “Chờ các cô khởi công sẽ trở về Bắc Kinh”
Trần Tĩnh gật đầu: “Được”
Hai bàn xong chuyện Trần Tĩnh mời Phùng Chí ăn cơm đó trở về phòng bệnh Tiếu Mai thể ăn một số thức ăn lỏng Trần Tĩnh bảo Tiểu Mang về nhà tắm rửa ăn cơm Tiểu Mang nhanh chóng ngay khi cô cũng tám giờ tối Phùng Chí và Tiếu Mai trò chuyện vui vẻ hai đều chuyện nhà
Phùng Chí thấy Tiểu Mang mới đưa Trần Tĩnh về thị trấn Chu
Trần Tĩnh về đến nhà ở đây sự ồn ào và mùi khử trùng của bệnh viện ở trong nhà làm cô cảm thấy thật thoải mái Cô lau sạch sàn nhà chỗ mà Tiếu Mai ngã còn ít chén đũa dọn dẹp ở phòng bếp cô đều rửa sạch từng cái đó Trần Tĩnh mới tắm
_
Bắc Kinh
Trác Việt Vạn Đại
Phó Lâm Viễn treo áo khoác lên giá áo cầm đồ ngủ tắm mười mấy phút với mái tóc ướt sũng cổ áo mở còn mang theo nước
Anh cạnh bàn châm một điếu thuốc thấy chiếc điện thoại ném bàn uống trà cầm lên mở
Anh nhấp tấm hình của Trần Tĩnh đầu ngón tay kẹp điếu thuốc im lặng vài giây
Đầu ngón tay với khớp xương rõ ràng lướt màn hình điện thoại
Đèn bàn chiếu xuống tay hình thành cái bóng của khớp xương
_
Trần Tĩnh tắm xong lau tóc điện thoại bàn cà phê vang lên hai tiếng tích tích cô qua dựa bàn cầm điện thoại lên mở xem
Là tin nhắn WeChat của Phó Lâm Viễn tổng giám đốc Phó
Trần Tĩnh mở xem
Phó Lâm Viễn: [Em đang ở bệnh viện ở nhà]
Anh ít khi gửi những tin nhắn bình thường như Trần Tĩnh ngây cô soạn tin
Trần Tĩnh: [Tổng giám đốc Phó đang ở nhà]
Phó Lâm Viễn: [Tắm ]
Trần Tĩnh: [… ]
Phó Lâm Viễn: [Em thấy hộ lý như thế nào]
Trần Tĩnh: [Cực kỳ ]
Phó Lâm Viễn: [Ngày mai lúc thuê đất tiệc tùng thì để Phùng Chí ]
Trần Tĩnh: [Vâng]
Trần Tĩnh trả lời pha cà phê cô định làm hai ly mang tới bệnh viện Tiểu Mang cũng thích uống Cô pha cà phê nên để khung tin nhắn WeChat sang một bên Phó Lâm Viễn ở bên cũng gửi tin nhắn nữa Cô đã pha xong cà phê pha thêm một ly cà phê sữa dừa đó gói cẩn thận
Cô đem theo cà phê ngoài khoá cửa
Cô xuống lầu sang cửa hàng bán hoa ở bên ngay lúc một chiếc xe màu bạc chạy tới Chu Thần Vĩ bước xuống xe: “Để đưa em ”
Trần Tĩnh ngây cô hỏi: “Bác gái ”
Chu Thần Vĩ : “Vẫn còn ho khan mới ngủ”
Trần Tĩnh gật đầu cô đưa ly cà phê sữa dừa cho : “Tôi tự gọi xe cũng dễ mà”
Chu Thần Vĩ cà phê đã chuẩn sẵn cho mắt lập tức sáng lên nhận lấy : “Tôi cũng đã đến đưa em xong sẽ về luôn”
Trần Tĩnh ngước mắt vẻ mặt vui vẻ
Trần Tĩnh vài giây mỉm : “Vậy cũng ”
Sau đó cô cúi lên xe chiếc xe màu bạc khởi động
_
Trác Việt Vạn Đại
Trước mặt Phó Lâm Viễn để một chiếc laptop ngón tay lướt điện thoại đang do dự gửi thêm gì đó Phùng Chí đang báo cáo với trong nhóm nội bộ công ty Phó Lâm Viễn rời mắt về phía nhóm nội bộ hỏi: “Trần Tĩnh ”
Phùng Chí khựng : “Cô đang ở nhà cần gọi cô họp cùng ”
Phó Lâm Viễn ngậm điếu thuốc mở cổ áo yết hầu như lưỡi dao hỏi: “Cô cần bệnh viện ”
Phùng Chí im lặng vài giây : “Vừa nãy ở tầng hai của siêu thị xuống thấy Chu Thần Vĩ đưa cô nên nữa”
Phó Lâm Viễn im lặng