Hoa Hồng Đỏ - Chương 67
Lúc thang máy đến tầng một một tiếng tinh vang lên Trần Tĩnh tránh sang bên cạnh Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó chú ý an ”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cô: “Có chuyện gì gọi điện thoại cho ”
Trần Tĩnh khẽ mỉm ừ đáp Phó Lâm Viễn ngang qua cô trong khí thoang thoảng mùi thuốc lá của và mùi nước hoa của cô dường như hòa quyện từ từ tách
Trần Tĩnh nhấn nút đóng thang máy bóng lưng cao lớn của ngoài vai rộng chân dài
Vẫn như chỉ bóng lưng thôi đã hấp dẫn
Trần Tĩnh bình tĩnh rời mắt cửa thang máy cũng chính thức khép
Tối nay trong khu nội trú đông nhưng ban đêm mọi đều đã nghỉ ngơi đại sảnh ai Phó Lâm Viễn tới cửa giơ tay lên kéo mở cổ áo liếc mắt tòa nhà cách đó xa
Cứ nghĩ chẳng qua chỉ là cuộc săn của trưởng thành ai ngờ đây là chuyện ngờ tới
Vu Tùng vội lái xe ngay mà bên cạnh Trong ấn tượng của tổng giám đốc Phó bao giờ chủ động với phụ nữ cho dù là tiệc tùng uống rượu bất cứ trường hợp nào cũng đều là phụ nữ chủ động quyến rũ nếu thấy hứng thú thì thỉnh thoảng sẽ đáp lời đối phương nhưng vẫn lạnh nhạt như
Nếu hứng thú thì chính là dáng vẻ ngay cả qua loa lấy lệ cũng lười mở miệng dù là thái độ hờ hững thèm để ý vẫn khiến ít phụ nữ mê mệt
Bọn họ thích như nhưng chủ động với Trần Tĩnh điều đáng kinh ngạc
Ngay khi Vu Tùng cho rằng Trần Tĩnh sắp thua cuộc thì mọi chuyện xoay chuyển trở thành tình huống như ngày hôm nay Yêu và yêu là hai cấp bậc khác
_
Sau khi cửa thang máy đóng trong thang máy chỉ còn Trần Tĩnh Trần Tĩnh yên lặng đó tay cô sờ lên vị trí Phó Lâm Viễn từng đặt tay lên vẫn còn ấm Tối nay ánh mắt của cho cô một loại ảo giác rằng dường như là chút rung động nào với cô
Trần Tĩnh hồi tưởng hai năm cô làm thư ký vẫn luôn quan tâm che chở cô
Loại cảm giác đó và cảm giác tối nay chẳng gì khác biệt
Tính cô đã may mắn lắm thể ở bên cạnh thích một thời gian còn từng che chở cả đời còn gì tiếc nuối
Tinh
Đến tầng bốn Trần Tĩnh về phía phòng bệnh thấy Chu Thần Vĩ ở mép giường đang mở nắp hộp cơm cho Tiếu Mai bên trong là cháo sườn Tiếu Mai nhận lấy
Thấy nụ của mẹ trong lòng Trần Tĩnh bình tĩnh cô
Chu Thần Vĩ ngước mắt lên : “Tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh gật đầu cô thấy bàn còn một phần nữa cô mở đưa cho Chu Thần Vĩ: “Anh cũng ăn chút gì ”
Chu Thần Vĩ xua tay: “Em ăn hôm nay trời mưa buổi tối sẽ lạnh đúng lúc thể ăn chút cháo làm ấm Phó đúng là tri kỷ”
Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó là một ”
Cô xoay tìm y tá xin thêm một chiếc bát dùng một lần đó trở múc nửa bát đưa cho Chu Thần Vĩ thấy cô
Trong mắt ánh sáng dịu dàng
Trần Tĩnh bưng chiếc bát lớn ở mép giường ăn cùng Tiếu Mai
Tiếu Mai cảm thán ông chủ cũ kiêm đầu tư hiện tại của Trần Tĩnh đúng là tầm thường ngoại hình quá trai bà : “Chắc Phó nhiều cô gái yêu thích lắm nhỉ”
Trần Tĩnh ăn cháo gật đầu: “Vâng”
“Cũng là chuyện thường tình trai như năng lực xuất chúng cũng biết là thiên kim của tập đoàn lớn nào mới thể lọt mắt xanh của ” Tiếu Mai
Trần Tĩnh cầm khăn giấy lau cháo dính tay Tiếu Mai trong đầu hiện lên gương mặt khuynh thành của Cố Quỳnh
Chính là
Chu Thần Vĩ đang ăn cháo ở bên cạnh Tiếu Mai khen Phó sang Trần Tĩnh vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh dần dần yên lòng
Tiếu Mai khen một lúc sang Chu Thần Vĩ lập tức : “Thần Vĩ tối nay thật sự cảm ơn con cũng biết đứa trẻ như con sẽ trở thành con rể nhà ai”
Chu Thần Vĩ : “Dì Tiếu dì đừng trêu con nữa”
Tiếu Mai
Không còn sự hốt hoảng đây chỉ cần là liệt làm một phẫu thuật nho nhỏ mà thôi bà sợ Lúc ngã xuống dậy nổi bản thân Tiếu Mai thực sự hoảng bà sợ thể tiếp tục ở bên Trần Tĩnh sợ đợi đến lúc Trần Tĩnh kết hôn sợ rằng sẽ liên lụy đến cô
Đêm khuya Trần Tĩnh ở bệnh viện với Tiếu Mai
Chu Thần Vĩ về với mẹ sáng mai sẽ mang theo đồ ăn sáng tới Trần Tĩnh bảo thuận tiện giúp cô mang laptop đến đây cô còn một đống công việc làm nhân lúc rảnh rỗi thể xử lý một vài công việc cũng gửi tin nhắn cho Phùng Chí Phùng Chí buổi trưa sẽ đến thăm Tiếu Mai
Chu Thần Vĩ đồng ý: “Được sáng mai sẽ mang tới cho em còn cần lấy thêm gì nữa ”
Trần Tĩnh lắc đầu : “Anh nghỉ ngơi cho ”
Chu Thần Vĩ : “Được”
Sau khi Trần Tĩnh ở với Tiếu Mai Tiếu Mai kéo cô lên giường hai mẹ con chen chúc ngủ một đêm Sáng sớm hôm Chu Thần Vĩ còn tới bác sĩ đã tới trực ông là bác sĩ mổ chính của Tiếu Mai Trần Tĩnh buộc tóc xong ở bên cạnh bác sĩ cô cẩn thận ghi nhớ
Cuộc phẫu thuật sẽ tiến hành lúc chín giờ
Trần Tĩnh rửa mặt xong lau nước mặt nghĩ rằng lẽ Chu Thần Vĩ việc nên tới cô định xuống tầng mua bữa sáng Mới khỏi cửa Chu Thần Vĩ đã xách máy tính của cô và bữa sáng tới vội Trần Tĩnh thấy lập tức cảm thấy an tâm hơn: “Có trong nhà chuyện gì Có chuyện thì cần tới đây ”
Chu Thần Vĩ : “Không buổi sáng dậy muộn”
Trần Tĩnh ừ đáp nhận lấy laptop từ trong tay đó phòng bệnh
Ăn sáng xong cũng đã tới gần chín giờ y tá thay quần áo cho Tiếu Mai đó gọi đẩy bà ngoài Cứ thế Tiếu Mai đẩy tới phòng phẫu thuật bác sĩ cũng đã thay quần áo dẫn bác sĩ gây mê Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ ngoài hành lang đèn phòng phẫu thuật sáng lên
Tim cô đập nhanh cô cứ luôn nhớ tới cảnh tượng cha từ hiện trường tai nạn giao thông đưa đến bệnh viện tiến phòng cấp cứu
Bệnh viện ở Bắc Kinh đến ồn ào đáng sợ vô cùng hỗn loạn cô đeo cặp sách đuổi theo thấy mặt cha là máu tay chân của ông máu thịt be bét ngoài gọi cha cô cũng chỉ thể rơi nước mắt Cô đỡ Tiếu Mai tái nhợt suýt ngất xỉu khổ sở cha tiến phòng cấp cứu
Đầu ngón tay Trần Tĩnh xoắn chặt với lúc điện thoại đặt ở một bên kêu lên cô cầm lên xem thử
Là Phó Lâm Viễn là gọi
Trần Tĩnh máy
Cô lên tiếng : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn giọng cô mấy giây : “Số liệu khách sạn em gửi cho sai em xem kỹ lần nữa ”
Trần Tĩnh lấy tinh thần từ vụ tai nạn giao thông của cha cô cố ép tỉnh táo suy nghĩ một lát : “Được giờ tính ngay”
“Đừng cúp máy tính xong trực tiếp với ”
“Được”
Trần Tĩnh dậy phòng bệnh cầm laptop tới trở hành lang xuống Chu Thần Vĩ thấy cô như hỏi: “Còn làm việc ”
Đầu Phó Lâm Viễn thấy giọng vẻ mặt lạnh lùng châm một điếu thuốc
Cạch
Trần Tĩnh với Chu Thần Vĩ: “Để tính đã”
Chu Thần Vĩ chỉ đành ừ đáp ở bên cạnh với cô
Trần Tĩnh bắt đầu tính toán
Thật cô đã tính nhiều lần nhưng biết tại sai cô cho phép phạm sai lầm như Cô nghiêm túc tính toán bàn phím máy tính lạch cạch kêu vang
Thời gian dài đằng đẵng trôi qua
Trần Tĩnh cầm điện thoại lên liếc thời gian đó đã qua nửa tiếng cuộc gọi vẫn còn đang kết nối Cô dừng một lát : “Tổng giám đốc Phó số liệu sai”
Phó Lâm Viễn ở đầu bên ừ đáp
Sau đó thuận tiện hỏi: “Phẫu thuật kết thúc ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên
Cạch
Đèn biến thành màu xanh nửa tiếng đồng hồ
Trần Tĩnh khẽ ngước mắt lên dậy : “Kết thúc ”
“Ừ”
Anh xong Trần Tĩnh lập tức cúp điện thoại cô tới cửa cửa phòng phẫu thuật mở Tiếu Mai đẩy bà ngước mắt mỉm cầm tay Trần Tĩnh
Cả Trần Tĩnh bình tĩnh
Chu Thần Vĩ cũng thở phào đẩy xe giúp Tiếu Mai Trở về phòng bệnh Trần Tĩnh ngước mắt cô và Chu Thần Vĩ cả hai đều nở một nụ nhẹ nhõm
Chu Thần Vĩ thấy máy tính ghế Trần Tĩnh quên mang theo Anh xoay lập tức cầm lên mang tới : “Em quên ”
Trần Tĩnh sang đúng là quên mất
Cô liếc mắt laptop chẳng biết tại trong đầu thoáng hiện lên chuyện Phó Lâm Viễn cô xem số liệu Chuyện lướt qua nhanh lưu trong đầu Trần Tĩnh quá lâu Vào phòng bệnh y tá dặn dò một vài việc cần chú ý Tiếu Mai ở bệnh viện một tuần quan sát tình hình sức khỏe hơn mới thể xuất viện nhưng cuộc phẫu thuật thành công
Trái tim Trần Tĩnh bình tĩnh trở
Tiếu Mai nắm tay cô : “Vừa mẹ nhớ đến cha con”
Trần Tĩnh bà : “Con cũng ”
Tiếu Mai hai mẹ con nắm chặt tay
Lúc điện thoại của cô đổ chuông cô máy đối phương là giao đồ ăn đặt bên ngoài tới Trần Tĩnh cúp máy biết là ai gọi Cô xuống tầng tới cổng đại sảnh trai giao đồ ăn ôm một bó hoa đưa cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh ngẩn : “Ai đặt ”
Anh giao đồ ăn : “Cô thiệp chứ biết ”
Trần Tĩnh liếc mắt tấm thiệp
Trên thiệp ghi gì cả nhưng bó hoa ý chúc bình an Trần Tĩnh ôm bó hoa lên tầng Chu Vĩ Thần ở trong phòng bệnh thấy bó hoa ngây
“Em mua ”
Trần Tĩnh : “Tôi còn tưởng là mua”
Cô đặt hoa lên chiếc tủ đầu giường Tiếu Mai : “Có là Phó ”
Trần Tĩnh ngẩn hoa tặng cho Tiếu Mai nhưng là hoa của
Lúc Vu Tùng gửi cho cô một tin nhắn
Vu Tùng: [Chúng chuẩn lên máy bay nhận hoa ]
là
Trần Tĩnh: [Nhận thay cảm ơn tổng giám đốc Phó cũng cảm ơn ]
Vu Tùng: [Được]