Hoa Hồng Đỏ - Chương 66
Dự án đầu tư ở thị trấn Chu Phó Lâm Viễn cần mặt
Bữa tiệc doanh nhân là vì để quan tâm đến Trần Tĩnh khi cô triển khai công việc
Còn điều cuối cùng cần thiết
Vu Tùng cũng mới phát hiện
Trên bàn ăn khắp nơi đều tiếng bàn bạc chỉ chỗ của Phó Lâm Viễn là yên tĩnh Vu Tùng lưng cũng im lặng một lặng dài
Nếu vì yêu lúc nên làm theo kế hoạch rời khỏi thị trấn Chu
Sau một thời gian chờ đợi dài Phó Lâm Viễn nâng ly rượu lên uống một ngụm yết hầu di chuyển giơ tay lên khẽ cởi cổ áo sơ mi nới lỏng một chút cho thoáng khí đó : “Đổi”
Vu Tùng gật đầu: “Vâng”
Anh xoay sắp xếp
Một tổng giám đốc tập đoàn nào đó ở thành phố Chu bên cạnh cụng ly với Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó đổi chuyến bay Vậy đêm nay tới câu lạc bộ ở bên cạnh tụ họp một lát ”
Phó Lâm Viễn cụng ly với : “Không còn việc”
Sau khi đối phương xong cũng ép buộc Đêm còn khuya lắm bữa tiệc kết thúc trời mới mưa mặt đất ẩm ướt Phó Lâm Viễn khoác áo vest cánh tay ngoài châm một điếu thuốc chuyện với ai đó cửa Đối phương lên xe khi chiếc xe rời Vu Tùng mới lái xe tới
Cổ áo Phó Lâm Viễn mở rộng nghiêng dập tắt điếu thuốc lúc mới về phía xe cúi
Vu Tùng vòng trở về ghế lái khởi động xe
Xe chạy trong xe yên tĩnh Phó Lâm Viễn nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc đó mở mắt cầm điện thoại lên mở ảnh của Trần Tĩnh lên cụp mắt
_
Trong bệnh viện đến nhất là khoa cấp cứu nhiều Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ đỡ Tiếu Mai chân Tiếu Mai sức khi gặp bác sĩ bác sĩ ghi giấy chụp X quang Trần Tĩnh cầm phiếu thu xếp hàng trả tiền cô đến thẳng cửa sổ thanh toán trả tiền đến lúc mới thực sự bình tĩnh
Thanh toán xong Trần Tĩnh cầm phiếu thu đến phòng CT từ xa đã thấy Chu Thần Vĩ bên cạnh Tiếu Mai Tiếu Mai ghế hành lang dài đông ánh mắt Trần Tĩnh rơi xuống Chu Thần Vĩ giờ phút cô vô cùng biết ơn nếu tối nay cô nhất định sẽ hoảng
Cô đến gần hỏi Chu Thần Vĩ: “Đã muộn về ”
Trong nhà còn mẹ Trần Tĩnh thể tiếp tục làm phiền
Chu Thần Vĩ : “Tôi đã gọi điện thoại cho bà bảo bà ngủ ”
Trần Tĩnh : “Cảm ơn làm phiền quá”
“Có gì hàng xóm giúp đỡ thôi mà” Chu Thần Vĩ bảo Trần Tĩnh đưa phiếu thu cho xem thử Trần Tĩnh đưa sang Tiếu Mai kéo tay Trần Tĩnh Trần Tĩnh xuống với bà hỏi bà đau Tiếu Mai gật đầu đau bà : “Thần Vĩ chờ dì khỏe sẽ làm một bữa thật ngon cho hai đứa”
Chu Thần Vĩ : “Được ạ”
Tiếu Mai nụ của Chu Thần Vĩ biết ơn vui vẻ Chu Thần Vĩ là một đáng tin
Chụp X quang xong
Gãy xương làm phẫu thuật buổi tối uống thuốc và truyền dịch ngày hôm mới thể phẫu thuật bác sĩ kiến nghị làm thủ tục nhập viện Trần Tĩnh xong lập tức làm
Chỉ chốc lát Tiếu Mai đã ở trong một phòng bệnh bốn Tiếu Mai thay quần áo bệnh nhân giường lúc Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ mới thở phào một
Hai cạnh giường chuyện với Tiếu Mai một lát
Y tá ở bên cạnh truyền dịch cho Tiếu Mai
_
Chiếc xe nhỏ màu đen dừng cổng bệnh viện cổng bệnh viện chỉ vài chỗ để xe Phó Lâm Viễn xuống xe gió lớn thổi tung cổ áo bước lên bậc thang
Vu Tùng theo phía trong bệnh viện nhiều Phó Lâm Viễn cao vén tay áo lên thẳng đến khu nội trú tới phòng bệnh mẹ Trần Tĩnh đang
Phòng 406
Trong phòng bệnh chiếc giường cạnh cửa sổ Chu Thần Vĩ đang đùa Trần Tĩnh mi mắt cong cong cô khoanh tay che môi trong mắt đong đầy ý mà giường bệnh Tiếu Mai cũng vui ánh đèn cảnh tượng chút ấm áp
Phó Lâm Viễn thoáng dừng chân tay đút túi quần
Trong phòng bệnh và ngoài cửa như hai thế giới khác Những chiếc giường khác còn kéo màn che xuống thấy Phó Lâm Viễn một đàn ông mặt mày tuấn khí thế mạnh mẽ còn cao lớn nên lập tức hấp dẫn sự chú ý của những khác Vu Tùng với Phó Lâm Viễn một lúc do dự suy nghĩ
Tổng giám đốc Phó sẽ rời
Lúc Phó Lâm Viễn đẩy cánh cửa nửa đóng nửa mở
“Trần Tĩnh”
Tiếng gọi khiến Trần Tĩnh ngước mắt lên thấy đàn ông cao lớn đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng bệnh Trần Tĩnh ngẩn mấy giây: “Tổng giám đốc Phó tới đây”
Tiếu Mai cũng ngẩng đầu lên theo Đó là một đàn ông ngoại hình mà lúc Tiếu Mai thể dùng lời gì để hình dung tuấn trai vẻ mặt lạnh lùng đuôi mắt hẹp dài
Quan trọng nhất là khí thế của đàn ông khiến cách nào coi thường
Phó Lâm Viễn Vu Tùng
Vu Tùng đưa đến một chiếc xe lăn Phó Lâm Viễn nhận lấy để ở cuối giường Anh Trần Tĩnh : “Nghe mẹ em ngã phẫu thuật lẽ dùng đến cái ”
Trần Tĩnh đưa mắt chiếc xe lăn về phía
“Tổng giám đốc Phó trở về Bắc Kinh ”
“Đổi chuyến bay ”
Phó Lâm Viễn giản lược về phía Tiếu Mai gật đầu với bà
Tiếu Mai cũng lập tức gật đầu đáp
Lúc đến bốn chữ tổng giám đốc Phó bà cũng đã đoán đây là cấp cũ của con gái cũng là đầu tư hiện tại của cô Phó Lâm Viễn xách đồ ăn khuya Vu Tùng mang tới lên thuận tay đặt ở chiếc bàn cuối giường Anh Trần Tĩnh: “Ăn chút gì ”
Trần Tĩnh im lặng hai giây đối diện với tầm mắt của cô : “Cảm ơn tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn gật đầu cô : “Tôi đây”
Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn về phía Tiếu Mai: “Dì nghỉ ngơi cho khỏe”
Tiếu Mai đáp lời Phó Lâm Viễn chỉnh tay áo xoay ngoài Trần Tĩnh cúi đầu cuối cùng vẫn theo tiễn Cô đối diện với ánh mắt của Vu Tùng dùng ánh mắt dò hỏi tại tổng giám đốc Phó còn trở về Bắc Kinh Vu Tùng hiểu ý lắc đầu mỉm trả lời
Trần Tĩnh bóng cao lớn mắt cô tiến tới
Phó Lâm Viễn thấy tiếng bước chân của cô khẽ nghiêng đầu ánh mắt chạm hô hấp của Trần Tĩnh ngừng cô lẳng lặng mấy giây đó bấm nút xuống thang máy giúp
“Tổng giám đốc Phó thong thả”
Phó Lâm Viễn vẫn cô như thế thu gương mặt xinh của cô trong mắt
Khắc sâu
Khắc sâu
Buổi tối Trần Tĩnh đã cô phát hiện ánh mắt đang vô thức lau khóe mắt chớp chớp mắt
Phó Lâm Viễn lên tiếng: “Tối nay sợ lắm đúng ”
Trần Tĩnh ngẩn cô mắt trả lời: “Tôi vẫn sợ lắm”
Cô Chu Thần Vĩ ở bên cạnh lời là cô tự nhủ
Phó Lâm Viễn liếc mắt Chu Thần Vĩ khỏi phòng bệnh ở đằng một cảm giác buồn bực xông lên lồng ngực híp mắt
lúc thang máy tới Phó Lâm Viễn và Vu Tùng trong thang máy
Trần Tĩnh ở cửa vẻ mặt dịu dàng đưa mắt
Một tay Phó Lâm Viễn đút túi quần cũng cô đột nhiên chặn cánh cửa đang đóng kéo Trần Tĩnh thang máy Trần Tĩnh kinh ngạc ngước mắt lên
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Em đã đúng ”
Trần Tĩnh ngẩn cô lắc đầu lùi về phía một bước : “Chỉ là hoảng sợ thôi tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn rõ động tác lùi về phía của cô