Hoa Hồng Đỏ - Chương 65
Phùng Chí cách gần đó lái xe đến
Hai đều dừng bước Trần Tĩnh tiện tay kéo cửa xe phía ngước mắt ý bảo Phó Lâm Viễn
Mưa càng lúc càng lớn
Mưa bụi mịt mù Phó Lâm Viễn cụp mắt gương mặt cô nước mưa bao phủ lấy họ cô một lúc lâu mới rời mắt đưa ô cho cô xoay trong xe
Trần Tĩnh nhận lấy ô chuẩn đóng cửa khẽ quẹt bả vai ướt đẫm của Phó Lâm Viễn thậm chí nước mưa bắn lên cổ áo những giọt nước cũng dính lên yết hầu của
Trần Tĩnh ngẩn cô đóng cửa và đến ghế lái phụ Cô gấp ô chờ nước chảy hết mới đóng cửa
Cứ như mất một lúc trong xe cũng ướt át Phùng Chí khởi động xe Trần Tĩnh đặt chiếc ô ở chân cô mưa phùn qua kính xe Phó Lâm Viễn đưa tay mở cổ áo chỗ ấy cũng ướt
Trần Tĩnh lấy một hộp khăn giấy đưa tới: “Tổng giám đốc Phó lau ”
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên ánh mắt chạm nhận lấy hộp khăn giấy đó đầu ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng kéo khăn giấy tùy ý lau sạch những giọt nước ngón tay
Trần Tĩnh thẳng cô ngoài cửa sổ
Nói mưa là mưa hề chừa đường lui cho ai một khi thị trấn Chu mưa thì sẽ kèm theo khí ẩm đương nhiên khí ẩm sẽ ảnh hưởng nhiều chỉ là thoải mái
Phùng Chí lái xe thỉnh thoảng cũng về băng ghế và Vu Tùng đều thấy rõ ràng tổng giám đốc Phó cầm ô chỉ che cho Trần Tĩnh một bên vai đều ướt đẫm âu phục sẫm màu liếc mắt là thấy rõ ràng nghiêng ô qua phía Trần Tĩnh
Thường ngày chắc chắn là cấp cầm ô cũng chắc chắn là cấp ướt cho dù cấp là nữ cũng sẽ thương tiếc
Tuy rằng từ đến nay tổng giám đốc Phó luôn che chở cho thư ký Trần nhưng dù thế nào cũng thể như thế chứ
Hẳn là khả năng đúng
Trần Tĩnh tình trạng giao thông hỏi Phùng Chí: “Các ở chỗ nào Hay là đưa tổng giám đốc Phó về khách sạn thay quần áo ”
Phùng Chí xong mới phản ứng gật đầu : “Khách sạn ở trung tâm thành phố”
“Đưa cô về ” Giọng của Phó Lâm Viễn vang lên ở băng ghế Phùng Chí xe đầu mà lái về phía thị trấn Chu
Sắp xếp như cũng Trần Tĩnh lên tiếng nữa
Cô dựa thành ghế tiếng mưa rơi cửa xe và trần xe chỉ mưa một chút mà thị trấn Chu giống như một thành phố sa sương mù
“Trần Tĩnh” Trong xe vang lên tiếng của
“Tổng giám đốc Phó” Trần Tĩnh đầu đối diện với đôi mắt của Phó Lâm Viễn cô: “Gửi kết quả điều tra nghiên cứu hòm thư của ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Vâng”
Sau đó cô rời mắt thẳng
Xe con chạy một mạch đến bên ngoài tòa nhà văn phòng của Trần Tĩnh Chu Thần Vĩ cầm ô ở đằng thấy bọn họ trở về lập tức che ô về phía Trần Tĩnh định cầm ô che mưa thì cửa xe Chu Thần Vĩ mở : “Đang định lên lầu thì ngoảnh thấy xe mọi về”
Trần Tĩnh mỉm : “Thật trùng hợp”
Cô thuận thế bước khỏi xe ở trong chiếc ô của Chu Thần Vĩ Chu Thần Vĩ còn gật đầu với Phùng Chí qua chỗ phía của Phó Lâm Viễn Bởi vì kính xe hạ xuống nên chỉ thấy hình bóng lạnh lẽo cứng rắn của Chu Thần Vĩ ngẫm nghĩ vẫn tùy tiện chào hỏi thế là đóng cửa
Trần Tĩnh
Chu Thần Vĩ che ô dẫn cô mái hiên gập ô giũ nước mưa
Trần Tĩnh ở bên cạnh gì đó
Những chuyện đều thể thấy xuyên qua cửa sổ và màn mưa
Phó Lâm Viễn lạnh lùng đầu ngón tay từ từ mở khuy áo mấy giây rời mắt Quai hàm bạnh ngực chợt cảm thấy đau nhói
Anh nhíu mày : “Lái xe ”
Phùng Chí đáp lập tức khởi động xe lái
Chiếc xe màu đen lái trong màn mưa bánh xe chạy vũng nước bắn tung tóe Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ lên lầu tới phòng làm việc Vu Tùng cũng trực tiếp lái xe theo chiếc xe của Phó Lâm Viễn rời khỏi thị trấn Chu
…
Vào văn phòng Chu Thần Vĩ giúp Trần Tĩnh sắp xếp tài liệu Trần Tĩnh máy tính di chuột tạo thêm một bản ppt và tài liệu điều tra nghiên cứu đó gửi đến hòm thư của Phó Lâm Viễn
Sau khi làm xong cô xoa cổ ngả
Chu Thần Vĩ đã giúp cô thu dọn xong tài liệu Trần Tĩnh thấy : “Cảm ơn ”
Chu Thần Vĩ : “Không cần khách sáo đây cũng là việc nên làm”
Trần Tĩnh mỉm cô : “Chúng tuyển ”
Chu Thần Vĩ gật đầu: “Tuyển ở ”
Trần Tĩnh ngẫm nghĩ tiên lên trang web xem từng thông báo tuyển dụng phát hiện tin tức thông báo tuyển dụng của thành phố Chu ít đến thảm hại nhưng nhiều hành nghề những tuyển dụng từ Cô chăm chú Chu Thần Vĩ quấy rầy cô cất tài liệu xong lập tức xuống lầu
Trần Tĩnh xem tin tức thông báo tuyển dụng trang web nào cũng xem cũng ít hiểu biết với tình hình tuyển dụng
Sau đó cô xem phong cách của các khách sạn khác thật cô đã quyết định phong cách khách sạn cũng đồng thời gửi cho Phó Lâm Viễn Anh thể ở đây quá lâu dù còn nhiều chuyện xử lý cho nên Trần Tĩnh cũng dây dưa dài dòng gửi bộ hòm thư của Trời mưa khi đang làm việc bên ngoài truyền đến tiếng tí tách giống một bài hát ru
Trần Tĩnh bận rộn khi chỉnh sửa xong một phần tài liệu cô vươn vai mưa qua cửa sổ lưng cô ngẩn một lúc đó ngáp một cái gục xuống bàn chợp mắt một lát
Thị trấn Chu chìm trong màn mưa tòa nhà nhỏ cũng
Trần Tĩnh ngủ say và ngon giấc
Hai tiếng rưỡi
Ở cửa Phó Lâm Viễn dẫn theo Vu Tùng lập tức thấy Trần Tĩnh gục xuống bàn ngủ say hình ảnh quen thuộc Phó Lâm Viễn cô một lúc đó tới đưa tay cầm lấy bản thảo thiết kế đặt bàn của cô phía bản thảo thiết kế là một quyển sổ tay
Phó Lâm Viễn cũng chú ý tới quyển sổ tay đó lật xem bản thảo thiết kế phần bản thảo in là Trần Tĩnh mời một nhà thiết kế tạm thời vẽ Phong cách đơn giản lấy màu trắng làm chủ phong cách mỗi phòng tương tự nhưng thiết kế khác là kiểu phong cách đang thịnh hành nhất hiện nay
Mỗi phòng trang ghế uống trà máy chiếu vv
Phó Lâm Viễn lật xem đôi mắt khẽ liếc về phía cô gái đang ngủ dáng ngủ tóc Trần Tĩnh rối mấy giây Vu Tùng ở cửa thấy cảnh thì ngẩn
Lúc điện thoại của Phó Lâm Viễn đổ chuông
Anh buông bản thảo thiết kế xuống lấy điện thoại rời khỏi bàn làm việc đến bên cửa sổ bắt máy Trần Tĩnh cũng đánh thức cô thẳng dậy ngẩng đầu thì trông thấy Vu Tùng
Vu Tùng mỉm với cô
Trần Tĩnh ngạc nhiên nghiêng đầu thì thấy bóng lưng cao lớn đang bên cửa sổ điện thoại giọng của thấp ừ đáp vai rộng chân dài Trần Tĩnh chợt nhận là ngủ quên
Cô rời mắt thì thấy quyển sổ trong tay
Trái tim cô đập mạnh nhưng cái khóa quyển sổ tay cũng hề động đến cô lập tức lấy nó bỏ trong ngăn kéo Bởi vì tối hôm qua đổi kẹp sách bên trong đó làm ppt bàn chất một đống tài liệu nên tối hôm qua cô cũng quên cầm nó về nhà Lúc Phùng Chí cầm tài liệu tới ngủ một giấc nên tinh thần hơn nhiều
Anh : “Trần Tĩnh đến đây ký tài liệu buổi tối tổng giám đốc Phó về Bắc Kinh ”
Trần Tĩnh xong lập tức gật đầu: “Được”
Cô cầm tài liệu và bút tới bàn trà Phùng Chí cũng xuống đối diện với cô Phùng Chí đưa tài liệu hợp tác cho Trần Tĩnh: “Đọc tài liệu nhưng cô đã quen thuộc Ha ha”
Trần Tĩnh mỉm cô nhận lấy lật cẩn thận
Sau đó hai bên ký tên Ký tên xong chỉ còn Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn cúp điện thoại tới cầm bút máy bàn mở nắp cúi ký tên lên phía Sau khi ký xong để bút xuống liếc mắt Trần Tĩnh: “Làm cẩn thận”
Trần Tĩnh đối diện với ánh mắt của
Khoảnh khắc Trần Tĩnh nghĩ chồng của cô nhưng là một ông chủ một cấp
Trần Tĩnh gật đầu : “Vâng”
Tiếng của cô nhẹ mang theo sự quả quyết đối với chính và một chút dịu dàng như nước đôi mắt Phó Lâm Viễn tối sầm khoảnh khắc trong đầu dâng lên ý nghĩ giữ lấy cổ của cô và hôn cô
Suy nghĩ khiến cau mày thẳng lên khẽ kéo cổ áo
Vu Tùng tiến lên nhắc nhở Phó Lâm Viễn mấy gặp Phó Lâm Viễn ừ đáp đó dẫn theo Vu Tùng rời khỏi văn phòng Còn Phùng Chí ở tiếp tục đối chiếu chi tiết với Trần Tĩnh Trần Tĩnh cũng nghiêm túc ở chuyện với Phùng Chí buổi tối Phó Lâm Viễn và Vu Tùng đến đây
Trần Tĩnh mời Phùng Chí ăn cơm
Tiếp theo liên lạc chủ yếu sẽ là Phùng Chí thực tế Phó Lâm Viễn chỉ đến ký tên
Tiễn Phùng Chí xong Trần Tĩnh xoa cổ trở về nhà Tiếu Mai thấy cô mệt mỏi như thì rót cho cô ly nước: “Hôm nay bận lắm hả”
Trần Tĩnh nhận lấy ôm Tiếu Mai: “Cũng mệt ạ”
Tiếu Mai ôm cô con gái ở bên cạnh thật ôm là thể ôm bà : “Mau tắm rửa ngủ sớm ngày mai còn bận rộn ”
“Vâng”
Trần Tĩnh buông Tiếu Mai tắm Tắm rửa xong cô lau tóc trở xuống lấy điện thoại chuyện công việc với Phùng Chí
Trò chuyện xong cô thoát khỏi WeChat thì thấy một tin tức
Giám đốc Lý của Hoa Diệu cách chức nhạc gia đàn cello Cố Quỳnh của nhà họ Cố nhậm chức chủ tịch giám đốc Cố tuổi trẻ xinh
Cố Quỳnh
Trần Tĩnh ngây cô tiện tay ấn mở đoạn video phỏng vấn đó
Cố Quỳnh ở ống kính mặc bộ quần áo Chanel và đeo túi xách ngoại hình xinh cô ống kính : “Tôi sẽ cố gắng nỗ lực vì một đặc biệt mà trở thành một hơn nữa”
Truyền thông xôn xao
Ai
Là đó
Có thể công bố
Cố Quỳnh dịu dàng: “Không thể”
Cô từ bỏ thân phận nghệ sĩ Cello để dấn thân giới kinh doanh mặt mũi vẫn là một cô gái nhưng bản chất là dáng vẻ lão luyện Trần Tĩnh từng thấy con của cô nhưng trong tưởng tượng cô đúng là một bông hoa hồng trắng dính khói bụi nhân gian
Người đặc biệt
Ngoại trừ thì còn ai khác
Trần Tĩnh tắt đoạn video
Lúc ngoài cửa truyền đến tiếng thét chói tai của Tiếu Mai Trần Tĩnh vội để điện thoại xuống dậy kéo cửa thì thấy Tiếu Mai ngã xuống đất bà từ phòng tắm cả ngã sấp mặt đất Trần Tĩnh hoảng hốt vội vàng bước đến đỡ Tiếu Mai dậy Tiếu Mai thể cử động bà đau đến mức sắc mặt tái nhợt
Bà : “Mẹ ngã đụng tới xương Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh cắn răng : “Con biết ”
Cô ép tỉnh táo : “Mẹ mẹ cứ dậy từ từ xem đã”
“Mẹ vịn cánh tay con ”
Tiếu Mai bám cánh tay của cô cố gắng dậy nhưng một cái chân của bà làm gì Trần Tĩnh thấy hốc mắt cũng đỏ hoe cô dùng nhiều sức lực mới đỡ Tiếu Mai đến ghế sô pha Trần Tĩnh dậy ngẩn một lúc cô phòng lấy điện thoại đó mặc thêm áo khoác
Cô phòng Tiếu Mai lấy bộ quần áo thay bộ quần áo ướt sũng giúp bà
Tiếu Mai vẫn lên nhưng bà cử động bà cũng luống cuống : “Trần Tĩnh con mượn cái gậy của mẹ Chu Thần Vĩ ”
Trần Tĩnh đáp lời
Cô mặc quần áo tử tế cho Tiếu Mai đó gọi 120 xuống lầu Dưới lầu gặp Chu Thần Vĩ Chu Thần Vĩ thấy nước mắt trong mắt cô sửng sốt mấy giây: “Sao ”
Trần Tĩnh hít sâu một tình hình của mẹ cô cô cố gắng tỉnh táo cô nhất định tỉnh táo
Sắc mặt Chu Thần Vĩ thay đổi : “Tôi dìu dì xuống tự chúng lái xe tới bệnh viện chờ 120 biết tới lúc nào ”
Trần Tĩnh ngẩn : “Được cảm ơn ”
Cô : “Anh đưa chìa khóa xe cho lái xe”
Chu Thần Vĩ đưa chìa khóa xe cho cô Trần Tĩnh nhận lấy lái chiếc xe màu bạc của tới cửa Chu Thần Vĩ đã dìu Tiếu Mai xuống tới Trần Tĩnh lập tức mở cửa xe xuống xe hỗ trợ dìu mẹ trong xe
…
Ban đêm
Trong một phòng bao của một khách sạn ở thành phố Chu bữa tiệc đang diễn bên cạnh Phó Lâm Viễn đều là doanh nhân ở thành phố Chu uống rượu một hồi Phó Lâm Viễn nghiêng đầu một trong đó chuyện lắc lắc ly rượu vẻ mặt thờ ơ gương mặt nghiêng lạnh lùng
Vu Tùng nhận điện thoại tới bên cạnh Phó Lâm Viễn nhỏ: “Tổng giám đốc Phó sắp tới giờ chúng về Bắc Kinh ”
Lần máy bay tư nhân thời gian gấp gáp
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Ừ”
Vu Tùng thẳng lên lúc điện thoại đổ chuông bấm nhận vẻ mặt sửng sốt Phó Lâm Viễn ngẫm nghĩ khẽ : “Mẹ của Trần Tĩnh ngã bây giờ đang tới bệnh viện”
Bàn tay đang lắc ly rượu của Phó Lâm Viễn dừng trong đầu hiện lên gương mặt của Trần Tĩnh
Anh đặt ly rượu xuống với Vu Tùng: “Đổi chuyến bay ”
Vu Tùng xong thì yên lặng mấy giây đột nhiên : “Tổng giám đốc Phó phát hiện mấy ngày nay nhiều chuyện làm đều xoay quanh Trần Tĩnh”
Khoảnh khắc chất lỏng bên trong ly rượu ngừng lắc lư