Hoa Hồng Đỏ - Chương 63
Trần Tĩnh thấy thế hỏi: “Khó uống lắm ”
Vu Tùng ngây người
Anh lắc đầu dù đáy lòng nghĩ như thế thật
Trần Tĩnh nở nụ uống một hớp lớn : “Cuộc sống bình thường là như thế trong trà sữa sữa cũng chẳng có trà chỉ bột sữa và bột trà”
“Nhà tư bản uống cái nhưng họ mở hàng nghìn cửa hàng mỗi năm mọc lên như nấm bán những thứ họ uống”
Vu Tùng ho khan một tiếng cứ cảm giác rằng những lời đang mắng mỏ tổng giám đốc Phó nhỉ
mà chứng cứ
Trần Tĩnh xong uống vài ngụm nữa Cô là như thế chỗ nào cũng xinh dù ở trong nhà cao tầng là quán trà sữa nhỏ vẫn luôn vẻ tươi mới yên ả dung hợp với cảnh xung quanh cũng những hiểu biết sâu sắc
Vu Tùng cô uống thản nhiên như thế nếm thử một ngụm nhưng dường như vẫn cảm thấy ngon mà chỉ đá lạnh và vị trà biết tên
Anh lập tức bỏ ngang thèm uống nữa
Anh bảo Trần Tĩnh hãy suy nghĩ kỹ một chút cho bản thân một cơ hội cũng như cho Phó Hằng một cơ hội
Lúc Tiếu Mai đẩy cửa sổ ngoài
Trần Tĩnh thấy mẹ biết là đã đến giờ ăn cơm nên cô cầm ly trà chanh lên : “Tôi về ăn cơm đến thị trấn Chu nữa thì sẽ mời ăn cơm”
Vu Tùng gật đầu: “Lần sẽ mời cô”
Sau đó chào ̣m biệt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh nữa lấy ô che nắng ngoài
Mấy giây cô dừng bước với : “Đêm mai bảo Phó Lâm Viễn gọi điện cho ”
Lần đầu tiên Vu Tùng thấy cô gọi tên đầy đủ của tổng giám đốc Phó nên cũng sững sờ ngay lập tức đáp một chữ Trần Tĩnh về nhà cô cúi đầu uống ly trà chanh chậm rãi lên cầu thang góc nghiêng của khuôn mặt như hoa
…
Trần Tĩnh cửa đã thấy Tiếu Mai bưng đồ ăn liếc nhìn cô hỏi: “Ai đến tìm con thế”
Trần Tĩnh đặt ly trà chanh ở tủ giày đổi dép đóng cửa : “Đồng nghiệp ở công ty cũ ạ”
“À đến chỗ ” Tiếu Mai lau tay tháo tạp dề xuống treo nó lên ghế xuống tiếp tục hỏi
Cùng lúc đó Trần Tĩnh cũng xuống bên bàn cầm đôi đũa gắp miếng sườn trả lời: “Có dự án bên này”
“Tập đoàn lớn như thế còn để ý đến nơi nhỏ bé của chúng ” Tiếu Mai suy nghĩ một chút: “ cũng thể những khu dân cư ở khu vực trung tâm thành phố đều do các tập đoàn lớn khai phá”
Trần Tĩnh trừ ừm một tiếng
Cô đang ăn cơm Tiếu Mai: “Mẹ đây mẹ với cha mong con làm gì ”
Tiếu Mai nhai cơm xong nói: “Đương nhiên là khi con học mong con thi đậu trường lên đại học mong con chọn chuyên ngành đầu nghiệp mong con thể tìm công việc ”
Bà ngước Trần Tĩnh: “Con đã làm hết ”
Trần Tĩnh thế bật
“Thế còn bây giờ”
“Hiện tại mẹ mong con thể gả cho ” Tiếu Mai suy nghĩ một lát
Trần Tĩnh xua tay: “Không là chuyện bây giờ con đang thất nghiệp”
Tiếu Mai: “Thất nghiệp cái gì chứ chẳng con đang định mở nhà trọ Những lời chó má hàng xóm con đừng mấy lời bịa đặt”
Trần Tĩnh về cũng Bắc Kinh nữa ở trong nhà đã hai tháng trời nên những hàng xóm đó bắt đầu tung tin đồn rằng Trần Tĩnh thể thể chịu cái khổ ở thành phố Bắc Kinh mới về đây chứ một sinh viên đại học về đây làm gì Lời càng truyền càng khó hơn cũng bắt đầu khoe khoang con trai con gái của ở Lê Thành thành phố Nghiễm Hải Thành Bắc Kinh đã dành dụm tiền mua chung cư sắp tới sẽ mua xe
Có còn khoe con gái đã tìm một bạn trai giàu lái xe sang mỗi ngày đeo túi hàng hiệu
Thiếu điều đến khoe khoang mặt Trần Tĩnh nữa thôi
Có khi Tiếu Mai thế cũng tức giận họ đồn thổi gần như ghim chắc bốn chữ ‘ chịu được khổ’ lên mặt Trần Tĩnh
Tiếu Mai Trần Tĩnh : “Bây giờ mẹ chẳng mong gì ở con cả chỉ mong con yên bình mạnh khỏe mà sống”
“ đây cha của con cũng từng thỉnh thoảng ảo tưởng rằng con gái của ông sẽ tuyệt vời như thês nào trong tương lai có thể che trở cho ông ” Tiếu Mai nhắc suy nghĩ lúc của chồng cha của Trần Tĩnh là một lạc quan thỉnh thoảng nếu quá mệt mỏi ông sẽ về nhà đùa rằng con gái của mình sẽ có nhiều tiền để nuôi cha
Trần Tĩnh nhớ về cha lòng trở nên ấm áp
Con sống hoài bão giống như cái cây sống lớp vỏ để che chở cô cũng nhiều những lời đàm tiếu bên ngoài cô vẫn tỏ bình tĩnh nhưng đã khiến Tiếu Mai chịu ấm ức rồi Hai mẹ con tiếp tục ăn cơm Tiếu Mai nhớ đến gì đó bắt đầu lải nhải với Trần Tĩnh bảo cô uống nhiều đá bây giờ vất vả lắm mới đau bụng kinh nữa nên đừng chủ quan
Để phòng tránh mọi chuyện phát sinh bà hỏi Trần Tĩnh: “Con thể lấy thuốc của thần y ”
Trần Tĩnh sững sờ
Cô đặt đũa xuống cầm khăn tay lau miệng : “Lấy để làm gì Bây giờ nên uống nữa chẳng chính mẹ uống thuốc cũng ba phần độc đó ”
Tiếu Mai: “Mẹ chỉ chắc chắn thôi”
Trần Tĩnh: “…”
…
Hôm
Chu Thần Vĩ đến nhà cầm theo tài liệu đã điều tra cho Trần Tĩnh : “Mấy năm đã mở rồi nhưng suy nghĩ vẫn nên dành dụm tiền để đề phòng bởi vì cơ thể mẹ của được khỏe”
Tiếu Mai rót ly nước cho Chu Thần Vĩ : “Con là đứa bé ngoan”
Chu Thần Vĩ trừ
Trần Tĩnh đảo mắt qua những tài liệu rất chi tiết Sau đó cô đóng tài liệu đến tận nơi để xem Chu Thần Vĩ thấy thế : “Tôi đưa em kể những điều biết cho em ”
Hiện tại ý định mở quán trọ nữa thế nhưng thể giúp Trần Tĩnh
Trần Tĩnh sững người hỏi dò: “Chẳng lẽ hôm nay bận gì ”
“Không bận dành thời gian một ngày mà thôi” Chu Thần Vĩ
“Thế làm phiền trưa nay mời ăn cơm” Trần Tĩnh mỉm cầm áo khoác mặc quấn tóc lên xách chiếc túi nhỏ Chu Thần Vĩ về cửa hàng lấy chìa khóa xe một chiếc xe ô tô màu bạc Trần Tĩnh xuống lầu thấy siêu thị đối diện vẫn còn sửa chữa nên cô im ngắm vài giây
lúc Chu Thần Vĩ lái xe
Trần Tĩnh nhìn nữa kéo cửa ghế lái phụ
Chu Thần Vĩ nổ máy siêu thị vẫn mở nhưng đã nhiều chú ý mọi ngang qua đều nó vài lần Chu Thần Vĩ đầu xe chạy đến thị trấn khác
Không ngờ đến mảnh ruộng hoa cải mà Trần Tĩnh và Tiếu Mai trúng cảnh ở đây khí mát mẻ Chu Thần Vĩ giới thiệu cho Trần Tĩnh: “Nếu thuê thật nhất là thuê mấy mảnh đất vì nếu mối quan hệ thân thiết mấy chủ hộ thấy bên mình làm ăn sẽ đố kỵ thỉnh thoảng đến quấy rối Tuy mấy chủ hộ thể giải quyết nhưng lỡ đụng chủ hộ ghê ghớm sẽ phiền phức dễ phá banh chành sẽ làm ảnh hưởng đến nhiều đến chuyện làm ăn”
Trước đó cũng vì nguyên nhân nên Chu Thần Vĩ tạm thời thuê nữa
Anh ấy nhiều tiền như cũng cách nào đầu tư hết chỉ thể thuê một miếng đất nhỏ
Đầu tư rồi xây dựng xong mà gặp chuyện thế cũng chỉ thể chịu thiệt hại lớn
Cách tốt nhất để đối diện với mấy là dùng tiền dọn dẹp còn thì chỉ mối quan hệ vững chắc mới ổn
Đương nhiên tài chính của Trần Tĩnh cũng đủ để thuê một lượt như thế cô cũng chỉ thể kiếm lời dành dụm từng chút một một số chuyện thật thì dễ nhưng khi đối mặt khó khăn
Hai dạo một vòng đến nhà trọ đã mở cách ông chỗ chỉ một nhà bọn họ làm hình thành quy mô nên chỉ thể liên tục tuyên truyền hấp dẫn khác du lịch đến Từ nhà trọ Trần Tĩnh và Chu Vĩ Thần đến các nơi khác xem
Chu Thần Vĩ quen thuộc chỗ hơn Tiếu Mai nhiều thêm đó là trẻ tuổi nên hiểu biết hơn
Trần Tĩnh đang tình cơ thấy một người bán kẹo hồ lô ở ven đường Chu Thần Vĩ lập tức mua cho cô : “Kẹo dòn dính răng ”
Gió thổi qua tóc mái của Trần Tĩnh cô vén tóc lên đón nắng và gió tươi cầm lấy cây kẹo: “Để nếm thử xem”
Chu Thần Vĩ ngược nắng ấy gương mặt ánh nắng rọi của cô trái tim đập thình thịch lần nữa
Sau đó hai cùng ăn trưa xem các nhà trọ khác xem lượng khách ở đây thế nào Sắc trời sắp tối hai mới về thị trấn Chu Tiếu Mai đã nấu xong cơm bà giữ Chu Thần Vĩ ở ăn nhưng từ chối vì về nấu cơm cho mẹ Tiếu Mai thế lấy tức đóng gói hai hộp cơm và một bình giữ nhiệt đựng canh đưa cho
Bà muộn như thế nấu cơm thì biết chừng nào mới ăn
Chu Thần Vĩ khỏi cảm động vài tiếng cảm ơn rời
Tám giờ rưỡi tối
Tại Trác Việt Vạn Đại
Màn hình máy tính bảng ở bàn đang phát sáng bên cạnh còn để mấy chồng tài liệu Phó Lâm Viễn dậy tới quầy bar mở chai rượu rót ly
Rượu rót ly đế cao ánh sáng chiếu đáy ly Phó Lâm Viễn cầm điện thoại di động lên đến cửa sổ sát đất hôm nay mặc áo sơ mi màu đen tay áo kéo lên lộ một nửa cánh tay
Anh vân vê điện thoại một lát đó gọi cho Trần Tĩnh
Tiếng nhạc chuông vang lên
Chỉ chốc lát đầu bên đã bắt máy
Trần Tĩnh mới tắm rửa xong lau tóc khẽ : “Tổng giám đốc Phó chào buổi tối”
Giọng nói Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Chào buổi tối”
Phía là cửa sổ sát đất bên ngoài là cảnh đêm mơ hồ thể thấy tiếng cô đang lau tóc Trần Tĩnh uể oải xuống mép giường cổ áo ngủ trượt xuống cả hai yên lặng mấy giây
Phó Lâm Viễn đưa tay mở cổ áo
“Nhận bản kế hoạch rồi ”
Trần Tĩnh dựa đầu giường đáp: “Ừm”
“Tôi lấy”
Cổ áo mở yết hầu cũng giải phóng khỏi cổ áo
Trần Tĩnh lau khô tóc cô vắt khăn lên ghế tựa kéo cổ áo lên : “Phó Lâm Viễn tin sẽ lấy Phó Hằng đùa giỡn”
Phó Lâm Viễn
Cô gọi như
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng
“Sẽ ”
“Vậy thì ” Trần Tĩnh giọng của cô xuyên qua microphone dịu dàng kiên định: “Giữa và bắt đầu quan hệ hợp tác liên quan tới cấp cấp cũng liên quan đến quá khứ hoang đường ”
“Chỉ là quan hệ hợp tác mà thôi từ nay về cũng chỉ lợi ích”
Lông mày Phó Lâm Viễn cau lai
Anh phong cảnh phía xa yên lặng mấy giây : “Đương nhiên ”
“Ngủ ngon tổng giám đốc Phó”
“Ngủ ngon”
Sau khi cúp điện thoại đột nhiên Phó Lâm Viễn cảm thấy đau nhói một cách khó hiểu cau mày thuận tay ném di động lên quầy bar
Anh mở khuy áo ở cổ tay còn hít một thật sâu lúc mới dịu
Sau đó cảm thấy bực bội đến quầy bar nhấc ly rượu lên và uống một ngụm
Tại thị trấn Chu
Trần Tĩnh dựa đầu giường cầm di động cái tên vẫn sáng đó cô ngây ngẩn một lúc Một hồi lâu cô thẳng khôi phục vẻ mặt bình tĩnh
Cô nhấn tắt màn hình điện thoại di động đặt lên tủ đầu giường cô dậy máy tính nhấp chuột mở biểu đồ chứng khoán
Lúc điện thoại vang lên to
Đầu ngón tay Trần Tĩnh khựng lại cô đầu người gọi đến là Tưởng Hòa
Cô thả lỏng người vươn tay lấy điện thoại bắt máy
“Hello cục cưng Tĩnh Tĩnh”
Trần Tĩnh : “Chào buổi tối”
“Khách sáo như làm gì” Tưởng Hòa cô ấy ở ghế sô pha lật tài liệu trong tay : “Tĩnh Tĩnh gần đây công ty khởi động hạng mục du lịch đây tớ xem tài liệu hạng mục địa điểm là thị trấn Chu là chỗ của ”
Trần Tĩnh sửng sốt mấy giây mới gật đầu: “ ”
“Không chỉ thế cái đầu tư của Phó Hằng là hợp tác với ” Tưởng Hòa làm ở bộ phận đầu tư theo Phùng Chí công ty hạng mục gì là cô đều biết
Trần Tĩnh xong mỉm
“ Vu Tùng tới tìm tớ”
Tưởng Hòa ở đầu dây bên yên tĩnh mấy giây cô văng tục một tiếng thể nào giữ bình tĩnh cô : “Cuối cùng thì cậu cũng trở chuyên môn của rồi”
Trước cô ấy cũng từng tưởng tượng rằng Trần Tĩnh sẽ trở thành một đối tác hoặc trở thành quản lý bộ phận đầu tư hoặc là sự nghiệp kinh doanh thuộc về cô ấy làm thư ký của Phó Lâm Viễn tuy rằng làm thư ký của Phó Lâm Viễn cũng dù từ chức tới những công ty khác cũng nhiều công việc thể làm
vẫn sẽ khác
Trần Tĩnh hỏi: “Sao chắc chắn tớ sẽ đồng ý”
Bên phía Tưởng Hòa tiếp tục yên tĩnh
Cô : “Tĩnh Tĩnh”
“Tớ biết tổng giám đốc Phó cho xe và nhà nhưng cần”
“Cậu cần là bởi vì thích ấy tình cảm của với là đơn thuần Còn đối với lẽ chỉ là kiểu săn bắt của trưởng thành lẽ rung động nhưng phần lớn chỉ là nhu cầu của nam nữ trưởng thành”
“Anh cho xe và nhà cũng thể hiện thân phận của Cậu cũng thể hiện suy nghĩ của rõ ràng là đã thích từ lâu Hai dây dưa tình cảm nhưng mỗi một cách nghĩ khác ”
“Nếu cậu nhận lấy thì chính là sỉ nhục tình cảm của với ấy sỉ nhục tình cảm thầm mến đơn thuần đó”
“Huống chi xuất sắc như cũng thể dựa chính để đạt những thứ ”
“ nếu hợp tác với Phó Hằng đó là thân phận khác chắc chắn là đã suy nghĩ kỹ mới đồng ý học tài chính nhiều năm như cuối cùng cũng cần dùng đến hiểu rõ Phó Hằng nhất biết rõ nó thể cung cấp cho địa vị gì lẽ mắt là thị trấn Chu”
“Ngày mai sẽ là thị trấn Tây… đều là nơi thể phát huy năng lực”
“Về phần tổng giám đốc Phó thật biết rõ năng lực của nhất hai ngày lúc khởi động hạng mục Phùng Chí cũng nghĩ đến cậu đầu tiên tổng giám đốc Phó bình tĩnh và lý trí mà lựa chọn ”
Trần Tĩnh xong nở nụ cô trả lời
Tưởng Hòa : “Tớ đúng ”
Trần Tĩnh mỉm cười dịu dàng nói: “”
Rời là hận hận chỉ là mất mát chỉ là đánh cược thua Cô còn có con đường dài phía trước cuộc đời dài như đây chẳng qua chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn ngủi khắc cốt ghi tâm mà thôi
Thời gian sẽ cuốn trôi tất cả làm mọi thứ trở nên sáng tỏ rõ ràng
Còn cô vẫn tiến lên phía
Đã đưa gối đầu đến thì nhận lấy thôi dù cũng hơn gối lên mặt bàn Phó Lâm Viễn kẻ đần độn thể dùng tiền mở siêu thị như sẽ thua lỗ nhưng nếu như khởi động hạng mục du lịch để thu hút mọi người đến khách sạn và siêu thị cũng chỉ là bước đầu tiên mà hiện tại bước đầu tiên Trần Tĩnh cũng chỉ làm dự án khách sạn
Hôm Chu Thần Vĩ tới nhà hỏi Trần Tĩnh xem những nhà trọ khác Trần Tĩnh pha cho một ly cà phê bỏ thêm sữa dừa hương vị ngon hơn nhiều
Cô hôm nay tạm thời cô dựa cạnh bàn Chu Thần Vĩ hỏi còn ý định mở khách sạn
Chu Thần Vĩ uống một ngụm cà phê cảm thấy hương vị ngon hơn đây nhiều ngước mắt lên : “Tôi có thể đầu tư một chút em bằng lòng để đầu tư ”
Tóc Trần Tĩnh xõa vai uể oải
Cô : “Có”
Có Chu Thần Vĩ hỗ trợ Trần Tĩnh sẽ càng lòng tin hơn đã sống ở đây nhiều năm cũng hiểu tình huống nơi
Trần Tĩnh cho biết thể sẽ đơn vị đầu tư tiến hành đầu tư họ
Chu Thần Vĩ sững sờ Trần Tĩnh xinh ở trước mặt đột nhiên nhớ tới cô trở về từ Bắc Kinh còn từng làm việc ở một tập đoàn kiểm soát cổ phần của nhiều công ty như Phó Hằng cô mối quan hệ như là bình thường
Anh : “Vậy thì như thế thì cổ phần của coi như là cổ phiếu chui để ở chỗ em và em soạn tài liệu khác”
Trần Tĩnh xong : “Được”
Như thế thì bên ngoài cô nắm giữ khá nhiều
_
Sau khi mọi chuyện quyết định Phùng Chí liên lạc với Trần Tĩnh đám Kiều Tích biết chuyện sôi nổi tỏ vẻ vui vì hợp tác với Trần Tĩnh bằng một thân phận khác
Trần Tĩnh trao đổi với Phùng Chí vài ngày ký văn bản hợp tác thế là hẹn thời gian cẩn thận quyết định thứ sáu
Tiếu Mai biết gần đây Trần Tĩnh bận việc gì nhưng biết cô bận rộn ban đêm thường xuyên thúc giục cô ngủ sớm Tối thứ năm Trần Tĩnh vẫn bận rộn đến hơn mười hai giờ đêm
Sau đó cô tắm rửa ngủ
Đêm hôm đó nóng cô liên tục tỉnh giấc nên sáng hôm dậy lì giường Sau đó Tiếu Mai bước tới kéo cô dậy miệng lải nhải hôm nay chuyện quan trọng bây giờ vẫn còn ngủ Trần Tĩnh đành bò dậy rửa mặt ăn sáng xong xuôi Phùng Chí gửi tin nhắn xe sắp đến
Lúc Trần Tĩnh mới phòng thay quần áo khi về thị trấn Chu những bộ quần áo đó đều phủ bụi Trần Tĩnh mặc chiếc áo len mỏng và quần dài
Cô buộc tóc đuôi ngựa đó bỏ một số tài liệu trong túi xách và cầm theo
Cô mang giày với Tiếu Mai một tiếng ngoài
Cô xuống cầu thang đúng lúc ánh nắng chiếu nghiêng xuống cô xuống từ trong bóng râm
Chiếc xe màu đen chậm rãi chạy tới chậm rãi dừng cửa sổ xe hạ xuống một gương mặt tuấn tú và đường nét rõ ràng lộ Phó Lâm Viễn nghiêng đầu ngước mắt lên thì thấy Trần Tĩnh
Cô đưa tay che ánh nắng nhìn về phía đó
Trong nháy mắt bốn mắt tưởng chừng như đã xa cả đời