Hoa Hồng Đỏ - Chương 62
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu dập tắt điếu thuốc xuống bậc thang xe cởi vài khuy áo ở cổ Vu Tùng ở ghế tài xế bắt đầu nổ máy
Anh cầm tay lái : “Ông Đường đã sắp xếp luật sư đến thương lượng với gia đình của người thương rồi”
Người phía nói gì
Vu Tùng vào gương chiếu hậu Phó Lâm Viễn đang đặt tay lên tay vịn xem tài liệu ngoài cửa sổ ánh sáng lấp lánh xẹt qua cổ áo mở và gương mặt lạnh lùng của
Vu Tùng nhìn thoáng qua đó thu hồi tầm mắt
Lúc một giọng trầm thấp vang lên ở phía
“Bệnh viện Nhân dân bên thế nào ”
Vu Tùng khẽ sững sờ
Suy nghĩ một lát Phó Lâm Viễn hiểu rõ tình hình của Đường Tử Nho
Như chỉ còn Chu Bạc Vĩ
Anh đường xá phía : “Tinh thần của Chu Bạc Vĩ đã hơn nhiều nhưng vẫn xuất viện mẹ của đang chăm sóc còn về phần…”
“Người họ tên Chu Thần Vĩ đã thương lượng với Chu Bạc Vĩ khuyên nên nhận với nhà trường và xin phạt nhẹ nhưng Chu Bạc Vĩ đồng ý đến chết cũng chịu thừa nhận”
“Chu Thần Vĩ khuyên nổi dự ̣nh về thị trấn Chu”
Phải nói rằng Chu Thần Vĩ là khôn khéo co dãn mà cũng biết cách làm hơn Chu Bạc Vĩ Hình như vì biết mối quan hệ giữa Đường Tử Nho và Phó Lâm Viễn
Nên mấy ngày nay Chu Thần Vĩ luôn đến chỗ của Đường Tử Nho để làm bạn trò chuyện với ông thậm chí còn mang món canh mình tự nấu đến cho Đường Tử Nho
Vu Tùng đến đây thì khỏi cảm thán: “Chu Thần Vĩ cũng biết cách làm đấy”
Đuôi lông mày của Phó Lâm Viễn nhướng lên
Tay cầm vô lăng của Vu Tùng khựng lại chợt nhận đang theo đổi Trần Tĩnh
Anh nâng mắt gương chiếu hậu
Phó Lâm Viễn đóng tài liệu ngả giật mạnh cổ áo đôi mắt hẹp dài của quét nhẹ qua gương chiếu hậu
Vu Tùng vội vàng thu ánh mắt
Ngậm miệng
Nói chung… mỗi đàn ông dù thì vẫn ham chiếm hữu phụ nữ
…
Tại thị trấn Chu
Trần Tĩnh chuyện điện thoại với Tưởng Hòa từ phòng khách đến phòng ngủ cô mở laptop lên ấn mở bản đồ xu hướng Bên Tưởng Hòa cũng đã về đến nhà cô mở cửa : “Tĩnh Tĩnh ở đây tớ thấy cô đơn lắm”
Cô bước chân căn nhà của Trần Tĩnh
Căn phòng của cô đã trả rồi còn căn phòng của Trần Tĩnh dường như thay đổi lúc thế nào thì giờ thế Tưởng Hòa chỉ chuyển đồ đạc đến lẽ thay đổi gì nên Tưởng Hòa mới cảm thấy cô đơn nên bây giờ cô thường xuyên tăng ca hoặc tích cực tham gia các buổi liên hoan của công ty
Trần Tĩnh thế cũng im lặng vài giây
Cô : “Tưởng Hòa tớ vẫn luôn ở đây”
Tưởng Hòa xong cũng nở nụ
“Ừm”
Cô đá bay giày cao gót đóng cửa đến ghế sô pha ngã xuống ôm gối đó bật dậy: “ Trần Tĩnh thể Phó Hằng sẽ gặp xíu phiền phức đấy”
“Sao thế”
Tưởng Hòa : “Tớ chỉ đồn rằng hình như tổ chức nước ngoài đang khai trừ Phó Hằng nên đang tay khá mạnh”
Trần Tĩnh sững sờ
Sự bành trướng của Phó Hằng trong hai năm qua mạnh mẽ nhưng đến mức bởi vì mọi chuyện đều Phó Lâm Viễn nắm chắc Dự án đầu tư của xuất hiện ít rủi ro nhưng công cụ tìm kiếm đúng là bị tấn công bởi một loại app bán hàng chẳng ai ngờ rằng loại app chia sẻ hàng hóa này trở thành một nền tảng để chia sẻ tất cả các loại kiến thức và cuộc sống thường ngày chủ yếu là vì nhiều online chỉ cần đăng bài là lập tức trả lời ở bình luận
Còn thể nhận câu trả lời từ các chuyên gia
Vì lưu lượng phân tán nhiều
nếu nói nó chèn ép công cụ tìm kiếm của Phó Hằng thì còn cần một đoạn thời gian nữa
Tưởng Hòa tiếp: “Tối nay đám Phùng Chí và tổng giám đốc Phó đã tổ chức họp để thảo luận về vấn đề ”
“Cậu nói thử xem nếu như…”
Giọng của Trần Tĩnh bình tĩnh : “Không ”
Tưởng Hòa yên lặng vài giây hỏi tiếp: “Sao tin thế”
Trần Tĩnh thản nhiên : “Tớ tin nhưng liên quan gì đến tình yêu ”
Tưởng Hòa mỉm và dựa tay vịn của ghế sô pha : “Anh tài đức gì chứ”
Trần Tĩnh thế cũng cạn lời
Cô đăng nhập trang Extranet đó click vào thị trường tài chính hỏi Tưởng Hòa: “Các đang lo lắng ”
Tưởng Hòa ngập ngừng
Cô nghịch dây tua của chiếc đèn bên ghế sô pha : “Không phải bọn gia nhập muộn năm tổng giám đốc Phó nhậm chức Phó Hằng đã trải qua chuyện như ”
Trần Tĩnh cũng bật
Cô chuyện với Tưởng Hòa một lúc cúp máy khi cúp máy Tưởng Hòa bảo cô nhớ gửi ̣a chỉ cho mình Trần Tĩnh copy ̣a chỉ và gửi tin nhắn wechat cho Tưởng Hòa
Sau đó cô đặt điện thoại di động xuống bắt đầu xem bài đăng
Bài đăng liên quan đến Phó Hằng nhiều
Quả nhiên đều là những chuyện gần đây Phó Hằng coi trọng Hoa Huy lúc số nợ của Hoa Huy đã cao đến tận trời nhưng Phó Hằng tiếp quản thời điểm
Rất nhiều đều đặt câu hỏi về tầm của Phó Lâm Viễn
Dù đợt bán khống lần thất bại các cổ đông cũng sẽ gây áp lực cho Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh tắt trang web
Điện thoại di động của cô vẫn còn trang trò chuyện wechat cô đã bỏ ghim tin nhắn ưu tiên của Phó Lâm Viễn nhưng gần đây ít nói chuyện với mọi người cho nên tin nhắn của vẫn ở trang đầu
Chỉ cần lướt mắt qua là thấy tin nhắn của
Ngay lúc điện thoại của cô xuất hiện một tin nhắn
Chu Thần Vĩ: [Vé xe là chiều mai em cái gì cần mua Trần Tĩnh mua giúp cho em]
Chu Thần Vĩ: [Sắp đến sinh nhật của dì Tiếu mà nhỉ Em mua cho dì chút gì ]
Hai tin nhắn đã đẩy những tin nhắn của khác xuống Trần Tĩnh ấn mở cô ngờ Chu Thần Vĩ nhớ rõ sinh nhật của mẹ như thế
Trần Tĩnh: [Không cần đã lên mạng mua hết cảm ơn ]
Chu Thần Vĩ: [Vậy cũng ]
Chu Thần Vĩ: [Em ngủ sớm chút ]
Trần Tĩnh: [Ừm]
Trả lời xong tin nhắn Trần Tĩnh dậy vươn vai đó giường cô xuống kéo chăn đắp lên ngáp một cái khi ngủ cô còn nghĩ thầm
Cô mong vẫn nơi cao nhất
Anh phù hợp với nơi đó
Hôm
Trần Tĩnh ăn sáng xong cũng đúng chín giờ rưỡi siêu thị đối diện đã bắt đầu lắp đặt thiết Tiếu Mai bưng hoa quả thấy tiếng lắp đặt thiết : “Cái siêu thị cũng biết ý mỗi sáng chín rưỡi mới bắt đầu làm việc đến sáu giờ tối kết thúc công việc rất đúng với giờ giấc nghỉ ngơi của con”
Trần Tĩnh xiên một miếng táo để ăn thế hỏi : “Mẹ nào có giống giờ giấc của con chứ”
Tiếu Mai xuống ghế sô pha nói: “Con đó chẳng mỗi ngày ngủ đến chín giờ chín rưỡi Chẳng lẽ giống giờ làm việc và nghỉ của con hả”
Người trẻ tuổi nguyện ở thị trấn Chu quá nhiều nhưng nhóm ở đây là người công ăn việc làm một số mở tiệm buôn bán nhỏ còn phần lớn đều là sớm về khuya
Buổi sáng sáu giờ bảy giờ đã ngoài làm việc
Nơi nhỏ thế làm gì có kiểu chín giờ làm sáu giờ tan ca chứ Cũng chỉ có người mới từ thành phố lớn về như Trần Tĩnh mới có giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi như thế thôi quả thực Trần Tĩnh đã hình thành thói quen này dù làm nhưng đến giờ dậy là cô sẽ tỉnh thỉnh thoảng sẽ nằm ngủ nướng thêm chút xíu nhưng nếu như thức khuya thì cô thường sẽ dậy đúng giờ
Trần Tĩnh xong cũng bất lực
Tiếu Mai so sánh linh tinh quá
Chẳng qua là trùng hợp mà thôi
Sau khi ăn sáng xong Trần Tĩnh thay quần áo cùng Tiếu Mai ngoài lần bắt đầu khảo sát nơi mở nhà trọ Mấy năm nay Trần Tĩnh làm việc bên ngoài chỉ về quê mỗi dịp tết cho nên quá quen thuộc với quê còn Tiếu Mai đã sống ở đây nhiều năm nên cũng một ít tin tức
Gần thị trấn Chu nhiều thành cổ
Thành cổ nối liền với sông lớn còn nhiều quán nổi tiếng mạng ngành du lịch đã hình thành nên các kiểu nhà trọ cũng mọc lên nhiều Trần Tĩnh mở nhà trọ đương nhiên phải chỉ cưỡi ngựa xem hoa thứ mà cô cần là đầu tư lấy lợi nhuận khi ghé qua nhiều nhà trọ và quan sát tình hình xung quanh Trần Tĩnh khuynh hướng xây nhà trọ ở nơi sầm uất nhưng cũng cách quá xa khu du lịch
Cho nên cô đã để ý đến một căn nhà ở một cánh đồng hoa cải
Vừa khéo ở đây mở một cái nhà trọ
Trần Tĩnh cùng hỏi thăm với Tiếu Mai đối phương cũng nhiệt tình gia đình ở đây tình nguyện cho thuê mặt bằng nếu thể thuê hết thì càng
Người ở đây thể dẫn nước xây dựng hồ bơi gì đó
Trần Tĩnh cũng thấy thích nhưng mức đầu tư quá lớn cô xem mấy căn nhà đó trở về nhà với Tiếu Mai khi hai mẹ con về đến nhà thì sắc trời đã tối
Chu Thần Vĩ cũng đã về tới nơi
Anh cầm theo vài túi quà cổng mỉm đợi hai
Tiếu Mai mời Chu Thần Vĩ lên nhà hai mẹ con đằng Chu Thần Vĩ cầm túi quà đằng Tiếu Mai cũng lười hỏi chuyện của Chu Bạc Vĩ chỉ hỏi Trịnh Lệ đã quen với cuộc sống ở Bắc Kinh Chu Thần Vĩ đáp rằng bà vẫn quen với đồ ăn thức uống bên đó còn lại đều ổn ngoài vấn đề giao thông gì đó Trịnh Lệ hiểu lắm
Vì bà đành thuê một căn phòng ở gần bệnh viện
Tiếu Mai gật đầu mở cửa
“Bà từng xa nhà đương nhiên sẽ quen ở Bắc Kinh lâu quen thôi”
Sau đó bước vào nhà
Tiếu Mai mời Chu Thần Vĩ ở ghế
Trần Tĩnh rót ly nước cho Chu Thần Vĩ Chu Thần Vĩ gương mặt xinh của cô dòng nước ở thị trấn Chu thật biết nuôi người có thể khiến Trần Tĩnh càng ngày càng xinh hơn
Tiếu Mai hỏi ấy tại Chu Bạc Vĩ lại đánh Sao lại đắc tội với người khác
Trần Tĩnh ôm gối bên cạnh hứng thú với chủ đề cô nâng mắt Chu Thần Vĩ cảm nhận ánh của cô tim cũng đập thình thịch
Anh ấy Tiếu Mai : “Nó nói lý do hình như là vì chuyện ở trường học”
Tiếu Mai ồ một tiếng nghĩ thầm chắc là chuyện dơ bẩn gì đó nên mới dám
Đáp án trong dự liệu của Trần Tĩnh
Chu Thần Vĩ thấy Trần Tĩnh đang chăm chua bấm điện thoại đặt ly nước xuống hỏi: “Trần Tĩnh em định mở nhà trọ ”
Trần Tĩnh ngước mắt lên gật đầu gương mặt dịu dàng
“Ừm”
Chu Thần Vĩ: “Em chọn được ”
Trần Tĩnh suy nghĩ một lúc với Chu Thần Vĩ : “Trước đây cũng mở một cái nhưng vẫn cơ hội tham khảo ít chỗ tài liệu để ở chỗ sáng mai sẽ mang tới cho em”
Trần Tĩnh sững sờ hỏi: “Anh định mở nữa ”
“Không vì thời gian” Chu Thần Vĩ nụ của cô tim càng đập nhanh hơn Có lẽ vì mấy ngày nay Bắc Kinh gặp được cô bây giờ trở gặp được rồi mới cảm thấy nhớ nhung
Anh đợi Trần Tĩnh từ chối: “Sáng mai mang tới cho em”
“Muộn về để trông cửa hàng đây” Chu Thần Vĩ dậy Tiếu Mai thấy về lập tức cầm mấy cái túi quà ngoài cùng
Bà nhét túi quà cho Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ đẩy mấy lần cuối cùng vẫn lấy một túi nhét tay Tiếu Mai cái nhất định lấy
Là tặng Trần Tĩnh
Tiếu Mai trả được đành cầm cái túi nhà bà mở túi lấy một chiếc máy xay đặt mặt Trần Tĩnh: “Có cái để pha cà phê ”
Trần Tĩnh liếc sang đúng vậy
Tiếu Mai: “Mua cho con dùng chứ gì Con người khá tốt đấy”
Trần Tĩnh lên tiếng
Cô vẫn ôm gối định lên mạng mua chút quà trả lại cho Chu Thần Vĩ Nghĩ đến đây cô lập tức cầm điện thoại di động lên trái cây siêu ngọt gì đó hấp dẫn đặt ngay một hộp đó mới sơ qua những món quà dành cho nam giới nhưng Trần Tĩnh tìm đành gọi Tiếu Mai đến giúp
Sau khi Tiếu Mai xuống : “Hay là mua cho mẹ của nó một cái xe lăn”
Ngẫm nghĩ lại xe lăn quá đắt nên cũng thích hợp hai mẹ con bàn bạc một lát cuối cùng mua một con robot quét nhà thông minh làm quà đáp lễ
Chiều hôm
Trần Tĩnh đang xem mạng lưới du lịch của thị trấn Chu thì điện thoại reo lên cô lên là Vu Tùng gọi đến cô ngây người một lát bắt máy
Giọng của cô bình tĩnh
“Vu Tùng à”
“Chào buổi chiều Trần Tĩnh” Vu Tùng hề hề: “Tôi đến thị trấn Chu làm chút việc nên bàn bạc với cô một chuyện”
Trần Tĩnh ngạc nhiên
nghĩ tiếp nữa mà hỏi luôn: “Chuyện gì”
“Tôi đang dưới nhà cô cô xuống được ”
Trần Tĩnh xong thì hoảng hốt ở thành phố lớn chạy đến một thị trấn nhỏ bất ngờ Cô dậy đẩy cửa ngoài đúng là thấy Vu Tùng mặc bộ đồ màu đen bên cạnh xe lại còn là loại xe đời mới đây là thị trấn Chu nên gây chú ý đã rất nhiều khu nhà của hai mẹ con cô
Nếu hỏi thăm một chút thì cũng biết đến tìm cô
Trần Tĩnh suy nghĩ vài giây cột tóc lên thay quần áo đẩy cửa
Tiếu Mai thấy cô ngoài hỏi cô ăn hoa quả đông lạnh
Trần Tĩnh giày : “Con ngoài một lát sẽ về ăn ”
“Đừng xa quá đấy” Tiếu Mai cho rằng Trần Tĩnh lại muốn ngoài xem nhà trọ nên nhắc nhở: “Tối về nhà ăn cơm ”
Trần Tĩnh ạ
Tiếu Mai cũng hỏi nữa
Trần Tĩnh mở cửa ngoài quẹo xuống lầu
Cô mặc một chiếc áo khoác vàng nhạt quần dài ôm chân màu sáng càng tăng lên sự ấm áp của ngày xuân Lúc cô xuống đến nơi khuôn mặt xinh khiến Vu Tùng rời nổi mắt nhưng nhanh chóng hồn thẳng dậy
Trần Tĩnh khoanh tay tới với : “Anh đậu xe ở bên đậu cùng chỗ với xe của khác ”
Đậu ở đây dễ để ý gây nhiều lời bàn tán
Vu Tùng gật đầu ừ một tiếng bước lên xe lái đến gần chỗ mấy chiếc xe khác đậu đó cầm một phần văn kiện về phía cô
Trần Tĩnh lướt qua im lặng lên tiếng đến quán trà sữa nhỏ gần đó
Quán trà sữa chỉ một mặt tiền bên trong nhiều chỗ nên cảm giác ngột ngạt cũng may có xếp bàn ghế ở ngoài trời Trần Tĩnh xuống Vu Tùng cầm túi văn kiện đối diện với cô
Trần Tĩnh đảo mắt qua menu bàn hỏi uống gì
Vu Tùng đáp: “Gì cũng ”
Trần Tĩnh mặc kệ gọi hai ly trà chanh nâng mắt lên Vu Tùng đặt túi văn kiện lên bàn : “Tổng giám đốc Phó mở siêu thị ở đây”
“Ngay đối diện nhà của cô”
Trần Tĩnh nheo mắt
Cô nhận ly trà chanh uống
Vẻ mặt của Vu Tùng cũng bình tĩnh cũng tại đột nhiên mở siêu thị ở đây đẩy văn kiện Trần Tĩnh liếc nhìn túi văn kiện
Vu Tùng biết cô đang nghĩ gì nên tự lấy tài liệu bên trong đặt mặt Trần Tĩnh đó là một kế hoạch
Một bản kế hoạch về khách sạn*
*Trong bản gốc khách sạn và nhà trọ đều để là 客栈 đây là một dạng khách sạn nhỏ thể gọi là nhà trọ bởi vì do tập đoàn đầu tư nên sẽ đổi thành khách sạn từ chương theo cảnh vẫn lúc để nhà trọ
Vu Tùng : “Chắc cô đã thấy bản kế hoạch lâu tổng giám đốc Phó luôn đầu tư ngành du lịch nên đợt khởi động bản kế hoạch lần nữa đưa cho cô là cô thể dùng thân phận đầu tư làm cái ”
Trần Tĩnh quét mắt bản kế hoạch
Vu Tùng Trần Tĩnh : “Cô xuất sắc như thế mà chỉ làm thư ký của tổng giám đốc Phó thể là nhân tài trọng dụng”
“Có lẽ thể dựa cái xây dựng sự nghiệp một chút”
Trần Tĩnh ngước mắt Vu Tùng
Gương mặt Vu Tùng ôn hoà đây là lời xuất phát từ đáy lòng
Trên thực tế ở một mức độ nào đó Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đều cùng một loại dù là yêu ghét thì đều có thể giấu ở lớp vỏ bọc bên ngoài Vu Tùng bắt điểm mới dám mở miệng như thế