Hoa Hồng Đỏ - Chương 60
Dì giúp việc đã nhận một cuộc điện thoại báo Cố Quỳnh và Đường Tư bắt giữ vì đánh tạm giam ở đồn công an
Sắc mặt Phó Lâm Viễn trở nên u ám
Chương Hân Đồng cũng ăn tiếp nữa buông đũa : “Qua đó xem ”
Phó Lâm Viễn kéo tay áo xuống dậy nhận áo khoác từ dì giúp việc nói: “Mình con là ”
Chương Hân Đồng cũng vội vàng cầm lấy áo khoác bà lắc đầu: “Không dù thì mẹ cũng Tiểu Quỳnh từ bé đến lớn tuy rằng mẹ tức giận nhưng mẹ cũng thể bỏ mặc nó ”
Phó Lâm Viễn nữa
Cầm lấy chìa khóa xe đưa mẹ cùng
Chiếc SUV đen xuất phát về hướng đồn công an ở khu trung tâm sắc trời tối dần bóng cây lay động chiếc SUV đen đừng cổng đồn công an
Phó Lâm Viễn mở cửa xe cho mẹ
Chương Hân Đồng xuống xe kéo áo khoác cẩn thận đồn công an
Vừa nhìn thì thấy Cố Quỳnh mặc váy trắng ôm cánh tay vẻ mặt thất thần đứng bậc thềm chờ đợi bọn họ ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt khiến cô yếu ớt hơn bây giờ đang dần xuân nhưng tiết trời vẫn lạnh chiếc váy của cô mỏng khiến cô càng mỏng manh yếu ớt
Cũng rất đẹp
Bước chân của Chương Hân Đồng khựng lại
Con bé giờ mấy phần giống với bộ dáng của ngày xưa
Xinh thánh thiện
Đã bao lâu bà còn cảm thấy như thế nữa
Phó Lâm Viễn nhìn thoáng qua Cố Quỳnh cùng mẹ đến bậc thềm
Cố Quỳnh chỉ lẳng lặng Chương Hân Đồng: “Bác gái”
“Con bé ” Chương Hân Đồng vẻ yếu ớt trầm mặc của cô nhịn lên tiếng vành mắt của Cố Quỳnh đỏ lên bước tới ôm Chương Hân Đồng
Phó Lâm Viễn thẳng trong đồn công an
Nhìn thấy Đường Tư còng tay xổm ở đó ánh mắt trở nên lạnh lùng giương mắt cảnh sát bắt tay với họ tìm hiểu tình hình
Hóa là xảy mâu thuẫn ở quán bar trước sự chứng kiến của tất cả mọi Đường Tư tay cầm chai bia đánh
Cố Quỳnh thấy Đường Tư người bao vây thì cầm chai bia xông cứu nhưng cô cũng làm ai thương
Ý của cảnh sát là Cố Quỳnh chỉ cần kiểm điểm cần tạm giam nhưng Đường Tư thì như thế tạm giam bởi vì đối phương bệnh viện kiểm nghiệm vết thương kết quả đợi khi kết quả đối phương khởi kiện yêu cầu thì sẽ thương lượng
Cố Quỳnh buông Chương Hân Đồng chạy đến bên cạnh Phó Lâm Viễn : “Thầy đang ở trong bệnh viện Đường Tư Đường Tư thể xảy chuyện ”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn cô
Cố Quỳnh lập tức cúi đầu xuống
Phó Lâm Viễn mở miệng: “Chuyện của thầy sẽ tự xử lý”
“Em thể ở nếu em ”
Cố Quỳnh xong thoắt cái ngước mắt lên lắc đầu
Chương Hân Đồng vội tiến lên nắm lấy bả vai của Cố Quỳnh: “Tiểu Quỳnh cháu cùng bác về đã cháu mặc phong phanh quá”
Cảm nhận sự ấm áp của Chương Hân Đồng vành mắt Cố Quỳnh đỏ lên cô gật đầu Đường Tư một cái Đường Tư dựa ghế xua tay bảo cô rời Cậu chẳng gì sợ cả nể mặt Đường Tử Nho đầy sẽ cứu chỗ dựa thì sợ gì chứ
Phó Lâm Viễn ký tên xong
Chương Hân Đồng liền đưa Cố Quỳnh rời
Trở nhà họ Phó Phó Trung Hành đã về cũng qua tình hình ông chống nạnh Cố Quỳnh : “Cháu mẹ cháu qua đời là cái cớ để cháu thể sa đọa tính tình Đường Tư ngang bướng Tử Nho biết dạy con nhưng cháu thì khác cháu là nhà họ Cố nhà họ Cố giáo dục đàng hoàng”
Ngần năm Phó Trung Hành bao giờ những lời như thế
Đây là lần đầu tiên
Cố Quỳnh yên tại chỗ cắn môi khẽ gật đầu
“Đi ăn cơm ” Phó Trung Hành nói nhiều chỉ nói vài ba câu thôi Bàn ăn nãy còn đang ăn dở lấy thêm một bộ bát đũa dì giúp việc hâm nóng thức ăn bưng lên bàn Phó Lâm Viễn ăn cơm xong thì lên tầng xử lý công việc Chương Hân Đồng ở bên an ủi Cố Quỳnh Cố Quỳnh tắm rửa xong
Chương Hân Đồng khuôn mặt xinh của cô
Khẽ thở dài : “Tiểu Quỳnh cháu ưu tú như thế tuổi còn nhỏ mà giành nhiều giải thưởng cuộc sống của cháu hẳn là rực rỡ tuyệt vời mới đúng”
Cố Quỳnh cảm nhận được sự ôn hòa và ấm áp của Chương Hân Đồng cô tựa lòng của Chương Hân Đồng khẽ gật đầu
Cô phát hiện khi trưởng thành quan hệ của cô và Chương Hân Đồng cũng khác
Đã lâu rồi cô như lúc đến nhà họ Phó trò chuyện với Chương Hân Đồng
Chương Hân Đồng nhẹ nhàng vỗ về cô
Đêm nay thật dài Cố Quỳnh ở trong phòng cả đêm ngủ lúc trời gần sáng mới ngủ hai tiếng
Sáng sớm Vu Tùng lái xe đến nhà họ Phó
Phó Lâm Viễn mở cửa bước vuốt ̀ áo sơ mi
Cửa phòng sát vách cũng mở Cố Quỳnh đang mặc lên chiếc áo khoác dài : “Phó Lâm Viễn”
Phó Lâm Viễn liếc nhìn
Cố Quỳnh khuôn mặt : “Hôm nay có thể ở bên em một ngày ”
Cô : “Chỉ một ngày thôi”
Phó Lâm Viễn đồng hồ trầm giọng : “Họp xong Vu Tùng sẽ tới đón em”
“Được” Cố Quỳnh gật đầu
Phó Lâm Viễn xuống cầu thang vắt áo khoác cánh tay thắt cà vạt bước xuống tầng Cố Quỳnh ở lưng theo trở nên xa lạ hơn nhiều thật cô nên thừa nhận điều đó từ lâu
–
Mười một giờ sáng
Phó Lâm Viễn họp xong mặc áo khoác xuống tầng Xe con màu đen đã đợi ở đó Vu Tùng mở cửa xe giúp Phó Lâm Viễn khom lưng trong
Vu Tùng nói: “Cô Cố Quỳnh đợi ở công viên trò chơi”
Tay Phó Lâm Viễn đang vân vê cổ tay áo khựng lại
Ừ một tiếng
Vu Tùng lái xe rời
Đối với việc Cố Quỳnh sẽ chờ ở những nơi như công viên trò chơi Vu Tùng hề bất ngờ dường như tính cô chính là như ngây thơ tùy hứng là biết tổng giám đốc Phó kiểu sẽ những nơi như thế
Đến cổng công viên trò chơi
Hôm nay Cố Quỳnh mặc váy màu vàng nhạt đội chiếc mũ tròn tay cầm kem ly chờ
Công viên trò chơi đã từ lâu từ năm ngoái kinh doanh bắt đầu lắm Phó Lâm Viễn đẩy cửa xe gỡ cà vạt xuống cổ áo mở
Anh giương mắt quét mắt công viên trò chơi
Cố Quỳnh tươi bước đến: “Có chút hoài niệm đúng ”
Phó Lâm Viên bước tới mua vé trầm giọng lên tiếng: “Không”
Cố Quỳnh thế thì bĩu môi
Sau đó hai ít náo nhiệt như các loại thiết bị cũng hỏng hóc nhiều Phó Lâm Viễn đút tay trong túi quần xung quanh
Cố Quỳnh chỉ đu : “Hồi đó ba chúng thừa dịp nhân viên để ý lén chui chỗ mà khác xuống cố mãi mới bẻ cái khóa nhớ ”
Phó Lâm Viễn đáp nhưng vẫn nhìn cái đu
Chiếc kem trong tay Cố Quỳnh sắp tan hết cô ăn vội mấy miếng: “Giờ em mới phát hiện kí ức năm năm ở nước ngoài mơ hồ thế nhưng em nhớ rõ những năm tháng thời thiếu niên”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn vẫn thờ ơ
Anh mặc âu phục giày da ăn khớp với chỗ chút nào hề giống tới đây chơi trái giống như đến đánh giá hạng mục
Cố Quỳnh theo một lát phát hiện vấn đề cô chính dường như thời gian đẩy tiến về phía mà cô thì vẫn giậm chân tại chỗ
Ăn hết cái kem Cố Quỳnh muốn ăn mì
Có một gian hàng bán mì trong công viên trò chơi
Phó Lâm Viễn mua mì cho cô sợi mì bỏ bát khói lượn quanh Phó Lâm Viễn đưa tay bưng bát trầm ngâm bát mì một lát giống với món mì của Phó Hằng thường làm
Anh đặt bát mì lên bàn của Cố Quỳnh
Cố Quỳnh oa một tiếng cầm đũa lên bắt đầu ăn
Phó Lâm Viễn ăn dựa bàn hút thuốc Cố Quỳnh ăn ớt thế là bảo Phó Lâm Viễn lấy cho mình chuyển ớt từ một cái bàn khác đến chỗ cô
Nét mặt Cố Quỳnh đầy ý múc ớt bát
Nước mì bốc khói nghi ngút Phó Lâm Viễn rũ mắt cô mấy giây đó thu tầm mắt về phía đu cách đó xa giọng trầm thấp
“Cố Quỳnh chuyện với em”
Cố Quỳnh ăn mì
“Em cũng thế”
Cả hai im lặng một hồi
Cố Quỳnh tiếp tục ăn mì
Cô ăn xong vẫn ăn thêm bát nữa Phó Lâm Viễn mua thêm một bát tay đút túi quần bàn chờ lấy mì nước lượn lờ
Trần Tĩnh cũng thích ăn mì
Anh nhận bát mì trở về đặt bát mặt Cố Quỳnh
Cố Quỳnh : “Lần thêm ớt nữa cay quá mất”
Phó Lâm Viễn đáp kiên nhẫn Cố Quỳnh ăn mì xong thì gọi Vu Tùng đến đón cô biển Phó Lâm Viễn kiên nhẫn cùng
Vu Tùng hiểu cô chủ nhà họ Cố ý gì
Có điều cũng đại khái đoán hình như cô đang tìm cái gì đó
Đến biệt thự bên bờ biển
Vào phòng Cố Quỳnh thay dép lê chạy bãi biển
Phó Lâm Viễn tiện tay ném áo khoác lên ghế sô pha xắn tay áo lên châm một điếu thuốc ban công Cố Quỳnh đang chơi bờ biển trong lúc đó Phó Lâm Viễn nhận hai cuộc điện thoại Vu Tùng chuyển vài tài liệu để ký tên Vu Tùng nhìn thoáng qua Cố Quỳnh còn đang chơi ở bờ biển
Rồi đưa mắt Phó Lâm Viễn
Hôm nay tổng giám đốc Phó nhẫn nại
Phó Lâm Viễn ký tên xong đóng xấp ̀i liệu lại màn đêm dần buông xuống vẻ Cố Quỳnh chơi cũng mệt Cô thở hồng hộc trong sân chân dính đầy cát chiếc mũ cô buộc ở cánh tay cô giữa sân ngửa đầu Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc khói thuốc lượn lờ
Ánh đèn trong sân màu vàng cam xung quanh còn mấy gia đình nghỉ ở đây bãi biển tư nhân an sạch sẽ Gió thổi qua đường viền cổ áo của Phó Lâm Viễn vầng trán lạnh lùng nghiêm nghị đường nét rõ ràng
Cố Quỳnh một chút mở miệng : “Phó Lâm Viễn năm xưa cùng học vượt mặc dù em cảm thấy vất vả nhưng em cũng cảm thấy đáng”
Ánh mắt Phó Lâm Viễn như nặng trĩu
Cố Quỳnh tiếp: “Sau đó mười sáu tuổi đã lên đại học lần sinh nhật đó em bảo tặng điều ước của mình cho em cũng đồng ý em vẫn luôn nghĩ rằng nếu như vì điều ước thì năm năm em ở nước ngoài chắc chắn sẽ để ý đến em”
Phó Lâm Viễn đáp
Cố Quỳnh thở dài ngẩng đầu lên : “Cũng may cái điều ước bây giờ em mới thể ở đây”
Gió khá mạnh Phó Lâm Viễn gảy tàn thuốc cái gạt tàn khớp xương rõ ràng nheo mắt Cố Quỳnh chạy đến mắt : “Em tin khi còn nhỏ chắc chắn đã rung động với em nhưng bây giờ thì còn nữa thích một người phải như vậy khi em em cảm nhận bất kì cảm xúc nào của tình yêu nam nữ”
“Thật lúc học đại học một lần em cố ý mặc váy hai dây tìm nhiều trong trường đều em thì chẳng động tĩnh gì lúc đó em tức giận em cảm thấy chẳng bằng Đường Tư”
“Sao ghen tuông tức giận giống cậu chứ ̣i đối xử với em phóng túng một chút”
Phó Lâm Viễn ngậm điếu thuốc lắng
“Về em cảm thấy với Đường Tư vui vẻ hơn lúc em thật sự nghĩ rằng em thích thích cho nên em nước ngoài với ”
“Bây giờ nghĩ dường như cũng gì” Cố Quỳnh thở dài
Phó Lâm Viễn trầm giọng nói: “Em biết thế là ”
Cố Quỳnh nâng mắt: “ cũng đúng hề yêu em”
Phó Lâm Viễn nhíu mày xem như ngầm chấp nhận
Cố Quỳnh thấy tức tức đến độ giậm chận bịch bịch đá cát mặt đất
Cô ngửa đầu hỏi: “Cổ phần của cha em lấy ”
Vừa dứt lời
Điện thoại của cô sáng lên mở xem cô trở thành cổ đông mới nhất của Hoa Diệu trải qua nhiều năm như thế cuối cùng cô cũng thể Hoa Diệu đấu đá một phen với phụ nữ
Cô ngước mắt Phó Lâm Viễn
“Cảm ơn Lâm Viễn”
Thật lòng cảm ơn