Hoa Hồng Đỏ - Chương 6
Vừa Trần Tĩnh kịp tránh chứ cô thật sự mưa
Khi họ đến bên cạnh xe bàn tay đặt vai cô đã buông xuống thuận tay mở cửa xe cho cô
Trần Tĩnh cảm ơn khom lưng trong xe
Phó Lâm Viễn cầm ô đen vòng qua cửa xe bên cụp ô xuống đóng sầm cửa xe Vu Tùng nhận lấy ô đen từ trong tay và đặt ở ghế lái phụ
Trong xe ấm áp hơn bên ngoài nhiều da thịt lạnh lẽo của Trần Tĩnh ấm lên cô hắt xì một cái
Phó Lâm Viễn liếc mắt Vu Tùng Vu Tùng nhận ánh mắt của thì thẳng dậy cởi áo vest đưa cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh xoa xoa chóp mũi hổ nhớ dính mưa nhưng tìm chỗ trú ít nhất chạy phòng bảo vệ cũng cô ngước mắt lên nhận lấy chiếc áo khoác tay Vu Tùng
Cô : “Cảm ơn”
Vu Tùng trêu chọc: “Cuối tuần cũng thể tình cờ gặp thư ký Trần thật”
Trần Tĩnh hổ cô liếc mắt đàn ông bên cạnh Phó Lâm Viễn nghiêng dựa lưng ghế yên lặng cô Trần Tĩnh gì đó dù ai thấy cô ở cổng trường đại học mưa dầm gió tạt mà vẫn tránh cũng cho rằng cô là đồ ngốc nhỉ
Cô định thì mũi ngứa đó hắt
Cô vội vàng sang bên che miệng và mũi: “Hắt xì…”
Cô hắt liên tiếp ba cái ngay cả áo khoác cũng rơi xuống đầu gối tay áo khoác của Vu Tùng rơi phủ lên đôi chân dài trắng nõn của cô hôm nay cô mặc váy sơ mi màu trắng khi ướt thì váy dính da thịt giọt nước trong suốt chảy xuống theo da cô mà lên nữa dường như chiếc thắt lưng mỏng manh cũng chật hơn do dính nước
Để lộ vòng eo nhỏ nhắn cô ngừng hắt lông mi cong cong dính nước trong suốt long lanh Có thể loáng thoáng thấy đường cong ở vòng ngực bên trong qua lớp áo
Vu Tùng cô hắt xì liên tục như định nhắc cô mặc thêm áo khoác nhưng đầu đã thấy bộ dạng lúc của cô cằm cô còn nhỏ nước làn da trắng như sứ trong mắt mơ hồ nước
Một vẻ mỏng manh thể diễn tả …
Trái tim của Vu Tùng đập nhanh
Anh thầm nghĩ
Lúc một bàn tay to từ bên cạnh nhặt chiếc áo khoác đùi Trần Tĩnh lên Phó Lâm Viễn giơ tay ném áo khoác lên đỉnh đầu Trần Tĩnh bao lấy cô : “Đưa cô về nhà”
Trần Tĩnh giơ tay kéo áo khoác xuống vặn khoác lên vai cô cầm khăn giấy xoa chóp mũi với giọng dịu dàng: “Cảm ơn tổng giám đốc Phó”
Bàn tay cô cầm áo khoác trắng như tuyết mảnh mai và mềm mại
Phó Lâm Viễn vài giây rời mắt chống khuỷu tay lên cửa sổ xe bảo Vu Tùng lái xe Vu Tùng khởi động xe dám ngoan ngoãn lái xe
Trần Tĩnh hắt xì nữa cuối cùng cô cũng thời gian chỉnh áo khoác
Sau khi cô chỉnh trang xong thì thấy những giọt nước ghế da cô cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau nhưng thỉnh thoảng vẫn giọt nước từ đùi cô trượt xuống nhỏ xuống giày cao gót
Cô thở dài
Cô suy nghĩ một lúc đầu về phía Phó Lâm Viễn
Lúc trời đã tối ánh đèn lập lòe chiếu khuôn mặt khiến càng vẻ xa cách hơn phát hiện cô đang nên nheo mắt cô
Ánh đèn rọi khuôn mặt của Trần Tĩnh môi cô tái nhợt nhưng phiếm hồng
Trần Tĩnh ho một tiếng : “Tổng giám đốc Phó hôm nay tới trường học chút việc riêng ai ngờ đến cổng trường trời mưa lớn như chú ý quên trú mưa hơn nữa hình như lúc đó chú bảo vệ ở đây cửa phòng bảo vệ thì đóng chặt cũng ngạc nhiên”
Cô dừng một giây : “Khoảng thời gian thời tiết ở Bắc Kinh thay đổi thất thường”
Màn mưa bên ngoài dán sát cửa xe nước đọng mặt đất phản chiếu đủ màu sắc của ánh đèn Trần Tĩnh liếc mắt bên ngoài cửa sổ xe về phía Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn vẫn giữ tư thế
Anh im lặng cô một lúc trầm giọng : “Ừ biết ”
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm
Chỉ cần coi cô thành kẻ ngốc là
Cô rời mắt thẳng
Vu Tùng cô qua kính chiếu hậu nghĩ thầm tổng giám đốc Phó giống kẻ ngốc như Anh dễ lừa dối
Trần Tĩnh thấy ánh mắt Vu Tùng cô chỉ lẳng lặng mong đến nơi càng sớm càng cô thực sự thoải mái với cơ thể nhớp nháp Bánh xe lăn qua vô số vũng nước khi đến nơi ở của Trần Tĩnh thì mưa vẫn ngớt cho nên xe chạy thẳng hầm để xe Trần Tĩnh mở cửa xe với Vu Tùng: “Vu Tùng đợi giặt áo khoác trả cho ”
Vu Tùng xua tay: “Không ”
Trần Tĩnh đầu Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó xuống xe đây”
“Ừ”
Trần Tĩnh xuống xe khép chặt áo khoác bước nhanh về phía thang máy đôi giày cao gót Chiếc xe màu đen khởi động rời Phó Lâm Viễn liếc mắt vị trí Trần Tĩnh ở bên cạnh lẽ là do nước dính hết quần áo của cô nên chiếc ghế chỉ ẩm chứ ướt
Anh rời mắt cúi đầu châm một điếu thuốc hít một hạ cửa sổ xe xuống tay kẹp điếu thuốc tùy ý gác lên cửa xe
Khớp xương thon dài rõ ràng nổi gân xanh
Trần Tĩnh cửa đã bỏ áo khoác xuống vội vàng phòng tắm xả nước nóng xắt gừng ngâm nước uống đó phòng tắm trong bồn tắm xua tan khí lạnh
Tưởng Hòa biết cô đã về cô quẹt thẻ tới cửa phòng tắm của cô và gõ cửa
“Cậu về ”
Trần Tĩnh ừ đáp
“Bây giờ mới mấy giờ mà đã về Các ăn cơm hả”
Trần Tĩnh dừng một chút : “Tớ gặp”
“Hả Tình hình thế nào”
Trần Tĩnh : “Tớ tắm đã ngoài gọi đồ ăn bên ngoài tớ ăn cháo”
“Được”
Nửa tiếng Trần Tĩnh mặc áo choàng tắm phòng khách xuống Tưởng Hòa mở cháo nóng hổi cầm thìa đưa cho cô Trần Tĩnh nhận lấy cầm lên ăn một miếng
Tưởng Hòa thăm dò cô: “Vậy là ”
Trần Tĩnh cầm thìa khuấy cháo với Tưởng Hòa những gì thấy ở cổng trường hôm nay Tưởng Hòa khiếp sợ lúc mới trả lời: “Nói cách khác vẫn dây dưa với bạn gái nhưng với mẹ là độc thân Anh biết hổ ”
Trần Tĩnh Tĩnh ăn cháo : “Có lẽ cũng bất đắc dĩ mà thôi”
“Vậy thì cũng nên rõ ràng với chứ đằng gì nhà sắp xếp hẹn ngoài núi trông núi nọ ” Tưởng Hòa gắp một miếng bánh quẩy: “Cậu dính mưa chứ”
Trần Tĩnh dừng về phía Tưởng Hòa với vẻ mặt cái gì cũng thể gạt
Tưởng Hòa buông đũa xuống mu bàn tay đặt lên trán Trần Tĩnh: “Vậy tối nay chú ý đừng để cảm tớ thấy trời đột nhiên mưa to như chỉ sợ mang ô nhưng nghĩ chắc là đến trường học chắc sẽ ô đến mức ướt nhưng ngờ… mẹ nó chứ”
Trần Tĩnh : “Tớ tớ uống chén nước gừng là ”
“Vậy là ” Tưởng Hòa rụt tay về thấy giá treo một cái áo khoác âu phục nam cô ngây chỉ cái áo khoác : “Đó là cái gì Cậu gặp nào bụng đường ”
Trần Tĩnh theo tầm mắt của cô khi liếc mắt thì khựng cô rời mắt trùng hợp gặp tổng giám đốc Phó đây là áo khoác của Vu Tùng
Tưởng Hòa sững sờ
“Cậu và tổng giám đốc Phó thật là duyên”
Trần Tĩnh khẽ
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh che ô cho
Cô thầm nghĩ hổ quá
Sau khi ăn cháo xong điện thoại của Trần Tĩnh rung lên cuối cùng Chu Bạc Vĩ cũng gửi tin nhắn cho cô
Chu Bạc Vĩ: Trần Tĩnh em đã đến Xin tối nay thể ngoài giáo viên hướng dẫn việc cần nhờ giải quyết gấp
Trần Tĩnh vài giây
Cô trả lời
Trần Tĩnh: Không mưa to quá nên em ngoài
Chu Bạc Vĩ: Vậy thì đúng trời đột nhiên đổ mưa còn định với em một tiếng là chúng hẹn lần nhé
Trần Tĩnh: Lần thì thôi lần em bận
Chu Bạc Vĩ: … À
Đêm nay Trần Tĩnh vẫn pha một ly thuốc cảm uống khi ngủ để đề phòng cô thật sự xin nghỉ phép nếu gì nghiêm trọng Sáng sớm hôm cô nghẹt mũi nhưng cũng may cô biểu hiện gì khác Cô rửa mặt thay quần áo gấp áo khoác của Vu Tùng trong túi
Cô xuống lầu với Tưởng Hòa thuận tiện mang áo tới tiệm giặt khô đó lên xe Tưởng Hòa đến Phó Hằng
Hôm nay cô đến sớm
Cô cất túi đẩy cửa văn phòng Phó Lâm Viễn
Trên bàn trà mấy tập tài liệu bàn làm việc cũng lộn xộn cô thu thập xong tập tài liệu bàn trà thu dọn bàn làm việc của đó mới pha cà phê
Thoáng chốc hương cà phê bay
Trần Tĩnh cầm cốc dùng một lần uống thử mấy ngụm cô đang uống thì thấy tiếng bước chân ở cửa ngước mắt sang thì thấy Phó Lâm Viễn vắt chiếc âu phục đen tay mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài màu đen tới cũng cô cổ cô khá thon dài khi cô ngẩng đầu uống cà phê
Trần Tĩnh lập tức đặt cốc xuống: “Chào buổi sáng tổng giám đốc Phó”
“Ừ” Giọng của trầm thấp mệt mỏi như thể chuyện lắm tới bàn xuống Trần Tĩnh lấy cốc cà phê dùng một lần rót cho một ly cà phê đen cô bưng tới đặt ở bàn cởi cúc tay áo vén lên một ít mở tài liệu mặt thuận tay cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm
Trần Tĩnh xem lịch trình của
Cô dừng một chút khi thấy lịch trình buổi chiều nhưng vẫn : “Tổng giám đốc Phó một lớp học đại chúng tại Đại học Bắc Kinh lúc hai rưỡi chiều”
Tay cầm bút máy của Phó Lâm Viễn dừng
Anh ngước mắt lên
Trần Tĩnh hổ trong đầu cô hiện lên cảnh nhếch nhác tối hôm qua
Phó Lâm Viễn cô vài giây vuốt mép cốc cà phê bằng đầu ngón tay thon dài : “Ừ”
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm
May mà nhắc đến chuyện tối qua
Lúc rời khỏi phòng làm việc của cô vô tình qua lịch bàn thì thấy ngày 12 tháng 12 khoanh tròn bằng bút máy đen
Trần Tĩnh một giây rời mắt
Cô trở bàn làm việc xuống
Hoàng Mạt đã gửi cho cô một tin nhắn WeChat
Hoàng Mạt (Giám đốc bộ phận đầu tư Uy Viễn): [Thư ký Trần chứ hai ngày nay cô bận Cô bận đến mức thể trả lời tin nhắn của ]
Lúc Trần Tĩnh mới nhớ tới cô cảm thấy đau đầu do dự một lúc trả lời
Trần Tĩnh: [Giám đốc Hoàng thật ngại quá công tác về]
Hoàng Mạt (Giám đốc bộ phận đầu tư Uy Viễn): [Thế Đến đó Đưa kim cương hồng hả]
Trần Tĩnh đã biết cô biết điều gì đó
Trần Tĩnh: [Giám đốc Hoàng thật ngại quá xin thứ cho thể những thứ liên quan đến chuyện riêng của tổng giám đốc Phó]
Hoàng Mạt (Giám đốc bộ phận đầu tư Uy Viễn): [Thôi tạm thời biết đàn ông ai mà nhớ mãi quên thể hiểu ]
Trần Tĩnh dừng
Nghĩ thầm cô hiểu là
Cô đặt điện thoại xuống trả lời nữa
_
Buổi chiều chiếc xe màu đen lái Đại học Bắc Kinh khi xuống xe Trần Tĩnh đã đến kiểm tra thiết với nhiếp ảnh gia của trường và gặp thầy hướng dẫn đại học của cô
Thầy hướng dẫn vỗ vỗ bả vai cô cầm một tách trà dâu tây : “Em nhất định quý trọng cơ hội theo Phó Lâm Viễn học tập”
Trần Tĩnh đáp
“Vâng ạ”
“Thầy lần em sẽ đến thăm thầy”
“Em ”
Lớp học của Phó Lâm Viễn khó mỗi bài giảng của đều ghi để làm tài liệu giảng dạy Sau khi xác nhận thiết vấn đề gì phòng học đã chật kín sinh viên còn chỗ trống Tiếng chuông vang lên Trần Tĩnh ở cửa phòng học Phó Lâm Viễn xắn tay áo mang laptop lên bục giảng
Học sinh đài thấy đều sáng mắt lên
Nhiếp ảnh gia chĩa máy về phía Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn đặt laptop lên bàn tay đút túi quần gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn phím tư thế thoải mái mặt mày điển trai
Dưới bục giảng nhiều sinh viên nữ cầm điện thoại chụp ảnh
Anh ngước mắt lên ngắn gọn với giọng trầm thấp: “Tôi kể vài trường hợp kinh điển mọi nhớ kỹ một chút”
Mọi đài bắt đầu cầm bút lên mở sổ ghi chép
Sau đó ngẩng đầu lên Phó Lâm Viễn nhấn xuống laptop cầm điều khiển từ xa bên cạnh ấn một cái những dự án mà đã liệt kê màn hình
Anh liếc mắt màn hình : “Thứ nhất hai cách để XX thoát khỏi sự kiểm soát của vốn nước ngoài…”
Gió nổi lên thổi lật sách vở của các sinh viên đài hôm nay trời hơn hôm qua ánh mặt trời chiếu rọi xuống lùm cây ngoài cửa sổ
Trần Tĩnh thẳng tắp
Cô thấy hình ảnh trùng khớp với hai năm thật cũng từng dạy cô một khóa lúc Trần Tĩnh cũng vị trí cuối cùng ở cửa
Từ lúc cửa cô đã bạn học bàn luận
Phó Lâm Viễn
Mười sáu tuổi đã trúng tuyển trường chúng
Cô ngước mắt lên đã chỗ khác đó là tiết học cô học nghiêm túc nhất
Một tiết học nhanh chóng kết thúc Phó Lâm Viễn cất laptop mang theo ngoài ít sinh viên thò đầu cửa sổ Vu Tùng nhận lấy laptop của gọi Trần Tĩnh Trần Tĩnh bước nhanh đuổi theo cô đưa mắt đồng hồ buổi tối Phó Lâm Viễn hẹn với Lục Thần để đón tiếp chú nhỏ nhà họ Văn đó
Trần Tĩnh tiến lên định nhắc nhở Vu Tùng đã đẩy cửa phòng nghỉ Phó Lâm Viễn tựa sofa cầm điếu thuốc cúi đầu châm lửa
Vu Tùng nhắc nhở Trần Tĩnh: “Cô rót cho tổng giám đốc Phó một ly nước”
Trần Tĩnh xong thì lập tức lấy nước
Cô mang nước đến bên cạnh Phó Lâm Viễn đặt cốc xuống lúc cửa đẩy
Vu Tùng đẩy Chu Bạc Vĩ
Trần Tĩnh ngây
Chu Bạc Vĩ cũng bất ngờ khi thấy cô
Một giây Vu Tùng đẩy Chu Bạc Vĩ mấy cái đẩy tới mặt Trần Tĩnh: “Xin cô ”
Trần Tĩnh ngạc nhiên
Chu Bạc Vĩ còn đang ngẩn đó dường như nghĩ đến điều gì sắc mặt lập tức ́i mét
“Hôm qua em đến trường ” Anh hỏi
Trần Tĩnh giật
Cô về phía Phó Lâm Viễn theo bản năng Phó Lâm Viễn ngậm thuốc đút tay túi quần ngả với vẻ vô cảm Ngón tay Trần Tĩnh siết chặt cô vài giây
Phó Lâm Viễn liếc mắt cô
“Cái gì”
Trần Tĩnh lấy tinh thần mặt chỗ khác cô Chu Bạc Vĩ bước lên phía kéo cánh tay Chu Bạc Vĩ: “Anh hôm qua em đến trường nhưng thật gì”
“Trần Tĩnh em …”
“Không tạm biệt” Cô mở cửa đẩy Chu Bạc Vĩ ngoài thuận tiện đóng cửa
Rầm
Cô
Vu Tùng nhướng mày: “Sao thế”
Trần Tĩnh về phía đàn ông cao lớn đang tim cô đập thình thịch vài giây cô tiến lên khẽ: “Tổng giám đốc Phó bạn trai cho tới bây giờ cũng vì chuyện phản bội xin ”
Phó Lâm Viễn búng tàn thuốc
Anh xong thì đầu ngón tay dừng đôi mắt hẹp dài của nheo gì
Vu Tùng ngây vài giây
“Vậy hôm qua cô làm gì”
Trần Tĩnh về phía khẽ : “Tôi đã kịp trú mưa mà”
Vu Tùng: “…”