Hoa Hồng Đỏ - Chương 59
“Em ngủ tiếp ” Lại bổ sung thêm một câu
Phùng Chí sững sờ một lát mới nhận Trần Tĩnh còn dậy càng khiến kinh ngạc chính là tổng giám đốc Phó cũng nhận Trần Tĩnh bên cúp điện thoại Phùng Chí cũng cất điện thoại theo bản năng về phía Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn đến phía bàn làm việc mở ngăn kéo lấy một phần tài liệu mở
Phùng Chí ở bàn tổng giám đốc Phó chuyên tâm xem tài liệu
Anh điên cảm thấy bình thường
Sau khi cúp điện thoại Trần Tĩnh cầm điện thoại mấy giây mới đặt lên tủ đầu giường cô định ngủ bù thêm chút nữa tối qua cô xem tình hình cổ phiếu đến tận khuya
Gần đây bên phía cổ phiếu hỗn loạn một khi cẩn thận sẽ bị tổn thất nghiêm trọng cô quan sát thật kỹ
Cô kéo chăn qua xoay nhắm mắt qua mấy giây cô nghĩ là mở nhạc cho dễ ngủ cứ như thế ngủ thẳng đến mười giờ trưa Tiếu Mai gõ cửa gọi cô chợ lưu động
Trần Tĩnh mơ màng dậy vuốt tóc vài cái đó mới ngoài
Tiếu Mai mang bữa sáng : “Có phải con đang chơi cổ phiếu gì đó ”
Trần Tĩnh khẽ ừm
Cô phòng vệ sinh Tiếu Mai tới cạnh cửa : “Đối với chuyện công tác con định thế nào”
Trần Tĩnh cầm lên bàn chải vừa đánh răng vừa : “Con tự mở một nhà trọ”
Tiếu Mai vậy thì nói: “Chuyện tốt nhưng mà có phải vốn đầu tư rất lớn ”
Trần Tĩnh đáp: “Trước tiên con sẽ khảo sát một chút”
“Cũng ” Tiếu Mai xoa cổ gần đây xương cổ của bà ấy thoải mái bà ấy nhắc nhở Trần Tĩnh: “Hôm nay chợ lưu động mặc quần áo sẫm màu chút”
Trần Tĩnh gật đầu: “Được ạ”
Rửa mặt xong Trần Tĩnh ăn sáng trước khi ăn xong cô phòng thay quần áo thay một cái quần áo dài tay và áo khoác mỏng sẫm màu đồng thời đội chiếc mũ đỉnh đầu che nửa khuôn mặt
Tiếu Mai cũng mặc quần áo sẫm màu hai mẹ con khoác tay cửa kết quả là vừa ngoài thì hàng xóm lầu năm nay chợ lưu động sẽ tổ chức ở thị trấn kế bên một nơi rất xa Trần Tĩnh mới về đây nên vẫn mua xe hai mẹ con lên mạng đặt xe nhưng đặt xe mạng đắt ngồi trong xe Tiếu Mai cảm thán: “Nếu thị trấn của chúng mở một siêu thị lớn thì cũng cần thường xuyên chạy tới chợ lưu động nữa rồi”
Trần Tĩnh đang bấm điện thoại di động khẽ ừm
Cũng đúng nhưng mà thị trấn của bọn họ điểm du lịch chủ yếu vị trí cũng xa đã từng mở siêu thị nhưng làm ăn gì nên đã đóng cửa bây giờ mở đều là các cửa hàng tiện lợi nhỏ cho nên như mới sinh chợ lưu động đã qua bao nhiêu năm cũng coi như là một tập tục
Hôm nay hai mẹ con dạo đến lúc mệt mới thôi mặt đất ướt át giày cũng bẩn Cũng may họ mặc quần áo sẫm màu nên cũng vấn đề gì lớn Trần Tĩnh cùng Tiếu Mai trở thị trấn hai mẹ con còn ăn cơm tối nên ăn ̣m ở một quán mì nhỏ Quán mì nhỏ nhưng dễ chịu hôm nay trời mưa ngoài trời đang mưa nhỏ giọt
Trần Tĩnh nhìn qua chiếc túi của Tiếu Mai cô chụp một tấm hình
Đăng lên vòng bạn bè
Ghi: Chợ lưu động nghỉ
Tưởng Hoà: [Được đấy cuộc sống thật thoải mái]
Kiều Tích: [Cảm giác giống như trở về cuộc sống nông thôn]
Trợ lý Lưu: [Có vì siêu thị lớn nên mới chợ lưu động Quê cũng ]
Lục Thần: [Tĩnh Tĩnh chờ bây giờ vẫn còn ở Paris chờ trở về]
Mọi bật cười khi nhìn thấy bình luận của Lục Thần
Lục Thần xem trọng hạng mục còn tiếp tục khảo sát nếu Phó Lâm Viễn sẽ đầu tư cho nên phải chạy nước ngoài nhưng mà mỗi lần Trần Tĩnh đăng bài lên vòng bạn bè đều xuất hiện giống như sống ở trong vòng bạn bè
Có lẽ cũng bởi vì cuộc sống chậm
Trần Tĩnh thỉnh thoảng sẽ đăng ảnh lên vòng bạn bè để ghi chép về cuộc sống
Cô cầm lấy túi trong tay Tiếu Mai hai mẹ con đội mưa bộ về nhà khi về đến nhà Tiếu Mai nấu cho Trần Tĩnh một ly nước đường đỏ gừng Trần Tĩnh uống xong thì tắm ngay
Sau khi bước Tiếu Mai ghế sô pha sắp xếp những thứ được mua hôm nay ưu điểm của chợ lưu động là thể giảm giá một số thứ đối với yêu tiết kiệm như Tiếu Mai mà thì đây chính là nơi thích hợp nhất vì lần ngay cả dầu hào cũng mua sáu lọ bởi vì mua sáu lọ sẽ được giảm giá Trần Tĩnh lau tóc Tiếu Mai căn dặn: “Phải lau khô tóc đấy”
Trẫn Tĩnh: “Dạ ”
Tiếu Mai liếc điện thoại di động : “Hình như Chu Bạc Vĩ sống dở chết dở rồi đắc tội Phó Hằng…”
Tiếng dứt
Trần Tĩnh ngẩn Tiếu Mai cũng nói nữa ngước mắt nhìn: “Đó là công ty lúc con làm ”
Trần Tĩnh dựa bàn cà phê ừm một tiếng hỏi: “Anh đắc tội nào của Phó Hằng ”
“Tổng giám đốc”
Tiếu Mai trả lời xong lại nói: “Tổng giám đốc Ông chủ của các con ”
Trần Tĩnh dừng một chút thất thần
Chu Bạc Vĩ đắc tội gì với
Cô hỏi: “Ai kể cho mẹ”
“Trịnh Lệ”
“Có nguyên nhân ”
Tiếu Mai lắc đầu bà ấy : “Không nói đoán là chuyện nghiêm trọng nếu làm sẽ dạy dỗ thành như ”
Trần Tĩnh rót ly nước uống tóc ẩm ướt buông xõa ở bên vai Phó Lâm Viễn và Đại học Bắc Kinh quan hệ sâu Chu Bạc Vĩ chắc chắn đã chuyện nên làm
Cô tiếp tục uống nước suy nghĩ nữa
Cô cầm lấy giấy bút tới bàn trà nhỏ định vẽ một chút dáng vẻ của nhà trọ
Tạm thời Chu Bạc Vĩ thể vực dậy lại ngay Trịnh Lệ cách nào lập tức trở về ngược Chu Thần Vĩ hai ngày nữa sẽ trở về dù gì mẹ của ấy cũng thuận tiện
Hôm nay Trần Tĩnh và Tiếu Mai xuống lầu định mua thức ăn
Thấy bàn tán đặt mua một loạt cửa hàng ở bên đường là chuẩn mở một siêu thị lớn Tiếu Mai sửng sốt cảm thán: “Thật sự ”
Bà ấy kéo Trần Tĩnh qua tham gia náo nhiệt
Chủ tiệm : “ là mở siêu thị cùng lúc mua một loạt cửa hàng mặt tiền”
“Mở siêu thị ở chỗ chắc chắn sẽ lỗ vốn”
“Cũng chắc có khi lại có thể kinh doanh được đó cũng biết là ông chủ lớn nào”
“Nghe thần bí”
Tiếu Mai bước tới hỏi lung tung Trần Tĩnh kéo bà ấy ngoài : “Chúng mua thức ăn thôi”
Tiếu Mai gật đầu hai mẹ con khoác tay chợ bán thức ăn Tiếu Mai lên tiếng: “Nếu mở siêu thị rồi chúng cũng cần chợ lưu động nữa chắc chắn siêu thị lớn có đủ thứ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Tiếu Mai : “ mà chỗ làm ăn chỉ sợ lỗ vốn giống như mấy cái ”
Trần Tĩnh đáp
Mua thức ăn quan trọng hơn
Hôm nay Tiếu Mai làm tôm hùm đất xào cay
_
Bắc Kinh
Tại Phó Hằng hôm nay Chung Long sáng lập Hoa Huy mới đến ở ghế sô pha tuổi còn trẻ nhưng có để râu quai nón Phó Lâm Viễn lật xem tình hình của Hoa Huy
Ở đối diện Phùng Chí tiếp tục chút lời xã giao cũng hỏi một vài vấn đề
Chung Long Phó Lâm Viễn hỏi: “Cậu thể cứu Hoa Huy ”
Phó Lâm Viễn thờ ơ lật văn kiện giọng trầm thấp: “Phải xem nguyện ý tự chặt đứt hai cánh tay ”
Sắc mặt Chung Long cứng đờ
Hai cánh tay của một là vợ hai là em
Cũng bởi vì bọn họ mau chóng kiếm tiền cho nên những năm nay bọn họ chỉ bán khái niệm hề thành phẩm giờ nợ nần chồng chất ai chịu đầu tư tiếp
Từng là một nơi tràn đầy nhiệt huyết giờ đây đã trở thành một mâm máu chó lạnh lẽo
Chung Long Phó Lâm Viễn: “Nếu là vợ sẽ chém cô ”
Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn ngừng một chút đảo mắt bắt gặp ánh mắt của Chung Long ngửa người khẽ kéo cổ áo: “Không”
Chung Long sững sờ
Phó Lâm Viễn xuống văn kiện
“ bây giờ là yêu cầu cứu”
Sắc mặt Chung Long cứng đờ im lặng
Phùng Chí lập tức đưa nhiều giải pháp khác cho Chung Long nhất định như Không thể để một rời khỏi công ty Chung Long lắc đầu vợ yêu quyền lực cũng hưởng thụ quyền lực Phùng Chí đột nhiên biết nên gì tư bản chuyện tình cảm Chung Long đến bước đường chính là vì quá tình cảm
Anh tin tưởng nếu như là tổng giám đốc Phó thì sẽ làm loại mua bán lỗ vốn
Vì thế cuộc chuyện kết quả Phùng Chí đưa Chung Long xuống lầu gặp Vu Tùng nhìn thấy văn kiện trong tay Vu Tùng thò đầu nhìn lướt qua
“Thị trấn Chu”
Vu Tùng hạ văn kiện xuống: “Nhìn cái gì”
Phùng Chí theo Vu Tùng thang máy hỏi: “Hình như thị trấn Chu là một thành phố tuyến ba nhỉ Chúng có đầu tư vào khu vực đó ”
Vu Tùng một cái đáp
Phùng Chí suy nghĩ một lát lại nói: “Ngoại trừ nhà trọ và đồ ăn những thứ khác đều dễ lỗ vốn”
Vừa vặn đến tầng làm việc của Phùng Chí Phùng Chí vừa nghĩ vừa ngoài
Vu Tùng tiếp tục lên thấy Diêu Đào ở cửa có vẻ như đang suy nghĩ có nên vào
Diêu Đào thấy lập tức chặn lại chỉ tay bàn trà: “Tôi cần vào thu dọn ”
Vu Tùng gật đầu: “Cần”
“ tổng giám đốc Phó việc gì thì cần ” Diêu Đào
Vu Tùng yên lặng vài giây
“Cô chờ tới lúc tan ca rồi hãy dọn giao xong tài liệu thì cũng đến giờ tổng giám đốc Phó về nhà rồi”
“Được”
Diêu Đào trở về bàn làm việc
Vu Tùng đặt tài liệu lên bàn của Phó Lâm Viễn đang gọi điện thoại đưa mắt liếc kéo tài liệu lại gần đúng là ̀i liệu đầu tư siêu thị lớn ở thị trấn Chu
Không bất kỳ đánh giá và thẩm ̣nh nào chỉ bởi vì một bài đăng của Trần Tĩnh
Anh cầm bút máy lên ký tên ở phía khép tài liệu rồi đưa cho Vu Tùng
Sau đó Phó Lâm Viễn cầm lấy áo khoác vắt cánh tay Vu Tùng xuống lầu lấy xe Phó Lâm Viễn thang máy lúc Diêu Đào mới dám thu dọn phòng làm việc của
Về nhà họ Phó
Chương Hân Đồng bưng thức ăn Phó Lâm Viễn đưa áo khoác cho dì giúp việc Chương Hân Đồng để đũa xuống : “Cha con ngoài với bạn rồi tối nay chỉ hai mẹ con chúng ăn cơm”
Phó Lâm Viễn múc cho Chung Hân Đồng một bát canh đặt bên tay bà
Bà thói quen ăn cơm uống canh
Sau đó xắn tay áo ngồi xuống
Chương Hân Đồng bưng lên uống một hớp canh nói: “Gần đây mẹ và cha con ngoài thường xuyên thấy Tiểu Quỳnh và Đường Tư cùng bọn họ vẫn luôn ở chung một chỗ ”
Phó Lâm Viễn uống một hớp canh
Nuốt xuống nói: “Ở trong nước xảy chuyện gì gì ”
Chương Hân Đồng đặt bát xuống thở dài : “Nói thì thế lúc sinh nhật mười sáu tuổi của con Tiểu Quỳnh khiến cho con hứa cưới cô con coi đó như một lời hứa nhưng cô hề coi trọng lời này”
Phó Lâm Viễn dùng đũa riêng gắp thức ăn cho Chương Hân Đồng: “Mẹ cần bận tâm”
Chương Hân Đồng : “Mẹ bận tâm mới là lạ chẳng lẽ con định tuân thủ cái hứa hẹn Lòng cô thích Đường Tư nhưng lại con cưới cô thể như thế ”
Phó Lâm Viễn tựa lưng về phía
Sửa tay áo
Anh liếc nhìn Chương Hân Đồng : “Con cũng sạch sẽ hơn”
Chương Hân Đông ngẩn
Cái gì