Hoa Hồng Đỏ - Chương 58
Hai bên ánh mắt của Phó Lâm Viễn chỉ dừng mặt Chu Thần Vĩ hai giây lập tức thu về đó về phía thang máy Trong đám đông toả khí thế mạnh mẽ khiến khác thể chú ý
Chỉ cần là nơi từng qua theo bản năng mọi đều sẽ về phía
Chu Thần Vĩ tại đó vài giây suy nghĩ về diện mạo của đàn ông đã biết thường Anh xuống cầu thang đến cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua đồ ăn
Thang máy đang lên
Đến khi tới khoa tiếp nhận bệnh nhân nội trú Phó Lâm Viễn mới bước khỏi thang máy Anh về phía phòng bệnh của Đường Tử Nho Mấy ngày nay ông uống nhiều rượu quá nên xuất huyết dày đưa tới bệnh viện
Không kịp chuyển viện nên nhập viện ở bệnh viện Nhân dân luôn
Trong phòng bệnh chỉ Đường Tư bên cạnh ông giương mắt : “Cố Quỳnh mới ”
Phó Lâm Viễn phản ứng gì tới bên giường bệnh cạnh Đường Tử Nho: “Thầy thấy thế nào ”
Đường Tử Nho mở mắt thở dài yếu ớt xua tay : “Đỡ hơn nhiều thể uống rượu nữa”
“Uống rượu tổn hại sức khoẻ”
Phó Lâm Viễn lắng nhưng đáp đảo mắt xung quanh một cái : “Đổi phòng bệnh khác”
“Không cần nơi hương vị khói lửa qua tấp nập náo nhiệt thoải mái” Đường Tử Nho thỉnh thoảng ông thần kinh lúc cần một tri âm tri kỷ lúc thèm hương vị khói lửa nhân gian
Phó Lâm Viễn khi xong cũng gì
Đường Tư đối diện Phó Lâm Viễn Cố Quỳnh Phó Lâm Viễn đã thay đổi trở nên xa lạ cảm thấy Phó Lâm Viễn hề thay đổi vẫn luôn như
Năm đó khi Đường Tư đang học ở Mỹ đã từng gặp Phó Lâm Viễn một lần trong một bữa tiệc tư nhân ghế sô pha đặt tay lên tay vịn của ghế uống rượu và trò chuyện với bạn cùng lớp khá lạnh lùng nhưng toát một sức hấp dẫnThu hút một đống các cô gái đến chọc ghẹo còn thì liếc cũng thèm liếc
Thái độ khinh thường của làm dấy lên lòng ham chinh phục của các cô gái
Những càng thể hiện thì càng bí ẩn
Khiến cho khác tưởng tượng theo nhiều hướng
Đường Tư âm thầm khịt mũi
Sau khi Phó Lâm Viễn thăm Đường Tử Nho xong rời luôn từ đầu tới cuối cũng từng Đường Tư Sau khi khỏi phòng bệnh xắn tay áo về phía thang máy
Điện thoại vang lên
Vẫn là Cố Quỳnh khi gửi tin nhắn WeChat xong thu hồi thì gọi điện thoại tới tắt ngang Phó Lâm Viễn gọi thẳng qua cho Cố Quỳnh đầu dây bên dừng mấy giây mới bắt máy
Nhận xong im lặng
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Anh kêu Vu Tùng đón em”
Cố Quỳnh im lặng vài giây: “Được”
Phó Lâm Viễn cúp máy trở về nhà họ Phó một chuyến còn Vu Tùng đón Cố Quỳnh Ở trong nhà Phó Trung Hành đang dạy mẹ Chương Hân Đồng chơi game thấy tiếng về bà hỏi: “Con ăn cơm ”
“Con ăn ” Phó Lâm Viễn thẳng lên lầu thay cái áo khoác đang mặc cổ tay áo ban ngày cẩn thận đã dính mực Anh thay áo xong xuống lầu luôn
Anh đã thấy cha mẹ đang âu yếm dựa ở phòng khách
Anh cầm chìa khoá xe cửa
Sắc trời bên ngoài đã tối Phó Lâm Viễn lái chiếc xe SUV chạy đến trung tâm thương mại Lí Thái Anh đậu xong xe về phía quán cà phê Cố Quỳnh đang ở đó cô cắn ống hút thấy tới thì thẳng chằm chằm
Phó Lâm Viễn mặt Cố Quỳnh
Cố Quỳnh đẩy một ly cà phê cho : “Vừa nãy Vu Tùng gọi đó”
Phó Lâm Xa liếc ly cà phê đó chuyển sang liếc Cố Quỳnh cô nên căng thẳng nắm chặt ly nước : “Em đã chuyện với từ lâu ”
“Hôm đó chúng đều đã thay đổi đó em cũng nghĩ hình như là như thật Từ năm năm lúc em khăng khăng cố chấp quyết định nước ngoài chúng thay đổi từ lúc đó đúng ”
Phó Lâm Viễn bưng ly cà phê lên uống một hớp yết hầu chuyển động
Giọng trầm thấp: “Cố Quỳnh từng em nước ngoài để du học chứ lăn lộn với Đường Tư”
Cố Quỳnh cắn môi
Cô che mặt: “ là em sa đọa”
Phó Lâm Viễn im lặng
Anh Cố Quỳnh
Vành mắt Cố Quỳnh đỏ lên cô nắm chặt ly nước xích gần Phó Lâm Viễn: “Chúng thể giống như lúc còn trẻ Lúc đó em chỉ cần theo đã hạnh phúc em cũng biết vì trở nên như cuối cùng em cũng nhịn chơi bời cùng Đường Tư lúc nào cũng nhịn ”
Cố Quỳnh cắn chặt môi : “Có lẽ là ở cao quá em với tới ”
“Rõ ràng là em rõ ràng là em hành vi phóng đãng nhưng em cứ khăng khăng ”
Vừa lúc Vu Tùng đưa cho Phó Lâm Viễn một cái điện thoại di động khác đặt điện thoại lên bàn thì thấy những lời Vu Tùng nhớ tới bộ dạng Tổng giám đốc Phó và Trần Tĩnh ở cạnh nhớ đến một câu
‘Sự phóng túng của vì cô’
Vu Tùng Cố Quỳnh một cái lặng lẽ rời khỏi
Phó Lâm Viễn ấn tắt điện thoại yên lặng Cố Quỳnh mấy giây : “Cố Quỳnh em nên bình tĩnh suy nghĩ cho kỹ con đường từ đó tới nay trở nên như ”
Cuối cùng Cố Quỳnh cũng rơi nước mắt
Cố Quỳnh nhớ một thời gian sống chán chường ở Philadelphia cô giống như một bông hồng đã tàn vẫn là màu trắng nhưng đã mất dáng vẻ thuần khiết Cô cũng biết bản thân thích Đường Tư nhưng cô vẫn Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn đẩy khăn giấy đến mặt cô giọng trầm thấp: “Tôi sẽ giữ lời hứa nhưng nghĩa sẽ luôn kiên nhẫn”
“Có lẽ chúng thể đổi cách khác” Cố Quỳnh ngẩng đầu lên
Sắc mặt Phó Lâm Viễn thay đổi đôi mắt lạnh nhạt
Cố Quỳnh lắc đầu
Năm tháng như dòng nước chảy trôi qua chút lưu luyến Những tháng ngày tuổi trẻ những lần tim đập thình thịnh cứ vùi trong cát nước biển bao phủ cuối cùng cũng trở về cảnh yên bình
Trước giờ Cố Quỳnh vẫn biết Phó Lâm Viễn luôn coi trọng lời hứa đồng thời phá bỏ lời hứa cũng là đơn giản Cô lắc đầu: “Em cần…”
Phó Lâm Viễn bưng ly cà phê lên và cô
Trong tức khắc Cố Quỳnh đã hiểu
Từ khi Cố Quỳnh trở về nước cô dây dưa với Đường Tư là cô tự tay xé sự kiên nhẫn của Phó Lâm Viễn
Cô thút thít
Phó Lâm Viễn chỉ đưa khăn giấy cho cô
Cố Quỳnh lấy khăn giấy lau nước mắt vành mắt đỏ theo bản năng cô về nơi mà bản thân cảm thấy an : “Em thăm thầy”
Phó Lâm Viễn gật đầu: “Anh đưa em ”
Cố Quỳnh đứa dậy cầm lấy cái túi xách nhỏ
Phó Lâm Viễn cầm lấy điện thoại về phía quầy tính tiền
Cố Quỳnh ngay bên cạnh Anh đưa thẻ quẹt một cái dáng nghiêm nghị nhưng ánh đèn vô cùng hấp dẫn khiến Cố Quỳnh một hồi lâu Phó Lâm Viễn cầm lấy thẻ về phía bên Cố Quỳnh xách theo cái túi vội vàng đuổi theo hai khỏi quán cà phê Phó Lâm Viễn lái xe
Cố Quỳnh chiếc xe thể thao SUV màu đen dường như trở về ngày
Anh lái xe đến đón cô và Cố Trình
Cố Quỳnh do dự một lúc lên ghế phụ
Phó Lâm Viễn khẽ liếc thu hồi tầm mắt chống cằm vẻ mặt hờ hững
Cố Quỳnh thắt dây an
Phó Lâm Viễn lái xe chạy về phía bệnh viện Nhân dân
Ban đêm khoa tiếp nhận bệnh nhân nội trú cần đăng ký Sau khi hai ký tên xong thì lên lầu Cố Quỳnh khẽ : “Thầy nghiện rượu quá yêu của thầy cũng thích uống rượu lúc nào cũng rủ thầy uống rượu…”
“Em hi vọng bọn họ chia tay” Cố Quỳnh bĩu môi
Phó Lâm Viễn cũng gì
Cố Quỳnh Nhìn khoa tiếp nhận bệnh nhân nội trú xong : “Sao thầy giáo ở đây Quá ồn ”
Phó Lâm Viễn đút tay túi quần dẫn Cố Quỳnh lên phía Lúc họ gặp Chu Thần Vĩ đang cầm bình nước nóng hai bên mặt đối mặt bước qua đôi mắt Chu Thần Vĩ quét về phía Phó Lâm Viễn còn Phó Lâm Viễn mà luôn Sau đó lơ đễnh giương mắt thấy Chu Thần Vĩ ở trong phòng bệnh
Phó Lâm Viễn số phòng bệnh một cái
Lúc đã tới phòng bệnh của Đường Tử Nho tình trạng ban đêm của Đường Tư Nho tệ hơn ban ngày ông mệt mỏi buồn ngủ Khi Cố Quỳnh thấy Đường Tư phòng tuyến mà cô dựng lên trong lòng sụp đổ cô tới chuyện cùng Phó Lâm Viễn thăm Đường Tử Nho một lát rời
Cố Quỳnh do dự
Phó Lâm Viễn liếc nhẹ một cái làm như thấy gì nghiêng đầu dặn dò chăm sóc cho Đường Tử Nho
Người chăm sóc gật đầu hai tai ửng đỏ
Cố Quỳnh thấy dáng vẻ chăm sóc si mê cô nghiến răng nghiến lợi Phó Lâm Viễn cũng ở lâu nên cũng nhanh chóng rời Cố Quỳnh đuổi theo nhưng kịp cô Đường Tư cô cảm thấy chỉ ở bên cạnh bản thân mới buông lỏng
Ban đêm
Hành lang khoa tiếp nhận bệnh nhân nội trú yên tĩnh
Phó Lâm Viễn đồng hồ tay đó về phía thang máy
Bỗng nhiên lúc một từ phòng bệnh của Chu Bạc Vĩ là Chu Thần Vĩ kêu lên: “Anh Phó ”
Phó Lâm Viễn dừng chân đưa mắt
Chu Thần Vĩ xác định đúng là : “Rất xin về chuyện của em trai mà cũng hy vọng đại nhân đại lượng tha cho nó”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn lạnh nhạt yên lặng Chu Thần Vĩ vài giây
Anh trả lời mà thẳng về phía thang máy Trịnh Lệ rửa tay xong thấy tiếng hỏi: “Chu Thần Vĩ ai ”
Chu Thần Vĩ nhanh chóng về : “Không gì ”
Chu Bạc Vĩ đã rằng đã đắc tội với tổng giám đốc tập đoàn Phó Hằng đến vết thương của bây giờ điều quan trọng nhất là bên phía nhà trường đây là điều khiến đau đầu nhất
Chu Thần Vĩ nghĩ khả năng Chu Bạc Vĩ ở đại học Bắc Kinh là thấp
Còn bằng trực tiếp xử phạt luôn đó cho nghỉ học nhưng thể thấy tổng giám đốc tập đoàn Phó Hằng như thế
Chu Thần Vĩ thở dài
Anh đóng cửa phòng bệnh
Phó Lâm Viễn xuống lầu tới bãi đậu xe ngoài trời mở cửa xe cúi xe
Chu Bạc Vĩ
Em trai của Chu Thần Vĩ
“Trần Tĩnh chắc là đang của Chu Bạc Vĩ theo đuổi”
Phó Lâm Viễn giơ tay lên kéo nhẹ cổ áo
Anh hạ kính xe xuống chống khuỷu tay cửa sổ xe cầm cái bật lửa cạch một cái châm điếu thuốc lá lái xe bằng một tay chạy
Anh về Trác Việt Vạn Đại
Phó Lâm Viễn tắm xong mặc đồ ngủ lau chùi tóc rót rượu ở quầy rượu đầu ngón tay thon dài của đang lướt điện thoại
Anh vô tình bấm ảnh đại điện của Trần Tĩnh
Anh uống rượu ngắm ảnh đại diện của cô
Đến khi trời khuya lắm mới trở về phòng nghỉ ngơi
_
Hôm
Vu Tùng đến đón Phó Lâm Viễn chiếc xe màu đen dừng ở cửa tòa nhà Phó Lâm Viễn cầm áo khoác tay thể thấy hai đầu lông mày nhăn đang bực bội Phùng Chí thấy bước xuống xe tiến lên chào hỏi nhưng chết tiệt hình như ông chủ ngủ ngon đành lùi về
Ting
Phó Lâm Viễn bước khỏi thang máy Diêu Đào dậy ngay lập tức kêu: “Chào buổi sáng Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn cũng trả lời chân dài bước nhanh về phòng làm việc treo áo khoác xong tháo cúc cổ áo bàn làm việc dựa cạnh bàn mở tài liệu
Sườn mặt lạnh lùng giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ phiền muộn hiển nhiên tâm trạng ánh mặt trời chiếu phản chiếu hình bóng cao lớn của
Mọi bên ngoài ai cũng biết ngủ ngon trợ lý Lưu và giám đốc tài chính đang do dự cuối cùng vẫn đưa tài liệu cho Diêu Đào để cô cầm Diêu Đào cũng do dự
May thay lúc đó Phùng Chí tới Diêu Đào ngay lập tức bước lên đưa tài liệu cho
Phùng Chí nhận lấy ngây vài giây: “Sao Mọi ai cũng nhát gan thế ”
Trợ lý Lưu ho khan một tiếng thầm nghĩ lúc nãy ở lầu cũng trốn hiện tại trốn tới giễu cợt chúng Vẻ mặt Diêu Đào cầu xin Phùng Chí cầm tài liệu : “Bởi vì cô xinh nên bỏ qua cho lần ”
Diêu Đào đỏ mặt
Phùng Chí cầm tài liệu văn phòng để tài liệu lên bàn Phó Lâm Viễn ngước mắt lên Phùng Chí mặt lưỡng lự một chút : “Người sáng lập của Hoa Huy gặp một lần”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng lật tài liệu
Phùng Chí : “Họ sắp đến nhớ đây Trần Tĩnh từng giữ tài liệu phỏng vấn của sáng lập Hoa Huy đã nhiều năm về nên cũng nhớ cô để ở nữa”
Vừa xong Phùng Chí lập tức lấy điện thoại gọi cho Trần Tĩnh tút tút vài tiếng Trần Tĩnh ở đầu dây bên bắt máy
Cô tỉnh dậy: “Giám đốc Phùng hả chuyện gì ”
Giọng cô nhẹ nhàng
Bàn tay đang lật tài liệu của Phó Lâm Viễn dừng
Phùng Chí : “Có chứ hồi cô tài liệu phỏng vấn của sáng lập Hoa Huy Cô để ở chỗ để ở chỗ nào thế”
Trần Tĩnh ở đầu dây bên im lặng vài giây
Cô suy nghĩ một lúc đó mới trả lời: “Hình như để ở chỗ tổng giám đốc Phó hỏi tổng giám đốc Phó thử xem”
Phùng Chí về phía Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn màn hình điện thoại Phùng Chí hiện lên hai chữ Trần Tĩnh giọng trầm thấp: “Ở ”
Trần Tĩnh thấy giọng của cô ngẩn vài giây trả lời: “Ở trong ngăn kéo bên tay trái của ”