Hoa Hồng Đỏ - Chương 57
Phó Lâm Viễn cùng Đường Tử Nho cắt xong bánh kem xong cũng rời
Trước khi Đường Tử Nho đã ngà ngà say kéo : “Lâm Viễn Cố Quỳnh và Đường Tư vẫn là trẻ con làm nghệ thuật nên ngây thơ”
Phó Lâm Viễn lên tiếng dìu ông giao cho quản gia đưa Đường Tử Nho lên lầu Người tóc vàng đặt ly rượu xuống cũng theo lên cầu thang xoắn ốc
Chiếc xe màu đen tới Phó Lâm Viễn cởi khuy cổ áo khom xuống
Vu Tùng khởi động xe lái xe khỏi khu biệt thự trong xe yên tĩnh ánh đèn neon xẹt qua cửa sổ xe cũng thấy Cố Quỳnh và Đường Tư rời Cố Quỳnh mặc một bộ váy trắng chiếc xe Jeep của Đường Tư Cách khá xa nên rõ sắc mặt của Cố Quỳnh lắm nhưng lúc Đường Tư lên đã nghiêng đầu chuyện với Cố Quỳnh trong xe
Có vẻ như đang an ủi
Vu Tùng ngoảnh chỉ im lặng lái xe
_
Thị trấn Chu
Tiếu Mai mua đồ ăn về Trịnh Lệ ở trong tiệm của Chu Thần Vĩ giống như trong một đêm tóc bạc hết sắc mặt vô cùng tiều tụy Bà nhặt rau
“Trẻ con giáo dục cẩn thận kết quả chính như khi mẹ cảm thấy Trịnh Lệ quá cưng chiều Chu Bạc Vĩ con gái quấy rầy Chu Bạc Vĩ hề nhắc đến lầm của Chu Bạc Vĩ nếu phát tín hiệu thì con gái nhà thể mắc lừa ”
“ là biết dạy con mà Lúc nào cũng đổ cho khác” Tiếu Mai mắng: “Lần thì con trai xảy chuyện ”
Trần Tĩnh ở phòng khách Tiểu Mai
Cô : “Mẹ những lời mẹ ở nhà thì ngoài hoặc là gặp dì Trịnh thì nên ”
Tiếu Mai: “Không làm thức tỉnh bà chứ”
Trần Tĩnh màn hình máy tính tranh thủ về phía bà : “Mẹ thì chờ hãy bây giờ tâm trạng của dì Trịnh ”
Tiếu Mai yên lặng
Bà tức giận nhưng cũng nhớ sự nhiệt tình của Trịnh Lệ lúc bà về thị trấn Chu ở cũng là Trịnh Lệ khiến cho bà dần vơi nỗi đau mất chồng Cho nên thể buộc tội một cũng thể ghét bỏ một
Lúc bà cảm thấy hả giận
thể giậu đổ bìm leo với Trịnh Lệ
Bây giờ Chu Bạc Vĩ xảy chuyện Trịnh Lệ chỉ một đứa con trai chỉ sợ lỡ như nghĩ quẩn
Bà : “Không tới Chu Bạc Vĩ nữa xúi quẩy”
Trần Tĩnh thấy cuối cùng Tiếu Mai cũng yên tĩnh cô cũng tập trung màn hình máy tính Phó Lâm Viễn đã tuyển thư ký mới đối phương mới kết bạn với cô
Diêu Đào
Ảnh chân dung là một trái đào mật nghiệp trường Dù đại học Bắc Kinh nhưng cũng là trường danh tiếng
Đối phương gửi cho cô một icon đáng yêu
Sau đó : [Chị Trần Tĩnh chào chị]
Tự nhiên làm chị
Trần Tĩnh trả lời: [Chào em Diêu Đào]
Bên yên lặng mấy giây đó liên tục gửi cho Trần Tĩnh mấy bức ảnh là ảnh đang pha cà phê Diêu Đào hỏi: [Chị Trần Tĩnh trình tự của em như đúng ]
Diêu Đào còn cẩn thận photoshop mỗi bức chèn thêm ký tự
Trần Tĩnh bấm xem từng cái trình tự cũng sai cô trả lời đối phương
Diêu Đào gửi tới: [Thế nhưng em cảm giác hương vị đúng lắm trợ lý Lưu nếm thử giống hương vị mà chị pha]
Trần Tĩnh khựng
Cô : [Hương vị thể từ từ điều chỉnh]
Diêu Đào: [Em giỏi pha cà phê cũng biết đã làm hỏng bao nhiêu hạt cà phê ]
Diêu Đào: [A chị Trần Tĩnh đây]
Cô gửi một icon tới Trần Tĩnh biết trả lời cô như thế nào nhậm chức nên nhiều lo lắng cũng là chuyện bình thường lúc cô mới bắt đầu cũng như thế nên thể hiểu Lại một lát Diêu Đào gửi một video tới là video ngắn cảnh cô pha tách cà phê thứ hai rõ ràng lắm nhưng Trần Tĩnh thấy hình như cô quên cái gì đó
Hỏi cô đúng
Diêu Đào: [Không ạ]
Trần Tĩnh im lặng mấy giây
Thật sự cô Diêu Đào liên tục tìm vì một ly cà phê Cô dậy đến mấy pha cà phê mua bên cạnh cô dựa bàn hỏi Diêu Đào bây giờ tiện gọi video
Tổng giám đốc Phó ở đó
Diêu Đào trả lời: [Tiện ạ tiện ạ tổng giám đốc Phó còn tới công ty chắc là buổi sáng sẽ tới ]
Lúc đã mười giờ sáng
Diêu Đào mừng rỡ: [Có chị Trần Tĩnh gọi video dạy em ]
Trần Tĩnh trả lời cô mà trực tiếp gọi video tới Diêu Đào nhanh chóng bấm nhận Trần Tĩnh liếc diện mạo của Diêu Đào xinh là kiểu xinh khéo léo Diêu Đào cũng diện mạo của Trần Tĩnh giơ điện thoại lên thì Trần Tĩnh đã bỏ điện thoại xuống cô để lên giá đỡ điện thoại ở bàn máy ảnh về phía cái bàn
Trần Tĩnh đưa tay lấy hộp cà phê xuống giọng dịu dàng: “Chị thường pha cà phê phin cho tổng giám đốc Phó thỉnh thoảng cũng sẽ dùng máy pha cà phê đó là nếu như vội em giỏi pha cà phê phin thì dùng máy pha cà phê đã chị làm mẫu một lần em kỹ nhé”
“Vâng”
Trần Tĩnh chuyển qua máy xay hạt lấy thìa múc hạt cà phê bỏ trong máy xay hạt Trần Tĩnh từng bước với Diêu Đào động tác của cô chậm vì để Diêu Đào thấy rõ đó cô đã để quy trình nhưng rõ ràng là Diêu Đào hiểu
Ánh nắng chiếu rơi lên cổ tay của cô làn da của cô trắng như ngọc cộng thêm đeo đồng hồ cô pha cà phê giống một bức tranh phong cảnh
Diêu Đào xem chăm chú cũng cẩn thận nhớ kỹ quy trình Trần Tĩnh pha hơn nữa xem pha cà phê cũng là một loại hưởng thụ
Đến bước cuối cùng Trần Tĩnh để cái ly lên lúc thử điều chỉnh Trần Tĩnh vô tình liếc về phía ống kính thì thấy một bóng dáng cao lớn xắn tay áo đến phòng họp Phùng Chí theo bên cạnh
Đi vài bước bóng dáng cao lớn đó đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn quét tới Diêu Đào sợ hãi thẳng
Trợ lý Lưu vội vàng bước lên hỏi Diêu Đào về tài liệu của Đằng Vũ Diêu Đào luống cuống tay chân lật tìm bàn nhất thời cũng quên tắt điện thoại
Mà Trần Tĩnh lộ mặt trong video tay cô rời khỏi ống kính chỉ còn một cái ly chắn ống kính
Phó Lâm Viễn liếc điện thoại di chuyển ánh mắt nhận tài liệu mà trợ lý Lưu đưa tới rũ mắt lật xem mặc áo sơ mi và áo vest màu đen quần dài cổ áo cài khuy mà mở
Ánh mắt lạnh lùng
Trần Tĩnh mấy giây qua ống kính
Cô cũng yên tĩnh
Đột nhiên gặp Trần Tĩnh bình tĩnh cô mấy giây tới bên cạnh bàn rót ly nước tựa ở cạnh bàn uống Đầu Phó Lâm Viễn xong tài liệu ném cho trợ lý Lưu dẫn phòng họp Lúc Diêu Đào mới thở một xuống cô hoảng sợ phát hiện còn tắt điện thoại dám tắt ngay
Cô cầm lấy điện thoại nhỏ giọng hỏi: “Chị Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh xoay bỏ ly nước xuống : “Thật bước cuối cùng cũng chỉ như thế em tự làm biết thì hỏi chị”
“Vâng ạ” Diêu Đào gật đầu
Trần Tĩnh đưa tay tắt điện thoại
Ngoài cửa gõ cửa Tiếu Mai lau tay ngoài mở cửa giọng Chu Thần Vĩ truyền đến: “Dì Tiếu buổi sáng lành”
“Được ”
Trần Tĩnh thấy giọng nhưng ngoảnh cà phê còn một bước cuối cùng Chu Thần Vĩ ôm hai bó hoa tới liếc Trần Tĩnh đang cà phê
Cà phê từ từ chảy trong ly cô chăm chú ánh nắng chiếu rơi lên bàn của cô nửa cô ở trong bóng tối nét mặt dịu dàng
Nhất thời ánh mắt Chu Thần Vĩ di chuyển
Anh qua hỏi: “Đang pha cà phê hả”
Trần Tĩnh giương mắt : “ ”
Cô nghiêng đầu thấy Chu Thần Vĩ ôm hai bó hoa trong ngực Chu Thần Vĩ hồn : “Hai bó hoa mới bó buổi sáng lấy tới cho dì Tiếu cắm hoa”
Nói xong đặt hoa lên bàn làm việc của Tiếu Mai
Tiếu Mai lau tay : “Thật lãng phí lại bó thừa hả”
“Vâng khi khách đặt xong thấy ý đặt một lần nữa cháu lười mở làm ” Anh dọn dẹp cái bàn
Tiếu Mai còn để ý đồ ăn ở phòng bếp bà : “Thần Vĩ chơi nhé dì còn đang xào rau Trần Tĩnh con chuyện với nó ”
Nói xong bà phòng bếp
“Không ạ dì làm ” Chu Thần Vĩ cắm hoa xong thì tới chỗ Trần Tĩnh Trần Tĩnh bỏ đá trong ly rót cà phê dáng dấp Trần Tĩnh biết đang thuận tay đưa ly cho vẻ mặt cô dịu dàng : “Thử ”
Chu Thần Vĩ sửng sốt đó nhận lấy : “Được thử xem ở trường học uống cà phê hòa tan”
Anh uống một ngụm
Trần Tĩnh bưng ly nước ấm lên uống
Cà phê đắng dễ uống như cà phê hòa tan Chu Thần Vĩ quen lắm cũng lẽ là ở thị trấn Chu lâu thích ngọt nhưng nuốt xuống một ngụm uống thêm một ngụm nữa uống thử để làm quen Trần Tĩnh nhận hỏi: “Có là đắng Không quen hả”
Chu Thần Vĩ dừng lắc đầu: “Cũng ”
Trần Tĩnh cũng thường uống loại cà phê ở quán hương vị dịu hơn vị một chút đắng như nhưng thật cũng khác lắm
Cô thích hương vị
Cô : “Đắng quá thì bỏ thêm sữa dừa cho nhé”
“Không cần cần” Chu Thần Vĩ để ly xuống Lúc Tiếu Mai bưng đồ ăn bảo Chu Thần Vĩ cùng ăn lúc Chu Thần Vĩ mới nhớ tới : “ hôm nay cháu đến là với hai một tiếng thím của cháu lo lắng cho Chu Bạc Vĩ nên bà Bắc Kinh”
“Cháu lo lắng cho bà cho nên định theo bà một chuyến”
Tiếu Mai xong lau tay tạp dề: “À cháu ”
Chu Thần Vĩ mỉm mắt Trần Tĩnh đó bưng ly lên Trần Tĩnh ngừng : “Trong tiệm của cháu giúp trông coi mấy ngày dì Tiếu lấy hoa thì trực tiếp tới lấy là ạ”
Tiếu Mai : “Dì nghỉ ngơi mấy ngày cũng cắm hoa cũng cần thiết lắm cháu với Trịnh Lệ bà cũng dễ dàng gì”
“Vâng ạ” Chu Thần Vĩ xong thì về phía Trần Tĩnh : “Tôi đây”
Trần Tĩnh: “Đi thong thả”
Tiếu Mai tiễn cửa đóng Bà trở bên cạnh bàn gọi Trần Tĩnh ăn cơm Hai mẹ con xuống Tiếu Mai gắp thức ăn cho Trần Tĩnh : “Chu Thần Vĩ thật Chu Bạc Vĩ Bắc Kinh học ngoài chăm sóc mẹ của nó cũng thường xuyên quan tâm Trịnh Lệ Trịnh Lệ chuyện gì cũng sẽ tìm nó bàn bạc”
_
Cuộc họp kết thúc
Phó Lâm Viễn và mọi khỏi phòng họp trợ lý Lưu theo Phó Lâm Viễn mở hội nghị cường độ cao như chịu nổi Phó Lâm Viễn bước trong văn phòng thấy tài liệu mới đưa lên bàn lấy tới lật gọi Diêu Đào tới Diêu Đào lập tức giẫm lên giày cao gót đến mặt
Phó Lâm Viễn cầm bút máy ký tên lên
Lúc trợ lý Lưu toilet trở về tưởng rằng Phó Lâm Viễn và Phùng Chí đã xuống lầu sang bên thuận tiện hỏi: “Diêu Đào cô gọi video với Trần Tĩnh ”
Diêu Đào biến sắc
Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn khựng lên: “Gọi Video”
“Với ai”
Lúc trợ lý Lưu cũng thấy Phó Lâm Viễn sắc mặt cũng thay đổi trợ lý Lưu thấy sắc mặt Diêu Đào lập tức tiến lên một bước : “Với thư ký Trần ạ”
Phó Lâm Viễn nhớ chiếc di động bàn của Diêu Đào
Trên màn hình cũng
Chỉ một cái ly
Anh cúi đầu tiếp tục ký tên giọng trầm thấp tùy tiện hỏi: “Sao gọi video”
Diêu Đào tưởng là tổng giám đốc Phó mắng
Không ngờ mắng mà hỏi cái
Diêu Đào dám chuyện pha cà phê với cũng dám quá kỹ càng chỉ : “Có vài tài liệu hiểu lắm nhờ chị Trần Tĩnh hướng dẫn ạ”
Phó Lâm Viễn trả lời bút máy của xẹt qua xong tên của
“Cô gọi cô là chị Trần Tĩnh ”
Diêu Đào sửng sốt thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phó Lâm Viễn nhẹ nhàng vài tiếng
Phó Lâm Viễn đóng tài liệu đưa cho Diêu Đào đôi mắt cô: “Cô lớn hơn cô bao nhiêu”
Diêu Đào cảm nhận cái của đàn ông
Trong lòng Diêu Đào lạnh
Cô gật gật đầu vội vàng cầm tài liệu xuống lầu Trợ lý Lưu cũng dám đó cũng vội vàng ngoài theo Diêu Đào thang máy Diêu Đào hít sâu một cô chớp mắt: “ chẳng chị Trần Tĩnh lớn hơn chúng ”
Trợ lý Lưu dừng : “Vậy cũng thể gọi là chị phụ nữ để ý chuyện chỉ lớn hơn một chút cô cũng em gái”
Diêu Đào: “…”
Vì thế
_
Sau khi Diêu Đào và trợ lý Lưu khỏi
Tầng cao nhất yên tĩnh
Phó Lâm Viễn dựa bàn trong đầu hiện lên cái ly nếu nghĩ kỹ cái ly phản chiếu mơ hồ thể thấy bóng Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cầm lấy một điếu thuốc cúi đầu châm lửa
Làn khói lượn lờ
Anh nhả khói về phía ngoài cửa sổ
Năm giờ chiều Phó Lâm Viễn lấy áo khoác mặc kéo tay áo xuống xuống lầu Vu Tùng lái xe ô tô màu đen đến Phó Lâm Viễn khom lưng lên xe
Xe ô tô khởi động lái về phía bệnh viện Nhân dân Điện thoại di động của vang lên ting ting Cố Quỳnh gửi tới một tin nhắn thoại qua Wechat đó thu hồi Phó Lâm Viễn lướt qua nhưng cũng bấm mở
Đến bệnh viện Nhân dân
Phó Lâm Viễn đẩy cửa xuống xe lên bậc thang
Lúc một cũng từ cầu thang xuống mặc áo thun màu trắng và quần jean màu xanh cầm di động lướt qua Phó Lâm Viễn
Khoảnh khắc
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu
Chu Thần Vĩ cũng dừng bước chân