Hoa Hồng Đỏ - Chương 56
Với tính tình của Trần Tĩnh khả năng thông đồng với bất kỳ ai
Mặt khác ngoại hình của cô như đến cũng sẽ theo đuổi
Phó Lâm Viễn bổ sung nét bút cuối cùng đóng tài liệu đẩy qua một bên châm một điếu thuốc giọng trầm thấp : “Tiếp tục chơi đùa ”
Vu Tùng gật đầu
“Vâng”
Vì trường học điều tra bởi vì Phó Lâm Viễn chịu buông treo một thanh đao đỉnh đầu Chu Bạc Vĩ thể động đậy hoảng hốt sợ hãi
Từ từ tra tấn
Vu Tùng xong thì rời
Kết quả ở cửa gặp Diêu Đào ăn về Diêu Đào biết Vu Tùng là trợ thủ đắc lực của Phó Lâm Viễn nhiều chuyện tìm là thế là cô chặn Vu Tùng hỏi cách pha cà phê… như thế nào
Vu Tùng thấy gương mặt xinh của Diêu Đào dừng : “Việc biết với cô thế nào mỗi pha một mùi vị khác cô… học hỏi kinh nghiệm từ Trần Tĩnh ”
Diêu Đào nghĩ cô tới làm việc lúc huấn luyện cũng nhiều nhắc đến Trần Tĩnh
Bọn họ đều rằng hiểu ý của tổng giám đốc Phó chỉ cần hỏi Trần Tĩnh là
Cho nên bảo cô cũng nhanh chóng bắt đầu như bọn họ chuyện với cô cũng đơn giản hơn hy vọng cô trở thành Trần Tĩnh kế tiếp cô cảm thấy hiểu ý của tổng giám đốc Phó
Vu Tùng vòng qua cô rời
Trong văn phòng yên tĩnh
Phó Lâm Viễn sửa thêm mấy tập tài liệu nữa đột nhiên đặt bút máy xuống bàn ngả đầu ngón tay vuốt vuốt điếu thuốc bỗng nhiên thấy bực bội
Anh kéo cổ áo yết hầu di chuyển
Trợ lý Lưu cầm tài liệu Phó Lâm Viễn khẽ ngước mắt lên khoảnh khắc Trợ lý Lưu dường như thấy sự lạnh lẽo trong mắt của
Tay trợ lý Lưu cứng đờ thầm nghĩ hôm nay tổng giám đốc Phó ngủ ngon
Anh vô thức đầu tìm Trần Tĩnh kết quả chỉ thấy gương mặt của Diêu Đào khựng chợt nhận là Trần Tĩnh đã Trước đây lúc tổng giám đốc Phó bực bội dám tới đều đưa tài liệu cho Trần Tĩnh để Trần Tĩnh đưa tới thế nhưng lần ai cứu
Anh chỉ thể bất chấp mà đặt tài liệu lên bàn
“Tổng giám đốc Phó bên trong là điều khoản của Đằng Vũ giám đốc Phùng bảo đưa cho ”
“Tổng giám đốc Phó ngoài ạ” Sau khi đặt xuống trợ lý Lưu vội vàng
Phó Lâm Viễn trả lời trợ lý Lưu nhanh chóng ngoài Phó Lâm Viễn ngậm thuốc lá trong miệng khẽ kéo cổ áo nghiêng đầu chạm tấm lót chuột vẻ mặt lạnh lùng
sự bực bội đè xuống
Hai giờ rưỡi chiều Cửa thang máy mở
Cố Quỳnh mặc một bộ váy trắng khỏi thang máy Diêu Đào lập tức lên Cố Quỳnh tùy ý quan sát thấy gương mặt xinh và vóc dáng yểu điệu của Diêu Đào Cố Quỳnh nheo mắt chằm chằm đối phương
Diêu Đào biết cô là ai chỉ dò hỏi: “Cô tìm tổng giám đốc Phó ”
Cố Quỳnh yên: “ tìm từng thấy cô nhỉ”
Trên thực tế hiện giờ Cố Quỳnh cảm thấy xa lạ với mọi thứ của Phó Lâm Viễn khi cô trở về đây là lần đầu tiên tới tòa nhà của ở lầu còn thấy khác gì đó lúc thư ký Trần ở đây thật bây giờ thay một thư ký mới quen lắm Vì Cố Quỳnh cố tình hỏi như
Diêu Đào : “Tôi mới tới họ Diêu”
“À ” Cố Quỳnh xong: “Vậy chắc là cô biết quy tắc ở đây làm mặc váy ngắn như ”
Cố Quỳnh tùy tiện bừa
Mặt Diêu Đào thoáng chốc đỏ lên cô : “Công ty nhiều mặc như thế ”
Cố Quỳnh xong trợn mắt một cái hừ lạnh một tiếng thẳng tới văn phòng của Phó Lâm Viễn liếc mắt là thấy dáng vẻ đang rũ mắt xem tài liệu
Cố Quỳnh yên lặng mấy giây lên phía đặt túi xách đang cầm trong tay lên bàn của đó lấy chiếc hộp bên trong mở lấy cây bút máy đưa tới mặt
Phó Lâm Viễn liếc mắt ánh mắt rơi cây bút đó
Nhìn mấy giây thu tầm mắt thong thả sửa tay áo Cố Quỳnh đẩy bút máy lên phía : “A cái đã sửa xong Tiếp tục dùng cái ”
Phó Lâm Viễn bưng ly nước lên uống một ngụm trầm thấp : “Em cất ”
Cố Quỳnh xong hỏi: “Sao dùng nữa ”
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên cô mấy giây
Cảm xúc bên trong đôi mắt hẹp dài của đàn ông cũng nhiều thậm chí lãnh đạm Cố Quỳnh bĩu môi lấy cây bút bỏ trong hộp : “Cây bút dùng bền bao nhiêu năm mà bây giờ mới hỏng ném là ”
Phó Lâm Viễn trả lời
Lúc cầm bút máy lên thì gương mặt xinh của Trần Tĩnh chợt lóe lên
Đồ đã cũ
Cũng nên kí ức mới
“Tối nay là sinh nhật của thầy em đừng quên nhé” Sau khi Cố Quỳnh một vòng trong văn phòng của thì Vu Tùng lên đón Cố Quỳnh Phó Lâm Viễn mở cuộc họp video với quản lý cấp cao
Diêu Đào ở bên ngoài đưa cà phê cho nhưng dám
Chỉ thể ở bàn làm việc xem tin tức trong diễn đàn công ty và xem ghi chép mà Trần Tĩnh làm đó
Sáu giờ chiều
Phó Lâm Viễn mặc áo khoác và cầm điện thoại xuống lầu Sau khi Diêu Đào thấy khỏi mới về Xe ô tô màu đen đến tòa nhà Phó Hằng Phó Lâm Viễn mở cửa xe xoay trong
Vu Tùng khởi động xe đưa Phó Lâm Viễn về nhà họ Phó
Ăn cơm với vợ chồng Phó Trung Hành du lịch về xong khi màn đêm buông xuống Phó Lâm Viễn mới rời khỏi nhà họ Phó tây trang màu đen áo sơ mi đen và quần dài màu đen Cổ áo mở
Phó Lâm Viễn và Đường Tử Nho quen biết vợ đã chết của Đường Tử Nho là giáo viên cấp hai của Phó Lâm Viễn Đêm nay là sinh nhật của Đường Tử Nho Đường Tư làm một bữa tiệc nhỏ cho Đường Tử Nho
Lúc Phó Lâm Viễn bước Cố Quỳnh đang Đường Tư lôi kéo khiêu vũ hai ở giữa sàn nhảy khiến cho mọi reo hò vỗ tay Phó Lâm Viễn chỉ lướt qua vẻ mặt vô cảm về phía Đường Tử Nho bắt tay với ông : “Thầy sinh nhật vui vẻ”
Đường Tử Nho đặt ly rượu xuống mỉm bắt tay với
“Lâm Viễn lâu gặp”
Buổi biểu diễn lần cũng kịp gặp mặt Phó Lâm Viễn khẽ gật đầu đón lấy món quà mà Vu Tùng đưa tới đưa cho Đường Tử Nho Đường Tử Nho nhận lấy để sang bên cạnh đó dẫn Phó Lâm Viễn đến quầy bar : “Năm nay ngày giỗ của cô giáo em thầy sẽ nước ngoài thầy ở đây với bà ”
Phó Lâm Viễn “” một tiếng
Hai trò chuyện nhận lấy ly rượu nhấp một ngụm
Anh đút một tay trong túi quần cổ áo hở gương mặt lạnh lùng thân hình cao lớn lập tức ít phụ nữ từng liếc về phía
Cố Quỳnh đang khiêu vũ cũng thấy
Lúc uống rượu yết hầu di chuyển đôi mắt hẹp dài lơ đãng
Cố Quỳnh một lúc lâu
Chỉ chốc lát ít đến mời Đường Tử Nho còn một nước ngoài kéo ông dẫn ông khiêu vũ Phó Lâm Viễn kéo nhẹ cổ áo về phía hành lang để hút thuốc
Bóng đêm
Phó Lâm Viễn nhả khói tùy ý xem tin nhắn điện thoại tiện thể nghiêng đầu dập tắt điếu thuốc
Cố Quỳnh giày cao gót đến mặt tối nay cô mặc một chiếc váy hở lưng kiểu dáng thích hợp để khiêu vũ Phó Lâm Viễn liếc Cố Quỳnh mắt
Thân hình cao lớn dựa tường
Nếu như hôn cúi đầu xuống mới thể hôn
Cố Quỳnh suy nghĩ nhón chân lên hôn khóe môi của Phó Lâm Viễn đang châm thuốc lá phát hiện động tác của cô nghiêng đầu né tránh Cố Quỳnh dừng động tác
Bang
Ngọn lửa bật lên
Phó Lâm Viễn liếc mắt thẳng đôi mắt của cô cô cắn môi
Hai mấy giây
Cố Quỳnh rơm rớm nước mắt
Anh cúi đầu cũng hôn cô
Phó Lâm Viễn cô giọng bình tĩnh và trầm thấp: “Cố Quỳnh chúng đã thay đổi ”