Hoa Hồng Đỏ - Chương 55
Sau khi dạy cho Chu Bạc Vĩ một bài học đó nhớ những lời vẻ như cuộc sống của Trần Tĩnh ở quê mấy suôn sẻ bởi vì theo như Chu Bạc Vĩ thì còn dính dáng một khác
Vu Tùng vốn tưởng rằng Chu Bạc Vĩ để dạy dỗ là nhưng ngờ tới tổng giám đốc Phó tự đến động thủ
Ngoài xe đèn neon chập chờn đèn xe xẹt qua những bóng cây
Nghĩ đến gương mặt và sự thông minh điềm tĩnh của Trần Tĩnh khi ở chung với họ cô đúng là đáng giá để khác che chở dù đoạn quan hệ nay tổng giám đốc Phó vẫn luôn bảo vệ đến khi đoạn tổng giám đốc Phó càng quan tâm cô hơn một chút
Chỉ là một chút
hiện tại hình như chỉ là một chút
Trong nháy mắt Vu Tùng như hiểu
Không tới chuyện yêu tới chuyện rời nhưng ít nhất Trần Tĩnh sống
Vu Tùng ngước mắt gương chiếu hậu
Anh gọi: “Tổng giám đốc Phó”
Mới cất lời Phó Lâm Viễn đặt cánh tay của lên tay vịn ở giữa cầm lấy tư liệu ở bên cạnh trầm giọng lệnh: “Tìm hiểu cuộc sống của Trần Tĩnh ở thị trấn Chu”
Vu Tùng thấy thế thì lập tức trả lời: “Vâng”
Đây cũng là chuyện đang hỏi
Có cần tìm hiểu cuộc sống của Trần Tĩnh bây giờ cả cái mà Chu Bạc Vĩ nhắc tới nữa đó đã gây rắc rối gì cho Trần Tĩnh
_
Thị trấn Chu
Sau khi cúp máy Trần Tĩnh vẫn điện thoại màn hình hiện bốn chữ tổng giám đốc Phó bên cạnh hiển thị thời gian trò chuyện Trần Tĩnh biết tại đột nhiên gọi cho cô còn hỏi gặp khó khăn gì
Anh đã thấy tin tức gì Hay chỉ là một ý bất chợt
Không thể nào là ý bất chợt tính cách của sẽ làm như Trần Tĩnh tự hỏi vài giây đột nhiên nghĩ đến gương mặt của Chu Bạc Vĩ Chu Bạc Vĩ là nghiên cứu sinh ở Đại Bắc Kinh từ năm Phó Hằng đã đầu tư tiền Đại học Bắc Kinh để xây dựng một khuôn viên mới Phó Lâm Viễn cũng đã từng học ở Đại học Bắc Kinh vì dễ gặp
Chu Bạc Vĩ đã gì đó đã làm gì
Trần Tĩnh nắm chặt tay
Tên Chu Bạc Vĩ vô sỉ
Trên thực tế trừ chuyện thì cô sống cũng hy vọng Phó Lâm Viễn biết cô gặp khó khăn gì cả
Trần Tĩnh đặt điện thoại di động lên tủ đầu giường chui trong chăn lật kéo gối ôm ôm trong lòng nửa đêm giọng trầm ấm của như phảng phất bên tai cô
Trần Tĩnh chớp chớp mắt
Cô kéo chăn che cằm đó bật bluetooth những bản nhạc nhẹ nhàng từ từ chìm giấc ngủ
Sáng hôm bên ngoài tiếng gì đó ồn ào Trần Tĩnh rời giường chải tóc mặc áo khoác mở cửa hỏi: “Mẹ chuyện gì thế”
Hai đang di chuyển bàn làm việc cô Tiếu Mai “ui” lên một tiếng: “Làm ồn tới con hả Bàn làm việc con đặt mạng đến khéo Thần Vĩ đang ở lầu nên giúp mẹ chuyển nó lên”
Lúc Trần Tĩnh cũng thấy Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ : “Tiện tay mà thôi”
“Cảm ơn ” Giọng của Trần Tĩnh dịu dàng mang theo cảm giác ngái ngủ mới thức dậy buổi sáng Chu Thần Vĩ : “Khách khí làm gì ngờ tiếng động lớn như làm phiền tới cô ”
“Không vốn định dậy ”
“Con ngủ thêm một lát bàn làm việc chuyển sắp xong ” Tiếu Mai khép áo khoác của cô bảo cô Trần Tĩnh ngáp một cái : “Được con thay quần áo”
Mặc đồ ngủ đúng là tiện nên Trần Tĩnh trở về phòng đóng cửa
Lúc Tiếu Mai trở thì Chu Thần Vĩ đã dọn xong bàn làm việc gõ gõ bàn làm việc thử Tiếu Mai cảm thấy kiên trì
Người như
Không chỉ biết lời hoa mĩ là đối tượng thích hợp để kết hôn
Trần Tĩnh thay quần áo xong thì rửa mặt lau mặt xong mới ngoài lúc cô tỉnh táo hơn nhiều Chu Thần Vĩ đang đặt những dụng cụ cắm hoa lên bàn cho Tiếu Mai
Trần Tĩnh rót một ly nước đó bàn ăn sáng
Chu Thần Vĩ làm xong lau lau tay về phía Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cắn bánh quẩy ăn cháo Tiếu Mai rót một ly nước đưa cho Chu Thần Vĩ liếc mắt bà đã bắt gặp ánh mắt của Tiếu Mai quan sát Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ nhận lấy ly nước cảm ơn thu hồi tầm mắt
Anh uống một ngụm nước : “ ”
Anh đặt ly nước xuống ngoài một lúc ôm một chiếc hộp lớn đặt lên bàn trà
Tiếu Mai hỏi: “Đây là cái gì”
Chu Thần Vĩ : “Com mua một ít trái cây ở mạng ăn ngon”
“Dì Trần Tĩnh hai ăn thử xem”
Tiếu Mai tới một lượt : “Mua cái làm gì nơi cái gì cũng còn mua ở mạng phí giao hàng thôi cũng đã đủ mua thêm mấy kí ”
Chu Thần Vĩ gì : “Nghe ngon nên con mới mua ăn thử hình như ngọt”
Trần Tĩnh biết đây là đặc sản ở nơi nào đó mạng rầm rộ là cực kì ngọt Cô thoáng qua Tiếu Mai bảo Tiếu Mai đừng nhận nhưng Tiếu Mai do dự nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn mở miệng : “Con đem về …”
“Dì Tiếu con xin với Trần Tĩnh”
Tiếu Mai dừng
Trần Tĩnh cũng về phía Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ cô : “Con thật sự xin về chuyện của em họ con Mấy ngày nay em vẫn chính thức lời xin với cô Tính cách em từ nhỏ đã vặn vẹo suy nghĩ thông tính tình dễ gây họa”
“Lần đúng thật đã gây rắc rối”
Tiếu Mai trợn trắng mắt: “Rắc rối Nếu tung đồn tin vớ vẩn thể định tội thì hiện tại đã tù thật nếu thể kiện thì dì đã kiện ”
“Đừng đừng đừng dì Tiếu xin dì bớt giận tính cách em là như ” Chu Thần Vĩ lo lắng Tiếu Mai tức giận nên lập tức mở miệng
Tiếu Mai hừ lạnh
Trần Tĩnh lên tiếng: “Anh đem trái cây về ”
Chu Thần Vĩ vội vàng : “Không đem cứ để đây lúc bác Tiếu đến tiệm cắm hoa thì tiện tay mang hai quả cho là mẹ ăn cái dày của bà cho nên mới mua”
“Được chút nữa con còn việc con đây” Chu Thần Vĩ xong thì vội vàng cửa Tiếu Mai ngăn cản đó liền thấy tiếng đóng cửa
Bà biết gì về phía Trần Tĩnh
Trần Tĩnh tiếp tục ăn cháo : “Chúng trả cho ”
Cô thể hiểu tâm lý của xin
Tiếu Mai cũng kiên trì nữa dù Chu Thần Vĩ cũng khá trong thời gian nó ít khi tới nhà nếu hôm nay chuyển bàn làm việc giúp thì nó sẽ sang đây
Chu Bạc Vĩ nhắc tới là thấy chán ghét
hai ngày ban đêm rằng Trịnh Lệ đang ở nhà vì Chu Bạc Vĩ ở Bắc Kinh xảy chuyện uống say trêu chọc tới nên trêu chọc đánh đến mức gãy mấy cây xương sườn hơn nữa nặc danh khiếu nại về tác phong làm việc nhà trường đang điều tra nếu đó là sự thật thì thể đuổi học
Tiếu Mai ngoài tìm hiểu tin tức lúc bà vỗ tay trầm trồ khen ngợi
Trần Tĩnh đang xem cổ phiếu cô đặt laptop lên đùi thấy chuyện thì khựng
Cô màn hình
Tiếu Mai hừ lạnh: “Ông trời thật mắt gặp quả báo đấy”
_
Phó Hằng
Sáng sớm Phó Lâm Viễn khoác áo khoác lên tay xoa xoa lông mày bước khỏi thang máy
Vừa nhấc mắt bước chân đã khựng
Trước bàn làm việc của Trần Tĩnh một bóng tóc buộc cao mặc âu phục một giây mới nhận rằng đó cô Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt văn phòng bóng đó cũng xoay
Cô là thư ký mới tới Diêu Đào Diêu Đào thấy Phó Lâm Viễn thì sửng sốt cô mới chỉ thấy trong tạp chí và TV đây là lần đầu tiên cô thấy thật
Anh quá trai khí thế cũng xuất sắc dáng cao
Tim cô đập mạnh thẳng luống cuống tay chân : “Tổng giám đốc Phó”
“Chào… Chào buổi sáng”
Phó Lâm Viễn đáp thẳng văn phòng treo áo khoác lên nới rộng cổ áo Phùng Chí cầm tài liệu lên thấy Diêu Đào thì khẽ chào hỏi
“Thư ký mới tới đúng Xin chào xin chào là Phùng Chí”
“Xin chào giám đốc Phùng”
Phùng Chí : “Tôi tìm tổng giám đốc Phó cô làm việc cô cứ làm quen học hỏi trợ lý Lưu còn nữa nhớ thêm WeChat của Trần Tĩnh hiểu gì thì hỏi cô ”
“Được” Bộ phận HR đã với cô tên của thư ký
Phùng Chí Diêu Đào vài lần thể thầm than HR thật biết tuyển xinh Anh văn phòng Phùng Chí vẫn đến để về chuyện của Hoa Huy
Phó Lâm Viễn lật xem tư liệu về sáng lập Phùng Chí đang thì phát hiện cà vạt của Phó Lâm Viễn thắt đang rủ xuống một lúc nữa sẽ một vị giám đốc đến đây Anh nhớ tới cảnh tượng lúc đã thấy liền bên ngoài vẫy tay gọi Diêu Đào tới Thành thật mà trai xinh gái đúng là bổ mắt
Phùng Chí lớn hơn Phó Lâm Viễn vài tuổi đã kết hôn tuy rằng ở nơi đất khách nhưng cũng là đã kết hôn nhiều điều thể nghĩ tới
Phó Lâm Viễn lập gia đình trai nhiều tiền đàn ông như bên nhiều oanh oanh yến yến là chuyện bình thường thư ký xinh càng bình thường hơn
Diêu Đào tới lo lắng
Phùng Chí : “Cô giúp tổng giám đốc Phó thắt cà vạt lát nữa khách”
Vừa dứt lời Diêu Đào đơ nhưng lúc huấn luyện cô đã tới chuyện nên cô đành tiến lên phía
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên đôi mắt hẹp dài thoáng qua Diêu Đào
Đôi mắt vô cùng lạnh nhạt khiến Diêu Đào như đóng đinh tại chỗ Phó Lâm Viễn nâng tay đầu ngón tay thon dài cài cúc áo cũng thắt luôn cà vạt
Anh lật tư liệu hề ngẩng đầu mà chỉ : “Đi ngoài”
Đây là với Diêu Đào
Phùng Chí thấy thế thì hổ chết tiệt chơi ngu
Anh lập tức xua tay với Diêu Đào đang còn ngơ ngác sắc mặt Diêu Đào trắng lập tức rời khỏi văn phòng
Phùng Chí cũng dám nhiều chuyện nữa
Chỉ chốc lát Phó Lâm Viễn ký tên Phùng Chí cầm tài liệu ngoài trợ lý Lưu bên cạnh bàn Diêu Đào hai đang gì đó Phùng Chí hổ gõ nhẹ cái bàn Diêu Đào ngước mắt lên Phùng Chí : “Thỉnh thoảng tâm trạng của tổng giám đốc Phó lắm cô đừng căng thẳng”
Giọng Diêu Đào lanh lảnh hơn cô : “Không ạ”
Thực tế cô sợ
Vừa lúc trợ lý Lưu xuống lầu nên cùng với Phùng Chí Phùng Chí thang máy con số đang xuống trong đầu hiện lên một suy nghĩ vớ vẩn
Có lẽ chỉ thư ký Trần mới thể làm như
Anh khựng nhanh chóng ném suy nghĩ
Điên
Thật là
Hiện tại nhớ lúc thư ký Trần thắt cà vạt cho tổng giám đốc Phó thì đôi mắt tổng giám đốc Phó xuống khuôn mặt của thư ký Trần
Chết tiệt
Anh điên
Nghĩ cái gì
Khi thang máy mở Phùng Chí nhanh ngoài
Trợ lý Lưu dáng vẻ như chạy trối chết của Phùng Chí thì khó hiểu
_
Trợ lý Lưu và Phùng Chí đều hết tầng cao nhất yên tĩnh trở
Diêu Đào nhớ kỹ những gì trợ lý Lưu pha cà phê cho tổng giám đốc Phó cô do dự vài giây về phía văn phòng Phó Lâm Viễn ở bên cửa sổ gọi điện thoại Diêu Đào thấy một cái máy pha cà phê phía lưng cách xa Cô lên cẩn thận trong đó tới máy pha cà phê cúi đầu bắt đầu pha
Cô pha tinh tế như Trần Tĩnh nên phát một chút âm thanh
Phó Lâm Viễn nhíu mày
Đợi đến khi chuyện xong cúp máy về phía bàn làm việc trầm giọng : “Sau việc gì thì đừng đây”
Người Diêu Đào cứng
Cô thứ đang làm dở trong tay đặt xuống mà cầm lên cũng xong
Phó Lâm Viễn xuống ghế
Anh rút nắp bút máy bắt đầu phê duyệt tài liệu Anh im lặng nhưng Diêu Đào dám làm tiếp nữa cô đặt cái ly xuống chà lau mặt bàn đó vội vàng rời
Phó Lâm Viễn liếc mắt về phía máy pha cà phê
Trong mơ hồ dường như thể thấy bóng dáng mảnh khảnh đang đó ngước mặt lấy lá trà Phó Lâm Viễn nheo mắt vài giây thì thu hồi tầm mắt
Giữa trưa
Sau khi tiễn giám đốc ngân hàng thì Phó Lâm Viễn kéo cà vạt xuống tiện tay treo lên giá áo đó vén tay áo lên ngoài văn phòng đôi mắt thoáng qua bàn làm việc trống của Trần Tĩnh đó tới thang máy Diêu Đào thấy thì lên há miệng thở dốc gọi nhưng đối phương đã tới gần thang máy
Cô điện thoại trong tay
Trợ lý Lưu cô đừng vội xuống lầu ăn cơm khi tổng giám đốc Phó sẽ gọi cô ăn cùng
Diêu Đào: “…”
Không mà
_
Tại nhà ăn
Hôm nay nhà ăn đông
Tưởng Hòa lười đến cùng những khác khuôn mặt vô cảm ở bàn bốn cô ăn rau xanh trong khay nhớ thời gian ở cùng Trần Tĩnh
Haizzz
Không Trần Tĩnh cô cứ như đã mất trái tim giống như du hồn
Lúc mặt tối sầm
Cô ngước mắt lên là Vu Tùng
Vu Tùng mỉm đặt khay xuống nghĩ đến Trần Tĩnh Tưởng Hòa lạnh lùng Vu Tùng cô giương mắt tìm kiếm nhưng thấy hình bóng của Phó Lâm Viễn
Cô thu hồi tầm mắt hung hăng hỏi: “Ngồi ở đây làm gì”
Vu Tùng đặt một chén tổ yến chưng đường phèn tới mặt cô
“Tâm sự”
Tưởng Hòa chén tổ yến trong lòng lập tức cảnh giác lên
Vu Tùng thấu biểu cảm của cô đoán lẽ cô biết chuyện gì đó dù Tưởng Hòa cũng là bạn thân của Trần Tĩnh Vu Tùng cúi đầu ăn cơm cũng vội chuyện Tưởng Hòa Vu Tùng tức giận nhưng tức giận cũng làm gì cô cúi đầu ăn mì
Vu Tùng tùy ý hỏi: “Trần Tĩnh liên lạc với cô ”
“Gần đây cô sống thế nào”
Tưởng Hòa ăn mì : “Cô sống ”
“Sống ở quê nhà thảnh thơi còn quen ông chủ của một cửa hàng bán hoa ngày nào ông chủ cũng gửi hoa cho cô ”
Tất cả là do Tưởng Hòa bịa một lần cô gọi video với Trần Tĩnh Trần Tĩnh và Tiếu Mai đang cắm hoa ở cửa hàng bán hoa cô thấy chủ cửa hàng là một đàn ông còn văn nhã giải thích mọi thứ cho Trần Tĩnh vì thế cô cứ bịa như
Không ngờ
Cô đánh bậy đánh bạ đúng
Vu Tùng kinh ngạc hỏi: “Ông chủ là họ của Chu Bạc Vĩ ”
“ ” Tưởng Hòa cũng biết nhưng vẫn đúng Cô xong mới phản ứng cái gì mà họ của Chu Bạc Vĩ Cái gì Cô Vu Tùng
Vẻ mặt Vu Tùng trầm tĩnh
Anh gật đầu tiếp tục ăn cơm
Trong lúc nghỉ trưa
Vu Tùng lên lầu
Nhìn thấy bàn làm việc mới một chiếc túi của phụ nữ đoán thư ký mới đã đến làm việc thu hồi tầm mắt Phó Lâm Viễn đang ghế dựa chỉnh sửa tài liệu
Vu Tùng đến bàn làm việc
Sau khi suy nghĩ vài giây ly nước lọc của Phó Lâm Viễn
Giống như từ khi Trần Tĩnh rời tổng giám đốc Phó ít uống cà phê lúc sẽ tự pha hiện giờ cũng tự pha nữa
Vu Tùng vẫn còn nhớ
Cà phê của Trần Tĩnh pha vị đắng khác với cà phê của những khác pha
đó cũng là hương vị mà tổng giám đốc Phó thích
Vu Tùng khựng thu hồi tầm mắt : “Tổng giám đốc Phó đã hỏi thăm một số tin tức nhưng khác với những gì chúng đã ”
“Hình như họ của Chu Bạc Vĩ đang theo đuổi Trần Tĩnh”
Đầu bút máy đột ngột dừng