Hoa Hồng Đỏ - Chương 54
Trần Tĩnh rời quá nhanh
Đối với Phó Lâm Viễn gọi là cực kỳ vô tình
Phó Lâm Viễn quét mắt tới chỗ của Vu Tùng
Vu Tùng cũng đã bắt gặp ánh mắt của theo phản xạ thu hồi tầm mắt của cất giấy chứng nhận nhà đất giấy chứng nhận xe chìa khóa xe vv… và hộp trang sức một cách cẩn thận
Phó Lâm Viễn cánh cửa đã đóng liền thu hồi tầm mắt vươn tay mở laptop ánh mắt lướt nhẹ qua màn hình cảm ứng đang phát sáng
Vu Tùng dậy đến mặt đó do dự thì : “Tổng giám đốc Phó Đường Tư đã về nước hình như cô Cố Quỳnh tìm chúng cần xen ”
Phó Lâm Viễn vẫn màn hình laptop giọng trầm thấp: “Không cần ”
Sau khi Vu Tùng thấy thế thì vô thức nhớ tới lúc tổng giám đốc Lục mời Trần Tĩnh ăn cơm rõ ràng Tưởng Hòa bên cạnh nhưng tổng giám đốc Phó một hai tự đón cô Không khí khi hai ở trong xe lúc thật sự đến bây giờ vẫn khó quên
Bên ngoài trợ lý Lưu vẫn ghế đang ôm trong tay chiếc gối mà Phó Lâm Viễn đưa cho Trần Tĩnh lúc Phó Lâm Viễn nhẹ nhàng thoáng qua đó
Vu Tùng dừng lập tức ngoài
Anh gõ bàn vài cái vẻ mặt trợ lý Lưu mờ mịt hỏi: “Sao ”
Vu Tùng liền : “Dọn dẹp sạch sẽ tạm thời dùng cái bàn khác theo ”
Trợ lý Lưu kinh ngạc “” lên một tiếng đặt chiếc gối ôm trong lòng ngực xuống đến một cái bàn trống bên cạnh Vu Tùng hỗ trợ dọn dẹp cái bàn: “Thư ký mới cũng ở đây phòng hành chính sẽ mua bộ đồ dùng mới cái bàn và ghế dựa của Trần Tĩnh thì tạm thời đừng động đậy gì cả”
“Cậu cũng thế” Ba chữ cuối cùng Vu Tùng liếc trợ lý Lưu một cái trợ lý Lưu nhớ tới cái gối ôm mùi nước hoa mà Trần Tĩnh thường dùng
Tai lập tức đỏ bừng
Mặt cũng đỏ lên
Một đàn ông như ôm cái gối ôm mà cô thường xuyên ôm thật sự biến thái
Anh ngoan ngoãn chỗ mới Vu Tùng bàn của Trần Tĩnh tiện tay lấy các loại tư liệu tài liệu hợp đồng vv… đặt chúng lên bàn của trợ lý Lưu Đối với các vật dụng khác bao gồm cả máy tính Vu Tùng cũng lấy lúc Vu Tùng xử lý việc thì ánh mắt vẫn luôn cái ghế mà Trần Tĩnh đã lúc
Trong đầu dường như thể hiện lên dáng vẻ Trần Tĩnh khi cô còn ở đây
Kỳ thật cũng thể hiểu tổng giám đốc Phó cho những khác vị trí ban đầu của cô lẽ chính là vì khác phá hỏng mọi thứ cô từng dùng
Sau khi giúp trợ lý Lưu dọn dẹp xong
Vừa khéo Phùng Chí lên Phùng Chí thấy Vu Tùng thì : “Thư ký Trần ở đây Vu Tùng chắc vất vả mấy ngày ”
Vì là tâm phúc của Phó Lâm Viễn nên mấy Phùng Chí tôn trọng
Vu Tùng bất đắc dĩ khẽ nhún vai: “Việc nên làm mà thôi”
Phùng Chí mỉm rẽ văn phòng của Phó Lâm Viễn việc lái xe lái của Hoa Huy năm ngoái vẫn giải quyết xong đến bây giờ rốt cuộc cũng đã kết quả
Phó Lâm Viễn nhận lấy tư liệu dựa bàn lắng Phùng Chí : “Mấy năm nay biết Hoa Huy đã xảy chuyện gì nghiên cứu phát minh thì trì trệ tiến bộ ngay cả thi đấu cũng thực lực như chỉ sợ rằng khi thu mua mới thể biết sáng lập Hoa Huy cũng như thế cho lệ Như thể thật sự Hoa Huy phá sản”
“ khi xem video của bọn họ bốn năm thì đúng là lợi hại”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn lạnh nhạt chỉ lật tư liệu hề đáp lời
Phùng Chí thở dài: “Chuyện là do thư ký Trần với xem video bốn năm ”
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn khựng
Anh liền đảo mắt
Lúc của bộ phận HR gõ cửa thăm dò bước cô thấy Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó cần xuống quan sát cuộc phỏng vấn thư ký ”
Phùng Chí thấy của bộ phận HR hỏi như thì vô thức câm nín
Rốt cuộc đây cũng là thư ký của Phó Lâm Viễn chắc chắn tự xem
Phó Lâm Viễn lật tư liệu giọng trầm thấp: “Các cô quyết định là ”
Người của bộ phận HR kinh ngạc
“Được” Sau đó thì xoay xuống lầu Vu Tùng đang giúp trợ lý Lưu dọn bàn khi thấy thế thì Phó Lâm Viễn dường như quan tâm ai sẽ là thư ký mới cho lắm
Khoảng sáu giờ tối
Vu Tùng lái xe đến trung tâm thương mại xe ngừng bên cạnh một quán cà phê bên cửa sổ sát đất của quán cà phê Cố Quỳnh mặc một bộ váy màu trắng áo khoác màu đen tóc xõa chống cằm chuyện với một đàn ông nọ chính là Đường Tư là con trai của thầy dạy đàn cello cho Cố Quỳnh
Vu Tùng nắm tay lái yên lặng quan sát Cố Quỳnh thông qua cửa sổ sát đất
Cố Quỳnh tươi như hoa nhưng nhanh cô đã thấy chiếc xe đang đỗ ngoài cửa sổ đó tạm biệt với Đường Tư cầm lấy túi xách dậy khiến làn váy bay lên giữa trung cô đẩy cửa bước Vu Tùng mở cửa cho cô Cố Quỳnh khom lưng xuống Vu Tùng trở vị trí ghế lái
Cố Quỳnh ghế bên cạnh hỏi: “Người đó ”
“Tổng giám đốc Phó đang ở công ty” Vu Tùng khởi động xe đáp lời
Cố Quỳnh dựa lưng ghế đặt túi xách nhỏ sang bên cạnh “” lên một tiếng cô Vu Tùng đang chuyển động tay lái đó sườn mặt của Vu Tùng
Nếu là lúc
Đều là Phó Lâm Viễn tự lái xe đến
Hiện tại thì đã kêu khác lái
Dường như Vu Tùng đã theo từ lâu năng thận trọng nghiêm túc Cố Quỳnh hỏi: “Sao tới đón ”
Vu Tùng trả lời: “Tổng giám đốc Phó đang làm việc ở công ty đang bận đầu năm tổ chức đại hội cổ đông”
Cố Quỳnh nghịch tóc: “Thế ”
Sau đó cô hạ kính xe xuống vẫy tay chào tạm biệt với Đường Tư ăn mặc sang trọng ở bên ngoài Đường Tư mái tóc dài khẽ mỉm vẫy tay chào tạm biệt với cô
Vu Tùng mặt ngoài cửa sổ
Anh Đường Tư lái xe
Sắc trời dần tối xe ở trung tâm thương mại cũng nhiều đèn neon lập loè chạy thẳng đến tòa nhà Phó Hằng
Ở cửa của tòa nhà Phó Lâm Viễn đang hút thuốc tay cắm trong túi quần tiễn hai vị cổ đông rời xe của cổ đông ngừng ở cửa tòa nhà gió thổi to khiến cổ áo Phó Lâm Viễn hỗn loạn ban đêm vẻ mặt lạnh lùng cổ áo lộn xộn vài phần tùy ý Cố Quỳnh từ cửa kính xe
Cô mở cửa xe xách túi và về phía
Anh thoáng qua đó
Cổ đông bên cạnh hỏi: “Là cô Cố ”
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt chỉ biết “ừ” một tiếng đó cầm lấy điếu thuốc quơ quơ ý bảo trợ lý Lưu mở cửa xe cho cổ đông trợ lý Lưu vội vàng tiến lên tuân lệnh mở cửa
Các cổ đông Cố Quỳnh
“Cô Cố càng ngày càng xinh diễn cũng ”
Cố Quỳnh quen biết đối phương nhưng nếu đối phương đã nhận cô thì cô nên đắc tội cô khẽ mang theo vài phần lệ Cổ đông cũng gật đầu khom lưng trong xe
Cửa xe đóng
Xe của hai cổ đông một một từ từ lái
Cố Quỳnh tiến lên một bước tới mặt Phó Lâm Viễn đầu ngón tay Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc dặn dò trợ lý Lưu một số việc theo ánh sáng mờ ảo Cố Quỳnh
Vẫn cảm thấy xa lạ
Sau mùng tám tết nhiều nơi đã bắt đầu làm việc nhưng vẫn còn nhiều thanh niên ở thị trấn của Trần Tĩnh vẫn làm bởi vì các thị trấn lân cận các hoạt động đón năm mới ngày mùng chín và mùng mười Tiếu Mai một sở thích khác bà thích cắm hoa khi chợ hoa kết thúc thì bà sẽ thỉnh thoảng đến cửa hàng của Chu Thần Vĩ để cắm hoa
Có khi Chu Thần Vĩ sẽ đưa hoa tới nhà cô dạy Tiếu Mai cắm hoa Trần Tĩnh cảm thấy cắm hoa nhưng cô hứng thú lắm
Tiếu Mai gọi cô xuống hỗ trợ
Cô khoác cái áo khoác nhàn nhã dựa ngăn tủ bọn họ cắm hoa
Tiếu Mai bất đắc dĩ với Chu Thần Vĩ: “Con bé gần đây chút lười”
Sau khi Chu Thần Vĩ thấy thế thì : “Khó ngày nghỉ nghỉ ngơi một chút cũng ”
Tiếu Mai thấy thế thì Chu Thần Vĩ thêm vài lần
Trần Tĩnh thẳng qua bên rót nước uống tiện tay rót một ly nước cho Chu Thần Vĩ ở nhà cô ăn mặc giản dị Chu Thần Vĩ nhận lấy ly nước lơ đãng liếc cô
Ánh mặt trời chiếu khuôn mặt của cô trông cô xinh
Buổi chiều đã làm xong buổi tối thị trấn bên cạnh múa lân Chu Thần Vĩ mời Trần Tĩnh cùng Trần Tĩnh còn kịp mở miệng thì Tiếu Mai đã đồng ý: “Vậy chúng cùng vốn dì đã rủ Trần Tĩnh cùng Tối nay ngoài dạo chút ở nhà lười quá ”
Trần Tĩnh: “…”
Cô mẹ biết nên gì Chu Thần Vĩ : “Vậy cùng nhiều cũng thể chăm sóc lẫn ”
Trần Tĩnh đối diện với đôi mắt của Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ một đôi mắt biết thật cô cảm thấy Chu Thần Vĩ khiến cô chán ghét như Chu Bạc Vĩ
Cô ôn hòa : “Được”
Buổi tối ăn cơm xong Chu Thần Vĩ đã tới lầu chờ cô và mẹ Trần Tĩnh nắm tay Tiếu Mai tới Chu Thần Vĩ chân mẹ thoải mái nên ở nhà xem TV ngoài Tiếu Mai thở dài : “Chân của mẹ con chăm sóc cho ”
Chu Thần Vĩ : “Vâng con sẽ chăm sóc cho bà ”
Mẹ của Chu Thần Vĩ năm ngoái ngã cầu thang gãy chân nhưng già nhanh khỏi đôi lúc thì chỗ cảm thấy khó chịu chỗ cảm thấy đau nhức
Ba họ tới thị trấn bên cạnh
Múa lân cũng đã bắt đầu nhiều Trần Tĩnh nắm chặt tay Tiếu Mai Chu Thần Vĩ ở bên cạnh họ thỉnh thoảng ngăn trở một số buổi biểu diễn múa lân cuộc diễu hành đèn lồng cũng thú vị mấy đứa trẻ nắm tay đốt pháo thỉnh thoảng một vài quả pháo nhỏ rơi xuống chỗ chân Trần Tĩnh Trần Tĩnh mỉm kéo Tiếu Mai tránh
Tiếu Mai liền mắng những đứa bé hư
Bọn họ ép lui đến cạnh bậc thang Chu Thần Vĩ chặn những khác lúc Trịnh Lệ dẫn Chu Bạc Vĩ tới Chu Bạc Vĩ thấy cảnh thì vẻ mặt thay đổi kêu to lên: “Trần Tĩnh”
Ba cùng lúc qua đó
Chu Bạc Vĩ nghĩ đến việc Chu Thần Vĩ gần đây thường xuyên đến nhà Trần Tĩnh vẻ mặt lập tức trở nên hung ác: “Thì lời đồn là thật Trần Tĩnh em mới về bao lâu đã gian díu với họ của là sự thật đúng Em định tìm chỗ dựa ở đây chứ gì”
“Giống như lúc em ở Phó Hằng”
Tất cả mọi thấy thế thì đều vô thức về phía Trần Tĩnh Tiếu Mai tức giận xông lên: “Cậu đang cái gì Cậu chuyện cho đàng hoàng”
“Bạc Vĩ em đừng bậy” Chu Thần Vĩ che chắn ở mặt Trần Tĩnh : “Mọi cùng ngoài xem múa lân thì cái gì chẳng lẽ hai cũng như thế ”
Chu Bạc Vĩ ha hả mấy tiếng gì nữa khoanh tay ai mở miệng thì sẽ lý Tiếu Mai tức giận đến phát run Trần Tĩnh lôi kéo Tiếu Mai lạnh lùng Chu Bạc Vĩ cô : “Anh ở Đại học Bắc Kinh dụ dỗ em gái khoá đươi đó vứt bỏ chuyện là ”
Vẻ mặt Chu Bạc Vĩ thay đổi
Tiếu Mai nhớ tới việc lập tức khí thế chỉ : “ đúng chuyện là sự thật chúng còn tận mắt thấy cơ mà…”
Tất cả mọi xung quanh đều tập trung đây bọn họ giống như trở thành trung tâm sân khấu đang diễn cho mọi xem Chu Bạc Vĩ tức giận lao tới Trịnh Lệ đã giữ chặt Chu Thần Vĩ cũng vội vàng chạy tới nắm chặt lấy cánh tay của : “Em định làm gì Em điên ”
“Anh cảnh cáo em em đừng lung tung nữa” Chu Thần Vĩ kéo thẳng xuống bậc thang Trịnh Lệ liếc Tiếu Mai náy bà Tiếu Mai một hồi lâu cứ thôi đó mới chạy xoay theo bọn họ rời khỏi đây
Sau khi bọn họ mất
Tiếu Mai liếc qua mấy ánh mắt của mọi xung quanh một cách hung dữ: “Nhìn cái gì mà cái gì mà ”
Những ánh mắt đã chuyển hướng mọi lần lượt giải tán nhưng vẫn liếc mắt bọn họ
Tiếu Mai nắm lấy cánh tay của Trần Tĩnh Trần Tĩnh trông bình tĩnh vẻ mặt cô dịu dàng cô kéo tay Tiếu Mai dịu dàng : “Đừng Chu Bạc Vĩ nhảm”
“Mẹ con trong sạch”
Hốc mắt Tiếu Mai lập tức đỏ lên
Trong miệng nguyền rủa Chu Bạc Vĩ Trần Tĩnh dẫn bà xuống bậc thang tới một cái ngõ nhỏ khác múa lân vẫn đang diễn lưng cô vẫn náo nhiệt phồn hoa như cũ Trần Tĩnh nhỏ giọng dỗ dành Tiếu Mai
Tiếu Mai : “Mẹ tất nhiên tin tưởng con gái của mẹ chứ”
Trần Tĩnh : “Vậy thì ”
Buổi tối
Trước khi ngủ
Chu Thần Vĩ tới nhà Tiếu Mai mở cửa Trần Tĩnh ngoài cô ở trong phòng xem chứng khoán Mỹ Chu Thần Vĩ ở ngoài cửa xin sẽ chỉnh đốn Chu Bạc Vĩ thật
Mối quan hệ em họ giữa bọn họ từ đến nay nếu thì ngày đó đã đợi Chu Bạc Vĩ
Tiếu Mai thấy dáng vẻ quá quan tâm những tin đồn vớ vẩn của Chu Thần Vĩ thì cảm thấy Chu Thần Vĩ khá nhưng cũng chỉ ở mức bởi vì Chu Bạc Vĩ quá ghê tởm
Tiếu Mai cũng nhiệt tình như nữa
Nói xong thì đóng cửa luôn
Chu Thần Vĩ ở cửa trong chốc lát mới thở dài xuống lầu
Mấy ngày đó Chu Bạc Vĩ đã về Bắc Kinh những tin đồn vớ vẩn cũng dần dần phai nhạt nhưng các bà dì hàng xóm còn tới nhà Trần Tĩnh thường xuyên nữa
Chu Thần Vĩ cũng mặc kệ những tin đồn vớ vẩn vẫn thường xuyên kiên nhẫn chỉ dạy Tiếu Mai cắm hoa nhưng hầu như Tiếu Mai tới tiệm nhà ít kêu đến nhà
Bắc Kinh
Ban đêm tại quán bar
Trên quầy bar hai đàn ông trai hấp dẫn sự chú ý của nhiều cô gái Phó Lâm Viễn thưởng thức ly rượu chân dài chống xuống đất dựa chiếc bàn cao lưng Văn Liễm bên cạnh nghịch điện thoại di động cổ áo mở
Phó Lâm Viễn nới lỏng cà vạt châm một điếu thuốc ngậm trong miệng nâng ly rượu lên
Trò chuyện với
Vu Tùng cầm một phần văn kiện đưa cho Phó Lâm Viễn nhận lấy Văn Liễm thấy thế thì nhấp rượu: “Bận quá nhỉ”
Phó Lâm Viễn mở túi văn kiện
Lấy tư liệu bên trong đang định mở xem thì ở một chiếc ghế dài cách đó xa một đàn ông say rượu đang chuyện ầm ĩ : “Có mấy phụ nữ thật sự thể trông mặt mà bắt hình dong thì hiền lành đoan chính nhưng đầu tiên thì cặp kè với cấp đó gian díu với họ của khi hẹn hò với cô thì cô như lập đền thờ trinh tiết kín kẽ từ chối Thật mẹ nó vô liêm sỉ”
“Ai ” Có tò mò hỏi
Chu Bạc Vĩ tạm dừng đó : “Ai Đương nhiên là thư ký của tổng giám đốc Phó Hằng các quen ”
Thư ký của tổng giám đốc Phó Hằng
Tám chữ khiến đầu ngón tay Phó Lâm Viễn khựng tạm dừng vài giây gì mà tiếp tục mở tư liệu đồng thời đảo mắt Vu Tùng
Vu Tùng nhanh đã hiểu ý của
Anh ở vị trí nhận là Chu Bạc Vĩ
Quả là can đảm
Anh gật đầu xoay ngoài
Văn Liễm cũng đã thấy Phó Lâm Viễn: “Có chuyện gì với Trần Tĩnh ”
Phó Lâm Viễn đáp lời cất tư liệu trong túi nhẹ nhàng búng búng tàn thuốc quầy bar Văn Liễm liếc đàn ông vẫn đang tiếp
Anh khẽ ngậm điếu thuốc đó lên đón Hạ Ngôn nên sẽ
Phó Lâm Viễn “ừ” một tiếng
Anh ung dung thong thả uống rượu cổ áo mở vài giây đặt ly rượu xuống cầm lấy túi văn kiện ngoài gió thổi to ngõ nhỏ truyền đến tiếng kêu thảm thiết chân dài của Phó Lâm Viễn tới chỗ đó chỉ chốc lát đã tới mặt Chu Bạc Vĩ Chu Bạc Vĩ Vu Tùng ấn ở vách tường
Anh đau đến mức thở hồng hộc
Cảm giác mặt bóng đột nhiên ngước mắt lên lập tức đối diện với khuôn mặt của Phó Lâm Viễn biểu cảm của Phó Lâm Viễn lạnh nhạt ngậm điếu thuốc trong miệng ánh mắt lạnh lùng nhàn nhạt Chu Bạc Vĩ
Chu Bạc Vĩ đột nhiên run rẩy Phó Lâm Viễn nhấc chân đạp mạnh bụng và vùng của đối phương đó xách cổ áo lên
Lưng dựa tường
Anh từ cao
Chu Bạc Vĩ đối diện với đôi mắt của Phó Lâm Viễn đau đớn khiến mắt trở nên mơ hồ sợ hãi đến biết làm Phó Lâm Viễn trầm giọng : “Mày thử tung tin đồn về cô thêm một lần nữa xem”
Chu Bạc Vĩ đau đến mức mở miệng
liều mạng lắc đầu sẽ sẽ …
Phó Lâm Viễn buông tay
Anh lau tay vai đó xắn tay áo cầm tài liệu tay bước khỏi ngõ nhỏ
Sau lưng truyền đến tiếng đồ vật nặng rơi xuống cùng với giọng Vu Tùng gọi đến đón Chu Bạc Vĩ giọng của Vu Tùng nhỏ hỏi Chu Bạc Vĩ kể cho hiệu trưởng Tần chuyện giữa và em gái khoá
Chu Bạc Vĩ ngay lập tức hét lên: “Không ”
Vu Tùng lạnh
Xử lý xong Chu Bạc Vĩ liền lái xe rời
lúc gió thổi to
Phó Lâm Viễn đã hút xong điếu thuốc bên đường ánh mắt tuấn lãng chắn gió châm thêm một điếu thuốc vài giây lấy di động từ trong túi
Gọi một cuộc điện thoại
Một lát đầu dây bắt máy
Tiếng Trần Tĩnh mang theo vài phần ngái ngủ dịu dàng : “Tổng giám đốc Phó”
Đột nhiên thấy giọng của cô khiến đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn ngừng vài giây khi giọng mới mở miệng: “Có gặp chuyện gì khó khăn ”
Trần Tĩnh đã dậy thấy lời thì tỉnh táo đôi chút: “Không ”
Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc đảo mắt về phía cách đó xa yết hầu chuyển động lên xuống: “Không là ”
Trần Tĩnh im lặng vài giây
Cô dịu dàng lễ phép trả lời: “Cảm ơn tổng giám đốc Phó đã quan tâm”
Gió lớn cổ áo Phó Lâm Viễn mở rộng Trần Tĩnh vô cùng buồn ngủ : “Nếu tổng giám đốc Phó còn chuyện gì cần nữa thì cúp máy đây ngủ ngon”
Phó Lâm Viễn trầm giọng chỉ biết “ừ” một tiếng
Giọng khàn khàn đầu dây đã cúp điện thoại
Ngay cả một chút độ ấm còn sót cũng đã bay mất Phó Lâm Viễn ngước mắt ngậm điếu thuốc trong miệng tay cắm túi quần tòa nhà Tinh Tọa cách đó xa
Vài giây
Anh thu hồi tầm mắt khom lưng chiếc xe màu đen
Anh dựa lưng ghế phía cổ áo mở rộng điện thoại bên cạnh tối đen cái tên Trần Tĩnh cũng biến mất