Hoa Hồng Đỏ - Chương 53
Trần Tĩnh ăn cơm tất niên với Tiếu Mai xong cầm đèn lồng xuống lầu tham gia cuộc vui Người tham gia khá đông bầu khí rộn ràng mỗi năm đều thấy Trần Tĩnh với Tiếu Mai cũng đường mà lầu xem vài học sinh cấp ba cầm đèn lồng khuôn mặt tươi kéo những khác tạo thành hình một con mèo
Xa xa pháo hoa đua nở rộ lấp lánh như những ngôi
Đột nhiên Trần Tĩnh cảm thấy năm tháng như thế thật yên bình cô hỏi: “Mẹ nhớ đây con nuôi một con mèo nhỏ ”
Tiếu Mai quấn khăn quàng cổ trả lời: “Đương nhiên mẹ nhớ con xem con mèo hoa đó như báu vật lúc ngủ cũng nó ngủ cùng khi con tắm cho nó thì nó cào đầy dấu cánh tay mẹ dẫn con tiêm vắc xin phòng ngừa nhưng con còn bảo nó sạch sẽ con sợ chỉ tiếc là nhà ở thành phố Bắc Kinh nuôi mèo Sau mẹ đưa cho bà nội của con mang về nuôi đến tết về con mèo hoa đã biến thành một miếng da mèo ”
Trần Tĩnh thế
Lúc cô đau buồn thật sự khó chịu tìm thật lâu mới thấy con mèo kẹp giữa hai tấm gỗ phơi nắng đến khô queo cô lâu
“Con còn lâu mẹ với cha con dỗ cũng chịu nín mua cho con một con khác con cũng chịu bảo rằng con mèo nào thay thế nó lúc đó con kiên quyết lắm”
Trần Tĩnh thế buồn cô đến gần Tiếu Mai
“ là kiên quyết thật thích là thích cái gì thay thế ”
“Con đấy tương lai chuyện tình cảm hôn nhân đừng như Tình cảm thể ai thay thế nhưng hôn nhân tìm thích hợp mới ” Tiếu Mai nắm vai Trần Tĩnh
Mấy ngày nay khi Trần Tĩnh trở về những hàng xóm gần nhà Tiếu Mai con trai cùng độ tuổi với cô nhiệt tình thỉnh thoảng họ sẽ đến nhà chơi hoặc bà chợ mua thức ăn cũng thể thấy họ
Họ thấy Tiếu Mai lập tức kéo bà mua thức ăn chuyện phiếm mà ngày thường nào chuyện nhiệt tình như thế
Một năm nữa đã qua Trần Tĩnh đã hai mươi sáu tuổi cũng đã đến lúc lập gia đình Tiếu Mai Trần Tĩnh xách vali về đồ đạc nhiều so với những năm thì khác
Lúc Tiếu Mai mới phát hiện hình như con bé suông chuyện về sống cùng
Tiếu Mai cũng biết làm việc ở một thành phố lớn về nhà phát triển khó nhất là trẻ tuổi Họ thà rằng ở thành phố lớn kiếm tiền tiêu tiền ở nơi đó còn hơn về quê
Trừ khi con bé gặp chuyện gì đó vì dụ như công việc vấn đề hoặc là chuyện tình cảm
Bà hy vọng Trần Tĩnh gặp vấn đề trong công việc vấn đề trong công việc dễ giải quyết thêm đó đã đến lúc con bé đến tuổi lập gia đình Về nhà xem làm gì đó tìm một con trai gả còn thể chăm sóc bà
Hai mẹ con đèn lồng lầu một lát đó lên lầu định xem chương trình Xuân Vãn Tivi bật lên Trịnh Lệ với Chu Bạc Vĩ đến nhà họ
Trịnh Lệ còn nhiệt tình thường ngày bà cầm theo một túi lớn hạt dẻ Tiếu Mai với Trần Tĩnh liếc Tiếu Mai dậy : “Vào nhà chơi mang quà tới làm gì chứ cũng mua một túi hạt dẻ còn mở kìa”
“Nhiều hơn chút cũng để dành cũng mà lúc Trần Tĩnh xem tivi cầm một nắm ăn cũng mà” Trịnh Lệ xé túi hạt dẻ cầm một nắm bỏ tay Trần Tĩnh
Trần Tĩnh vội vàng nhận lấy cầm nước dừa đến mời Trịnh Lệ với Chu Bạc Vĩ
Hôm nay Chu Bạc Vĩ mặc áo khoác màu vàng đậm tóc đã cắt qua nhận lấy
Trình Lệ liếc Trần Tĩnh với Chu Bạc Vĩ cũng Tiếu Mai âm thầm bĩu môi bên cạnh Trần Tĩnh chặn Trần Tĩnh Trịnh Lệ ở xem chương trình Xuân Vãn với bọn họ
Chu Bạc Vĩ một ghế sô pha thỉnh thoảng chuyện với Trần Tĩnh còn mời cô dạo hồ
Trần Tĩnh âm thầm từ chối
Chu Bạc Vĩ đã quyết định thời gian về Bắc Kinh hỏi Trần Tĩnh lúc nào về Trần Tĩnh tháng hai Chu Bạc Vĩ thế nghĩ thầm từng đó thời gian cũng quá dài
Anh hết cách chỉ đành đợi
Anh hỏi Trần Tĩnh: “Phó Hằng thể cho nhân viên nghỉ lâu như ”
Trần Tĩnh : “Có em xin tết”
Chu Bạc Vĩ: “…”
Lúc chương trình Xuân Vãn cũng sắp đến phần cuối Trịnh Lệ với Chu Bạc Vĩ mới rời khi xuống cầu thang Trịnh Lệ liếc Chu Bạc Vĩ ngay cả hẹn gặp cũng hẹn bà tức giận nên nhanh hơn Chu Bạc Vĩ vội vàng đuổi theo Trong nhà Tiếu Mai đóng cửa đã thở dài một ngáp một cái đẩy Trần Tĩnh ngủ Trần Tĩnh rửa mặt xong đầu giường mở đèn ngủ trả lời tin nhắn của Tưởng Hòa lúc ở thành phố Bắc Kinh rảnh rỗi chuyện gì làm cô cũng chơi điện thoại bây giờ về nhà với Tiếu Mai cô dần dần bỏ thói quen
Cô đã bận rộn cả ngày mà cuộc sống ở thị trấn là như rời xa ồn ào
Tưởng Hòa gửi cho cô xem ảnh chụp của cô với bà nội
Trần Tĩnh khen tinh thần của bà nội
Tưởng Hòa ha ha bà nội cũng tươi tỉnh
Trần Tĩnh ấn vòng bạn bè thật thường ngày cô cũng ít khi xem vòng bạn bè đêm nay tất cả mọi đều gửi lời chúc mừng năm mới cơm tất niên pháo hoa Xuân Vãn vân vân…
Năm đêm ba mươi cô đã suy nghĩ lâu mới gửi cho Phó Lâm Viễn một lời chúc mừng năm mới
Cô còn tưởng hồi âm ai dè lúc mười hai giờ đàn ông gửi lời chúc mừng năm mới cho cô
Lúc cô vui mừng còn xem vòng bạn bè của xem đăng lên cái gì Đáng tiếc chẳng đăng gì cả
Năm nay vẫn như đăng cái gì
Trần Tĩnh hết một lượt vòng bạn bè thích bài của Lục Thần và Tưởng Hòa
Mùng hai và mùng ba Trần Tĩnh và Tiếu Mai ngoài họ thăm những bà con họ hàng đặc biệt thân quen bọn họ cũng quen nhiều cho nên tết năm nay rảnh rỗi Chu Bạc Vĩ kiên nhẫn hẹn Trần Tĩnh ngoài cô vẫn tìm cớ từ chối như cuối cùng Chu Bạc Vĩ cũng yên lặng hai ngày
Đến mùng sáu
Có tổ chức một chợ hoa nên Tiếu Mai kéo Trần Tĩnh hai mẹ con chỉ cưỡi ngựa xem hoa qua từng gian hàng một chủ quán đề cử Tiếu Mai mua hoa hồng trắng bà đẩy : “Vừa sang năm mới hoa hồng trắng cái gì chứ Tôi mua màu đỏ”
Chủ quán ồ một tiếng đem hoa hồng đỏ cho Tiếu Mai Trần Tĩnh liếc đóa hoa hồng trắng lẽ vì ít mua nên vài chậu hoa hồng trắng còn xinh như nữa mấy chậu còn bám bẩn Tiếu Mai cầm hoa hồng đỏ Trần Tĩnh trả tiền Tiếu Mai hỏi thêm: “Tết nên chọn màu sắc vui mừng tươi tắn chứ ông nhập loài hoa sợ bán lỗ ”
Chủ quán xòe tay: “Mấy hôm tiện nên nhập vài chậu còn tưởng sẽ bán một ít ai biết tất cả mọi đều xúi quẩy”
Tiếu Mai bật
“Thua lỗ ”
Bà kéo Trần Tĩnh : “Người biết làm ăn”
Trần Tĩnh thì thầm: “Mẹ chuyện để chút mặt mũi cho mẹ mua thì còn hỏi mấy chuyện làm gì”
Tiếu Mai : “Biết ”
Sau đó hai mẹ còn tiếp tục dạo xem Trần Tĩnh thấy gần chợ hoa một dàn hoa cải dầu cô đến đột nhiên cô thấy bên cạnh dàn hoa cải dầu một dòng sông nhỏ cô dòng sông đột nhiên ký ức trào lên
Lúc một giọng con trai vang lên lưng: “Hồi lúc mười bảy tuổi một cô gái rơi xuống con sông ”
Trần Tĩnh khựng
Người đến là Chu Thần Vĩ lòng bàn tay còn dính bùn hình như mới chuyển hoa Trần Tĩnh nhận : “Xin chào”
Chu Thần Vĩ: “…”
“Xin chào” Anh đáp
Trần Tĩnh mặt con sông
Cô gái là cô
Chu Thần Vĩ gò má cô vài giây đó cũng dòng sông : “Lúc còn ở tòa nhà tiếng kêu nên từ lầu chạy xuống”
Trần Tĩnh sững sờ cô Chu Thần Vĩ: “Lúc đó ở đây ”
Hôm nay cô trang điểm mặt mộc vô cùng xinh Chu Thần Vĩ cô: “Có đấy nhưng đợi khi chạy xuống thì cô gái đã ba cô vớt lên cô gái mặc quần trắng tình cảnh lắm đó nữa”
Trần Tĩnh im lặng
Sau khi cô rơi xuống nước sợ hãi nước tràn xoang mũi cơ thể chìm xuống hít thở thông làm cô đau đớn lúc ba bế cô lên thì Tiếu Mai còn mắng ông
Toàn bộ thế giới lập tức tối sầm một thời gian dài đó Trần Tĩnh sợ nước và sông thậm chí ngay cả bơi cũng học Lúc cô đã nghĩ thầm nếu như ba đến muộn lẽ cô đã chết
Thật lúc đó cũng nhiều thấy họ sẽ tay giúp đỡ thôi
“Hai mẹ con đến mua hoa ” Chu Thần Vĩ cô khẽ hỏi
Trần Tĩnh hồn đáp ánh mắt của là cái gật đầu: “ mẹ của đang xem cuộc thi cắm hoa bên ”
Chu Thần Vĩ : “ lúc cũng tham gia cuộc thi cắm hoa cô đến xem ”
Trần Tĩnh khựng gật đầu đúng lúc tìm Tiếu Mai luôn Chu Thần Vĩ lau lau tay dẫn cô đến quảng trường đang diễn cắm hoa bên đó còn náo nhiệt hơn cả chợ hoa mỗi đều đang cắm hoa cả nam nữ già trẻ Tiếu Mai ở một bên chỉ dẫn cho hàng xóm cũ mọi bao quanh bàn tán
Lọ hoa của Chu Thần Vĩ đã cắm xong cầm kéo lên sửa sang vài đóa hoa Trần Tĩnh Tiếu Mai thấy nhiều nên tới liếc mắt Chu Thần Vĩ hiển nhiên cắm hơn so với những khác bởi vì trình độ hơn Trần Tĩnh sang những khác lúc Chu Thần Vĩ lấy bó hoa cắm xong đưa mặt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh đóa hoa tay mà sững sờ
Chu Thần Vĩ : “Đây là bó hoa đầu tiên hôm nay cắm tặng cô”
Trần Tĩnh dừng mấy gần đó đều cô Trần Tĩnh từ chối Chu Thần Vĩ đẩy bó hoa ngực cô : “Tôi còn cắm hoa nữa vẫn xong”
Hoa lấy thì sẽ rơi mặt đất
Trần Tĩnh chần chờ vài giây nhận lấy
lúc Tiếu Mai đến thấy bó hoa trong tay cô liếc Chu Thần Vĩ Chu Thần Vĩ cắt một cây hoa cắm lọ : “Cháu hoa Gypsophila ở đây dì Tiếu cầm về trang trí ”
Anh dứt lời cầm một bó Gypsophila đã chuẩn sẵn đưa cho Tiếu Mai Tiếu Mai cũng khách sáo : “Cảm ơn Thần Vĩ cháu gửi lời chúc sức khỏe của dì với mẹ cháu nhé”
“Vâng ạ”
Sau khi Tiếu Mai cầm bó hoa Trần Tĩnh cô kéo tay của bà Tiếu Mai cầm lấy bó hoa trong tay cô : “Đẹp lắm đấy”
Hai mẹ con rời khỏi chợ hoa
Đi xa Tiếu Mai mới con gái của : “Chu Thần Vĩ là đứa bé năm đó cha của thằng bé cũng gặp tai nạn xe qua đời”
Trần Tĩnh sững sờ
Tiếu Mai tiếp: “Thằng bé chăm sóc cho mẹ nên ngoài làm việc khi nghiệp đại học về đây mở một cửa hàng hoa ở thị trấn ”
“Thằng bé hiếu thảo là một so với Chu Bạc Vĩ thì hơn nhiều”
Trần Tĩnh im lặng nghĩ đến nụ của Chu Thần Vĩ
Đột nhiên cô cảm thấy làm cô vội kéo cánh tay của Tiếu Mai: “Sau con sẽ chăm sóc cho mẹ”
_
Mùng tám là ngày bắt đầu làm
Sáng sớm Trần Tĩnh đã nhận giọng của Tưởng Hòa trong điện thoại giọng của Tưởng Hoa cáu lên: “Cậu từ chức Sao cho tớ biết hả Sao đột ngột từ chức như thế… Hu hu”
Trần Tĩnh ở trong phòng mở laptop lên
Cô điều chỉnh âm lượng thấp xuống thì thầm: “Lúc tớ đã ý nghĩ làm chuyện đó đột nhiên quyết định thôi”
“Đột nhiên quyết định Tổng giám đốc Phó phê duyệt Cậu đừng xạo với tớ đấy Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh im lặng
Tưởng Hòa vô thức : “Người đàn ông kể là tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh im lặng
Tưởng Hòa : “Là Khi đó để cơ hội cho tớ nộp hồ sơ làm thư ký tớ nhớ lúc đó khi nhận thời gian phỏng vấn còn mời tớ ăn cơm lúc vui vẻ”
Tưởng Hòa tiếp: “Còn nữa ngày sinh nhật của giám đốc Lục tổng giám đốc Phó bế Lúc đã hôn ”
Trần Tĩnh rời mắt khỏi laptop vẫn im lặng
Tưởng Hòa : “Tớ nghĩ đến chuyện đó như thế tại thả chứ”
“Cuối cùng hai đã xảy chuyện gì chịu duyệt thế hả”
Đầu ngón tay của Trần Tĩnh cong bóp di động : “Tưởng Hòa”
“Tình cảm của trưởng thành lúc chỉ là suy nghĩ nhưng đôi khi vượt cả sông núi”
“Mà cách giữa tớ với chính là sông và núi”
Tưởng Hòa nức nở lau nước mắt cũng hiểu ý của Trần Tĩnh Nói trắng là chuyện tình cảm chỉ là hồ đồ mà còn thật sự yêu Trần Tĩnh
Người đàn ông như cô sớm biết dễ nắm bắt
Dù một đàn ông chiều chuộng bảo vệ một phụ nữ cũng thể khẳng định rằng đàn ông đó yêu phụ nữ
Bởi vì trong mắt đó chỉ là tiện tay mà thôi
Tưởng Hòa vẫn còn
Trần Tĩnh nhẹ nhàng an ủi Tưởng Hòa một lúc lâu mới lau nước mắt : “Được tớ đã biết tớ sẽ kiên cường đợi tớ làm nổi nữa thì tớ cũng sẽ về nhà”
Trần Tĩnh : “Vậy cũng ”
Tưởng Hòa nghiến răng nghiến lợi: “Cậu gạt tớ nợ tớ đấy”
Trần Tĩnh: “Ừm tớ thiếu nợ ”
Tưởng Hòa im lặng một lát : “Đàn ông đời thiếu gì thì đổi khác”
Trần Tĩnh bật
“Ừm”
Tưởng Hòa cúp máy cô trốn đây điện thoại nên về công ty
_
Phó Hằng
Tưởng Hòa cúp điện thoại tòa cao ốc lau nước mắt tuy Trần Tĩnh như thế nhưng cô cũng biết Trần Tĩnh thấy Phó Lâm Viễn như thế chắc là đau đớn lắm
Cô nhớ Hoàng Đình Nhã Viên gần bốn mươi triệu
Trong thành phố Bắc Kinh phòng gắn hai chữ Hoàng Đình đã biết quý đến nhường nào hơn thế nữa khu vực đó phòng khách rộng Ngay từ đầu căn phòng là phần thưởng
Đó là tổng giám đốc Phó cho Trần Tĩnh
Lúc trong Phó Hằng cũng ngạc nhiên khi Trần Tĩnh đột nhiên xin từ chức họ tụ nhóm tám chuyện nhiệt tình Kiều Tích là bà tám nổi tiếng bật nhất cô khắp nơi hỏi nguyên nhân bộ phận nhân sự bên cũng nhận đơn xin nghỉ việc của Trần Tĩnh trong đơn lý do đơn giản là về nhà với mẹ
Kiều Tích biết lý do thì bất ngờ: “ mà vội thế Cũng với mọi một câu đã ”
Nhân sự : “Có lẽ cơ thể mẹ của Trần Tĩnh khỏe cô về chăm sóc gia đình cô ba mà”
Kiều Tích khựng : “Hình như đúng thế đây Trần Tĩnh tăng ca mẹ của cô đều gọi điện đến hỏi thăm khi nào tan làm Chắc mẹ của cô nhớ cô lắm”
Nhân sự gật đầu: “Chắc là như ”
Kiều Tích một tiếng: “ mà Trần Tĩnh đã nhà ở thành phố Bắc Kinh Cô thể dẫn mẹ qua bên ở mà nhà của cô đắt đó”
Nhân sự im lặng vài giây: “Cô cảm thấy Trần Tĩnh là loại yêu tiền thế Thường dưỡng lão thì về quê ở đây vật giá đắt đỏ chỉ mua đồ dùng đã tốn nhiều tiền Nếu là Trần Tĩnh sẽ bán nhà lấy tiền làm một phú bà nhỏ”
Kiều Tích suy nghĩ một lúc cũng đồng tình: “Cũng đúng ha”
_
Tầng cao nhất
Trần Tĩnh ở đây nên tạm thời trợ lý Lưu đảm nhiệm công việc của cô tay chân chút luống cuống nhưng vẫn làm
Vu Tùng văn phòng đến bàn
Phó Lâm Viễn kéo tay áo sơ mi vẻ mặt lạnh lùng liếc trợ lý Lưu đang vị trí của Trần Tĩnh u ám : “Đổi vị trí làm việc cho ”
Vu Tùng một tiếng chần chờ vài giây lên phía đưa một túi tài liệu : “Thư ký Trần cầm cái gì cả từ xe đến phòng ở…”
“Tất cả để đều để ở trong ”
Phó Lâm Viễn bưng ly nước lên uống một ngụm túi tài liệu : “Gửi cho cô ”
Vu Tùng khựng khẽ : “Chúng biết địa chỉ của cô ”
Phó Lâm Viễn đặt ly xuống đầu ngón tay phủ lên miệng ly im lặng vài giây: “Thể bỏ két sắt ”
“Vâng” Vu Tùng đến két sắt xổm xuống nhập mật mã một tiếng tích vang lên cửa két sắt mở Lúc chuẩn bỏ trong thấy một hộp gấm trang sức lấy
Phó Lâm Viễn liếc mắt sang thấy cái hộp gấm trang sức
Đó là đồ trang sức Phong Nguyên đưa cho Trần Tĩnh cô cũng cầm