Hoa Hồng Đỏ - Chương 51
Trần Tĩnh ký tên giọng vẫn dịu dàng như : “Tôi sẽ bàn giao công việc thật thưa tổng giám đốc Phó”
“Được”
Phó Lâm Viễn u ám đáp
Trần Tĩnh im lặng vài giây rời bàn làm việc Sáng sớm lúc cô ghi đơn nghỉ việc đã xong bàn giao công việc mà cô nhận chức vụ thư ký trợ lý Tề cũng đã đưa cho cô cầm một phần tài liệu phần tài liệu ghi một ít thói quen trong công việc của Phó Lâm Viễn cùng với những thứ thích
Lúc cô mới nhận chức cô đã xem hết bộ chỗ tài liệu
Anh thích uống cà phê uống trà
Bình thường đến công ty cần báo cáo những công việc với cũng cần chú ý mấy thứ gì đó
Phải nhớ sinh nhật của yêu thích thứ gì
Trong đều hết khi cô làm thư ký của một thời gian ngắn phát hiện thêm những điều khác như là khi ngủ ngon sẽ nổi nóng thường mặc đồ nhãn hiệu gì uống cà phê nóng cô cũng học cách thắt cà vạt vì thỉnh thoảng bận công việc cô giúp một tay
Mấy chuyện cô đã ghi chép từng chút một đóng thành một tệp kẹp ở bên trong phần tài liệu
Trần Tĩnh sửa soạn xong thì đặt hết lên bàn
Cô phân loại chi tiết và sửa chữa thật cách liên lạc với các bộ phận chúng một cuốn sổ Bước tiếp theo là phân loại hồ sơ Trần Tĩnh dán giấy ghi chú lên
Trên đó thời gian đưa tài liệu văn phòng còn mấy phần Phó Lâm Viễn đã ký tên để họ xử lý kịp thời khi họ năm mới
Mật mã trong công ty mật mã bình thường của văn phòng Phó Lâm Viễn mật mã thang máy tầng cao nhất cô đã làm một bảng số liệu đặt nó một file trong máy tính
Xong hết mọi chuyện cũng đã qua giờ tan làm Tưởng Hòa biết cô tăng ca nên về
Trần Tĩnh cầm túi xách và cái thùng nhỏ chứa mấy món đồ riêng của cô lên rời khỏi bàn làm việc cô trong văn phòng một hồi lâu
Phó Lâm Viễn đang ngậm điếu thuốc đeo tai màn hình máy tính bấm bàn phím với gương mặt lạnh lùng
Trần Tĩnh đến tạm biệt
Trần Tĩnh đến thang máy bóng dáng nhỏ bé và cao gầy rời khỏi phòng làm việc chỉ còn thấy bóng lưng mờ nhạt Ánh mắt Phó Lâm Viễn liếc xéo qua đơn từ chức bàn
Anh tiện tay ném bút máy lên bàn
Anh chuyển tay đang cầm điện thoại lấy chiếc điện thoại khác gọi cho Vu Tùng
Vài giây Vu Tùng đã bắt máy
Giọng của Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Đưa cô về ”
Vu Tùng ở đầu dây bên thế lập tức hiểu đang ai gật đầu: “Vâng thưa tổng giám đốc Phó”
Vừa cúp điện thoại thì đầu bên chiếc điện thoại hỏi: “Ai thế”
Phó Lâm Viễn trả lời mà tiếp tục chủ đề đối phương tò mò nữa cũng bắt đầu bàn chuyện
_
Ngày mai là ngày nghỉ lẽ việc Trần Tĩnh từ chức đến khi qua tết thì mọi mới biết cô đến lầu một logo Phó Hằng ở đó
Trong đầu hiện lên hình ảnh lúc cô học đại học năm thứ tư nhận lời mời của Phó Hằng đến đây thực tập Cuối cùng cô đến thấy đang ở vị trí chính thì ngạc nhiên vui mừng cô thẳng chăm chú bộ phận nhân sự đang cầm máy tính bảng bên cạnh chuyện với nhưng trong mắt cô chỉ một
Trần Tĩnh thu tầm khỏi tòa nhà
Chiếc xe màu đen từ từ chạy cổng tòa nhà Vu Tùng khỏi xe thấy cô đang ôm cái thùng nhỏ tay ai từ chức rời khỏi Phó Hằng đều sẽ dùng cái thùng cái thùng nó đựng một ít đồ dùng cá nhân mặc dù logo nhưng là thể nhận
Vẻ mặt của Vu Tùng thay đổi cảm giác hình như chuyện gì xảy
Trần Tĩnh gương mặt của giọng bình tĩnh: “Tôi chỉ về quê sống với mẹ thôi”
Vu Tùng hồn
Anh vòng qua bên mở cửa ghế phụ : “Thế để đưa cô về đây cũng là lệnh do tổng giám đốc Phó đưa ”
Trần Tĩnh câu khựng một lát : “Cảm ơn ”
Gương mặt của cô bình tĩnh xoay xe Vu Tùng đóng cửa xe giúp cô vòng vị trí ghế lái khởi động xe Trần Tĩnh để cái thùng lên đùi khung cảnh ngoài cửa sổ
Gương mặt cô xinh bóng cây xẹt qua mặt cô
Vu Tùng đang cầm tay lái chuyện
Khi đến cột đèn giao thông mới liếc sang Trần Tĩnh cô đang cầm di động bấm bàn phím hình như trả lời tin nhắn của ai đó Anh biết chắc rằng tổng giám đốc Phó bao giờ bảo cô từ chức
Chắc chắn do cô tự từ chức
Cô hiểu rõ tổng giám đốc Phó đến mức thể cô dễ dàng đoán suy nghĩ của
Tổng giám đốc Phó đưa xe đưa nhà cho cô lẽ cũng cô rời nhưng kết quả vẫn như cũ
Ánh mắt của vẫn cô Trần Tĩnh nâng mắt lên Vu Tùng: “Không cần như thế chỉ về quê thôi Sau khi ba qua đời mẹ chỉ một sống ở thành phố Bắc Kinh là việc làm nhưng bây giờ chuyện đó đã làm xong nên về tận hiếu với bà ”
Vu Tùng dừng một lúc xin : “Xin cô suy nghĩ nhiều ”
Trần Tĩnh trừ
Vu Tùng thu ánh khởi động xe chỉ lát : “Xin cô”
Xin cái gì
Trần Tĩnh hỏi
Vu Tùng cũng
Thôi thì cứ thế cho nó qua
Đến tầng hầm gara của khu chung cư Nhã Trí Trần Tĩnh ôm thùng đeo túi xách nhỏ ngoài xe : “Tạm biệt nhé Vu Tùng”
Vu Tùng cô: “Tạm biệt”
Trần Tĩnh thu tầm mà ghế phía đặt một cái túi mua sắm túi logo tên cửa hàng bút máy Trần Tĩnh đã từng thấy Vu Tùng lấy chiếc bút máy sửa chữa về
Tất cả đều đến đúng lúc
Trần Tĩnh lên lầu mở cửa nhà
Tưởng Hòa gửi cho cô một tin nhắn hỏi thăm cô đã về Trần Tĩnh định tình hình của cho Tưởng Hòa qua năm mới mới chuyện cô từ chức cho cô
Không thể ảnh hưởng đến tâm trạng của Tưởng Hòa
Cô ôm thùng trong phòng sửa sang một chút đặt thùng ở ngăn tủ áo
Sau đó mới ngoài trả lời tin nhắn của Tưởng Hòa Tưởng Hòa đang trung tâm thương mại mua đồ chủ yếu cô mua cho bà nội còn hỏi Trần Tĩnh mua đồ ăn đêm nay cô sẽ nấu cơm
Trần Tĩnh
Cô đến tủ lạnh kiểm tra đồ ăn trong đó đêm nay cô lấy nấu hết may lúc đoán sắp nghỉ nên đã giảm bớt đồ ăn xuống
Bên trong còn chút xương sườn với nấm kim chi
Trần Tĩnh lấy hết gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa bảo cô mua ít rau để nấu lẩu đêm nay nấu một nồi lẩu thật ngon
Tưởng Hòa gửi biểu tượng OK còn thuận tiện mua bia về
Chỉ chốc lát Tưởng Hòa đã về thay bộ quần áo ngủ ở thảm trong nhà khui bia
Trần Tĩnh đối diện cô cắt thịt bò bông tuyết bỏ trong nồi nước lẩu Trong màn sương mù lượn lờ Trần Tĩnh cụng ly với Tưởng Hòa sáng mai Tưởng Hòa sớm hơn Trần Tĩnh
Cô uống bia : “Sang năm chúng gặp nhé”
Trần Tĩnh mỉm : “Được thôi”
Sau đó cô gắp món ăn cho trong bát của Tưởng Hòa Tưởng Hòa ăn cầm di động bấm chậc chậc vài tiếng: “Kiều Tích mua vé buổi hòa nhạc loại VIP cô đúng là may mắn mà”
Điện thoại của Trần Tĩnh cũng reo lên
Kiều Tích gửi tin nhắn trong nhóm cảm ơn các vị đồng nghiệp đã giúp cô săn vé còn rằng sẽ mở một buổi tiệc mừng năm mới khi trở cuối năm nay Kiều Tích cũng nhận nhiều tiền thưởng
Trần Tĩnh
Có trong nhóm hỏi Kiều Tích rằng Cố Quỳnh trẻ tuổi như mà đã giỏi thế
Kiều Tích : “ thế cô chỉ mới hai mươi tư tuổi thôi nhưng cô đã mở hàng trăm buổi độc tấu ”
“Còn nhận nhiều phần thưởng dáng xinh để cho các xem ảnh”
Cô gửi một tấm ảnh nhóm
Tưởng Hòa liếc mắt đã : “Cũng xinh cảm giác như mối tình đầu”
Cô giơ di động lên cho Trần Tĩnh trong nước lượn lờ Trần Tĩnh lần nữa thấy ảnh chụp của Cố Quỳnh cô giữa biển hoa với một chiếc váy trắng
Tay cầm cúc nhỏ đặt lưng ống kính gương mặt thật tươi
Trần Tĩnh ừ một tiếng: “Cực kì ”
Tưởng Hòa lấy điện thoại : “Không biết Kiều Tích thật sự thích đàn Cello thứ đó nếu tế bào nghệ thuật thì thể hiểu Tớ thấy Kiều Tích vì đó là công ty chúng tổ chức nên nịnh nọt khác thôi”
Trần Tĩnh trả lời cô cầm chiếc đũa dài bỏ thêm thịt bò bông tuyết
Món ăn ăn mềm còn ngon nữa
Ban đêm uống quá nhiều bia nên thỉnh thoảng hai nhà vệ sinh hơn nữa còn thấy choáng váng Tưởng Hòa ôm Trần Tĩnh ngẩn : “Bây giờ tớ chỉ còn mỗi bà nội là thân duy nhất tớ lo lắng cho cơ thể của bà nội nên định mua cho bà một phần bảo hiểm”
Trần Tĩnh nên làm như cô cũng mua cho mẹ
Tưởng Hòa say đến choáng váng cô hỏi Trần Tĩnh: “Chuyện cũ của chỉ mới kể một nửa thôi cuối cùng thì đàn ông thích với ”
Có lẽ vì sáng mai tách mỗi về nhà của nên Tưởng Hòa nhịn nữa mà hỏi
Trần Tĩnh cầm bia trong tay : “Mỗi đều mạnh khỏe”
Tưởng Hòa dừng : “Vì cá về nước quên chuyện bờ ”
Trần Tĩnh : “Cũng thể thế”
Một thể quên một còn cố gắng
Cô tiếp tục uống bia Tưởng Hòa nấc một ôm lấy cô cọ lên vai cầm điều khiển từ xa mở tivi lên chỉnh đến kênh âm nhạc
Ca khúc lần mới một nửa cô bật lên
“Chỉ thích một chút đừng dối là yêu
Không hận đừng vướng víu đừng giả vờ rung động
Giống như thật phiền phức liên tục tự làm tổn thương
Tôi thầm nhủ rằng tình cảm là như thế
thể nào biết quá điên dại
Đừng hối hận xem như đã bỏ lỡ
Sau đừng nhớ đến em…”
Tưởng Hòa ngâm nga bài hát
Trần Tĩnh yên lặng cầm lon bia tay từ từ uống đúng thế một chút thích đủ để yêu cho nên đã tan thì cứ để nó tan
Đánh cược một trận thua thảm hại
Sáng sớm hôm sắc trời vẫn còn mờ mịt sáng hẳn
Tưởng Hòa còn men kéo vali ngoài Trần Tĩnh tiễn cô đến sân bay Quê của Tưởng Hòa ở xa khi đáp máy bay xe hơn một tiếng đồng hồ nữa mới trong thị trấn
Cho nên cô mua chuyến bay sớm
Cô sợ bà nội ở nhà đợi già nên thức đêm nghỉ ngơi sớm một chút sẽ khỏe hơn cho nên Tưởng Hòa đã đợi lâu mới đặt vé
Trần Tĩnh tiễn Tưởng Hòa cũng về nhà bắt đầu thu dọn hành lý của cô cầm theo một ít đồ dùng quan trọng đóng gói nhét trong vali đợi Tưởng Hòa làm bảo cô gửi giúp về
Đồ đạc nhiều một số món Trần Tĩnh ném còn đồ dùng trong nhà cô cảm thấy Tưởng Hòa sẽ thích nên để cho cô
Tiếu Mai biết hôm nay cô sẽ về nên đã gọi điện thoại đến xác định chắc chắn với Trần Tĩnh cô : “Mẹ đợi một chút con mua vé ban ngày chắc tám giờ tối mới đến nơi về đến nhà cũng đã khuya mẹ ngủ ”
“Mẹ ngủ Chắc chắn mẹ sẽ đợi con về con ăn cái gì”
Trần Tĩnh: “Xôi”
“Hơn nửa đêm mà ăn cái tiêu hóa Mẹ nấu cho con chút cháo cháo rau xanh nhé Còn luộc vài quả trứng nữa đây con thích”
“Vâng”
Cúp điện thoại Trần Tĩnh bắt đầu thu dọn Cô bước nhà tắm liếc hoa hồng trắng từng đóa hoa đang đưa khoe sắc Cô cầm cả bình hoa xuống lầu tặng cho chú bảo vệ
Chú bật : “Cảm ơn cháu”
“Lần đầu tiên chú nhận đóa hoa xinh như ”
Trần Tĩnh mỉm phòng khi dọn dẹp xong còn dư một áo khoác vest của nam giới Trần Tĩnh treo nó lên tủ quần áo
Cô gửi tin cho Vu Tùng bảo qua tết đến lấy cùng Tưởng Hòa
Vu Tùng: [Được]
Sáu giờ rưỡi chiều
Trần Tĩnh kéo vali đeo một túi xách thật lớn mặc quần jean với áo lông tóc rối tung vai gương mặt của cô cực kì xinh
Cô đẩy vali xuống lầu
Chú bảo vệ ở cửa cô hỏi: “Cháu về nhà ”
Trần Tĩnh đáp: “ chúc chú năm mới vui vẻ”
“Chúc mừng năm mới cháu nhớ chú ý an đấy”
“Vâng”
Xe đã đặt đến đón cô
Đến ga tàu cao tốc Trần Tĩnh ăn cơm tối tại ga xếp hàng một hồi đợi bước tiếp theo là kiểm vé
Lúc sắc trời thành phố Bắc Kinh đã tối đến tàu cao tốc cũng nhiều Trần Tĩnh kéo hành lý tàu vài tiếng trôi qua di động của cô vang lên
Cô ấn mở xem
Tiền lương tháng và tháng và một ít tiền thưởng cuối năm chuyển đến
Tháng cô làm hết nhưng tiền lương vẫn chuyển đầy đủ hoặc thể tiền lương đã tăng lên tiền thưởng cuối năm là tính theo tiền lương tổng cả năm nhưng tính tiền lương của đầu năm
Công ty thưởng hậu hĩnh tiền lương cũng nhiều
Trần Tĩnh ghế số tiền trong tài khoản của Từ đến giờ phúc lợi của Phó Hằng mà cũng luôn phát lương cho cô cao
Trần Tĩnh tắt màn hình
Tàu cao tốc từ từ khởi động
_
Tám giờ tối
Buổi độc tấu cá nhân tạm thời kết thúc Cố Quỳnh mặc đồ trắng giày màu đen khoác áo choàng lên vai bước nhanh cửa thấy chiếc xe ô tô màu đen dừng
Cô mở cửa xe
Trên đùi Phó Lâm Viễn đầy tài liệu cần phê duyệt chăm chút màn hình ngón tay thon dài vẫn đang liên tục giải quyết công việc
Cố Quỳnh vững : “Sao thế khó khăn lắm em mới buổi độc tấu ”
Cổ áo của Phó Lâm Viễn mở
Anh màn hình một tay sờ cằm đáp lời
Anh chăm chú màn hình thuận miệng hỏi: “Khi nào buổi diễn tấu của em kết thúc”
Cố Quỳnh bĩu môi: “Còn một màn với thầy giáo của em nữa”
Anh ừ một tiếng gì thêm
Cố Quỳnh đàn ông đã năm năm gặp cảm giác trở nên xa lạ