Hoa Hồng Đỏ - Chương 50
“Cũng biếtgiám đốc Lục của chúng thể mở một con đường máu ”
Trần Tĩnh mỉm đẩy đầu Tưởng Hòa
Tiếu Mai hỏi khi nào cô sẽ nghỉ bà sẽ ở nhà đợi cô về
Trần Tĩnh trả lời sẽ sớm về
__
Sau một ngày nghỉ ngơi ngày hôm làm và thành các công việc của cuối năm
Hôm đó Trần Tĩnh đã đến tầng cao nhất từ sớm cô pha cà phê mở rèm cửa sổ rời khỏi văn phòng bàn làm việc của Phó Lâm Viễn
Anh vẫn đến
Nửa tháng nay đến công ty nhiều Trần Tĩnh cũng đã quen cô mặt trở bàn làm việc của cầm tài liệu xuống lầu tìm Kiều Tích
Hôm qua Kiều Tích còn ngoài dạo phố hôm nay đau chân nên cô một đôi giày thể thao trắng cô cầm tài liệu và hỏi Trần Tĩnh đã mua vé về quê Trần Tĩnh rằng đã mua
Kiều Tích kêu lên một tiếng rằng còn mua thật khó mua quá vì nhờ Trần Tĩnh mua hộ
Trần Tĩnh đồng ý đó cô rời khỏi phòng của Kiều Tích ngang qua phòng trà
Cô cúi đầu bấm điện thoại đột nhiên thấy em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện và Tiểu Lan nhắc đến tên Bước chân Trần Tĩnh dừng cô về phía phòng trà
Họ lưng về phía cô và đang chuyện
Em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện : “Tôi cho cô biết phát hiện tổng giám đốc Phó đối xử với Trần Tĩnh”
Tiểu Lam về căn phòng cô ảo não : “Không nếu hôm đó ốm căn phòng sẽ đến lượt thư ký Trần”
“Cũng chắc cho cô biết căn phòng mới thêm mà lúc đầu cũng dùng để rút thăm trúng thưởng là khi biểu diễn xong đó tổng giám đốc Phó tạm thời sửa đổi đổi thành giải thưởng dành cho mẫu cô rằng trùng hợp ”
Tiểu Lam dừng một chút: “Thật sự trùng hợp”
“Cô là thật căn phòng định sẵn ngay từ đầu đã chọn thư ký Trần ư”
“Tôi cũng như thế nhưng cảm thấy lẽ là như Tin thì tùy cô nếu Trần Tĩnh tạm thời thay thế vị trí của cô lẽ giải thưởng sẽ cho nhân viên hậu cần mà Trần Tĩnh nhân viên hậu cần ”
Tiểu Lam: “… ”
Em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện: “Tôi đã tổng giám đốc Phó đối với Trần Tĩnh đến mức khiến ghen tị”
Tiểu Lam: “ thật là Trước đây tổng giám đốc Phó còn giúp Trần Tĩnh dạy dỗ một tên cặn bã”
Nghe Trần Tĩnh im lặng một lúc đó cô mặt về phía thang máy nhấn tầng cùng cửa thang máy dần dần đóng
Cô trông bình tĩnh
Vì dù bằng cách nào chăng nữa thì căn phòng đó cũng sẽ trong tay cô
Giống như chiếc xe đó
Đinh một tiếng cửa thang máy mở
Trần Tĩnh trở bàn làm việc Ngồi xuống và nhấp một ngụm cà phê lạnh Lúc cửa thang máy mở Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi trắng áo khoác đen bước khỏi thang máy theo là Vu Tùng
Trần Tĩnh bỏ ly cà phê xuống ngẩng mặt lên
Phó Lâm Viên liếc cô một cái về phía văn phòng Trần Tĩnh trông bình tĩnh Vu Tùng phía Phó Lâm Viễn vài bước đến bàn Trần Tĩnh đặt một túi tài liệu xuống
“Của cô”
Trần Tĩnh cầm túi tài liệu : “Giấy chứng nhận bất động sản”
Vu Tùng dừng mỉm : “ chúc mừng cô giành giải thưởng”
Trần Tĩnh im lặng vài giây
“Cảm ơn”
Vu Tùng cô một lát gật đầu bước văn phòng Anh thuận tay đóng cửa Phó Lâm Viễn bàn làm việc xắn ống tay áo nên điều gì đó với
Từ bên ngoài đàn ông vẫn trai như vẻ mặt lạnh lùng châm một điếu thuốc xuống tài liệu bàn đẩy về phía Vu Tùng
Trần Tĩnh nữa mặt
Cô cầm lấy túi tài liệu mở ngăn kéo cho đó Cô mở nó xem
Bọn họ chỉ ở trong văn phòng một lúc đó Phó Lâm Viễn mặc áo khoác với đường viền cổ áo mở cùng với Vu Tùng rời Trần Tĩnh lặng lẽ ở bàn làm việc xử lý công việc
Vài ngày cuối cùng thì công việc cuối năm cũng đã kết thúc công ty thông báo về thời gian nghỉ lễ
Sau khi kết thúc ngày làm việc cuối cùng sẽ là một kỳ nghỉ
Ngày hôm Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đang nghỉ trưa trong quán cà phê
Kiều Tích đột nhiên đẩy cửa cô thở hồng hộc kéo ghế xuống cô kéo cánh tay Trần Tĩnh : “Tĩnh Tĩnh nhờ cô một việc”
Trần Tĩnh hỏi: “Có chuyện gì”
Kiều Tích ánh mắt sáng lấp lánh cô : “Đêm hai mươi bốn sẽ một buổi biểu diễn Cello biểu diễn chính là con gái của nhà họ Cố Cố Quỳnh bên tổ chức là Phó Hằng chúng nhưng khó mua vé Trần Tĩnh cô thể hỏi tổng giám đốc Phó xem thể cho hai tấm vé ”
Trần Tĩnh ngạc nhiên
Cô Kiều Tích
“Cố Quỳnh”
Kiều Tích gật đầu: “ nghi ngờ rằng lúc viên kim cương màu hồng Phó Hằng gửi chính là đưa cho Cố Quỳnh bởi vì cô cũng ở Philadelphia hiện tại cô trở về Phó Hằng tổ chức buổi biểu diễn cho cô ”
Tưởng Hòa chăm chú lắng
Trần Tĩnh khuôn mặt Kiều Tích một lúc lâu
Trong đầu cô bông nhiên nổi lên một đoạn bài hát
Im lặng cầm hoa hồng và mỉm trả món quà gai chỉ tin tưởng và bảo vệ
Lạnh lùng nhưng vẫn xinh thứ bao giờ là thứ quý giá
Hoa hồng trắng
Hóa cô đã trở về nước
“Có ” Kiều Tích kéo tay Trần Tĩnh Trần Tĩnh hồn cô Kiều Tích : “Chỉ sợ lần giúp gì cho cô đây là chuyện riêng của tổng giám đốc Phó”
Kiều Tích kêu lên một tiếng cô : “Bạn thân thích nên dẫn cô xem”
Trần Tĩnh nhẹ nhàng rút tay về
Tưởng Hòa : “Cô thể mua vé trực tuyến mạng Nếu mời khác xem tiết kiệm tiền…”
Mặt Kiều Tích đỏ lên
Cô hổ chính xác cô suy nghĩ như
Tưởng Hòa bưng cà phê lên kéo tay Trần Tĩnh: “Đừng để ý đến cô đến giờ chúng trở về thôi”
Trần Tĩnh và Tưởng Hòa thang máy Trần Tĩnh con số đang lên yên tĩnh Tưởng Hòa trong tháng máy uống cà phê đến tầng của cô nên cô bước
Trần Tĩnh thẳng một mạch lên tầng cao nhất
Cô ngoài thang máy bởi vì sắp đến ngày nghỉ bộ văn phòng đều dọn dẹp sạch sẽ khu tiếp khách cũng bày một ít trái cây sấy khô Trần Tĩnh trở bàn làm việc của đó xuống
Cô lướt qua văn phòng vắng vẻ một ai
Sau đó cô thu hồi tầm mắt xử lý hết những vấn đề đang tồn đọng trong nhóm nhỏ của công ty Kiều Tích đã gửi một liên kết để mọi giành vé cho cô
Trần Tĩnh lên phía
Người biểu diễn: Cố Quỳnh
_
Sau giờ làm việc cô trở về nhà
Tiếu Mai gọi điện thoại tới gần đây hầu như ngày nào bà cũng gọi một cuộc điện thoại tới Trần Tĩnh thể cảm nhận giọng điệu háo hức chờ mong con gái về nhà
“Mẹ còn một ngày nữa ngày mai là kết thúc công việc ”
“Một ngày mà cảm giác như cả năm” Tiểu Mai Trần Tĩnh ngoài ban công để lấy quần áo cô kéo vỏ gối và vỏ chăn xuống : “Mẹ thể khiêu vũ ở quảng trường chuyện với mọi hoặc chơi cờ xem tivi hai ngày sẽ trôi qua nhanh thôi”
“Hiện tại mẹ tâm trạng để làm mấy việc đó Khi đang khiêu vũ hỏi con gái về như làm mẹ càng nhớ con hơn”
Hôm nay nắng Bầu trời Bắc Kinh xám xịt Trần Tĩnh những căn nhà san sát cùng những cây xanh cắt tỉa thẳng tắp cách đó xa còn mấy tòa cao ốc đều là tòa nhà văn phòng cách xa như nhưng vẫn thể thấy Logo của Phó Hằng Trần Tĩnh yên lặng về nơi đó Tiểu Mai : “Người khác thì biết nhưng con gái của mẹ thì làm mẹ thể nhớ”
“Nuôi con lớn như cuối cùng cũng thể tâm sự với mẹ những lo lắng của nhưng làm việc ở nơi xa như một năm mới gặp một lần Ôi cái thành phố to lớn vây khốn con gái ”
Trần Tĩnh tòa nhà nữa ôm vỏ gối dừng một chút : “Mẹ cuộc sống ở thành phố lớn chính là như ”
“Con trở về ở cùng mẹ”
Tiếu Mai nghĩ rằng cô đùa nhưng vẫn : “Được con nhanh trở về ”
Trần Tĩnh mỉm
“Vâng mẹ chờ con”
Cô tắt máy trở phòng khách Trần Tĩnh căn nhà trong lòng suy nghĩ lung tung
Ngày hôm đó là ngày cuối cùng làm
Tất cả mọi đều mệt mỏi Tưởng Hòa mười giờ mới đến công ty Trần Tĩnh thì như cô từ sớm đã bắt tàu điện ngầm đến Phó Hằng
Cô máy tính đơn xin nghỉ việc
Trước khi tan làm buổi chiều
Kiều Tích gọi điện thoại nội bộ tìm cô việc Trần Tĩnh dậy xuống lầu để xử lý đó là về tất cả chi phí tiệc tất niên Trần Tĩnh cần kiểm tra đối chiếu
Chờ kiểm tra đối chiếu xong Trần Tĩnh lên tầng khỏi thang máy cô thấy ai đó trong văn phòng cô lướt qua thấy Phó Lâm Viễn đang ở đó đang lật tài liệu trong tay laptop bên cạnh đang mở thi thoảng di chuột đôi mắt liếc qua màn hình
Chiếc áo sơ mi màu đen hở yết hầu nhô
Trần Tĩnh chỗ khác cô trở bàn làm việc cầm lấy tập tài liệu và đặt đơn xin nghỉ việc lên cô tới văn phòng gõ cửa
Cốc cốc
Phó Lâm Viên trầm giọng : “Vào ”
Trần Tĩnh bước đặt tài liệu mặt Phó Lâm Viễn đóng tài liệu trong tay ngước mắt lên thấy đơn từ chức của cô
Giọng của Trần Tĩnh nhẹ nhàng: “Tôi đã trải nghiệm đủ cuộc sống ở thành phố lớn trở về lập gia đình”
“Anh lấy vợ sinh con”
Sắc mặt Phó Lâm Viễn thay đổi chỗ khác
Cầm bút lên và phê duyệt đơn từ chức của cô