Hoa Hồng Đỏ - Chương 5
Anh đề nghị dẫn Trần Tĩnh dạo Trần Tĩnh từ chối cô đút tay áo khoác ngắm thành phố
Nếu coi như thấy mấy vô gia cư thì thành phố cực kỳ xinh Trần Tĩnh thở một làn sương lạnh đôi lông mi dài của cô ướt át cô hỏi: “Sinh nhật của cô Cố Quỳnh là ngày nào”
Vu Tùng : “Ngày mười hai tháng mười”
Trần Tĩnh những chiếc xe chạy đường cô : “Sắp đến ”
“ nên chúng mới mau chóng đưa viên kim cương hồng cho cô ngày sinh nhật” Vu Tùng đưa Trần Tĩnh mua cà phê hai cầm cà phê tiếp tục
Trần Tĩnh nhấp một ngụm cà phê lạnh hỏi tiếp: “Sợi dây chuyền năm ngoái phía trang sức W gửi tới cũng là để tặng cho cô Cố Quỳnh hả”
Vu Tùng gật đầu: “ lúc đó cô mới chuyển chính thức đúng ”
“Ừ”
Vu Tùng chậm rãi : “Tổng giám đốc Phó quan tâm đến cô Cố Quỳnh cô thích cái gì sẽ tặng cô cái đó”
Trần Tĩnh khẽ ừm một tiếng uống từng ngụm cà phê đó hai trở về khách sạn lúc họ mua vé máy bay một chiều nên lúc mua vé bay về
Vu Tùng thuận tiện phòng Trần Tĩnh để xem vé về với cô
Trần Tĩnh mở laptop nhấp chuột hai chọn chuyến bay lúc năm giờ chiều cũng may mà ở Philadelphia sân bay nên cũng thuận tiện
Trần Tĩnh nhập thẻ căn cước bắt đầu mua vé
Vu Tùng lật vài tờ tạp chí : “Sẵn tiện cô gọi điện thoại cho tổng giám đốc Phó báo cáo tình hình ”
Đầu ngón tay của Trần Tĩnh khựng
Mấy giây cô cầm điện thoại lên điều chỉnh cảm xúc đó gọi cho Phó Lâm Viễn
Điện thoại đổ chuông một lát đầu dây bên bắt máy giọng trầm thấp của đàn ông vang lên: “Alo”
Trần Tĩnh màn hình máy tĩnh : “Tổng giám đốc Phó chúng đã chuyển quà đến tay cô Cố Quỳnh”
Phó Lâm Viễn ở bên đang ngậm điếu thuốc cô thì đáp: “Ừ”
“Khi nào hai về” Anh mở tài liệu tùy tiện hỏi
Trần Tĩnh: “Chuyến bay lúc năm giờ chiều”
“Ngày mai chủ nhật cô nghỉ ngơi cho ” Đầu ngón tay gõ tàn thuốc giọng trầm ấm êm tai
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Sau khi yên lặng mấy giây thì cúp điện thoại tiếng tút tút Trần Tĩnh bỏ điện thoại xuống cô đặt điện thoại lên bàn nhấn nút xác nhận mua vé cho hai
Vu Tùng vươn vai : “Trần Tĩnh cô thu dọn hành lý giữa trưa chúng xuống nhà ăn tầng ăn”
“Ừm”
Sau khi Vu Tùng rời khỏi Trần Tĩnh tắt laptop bắt đầu thu dọn hành lý dọn xong thì cô ban công một lúc liếc mắt một cái cô thể thấy nóc của tòa biệt thự kiểu châu Âu xinh
Năm giờ chiều Trần Tĩnh và Vu Tùng đúng giờ lên máy bay là hành trình dài mười mấy tiếng đồng hồ Trước khi tắt máy điện thoại di động Trần Tĩnh tự chủ mở phần mềm tìm kiếm
Cô nhập lên đó hai chữ “Cố Quỳnh”
Mấy giây một bức ảnh sân khấu hiện lên một cô gái xinh tóc xoăn ghế tay ôm cây đàn Cello chiếc váy dài màu trắng nhạt buông thõng xuống đất ánh đèn rọi lên gương mặt cô da cô trắng nõn như thiên sứ
Nghệ sĩ Cello Cố Quỳnh trong cuộc thi nghệ thuật cầu (Nước Mỹ)
“Máy bay sắp cất cánh Trần Tĩnh” Vu Tùng ngáp một cái nhắc nhở cô
Trần Tĩnh dừng một lát đó thoát khỏi trình tìm kiếm chuyển chế độ của điện thoại sang chế độ máy bay cất trong túi xách cô nghiêng mặt phong cảnh ngoài cửa sổ cho đến khi máy bay bay lên những tầng mây mới thôi
Cô cũng trông thấy những đám mây xinh
Trên đường trở về lần Trần Tĩnh lúc mơ lúc tỉnh thức giấc đã trông thấy tầng mây cảm giác ngắm mây ban đêm còn hơn Lúc hai đến Bắc Kinh đã hơn sáu giờ sáng
Sắc trời tờ mờ sáng Vu Tùng xoa bóp cái cổ của lái xe đưa Trần Tĩnh về chỗ ở
_
Trần Tĩnh xách hành lý phòng cầm áo ngủ tắm rửa sạch sẽ đó ngủ một giấc thật ngon ngủ một mạch đến ba giờ chiều
Cô cảm thấy mờ mịt khung cảnh yên tĩnh khiến suy nghĩ của cô lan man
Trong đầu cô thoáng hiện lên tòa biệt thự kiểu châu Âu thỉnh thoảng cũng hiện lên cảnh tượng năm ba đại học Phó Lâm Viễn về trường diễn thuyết lúc quá xa vời với bọn cô là một sinh viên tài năng mười sáu tuổi đã Đại học Bắc Kinh tuyển thẳng lúc cô còn đang học đại học thì đã du học Mỹ về
Cô càng nghĩ càng thấy buồn bã
Trần Tĩnh dứt khoát dậy thay quần áo rửa mặt xong cầm tiền lẻ xuống tầng mua đồ ăn cô gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa hôm nay Tưởng Hòa tăng ca
Trần Tĩnh: [Cậu về ăn cơm tối ]
Tưởng Hòa: [Có]
Năm giờ rưỡi chiều Tưởng Hòa nhà thì thấy mấy lon bia bày bàn trà cô khui một lon uống một ngụm lớn đó thò đầu bóng mảnh khảnh đang loay hoay nấu ăn trong phòng bếp
“Cậu mua nhiều bia quá hôm nay là ngày gì ”
Trần Tĩnh lấy thức ăn đĩa : “Đãi vì đã tăng ca cuối tuần vất vả”
“Qủa nhiên chị em của tớ vẫn nhất”
Một lúc Trần Tĩnh bưng đồ ăn đã mua cùng với mấy món ăn nấu đặt lên bàn trà cô cởi tạp dề xếp bằng thảm Tưởng Hòa mở một lon bia đưa cho cô Trần Tĩnh nhận lấy hai cung ly ngửa miệng tu ừng ực Tưởng Hòa cầm đũa lên gắp thức ăn bỏ một miếng miệng
“Cậu đã gặp phụ nữ nhận viên kim cương hồng đó ” Cô ăn nheo mắt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cầm lon bia lắc đầu: “Không gặp ”
Tưởng Hòa gắp đậu phộng nhai phát tiếng lộp bộp cô : “Hôm nay tớ Kiều Tích của bộ phận tài chính năm ngoái thời gian Vu Tùng cũng bay tới Philadelphia ở Mỹ để tặng quà tổng giám đốc Phó tình bên đó ”
Trần Tĩnh Tưởng Hòa mỉm lắc đầu
Tưởng Hòa bĩu môi: “Cậu đấy kín miệng thật cạy miệng cũng ”
“Khó trách lúc nhiều phỏng vấn như mà tổng giám đốc Phó đã chọn ”
Trần Tĩnh ngửa đầu uống bia hết lon tới lon khác biết uống đến khi nào Tưởng Hòa xoa bụng trướng chịu nổi Trần Tĩnh choáng váng bàn trà mặt là những chai lọ lộn xộn Hốc mắt cô ướt át như thể say nên mới ướt át một giọt nước mắt lăn xuống mặt kính
Tưởng Hòa cũng say tay cô lướt qua bàn trà đặt lên đầu Trần Tĩnh cô hỏi: “Trần Tĩnh từng thích ai ”
Trần Tĩnh há miệng thở dốc dường như miệng và đầu óc đồng bộ
“Không ” Tưởng Hòa dậy hỏi to
Trần Tĩnh cũng thẳng dậy tóc tai bù xù há miệng thở dốc…
Có
…
_
Đêm hôm đó hai họ say khướt sáng hôm tỉnh dậy sớm thu dọn đến phát điên Đầu óc Trần Tĩnh đần thấy chuông điện thoại vang lên cô bắt máy
Cô cố gắng giữ cho tỉnh táo : “Mẹ ạ”
“Tối hôm qua mẹ gọi mãi mà con bắt máy con làm gì thế”
Trần Tĩnh xem mới thấy tối qua Tiếu Mai gọi cô gãi đầu: “Tối hôm qua con uống chút rượu với Tưởng Hòa đó ngủ quên”
“… Áp lực công việc lớn quá ”
Trần Tĩnh lập tức lắc đầu: “Không ạ do con thư giãn một chút thôi cuối tuần mà”
“Được đúng mẹ của Bạc Vĩ hôm nay Bạc Vĩ rảnh nên hẹn con ngoài con đừng từ chối đấy nhé” Bởi vì quá hiểu rõ tính cách của Trần Tĩnh nên Tiếu Mai mới cố ý gọi điện dặn dò
Trần Tĩnh lập tức tỉnh táo hơn cô một đống hỗn độn bàn trà định tìm cớ từ chối đó dừng mấy giây cuối cùng cô : “Vâng Con từ chối mẹ”
Tiếu Mai dừng cuối cùng bà cũng yên tâm
“Vậy con thu xếp đừng qua loa lấy lệ đấy”
“Vâng”
Sau khi cúp điện thoại điện thoại của Trần Tĩnh hiện lên một tin nhắn do Chu Bạc Vĩ gửi tới hỏi cô ăn ở nhà hàng nào Trần Tĩnh do dự nhà hàng gần Đại học Bắc Kinh
Chu Bạc Vĩ đến đón cô cô suy nghĩ một lát : “Em đến tìm sẵn tiện thăm trường một chút”
Chu Bạc Vĩ là nghiên cứu sinh ở Đại học Bắc Kinh nên về ở đó giảng dạy trường đại học cũng là nơi mà Trần Tĩnh đã nghiệp
Chu Bạc Vĩ đồng ý
Tưởng Hòa biết buổi tối Trần Tĩnh hẹn nên ranh mãnh như một tên trộm hai cùng thu dọn phòng khách sáu giờ chiều Trần Tĩnh thay quần áo ngoài lần đúng là cô hề qua loa lấy lệ cô chọn một chiếc váy sơ mi trắng thắt dây đen quanh eo và giày cao gót cô xách túi theo xe taxi đến Đại học Bắc Kinh
Cô đã học ở đây bốn năm nên vô cùng quen thuộc với nơi
Sau khi xuống taxi Trần Tĩnh về phía cổng trưởng cô đang định tới thì thấy Chu Bạc Vĩ mặc một chiếc áo sơ mi caro và quần dài màu đen đang bước nhanh xuống bậc thang vẻ đang về phía
Trần Tĩnh định giơ tay lên thì đúng lúc một sinh viên nữ từ tòa nhà dạy học phía chạy xuống đuổi theo Chu Bạc Vĩ kéo cánh tay
Không biết cô đang ngửa đầu gì còn Chu Bạc Vĩ hất tay cô sinh viên nữ nắm lấy đó tiến lên một bước ôm cổ của Chu Bạc Vĩ
Cô nhón chân hôn
Trần Tĩnh từ từ buông tay xuống
Một trận gió mạnh bất thình lình nổi lên ngay đó trời đột nhiên tối sầm đổ cơn mưa nặng hạt Trần Tĩnh kịp tránh nên mưa làm cho ướt đẫm hai đang dây dưa giữa khuôn viên trường cũng kịp tránh mưa Chu Bạc Vĩ gạt tay cô sinh viên nữ nức nở giữ chặt lấy tay
Trần Tĩnh họ một hồi đó lau nước mặt và khoanh tay xoay rời định bắt taxi
Trong nháy mắt cả thành phố chỉ chìm trong màn mưa mà còn chìm trong màn đêm cũng thấy đèn neon nhấp nháy xe đường qua nước văng tung tóe
Một chiếc ô tô màu đen xé nước băng qua đường vài giây mới từ từ lùi dừng gần cổng trường Phó Lâm Viễn hạ kính xe xuống nhận phụ nữ đang ngây ngốc ở liếc mắt bảng hiệu Đại học Bắc Kinh đó dập tắt điếu thuốc cầm lấy chiếc ô còn nhỏ nước mưa
Anh mở cửa bước xuống xe mở ô cầm cán ô màu đen và tới
Anh che ô lên đầu Trần Tĩnh
Mùi thuốc lá quen thuộc thoảng qua khiến Trần Tĩnh đang ôm chặt cánh tay chợt ngẩng đầu lên
Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn sâu thẳm đút một tay trong túi quần về phía khuôn viên trường bắt gặp hai dây dưa ôm hôn mưa
Anh rời mắt Trần Tĩnh và : “Cô lên xe ”
Trần Tĩnh sững sờ
Nhìn bờ vai rộng lớn của gương mặt tuấn tú ẩn tán ô khuôn mặt lúc sáng lúc tối cô chằm chằm mấy giây đó mới hồn và với giọng bình tĩnh
“Tổng giám đốc Phó gặp ở đây”
Phó Lâm Viễn nheo mắt
Anh rút tay trong túi quần giữ lấy bả vai cô đưa cô về phía lạnh lùng : “Vì cô may mắn thôi”