Hoa Hồng Đỏ - Chương 48
Có đôi khi cô tin giác quan thứ sáu của
_
Ngày hôm Tưởng Hòa cảm thấy chán nản vì bản thân say rượu cô tắm rửa xong dài bàn chơi điện thoại mà chẳng buồn nhúc nhích Trần Tĩnh nấu cháo đặt lên bàn
Tưởng Hòa than một tiếng cô giương mắt: “Có giám đốc Lục theo đuổi nữa ”
Trần Tĩnh khựng : “Sao thế”
Tưởng Hòa giơ màn hình điện thoại tới mặt Trần Tĩnh bên là ảnh Kiều Tích chụp tại tòa nhà Tinh Tọa tên của Trần Tĩnh hiện lên sáng lấp lánh bên còn dòng chữ năm mới vui vẻ Trần Tĩnh xem vài giây cô bình tĩnh cúi đầu ăn cháo: “Tớ thấy”
Tưởng Hòa lấy điện thoại về đó cô : “Chẳng lẽ là trùng tên trùng họ”
Nếu để cho Trần Tĩnh xem Lục Thần hẹn Trần Tĩnh ngoài chứ Theo bản năng Tưởng Hòa Trần Tĩnh tối hôm qua cô say mèm biết Trần Tĩnh trở về lúc nào cô gặp đàn ông cô thích và xem trọng
Chuông điện thoại tiếp tục vang lên Tưởng Hòa thử thấy một bức ảnh pháo hoa
Ngày sinh nhật và chòm
Tưởng Hòa ngơ lần chi lớn tới cỡ nào chứ cô Trần Tĩnh và : “Tĩnh Tĩnh sinh nhật là ngày hai mươi tám tháng sáu đúng ”
Trần Tĩnh đoán chừng là ảnh pháo hoa
Cô giương mắt gật đầu
“ ”
Vẻ mặt Tưởng Hòa sững suy nghĩ : “Vậy cũng thể là giám đốc Lục”
Trần Tĩnh hỏi: “Sao thế”
Tưởng Hòa đưa điện thoại cho Trần Tĩnh xem Trần Tĩnh thấy tin nhắn Kiều Tích hét a a và hình ảnh gửi tới sắc mặt Trần Tĩnh vẫn bình tĩnh như cũ
Cô : “Trùng hợp thôi”
Cô quá bình tĩnh Tưởng Hòa cầm điện thoại về điện thoại Trần Tĩnh một cái: “Giám đốc Lục nhắn tin cho ”
Trần Tĩnh lắc đầu
“Không ”
Tưởng Hòa cô vài giây
Không biết vì hôm nay cô cảm thấy Trần Tĩnh bình tĩnh một cách lạ thường
Cô nghĩ nếu đây là đàn ông bắn cho Trần Tĩnh xem thì Trần Tĩnh bảo vệ bí mật cũng là điều bình thường thôi
Không biết của Trần Tĩnh là như thế nào tuy rằng cô tò mò nhưng cũng biết nếu là một thích hợp thì Trần Tĩnh sẽ giấu
Vì thế cô hỏi nữa
Tưởng Hoà nhắn với Kiều Tích qua WeChat rằng đừng mà làm quá mọi chuyện lên
Bởi vì ngày nghỉ ít nên ba ngày tiếp theo Trần Tĩnh và Tưởng Hòa cũng ngoài nếu cũng là hai cùng mua đồ ăn về nhà thì Trần Tĩnh nấu cơm
_
Sau kỳ nghỉ thì tiếp tục làm
Chuyện dùng pháo hoa và dòng phụ đề tòa nhà Tinh Tọa tỏ tình với Trần Tĩnh đã đồn đãi khắp nơi mọi bàn tán sôi nổi cuối cùng chốt một nhân vật hiềm nghi nhất
Có lẽ là Lục Thần dù cũng làm những chuyện ít lần
Trần Tĩnh và Tưởng Hòa công ty vài quen biết chuyển ánh mắt sang Trần Tĩnh Trần Tĩnh cầm cà phê bình tĩnh bước thang máy Mọi đang lén Trần Tĩnh hổ là theo bên cạnh Phó Lâm Viễn bình tĩnh
Hôm nay một cuộc họp sớm chín giờ rưỡi
Lúc cửa thang máy mở Phó Lâm Viễn kéo tay áo nhận lấy tài liệu Phùng Chí đưa lên rũ mắt lật xem đó thẳng qua phòng họp khi ngang qua Trần Tĩnh đưa một phần tài liệu cho Trần Tĩnh bảo cô đưa xuống lầu cho bộ phận tài vụ Trần Tĩnh khuôn mặt vài giây gật đầu nhận lấy
Sau đó cô đưa đến bộ phận tài vụ
Khi cô trở thì bọn họ vẫn còn đang họp Trần Tĩnh pha cho một ly cà phê cầm Phó Lâm Viễn giương mắt cô khi Trần Tĩnh bưng cà phê bước ngoài
Trợ lý Lưu cầm tài liệu vội vàng ồ một tiếng ngạc nhiên với Trần Tĩnh: “Tôi mới phát hiện hóa tổng giám đốc phó Phó cũng biết code”
“Khi ở Mỹ học chuyên ngành máy tính giỏi”
Trần Tĩnh khựng
Cô đàn ông đang lật tài liệu trong phòng họp
Cô rời mắt
Khoảng chừng mười giờ rưỡi cuộc họp kết thúc Đoàn bước Phó Lâm Viễn gõ đầu ngón tay lên bàn Trần Tĩnh với chất giọng trầm thấp: “Hai ngày ở trong công ty việc gì thì gọi điện thoại cho ”
Trần Tĩnh giương mắt gật đầu và đưa cho một phần tài liệu trong đó Phó Lâm Viễn nhận lấy đó bước tới thang máy còn Phùng Chí thì đuổi theo
Trần Tĩnh bưng cà phê lên uống một ngụm
Bộ phận tổ chức sự kiện tìm Trần Tĩnh thương lượng về buổi tiệc tất niên cô rầu tới nỗi tóc bạc hết cứ luôn gửi phương án cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh cẩn thận sàng lọc
Lúc bộ phận tổ chức sự kiện đột nhiên : “Chi bằng chúng tổ chức một buổi trình diễn thời trang nội bộ ”
Không đợi Trần Tĩnh trả lời cô đã gửi phương án trong nhóm năm xem khác tỏa sáng rực rỡ năm nay đến lượt chúng tỏa sáng rực rỡ mọi đều cảm giác bản thân cũng thể tham gia nên các thành viên trong nhóm lập tức sôi nổi hơn liên lục đồng ý Trần Tĩnh thấy mọi cùng suy nghĩ nên cô cũng phản đối ít cũng cảm thấy nó khá mới lạ
Sau khi cô phương án của bộ phận tổ chức sự kiện thì chỉnh sửa một chút buổi trình diễn cả nam lẫn nữ thì sẽ thú vị hơn Phó Hằng cũng ít thanh niên tài năng trẻ tuổi còn thể thử se duyên xem thể tiêu thụ một số thành phần độc thân trong công ty
Trần Tĩnh gửi phương án tới mail của Phó Lâm Viễn
Đêm đó gửi mail trả lời: [Cũng ]
Được gật đầu bộ phận tổ chức sự kiện cũng bắt đầu rục rịch vô cùng nhiệt tình khắp công ty tìm đăng ký tham gia còn Trần Tĩnh thì xem và đặt nơi tổ chức bữa tiệc thời điểm cuối năm nên cũng dễ đặt nơi tổ chức nhưng ít nơi giữ chỗ cho Phó Hằng bọn họ đã liên hệ với Phó Hằng từ sớm Có một nơi thể tổ chức bữa tiệc mà Trần Tĩnh khá là thích
Sau khi vài lần cuối cùng cô quyết định đặt chỗ đó
Khi ký hợp đồng xong xuôi với em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện cô thấy nhẹ hẳn em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện lập tức kéo Trần Tĩnh dạo để thả lỏng một chút cô loanh quanh kéo Trần Tĩnh một cửa hàng bút máy cao cấp ông chủ phía bàn đang sửa một chiếc bút máy
Trần Tĩnh chỉ tùy tiện thử khi chuẩn thì cô thấy một chiếc bút máy khá quen là chiếc bút lúc Phó Lâm Viễn thường dùng nó đang sửa chữa ông chủ mang bao tay màu trắng cẩn thận vặn nó
Trần Tĩnh ngờ trùng hợp như
Có thể thấy chiếc bút máy ở đây cũng thấy dáng vẻ khi nó sửa Cô rời mắt em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện kéo khỏi cửa hàng
Cô : “Vừa là biết cửa hàng bút máy rẻ thì bút máy cũng thể sửa ”
Trần Tĩnh : “Được chứ”
Rất nhiều đồ vật thể sửa chữa chỉ cần lòng là
Gần nửa tháng kế tiếp Phó Lâm Viễn ít đến công ty gần cuối năm ngoại trừ ở bên cạnh nhà thì dường như còn bận rộn hơn ngày thường nhiều chuyện Trần Tĩnh liên hệ với qua WeChat
Tiệc tất niên cuối năm sắp đến
Một ngày nọ em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện bỗng hét to trong nhóm
“Quà tặng năm nay khiến điên mất thôi mấy mà lấy thì nhất định khao một bữa đấy Nhất định đấy”
Mọi sôi nổi dò hỏi là quà tặng gì nhưng em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện im lặng nữa Kiều Tích khơi dậy lòng hiếu kỳ nên cũng sắp điên theo luôn
Trần Tĩnh đang bận bịu với nơi tổ chức tiệc nên để ý tới
Rất nhanh đã đến tiệc tất niên
Hôm nay Trần Tĩnh cũng bận cô ở cánh gà hóa trang và bảng danh sách tiết mục Khi MC lên sân khấu tiệc tối chính thức bắt đầu Trần Tĩnh mặc một chiếc áo khoác dài bên cạnh sân khấu xem
Lúc cô thấy Phó Lâm Viễn phía
Anh mới tới mặc một chiếc áo sơ mi màu đen kết hợp với chiếc quần tây đầu ngón tay kẹp lấy điếu thuốc bên cạnh là Lục Thần Lục Thần đang gì đó với
Phó Lâm Viễn rũ mắt đuôi lông mày vẻ lạnh lùng
Anh thưởng thức chén rượu bàn mặc vest đeo giày da trông vô cùng trai
Trần Tĩnh vài giây bỗng nhiên nhớ tới lời của Vu Tùng
Anh chỉ từng chủ động một lần duy nhất
Khi chủ động thì thời gian sẽ vĩnh cửu như Trần Tĩnh rời mắt nghĩ qua tết Dương lịch hai cũng thường gặp mặt
Cho dù gặp cũng chỉ vội vàng một cái
Dường như chiếc xe chỉ là một bắt đầu
“Thư ký Trần” Em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện nôn nóng bước nắm lấy tay Trần Tĩnh: “Làm bây giờ thiếu một trình diễn thời trang ”
Trần Tĩnh sang và hỏi: “Sao ”
Em gái nước mắt và : “Hôm nay Tiểu Lam bên bộ phận tài vụ ăn trúng gì đó nên viêm dày lúc đã bệnh viện… đêm nay thể tham gia ”
“Sĩ số thiếu một là may mắn”
Trần Tĩnh đỡ cô : “Cô đừng gấp vẫn còn thời gian nghĩ cách giải quyết đã”
“Tìm một thay thế ”
Em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện cau mày: “Tìm ai đây những khác đều tham gia nên mới đăng kí lúc các cô đã bàn hết thì làm mà trình diễn thay ”
Trần Tĩnh ngẫm cô giương mắt chuẩn cầm điện thoại
Lúc em gái bên bộ phận tổ chức sự kiện thấy mặt cô bỗng nhiên nắm lấy tay cô: “Nếu thì chị thư ký trình diễn thay chị xinh như chắc chắn sẽ ”
Trần Tĩnh sững đẩy tay cô định từ chối
Đám Tưởng Hòa Kiều Tích cầm váy vén màn sân khấu lên đồng thời cô chằm chằm: “Cậu trình diễn trình diễn trình diễn…”
Mọi giữ cô đợi Trần Tĩnh mở miệng đã kéo cô trong Tưởng Hòa nhanh chóng cầm lấy trang phục trình diễn và : “Không ai am hiểu quy trình hơn đã vất vả nửa tháng cũng nên để mọi sáng mắt chứ huống chi như đừng để gương mặt mai một”
Kiều Tích ở bên cạnh gật đầu giúp Trần Tĩnh thay quần áo
“ lúc nào hơn cô thích hợp nhất đấy…”
Trần Tĩnh vội vàng đè cánh tay Kiều Tích và để tự cô làm cô từ chối nửa tháng nay mọi đều cố gắng mặc cho tiết trời giá rét vẫn mặc trang phục trình diễn để luyện tập Trần Tĩnh cũng đành lòng nên cô đành nhận lấy việc
Trang phục trình diễn của cô là màu đỏ lộ một bên vai phía là làn váy dài
Cũng may chiều cao của Tiểu Lam tương đương với Trần Tĩnh nên lúc Trần Tĩnh mới thể mặc đợi khi các cô chuẩn xong thì tiết mục cũng vặn kết thúc Trần Tĩnh bất lực
Búi tóc lên lộ bờ vai và xương quai xanh cô cầm bảng danh sách tiết mục thử những khác lần lượt lên sân khấu âm nhạc vang lên mọi ồ ạt hoan hô
Các cô gái khác so với khi mặc trang phục thường ngày đây là trang phục bình thường mà là trang phục trình diễn thiết kế tỉ mỉ bên sân khấu sôi trào xem buổi trình diễn cực kì náo nhiệt
Thì cô gái xinh như
Hóa các cô cũng thể xinh đến thế
Các trai cũng mặc trang phục trình diễn và bước lên sân khấu trong khoảnh khắc bọn họ như cao thêm mấy centimet bầu khí bừng cháy và cuối cùng chính là Trần Tĩnh
Chàng trai vốn chung với cô đã trình diễn
Trần Tĩnh sửa sang làn váy hít sâu một cô ở đây là để thành buổi trình diễn khi trai xuống sân khấu Trần Tĩnh nâng váy bước ánh đèn chiếu cô nơi đây bỗng im lặng vài giây Trần Tĩnh mặc trang phục trình diễn màu đỏ trong vòng tròn của ánh sáng cô giày cao gót và bước ngoài
Bờ vai trắng nõn chiếc cổ thon dài xương quai như thể chứa nước
Đôi chân trắng nõn thấp thoáng trong bộ trang phục trình diễn gương mặt cô tới nỗi thể lấn át màu sắc khiến nó tôn cô lên
Cô khẽ nâng làn váy đè ngực về phía khẽ khom lưng
Vị trí của chủ tịch ở ngay chính giữa
Ông Phó và Phó Lâm Viễn đang chuyện Phó Lâm Viễn thoáng liếc sang và thấy cô ánh đèn chiếu đầy màu sắc cách gần nhất và thấy rõ vẻ xinh của cô nhất
Phía thét chói tai cả giọng nữ lẫn giọng nam
Lục Thần điên chằm chằm Trần Tĩnh cầm lấy tay vịn ghế của Phó Lâm Viễn tới gần : “Đêm nay Trần Tĩnh khiến phát điên”
Phó Lâm Viễn hé răng
Rất nhanh bóng dáng màu đỏ đã xoay kéo làn váy bước bóng tối và biến mất thấy
Lục Thần gần hỏi: “Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh xinh lắm đúng ”
Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc rời mắt Phó Trung Hành chuyện
Không trả lời câu hỏi của Lục Thần
Phó Lâm Viễn lắng giọng của ba điếu thuốc đặt gạt tàn khẽ búng nhẹ khuôn mặt xinh như một đóa hoa hồng đỏ rực khiến mọi ngạc nhiên thôi