Hoa Hồng Đỏ - Chương 47
Ánh đèn bên ngoài chiếu rọi đủ màu sắc dòng phụ đề chạy tòa nhà Tinh Tọa thay đổi bước sang một năm mới báo hiệu một khởi đầu mới vầng trăng sáng chiếu khung cửa sổ
Ánh sáng chiếu thẳng bọn họ
Vòng eo của cô gái thon thả vì hôn nên ngẩng cổ cao lên đàn ông chỉ cần cúi đầu là thể hôn cô dễ dàng đầu lưỡi quấn quýt bên Bởi vì Trần Tĩnh động tình nên cô theo bản năng kiễng chân Phó Lâm Viễn ôm eo và mút lấy đôi môi cô cổ áo mở Nụ hôn ngày cô để yết hầu của vẫn còn cảm nhận
Có máy bay lái bay ngang qua ngoài cửa sổ
Thế giới bên ngoài thật trống trãi thế giới bên tầng cao nhất cũng thật trống trãi
Khi xuống dường như trong trời đất chỉ còn hai bọn họ
Đùng
Một chùm pháo hoa thật lớn nổ tung giữa trung tan thành những tia lửa nhỏ từ từ tản Trần Tĩnh tách khỏi một lúc đôi mắt cô nước phủ kín Phó Lâm Viễn rũ mắt cô những ngón tay thon dài lau vết nước môi cô
Có lẽ là đêm dài
Có lẽ là năm mới
Có lẽ là pháo hoa
Đủ mọi màu sắc và vô cùng rực rỡ
Đêm nay như thể trở về đêm sinh nhật của Lục Thần
Trần Tĩnh nắm cánh tay : “Phó Lâm Viễn”
Phó Lâm Viễn bình tĩnh cô chằm chằm nhướng mày chờ đợi
Trần Tĩnh mỉm khuôn mặt xinh
Cô kiễng chân tiếp tục hôn lên cánh môi mỏng của ngay khi bàn tay Phó Lâm Viễn siết chặt eo cô thì phía một chùm pháo hoa thật to nổ tung giữa trung
Ánh sáng xinh chiếu lên mặt Trần Tĩnh Trần Tĩnh nghiêng đầu thử hóa chùm pháo hoa là một đóa hoa hồng thật to đóa hoa mang đủ màu sắc rực rỡ cô kéo cổ tay Phó Lâm Viễn tới cửa sổ xem pháo hoa giờ phút Trần Tĩnh trông như một cô bé đuổi theo những đóa hoa ở phương xa
Cô ngẩng đầu
Không thể đúng là tầng cao nhất thích hợp để xem pháo hoa
Bởi vì từng chùm pháo hoa như ở ngay đỉnh đầu cô khiến cô cảm thấy chỉ cần giơ tay là thể với tới
Phó Lâm Viễn sườn mặt cô đang ngước lên dựa cạnh bàn phía ôm eo kéo cô cơ thể Trần Tĩnh dựa
Vào lúc pháo hoa thay đổi
28
6
Sau khi ba con số xuất hiện và biến thành pháo hoa một biểu tượng chòm Cự Giải xuất hiện giữa trung hiển nhiên là biểu tượng chòm đã thiết kế
Đó là một biểu tượng nữ Cự Giải với mái tóc xoăn trông khá mềm mại
Trần Tĩnh sững
Sau đó mới kịp nhận 286 hình như là sinh nhật cô
Phó Lâm Viễn ở phía gì cả Trần Tĩnh một lát đầu sắc mặt Phó Lâm Viễn vẫn bình đạm giọng trầm thấp: “Vẫn còn”
Trần Tĩnh im lặng vài giây
Sau đó cô rời mắt tiếp tục bầu trời đêm
Đùng đùng bầu trời sáng rực vô số chùm pháo hoa hình hoa đào nổ tung giữa trung đến nỗi thể khiến vô số hét lên mà những chùm pháo hoa hình như là từng chùm pháo hoa bắn từ đại học Bắc Kinh
Trái tim Trần Tĩnh khẽ run đó là nơi cô bắt đầu yêu
Năm nào cô cũng thấy những đóa hoa đào ở đại học Bắc Kinh rơi đầy mặt đất Đêm nay nhiều pháo hoa các công ty tập đoàn đều bắn pháo hoa mà mọi thứ liên quan đến Trần Tĩnh đều giấu trong những chùm pháo hoa
Màn bắn pháo hoa kéo dài hơn một tiếng tiền đổ nó là một con số hề nhỏ chút nào bộ ở Bắc Kinh đều xem một màn pháo hoa một hai
Điện thoại của Trần Tĩnh reo lên nhiều tin nhắn trong đó còn Tiếu Mai
Điện thoại của Phó Lâm Viễn cũng reo lên tiếng điện thoại và tin nhắn ngừng vang lên tít tít cầm lên xem thử đó tắt hết khi giương mắt Trần Tĩnh thì cô cũng rời mắt khỏi điện thoại ngước lên
Tưởng Hòa uống say Phùng Chí gửi tin nhắn hỏi cô tối nay thể chăm sóc cô
Trần Tĩnh cũng thấy tin nhắn của nhà họ Phó gửi cho Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn đè gáy cô và hôn lên giữa trán của cô: “Để Vu Tùng đưa em về”
Trần Tĩnh gật đầu
Đêm đã khuya cổ áo sơ mi màu đen của nới rộng mặt mày vẫn điển trai như
Phó Lâm Viễn xoay lấy chiếc túi nhỏ của cô cầm theo đó ôm eo cô đến thang máy khi hai bước thang máy điện thoại của Trần Tĩnh cứ reo liên hồi
Có nhiều tin nhắn gửi đến
Phùng Chí đã đưa Tưởng Hòa đến cửa nhà đang chờ cô cửa
Trần Tĩnh đáp một tiếng
Phó Lâm Viễn cụp mắt cô trả lời tin nhắn cúi đầu hôn đỉnh đầu cô
Thật ít khi nào làm như đa phần đều thẳng vấn đề
Lúc đổi thành điện thoại của reo lên lấy xem thử Trần Tĩnh giương mắt sườn mặt vài giây
Khi cất điện thoại Trần Tĩnh cũng rời mắt
Sau khi bước khỏi thang máy xe của Vu Tùng đã đậu cửa tòa nhà khi thấy bọn họ xuống thì lập tức mở cửa xe cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh một cái Vu Tùng khựng đổi thành mở cửa ghế phụ
Trần Tĩnh khom lưng
Phó Lâm Viễn cúi cài dây an cho cô ánh mắt chạm vài giây giọng trầm thấp: “Ngủ ngon”
“Ngủ ngon tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn rời
Vu Tùng đóng cửa chiếc túi nhỏ đặt tay Trần Tĩnh Trần Tĩnh để nó đùi
Xe màu đen khởi động
Phó Lâm Viễn cúi đầu đốt một điếu thuốc khói thuốc tan cổ áo ngọn gió thổi phập phồng cắn điếu thuốc bước sang chiếc SUV đang đậu bên cạnh lên xe trở về nhà họ Phó
Đêm khuya thế vẫn còn ít cặp đôi đang dắt tay đường ca hát chuyện phiếm cùng bước con đường của thành phố lớn Trần Tĩnh bọn họ như thể thấy chính bản thân cũng cố gắng qua từng con đường tại thành phố rộng lớn xe màu đen lái xa dần
Ở phía một chùm pháo hoa cuối cùng bắn
Rực rỡ cả một đêm bầu trời về với sự yêu tĩnh
Sau khi đến tầng hầm gara của khu chung cư Trần Tĩnh tháo dây an Vu Tùng nắm tay lái cô : “Năm mới vui vẻ”
Trần Tĩnh giương mắt khẽ mỉm
“Năm mới vui vẻ”
Sau đó cô mở cửa bước xuống
Khi giày cao gót chạm xuống mặt đất Vu Tùng bỗng gọi với : “Chờ đã”
Trần Tĩnh xoay Vu Tùng cởi dây an biết trở tay cầm thứ gì đó ở xe vòng qua đầu xe và đưa thứ cầm trong tay cho Trần Tĩnh
“Tổng giám đốc Phó đưa cô”
Trần Tĩnh sững nơi gần với thang máy ánh sáng bên trong le lói chiếu bên ngoài cô nhận lấy thứ là giấy tờ sang tên xe và sổ chứng nhận đăng ký xe cơ giới
Trần Tĩnh mở quyển sổ chứng nhận Họ tên trong sổ đã đổi thành tên cô lúc là tên của Vu Tùng
Bởi vì là làm giấy tờ nên tên của
Chiếc xe chính là Phó Lâm Viễn tặng cho Trần Tĩnh khi tới tay Trần Tĩnh thì vẫn mới tinh mà khi chuyển tới tay cô cô cũng nhiều
Tuy lúc tên Vu Tùng nhưng chiếc xe thuộc về tài sản của Phó Hằng
Mà những giấy tờ sang tên xe đã rõ về chiếc xe sẽ thuộc về riêng cô
Trần Tĩnh giương mắt Vu Tùng
“Vì ”
Sắc mặt Vu Tùng như sững : “Tổng giám đốc Phó tặng cô một chiếc xe sợ cô nhận nên sang tên cho cô luôn”
Trần Tĩnh im lặng Vu Tùng vẻ mặt bình tĩnh gì
Vu Tùng đối diện với ánh mắt của cô trong khoảnh khắc suýt đỡ : “Cô nhận ”
“Nghỉ ngơi sớm chút ”
Nói xong vòng qua đầu xe và bước ghế lái đó vẫy tay với cô
Trần Tĩnh giơ tay đáp đó cô cầm giấy tờ và xách theo chiếc túi nhỏ xoay thang máy ting một tiếng cửa thang máy mở
Phùng Chí đỡ Tưởng Hòa khi thấy cô thì lập tức kêu một tiếng: “Thư ký Trần cô tới ”
Trần Tĩnh bước qua lấy chìa khóa mở cửa Tưởng Hòa trong tay khóe mắt Tưởng Hòa rớm nước Trần Tĩnh bỗng nhớ cha mẹ của Tưởng Hòa ly hôn ngày tết Dương Lịch Đầu ngón tay Trần Tĩnh khựng mở cửa khi để đồ xuống cô đỡ Tưởng Hòa từ tay Phùng Chí đó đỡ cô lên sô pha
Nơi là chỗ của con gái
Một đàn ông như Phùng Chí cũng dám ở lâu lập tức : “Thư ký Trần vất vả cho cô hình như đêm nay tâm trạng cô lắm hình như thấy gì đó cô cứ uống liên tục nên mới say nhanh như ”
“Cô chăm sóc cô nhé về đây”
Trần Tĩnh kéo chiếc chăn điều hòa đắp lên Tưởng Hòa đó dậy tiễn Phùng Chí tới cửa cô : “Giám đốc Phùng thong thả”
Phùng Chí đáp một tiếng tới thang máy Trần Tĩnh đóng cửa trong phòng yên tĩnh Trần Tĩnh trở về sô pha Tưởng Hòa đó lơ đãng ngoài cửa sổ ngoài cửa sổ tối tăm còn sáng bừng như khi nãy nữa
Tưởng Hòa nôn
Trần Tĩnh lập tức kéo thùng rác qua cho cô
Tưởng Hòa vội cầm lấy nôn
Trần Tĩnh vỗ bả vai cô rót cho ly nước đút cô uống đó tìm thuốc giải rượu cô vốn định cho cô uống nhưng lúc dáng vẻ Tưởng Hòa ngủ mê man thì Trần Tĩnh dừng
Có lẽ ngủ mê man đối với cô sẽ hơn việc tỉnh táo nhiều
Cô dậy thay đồ ngủ cho Tưởng Hòa dỗ cô về phòng ngủ đắp chăn cho cô Sau khi bận bịu xong Trần Tĩnh mới nhớ gọi điện thoại cho Tiếu Mai
Cô sô pha gọi cho Tiếu Mai
Quả nhiên đầu bên nhanh chóng nhận cuộc gọi
Ngay lập tức Tiếu Mai cho cô một tràng: “Sang năm mới mà chẳng thấy gọi cuộc điện thoại nào cho mẹ”
Trần Tĩnh ôm gối: “Mẹ con mới bận xong”
“Bận gì chứ Chẳng nghỉ ”
Giọng Trần Tĩnh đầy ôn nhu: “Một vài chuyện vụn vặt năm mới vui vẻ nha mẹ chúc mẹ dồi dào sức khỏe”
Tiếu Mai thấy câu cũng giận nữa bà : “Năm mới vui vẻ chúc con gái cưng của mẹ lúc nào cũng bình an”
Trần Tĩnh mỉm
Tiếu Mai : “Nghỉ tết âm đừng nán Bắc Kinh lâu quá về nhà sớm một chút”
“Vâng ạ”
Bởi vì đã đã khuya Tiếu Mai cũng đã mệt nên Trần Tĩnh chỉ trò chuyện với bà một lát bảo bà ngủ Tiếu Mai đáp vài câu đó hai bên đều tắt máy
Trần Tĩnh giương mắt lúc thấy những giấy tờ liên quan đến chiếc xe ô tô mà lúc nãy cô để bàn Trần Tĩnh sững cô một lúc lâu mở WeChat
Chọn khung hội thoại của Tiếu Mai đó soạn tin nhắn
[Mẹ nếu một trai bắt đầu tặng xe trong khi mối quan hệ đã định sẽ kết quả thì trai ý gì…]
Sau khi soạn tin xong cô gửi cô tạm dừng trong chốc lát xóa hết những dòng cô tắt màn hình điện thoại đó dậy lấy áo ngủ tắm
Bước phòng tắm giương mắt là thể thấy đóa hoa hồng trắng
Trần Tĩnh bình tĩnh bước đóng cửa cô mở vòi sen dòng nước ấm lập tức chảy xuống
Trần Tĩnh vòi sen Cô ngửa đầu để dòng nước ấm chảy xuống mặt