Hoa Hồng Đỏ - Chương 45
Nghiêng đầu sang một bên dập điếu thuốc đây là khu vực hút thuốc nó dẫn ban công
Khi đến gần Trần Tĩnh thể ngửi thấy mùi thuốc lá và mùi rượu nhàn nhạt cổ áo sơ mi mở lớp kem che khuyết điểm yết hầu của đã phai một chút lộ một chút vết đỏ
Đó là một nửa vết cắn nhỏ
Sau khi Phó Lâm Viễn dập điếu thuốc xong liếc cô
Ánh mắt Trần Tĩnh chuyển hướng sang bên cạnh mặt mày cô thanh tú tóc rối bù chút tán loạn cô thẳng ánh mắt Phó Lâm Viễn quét qua mặt cổ và đường viền cổ của cô
Bầu khí mơ hồ lúc bỗng chốc tăng mạnh
lúc giọng của hiệu trưởng Tần từ bên truyền đến cả tiếng của Chu Bạc Vĩ và những khác Hiệu trưởng Tần đến tìm Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh lùi một bước
Cô cởi chiếc áo khoác khoác vai và khoác lên cánh tay
Phó Lâm Viễn liếc cô
Hiệu trưởng Tần thấy hai thì gọi: “Phó Lâm Viễn”
Phó Lâm Viễn và bước ngoài
Dáng cao lớn Trần Tĩnh ôm áo khoác trong tay bước tới bên cạnh phía họ là một hành lang dài Chu Bạc Vĩ đã rửa mặt nên tỉnh táo hơn nhiều biết vì ánh mắt dừng chiếc áo khoác cánh tay của Trần Tĩnh
Bước chân của hiệu trưởng Tần khập khiễng
Mọi ngay lập tức đỡ lấy ông
Phó Lâm Viễn cũng vươn tay đỡ lấy khuỷu tay của hiệu trưởng Tần ông lắc đầu: “Tôi già mới uống hai chén thôi đã chịu nổi”
Phó hiệu trởng Lý : “Cũng hơn hai chén đấy thấy tối nay vui lắm”
“ là vui” Hiệu trưởng Tần Phó Lâm Viễn đang ở bên cạnh xuống : “Mọi đều ở Đại học Bắc Kinh chúng thiên tài”
“Tôi thấy vui”
Hiệu trưởng Tần uống nhiều nên bắt đầu luyên thuyên
Sau khi khỏi khách sạn họ chuyện về phía Đại học Bắc Kinh
Đại học Bắc Kinh về đêm cũng những cánh hoa đào đung đưa trong trung rơi xuống còn những cây xanh cao lớn thì đổ bóng xuống mặt đất
Thỉnh thoảng bóng lướt qua
Đèn đường đã bật sáng
Dù là mùa đông nhưng gian hề tiêu điều chút nào
Dường như gió lạnh thể thổi đến đây cũng thể thổi ngã Đại học Bắc Kinh
Chu Bạc Vĩ chuyện với Trần Tĩnh nhưng giáo viên hướng dẫn của cô đang bên cạnh cô Trần Tĩnh nhẹ nhàng đỡ giáo viên của cô kỹ thể thấy tóc của cô giáo đã điểm xuyết vài sợi tóc bạc làm nghề dạy học hề dễ dàng chút nào
Giáo viên hướng dẫn dịu dàng hỏi Trần Tĩnh: “Em với Chu Bạc Vĩ…”
Trần Tĩnh nhẹ nhàng đáp: “Chúng em gì hết ạ”
Giáo viên hướng dẫn cũng hiểu ánh mắt của Chu Bạc Vĩ vẻ là hoa rơi vô ý nước chảy hữu tình
Phía biết hiệu trưởng Tần hỏi Phó Lâm Viễn chuyện gì đút một tay túi quần giọng trầm trầm theo gió
“Ở nước Mỹ”
Hai chữ “nước Mỹ” thổi tai Trần Tĩnh cô ngước mắt lên tầm mắt rơi bóng lưng cao gầy của Cô chằm chằm vài giây gió thổi qua vẻ chân thực mà cũng chân thực lắm
Giáo hướng dẫn của Trần Tĩnh phòng ký túc xá ở đây thỉnh thoảng công việc bận quá thì bà sẽ trực tiếp ở trường
Trần Tĩnh đưa giáo viên hướng dẫn trở ký túc xá
Tối nay hiệu trưởng Tần và hiệu phó Lý cũng định về nhà họ uống nhiều nên sợ về nhà sẽ vợ mắng Phó Lâm Viễn đưa họ đến ký túc xá đúng lúc Trần Tĩnh khỏi ký túc xá giáo viên hướng dẫn của cô
Mặt trăng tròn vành vạnh treo giữa trung Trần Tĩnh bên sân bóng rổ lên bầu trời
Chỉ chốc lát tiếng bước chân cầu thang
Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn từ tầng xuống đút một tay túi quần dáng dường như thon dài hơn trong đêm cổ áo sơ mi đen mở làn gió thổi qua
Anh ngước mắt lên thấy con gái cạnh sân bóng rổ
Anh về phía cô
Trần Tĩnh gửi một tin nhắn cho Vu Tùng bảo đến
Giọng cô dịu dàng: “Tổng giám đốc Phó Vu Tùng đang đường đến ”
“Ừ”
Anh kéo nhẹ cổ áo ánh mắt đảo qua môi cô khi ăn cơm cô tô son nhưng một vẻ tự nhiên thuần khiết Anh dùng đầu ngón tay nhéo cằm cô cúi đầu xuống chặn
Dưới ánh trăng ngậm lấy môi cô
Trần Tĩnh dừng một giây đó cô ngẩng đầu lên gió từ từ thổi qua bóng đàn ông chiếu xuống đất cùng bóng dáng của cô đan xen cúi thấp cổ xuống đặt lên môi cô một nụ hôn mãnh liệt
Chiếc ô tô màu đen tới
Đèn xe cũng dám bật quá sáng chiếc xe dừng ở mặt họ Phó Lâm Viễn ôm eo cô đẩy sườn xe
Sau đó cúi đầu tiếp tục Trần Tĩnh ngửa cổ môi và lưỡi quyện cơ thể dựa cửa xe tay Phó Lâm Viễn ôm chặt lấy eo của cô
Đèn xe tối xuống
Vu Tùng trong xe phát tiếng động cũng dám ngoảnh Anh đã từng thấy tổng giám đốc Phó hôn Trần Tĩnh từng động tác của đều bá đạo
Gió lạnh thấu xương
Một lúc lâu
Mãi một hồi lâu cửa xe mới mở Phó Lâm Viễn đè cô trong xe cúi đầu tiếp tục hôn trái tim Trần Tĩnh run lên cô nụ hôn của làm cho mềm nhũn Lúc rời cô mới thả lỏng quai hàm
Đóng cửa xe Phó Lâm Viễn lên xe từ bên bên ngoài tuy lạnh nhưng khi bước mang theo ấm kéo nhẹ cổ áo
Giọng trầm vang lên: “Lái xe ”
Vu Tùng lập tức khởi động xe
Tim Trần Tĩnh đập thình thịch cô phong cảnh ngoài cửa sổ mỗi một nơi ở Đại học Bắc Kinh cô đều quen thuộc thể ở cô bắt đầu thích cùng hôn môi Cũng đáng giá
Phó Lâm Viễn ngả ánh mắt rơi sườn mặt cô
Một lúc vách ngăn nâng lên Trần Tĩnh ôm lên đùi Cô đỡ vai cúi đầu Phó Lâm Viễn nâng mắt lên chặn môi cô lần nữa
Bóng xe giống như vụt qua cô
Trần Tĩnh cúi đầu hôn xuống yết hầu của
Phó Lâm Viễn siết chặt eo cô
Một lúc xe đậu ở gara ngầm của chung cư Nhã Trí Trần Tĩnh cầm áo khoác của xuống xe đến thang máy Phó Lâm Viễn mang theo chiếc cặp đựng tài liệu và chiếc túi nhỏ của cô ôm eo cô thẳng lên
Ngoài hành lang khá lạnh
Trần Tĩnh quẹt thẻ để
Phó Lâm Viễn thuận tay đặt đồ lên tủ giày ôm eo cô xoay cô Trần Tĩnh ngước mắt lên trong phòng chỉ một ngọn đèn ở phía bên ghế sô pha sáng
Ánh đèn nghiêng nghiêng đổ bóng xuống mặt đất
Ánh mắt hai quấn lấy
Phó Lâm Viễn nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay cởi nút áo ở cổ đó cúi hôn lên môi cô Bàn tay dùng sức kéo Trần Tĩnh gần hơn cánh tay trắng nõn của cô vòng qua cổ
Bóng hai đổ lên mặt đất
Lắc lư phập phồng
Trần Tĩnh ngờ nó sẽ đến cô nắm lấy cánh tay và để vết vaog đó
Cuối cùng Trần Tĩnh đã
Anh mút những giọt nước mắt của cô
Sau đó bế cô phòng tắm lọ hoa trong phòng tắm trống rỗng bông hồng trắng mà Tưởng Hòa vẫn cắm lên Tiếng nước văng vẳng Phó Lâm Viễn dùng chiếc khăn tắm lớn bao lấy cô chỉ mặc quần dài ôm cô ngoài Anh liếc cách bố trí ở đây lướt đến phòng của Trần Tĩnh bế cô trong
Trần Tĩnh giường Phó Lâm Viễn nghịch tóc cô
Giọng của Trần Tĩnh yếu ớt: “Lấy khăn lau tóc”
Phó Lâm Viễn cầm lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh xuống mép giường Trần Tĩnh từ giường dậy trong phòng tắm tóc cô vẫn sấy khô nên còn ẩm
Cô lấy khăn lông
Phó Lâm Viễn cô vài giây: “Xoay đây”
Trần Tĩnh khựng lúc cô vẫn còn mơ màng triền miên hai ba lần đầu ngón tay cô chút run run Phó Lâm Viễn đặt khăn lông lên đầu cô bắt đầu lau tóc cho cô
Anh bao giờ lau tóc bất kỳ phụ nữ nào
Anh lau bá đạo và mạnh mẽ
Trần Tĩnh lên tiếng: “Anh chậm một chút”
Phó Lâm Viễn nhướng mày nhưng động tác của đã chậm hơn
Lúc điện thoại di động của Trần Tĩnh ở bên ngoài vang lên thể là Tiếu Mai hoặc Tưởng Hòa gọi đến Trần Tĩnh giật cô hỏi: “Phó Lâm Viễn khóa cửa ”
Người đàn ông phía nhỏ giọng
“Có khóa”
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm
Nếu khóa Tưởng Hòa sẽ trực tiếp đây mất
Phó Lâm Viễn liếc căn phòng của cô màu sắc trong phòng cô thiên về tông ấm tủ đầu giường cũng là màu nhạt giá treo đồ ngủ một trong số đó hình như của cô mà là của Tưởng Hòa Trong phòng chiếu tatami nhưng để đó để vài con gấu bông màu sắc thiên về màu đậm
Anh thu ánh mắt
Lau tóc xong Trần Tĩnh buồn ngủ cô với lấy một chiếc váy ngủ mặc
Phó Lâm Viễn im lặng động tác của cô
Trần Tĩnh bò lên giường chiếc đệm mềm mại thoải mái cọ chăn bông Mỗi lần vận động xong cô đều như cả mềm nhũn động đậy cô vô cùng mệt mỏi cũng thèm chuyện với
Giọng cô nhẹ nhàng: “Chúc ngủ ngon”
Phó Lâm Viễn góc nghiêng của cô cô hàng lông mi dài lúc ngủ trông cô dịu dàng hơn nhiều so với thư ký Trần thường ngày Anh đưa tay qua ôm eo cô nhỏ giọng : “Chúc ngủ ngon”
Trần Tĩnh cọ chăn bông
Nơi cô sống mùi thơm ở trong khách sạn bao giờ mùi hương như Một lúc Trần Tĩnh mơ hồ ngủ Phó Lâm Viễn cô ngủ say kéo chăn cho cô dậy Anh mặc quần tây đen đặt khăn tắm phòng tắm Anh với lấy chiếc áo mặc lên từ từ che dấu vết mà cô để …
Nơi phụ nữ ở khác với nơi ở của tuy nhỏ nhưng đầy đủ đồ đạc và trang nhã màu sắc của đồ dùng cũng sáng sủa Cài khuy áo sơ mi xong cầm điện thoại lên châm một điếu thuốc mở cửa bước ngoài
Chung cư mà cô ở mỗi tầng bốn phòng Trước khi đóng cửa Phó Lâm Viễn khóa trái cửa đó mới rời Ban đêm hành lang ẩm ướt và lạnh lẽo châm một điếu thuốc khi đến thang máy liền dập tắt
Vào thang máy xuống tầng một bước ngoài mở cửa xe
Trời đã khuya mới cùng cô ân ái
Phó Lâm Viễn cảm thấy mệt mỏi xắn tay áo lên
Vu Tùng lặng lẽ khởi động xe cũng dám đằng
Lần Phó Lâm Viễn thậm chí còn cô cào mu bàn tay
Chiếc xe màu đen lao mặt đất
Ở tầng Tưởng Hòa bên bệ cửa sổ vò đầu bứt tóc cô hít một thật sâu chui phòng ngủ Tối nay cô với Phùng Chí cũng uống rượu cùng
_
Ngay khi trời sáng
Trần Tĩnh mở mắt những hình ảnh run rẩy đêm qua hiện lên trong đầu cô vùi mặt hít một thật sâu mới dậy
Ánh nắng xuyên qua ánh sáng mờ mờ bức rèm
Trần Tĩnh khỏi phòng cô rót một cốc nước ấm tựa bàn uống cạn hai chân còn run rẩy
Ánh mắt cô chợt rơi sô pha vỏ ghế sô pha mới thay thể sử dụng nữa
Sau khi uống nước xong cô bước tới lột vỏ sô pha ngoài cô mở cửa ban công bỏ chiếc vỏ máy giặt
Sau đó cô phòng lấy một chiếc vỏ mới lồng ghế Xong xuôi cô tắm rửa thay quần áo làm xong mấy việc cô mới cầm điện thoại lên
Tối hôm qua Tưởng Hòa gửi tin nhắn tới
Cô mở
Giọng của Tưởng Hòa vang lên: “Cục cưng đó Cậu về nhà Tại cửa nhà của mở thế”
“Có ngủ Chắc là ngủ … Tớ thấy ánh đèn”
“Ngủ ngon nhé Tĩnh Tĩnh”
Nghe thấy giọng của Tưởng Hòa thì hình như hôm qua cô cũng say lúc chợt tiếng gõ cửa Trần Tĩnh bước tới mở cửa một bó hoa hồng trắng giơ đến mặt cô Tưởng Hòa ló đầu những bông hoa : “Chào buổi sáng tớ mua hoa cho nè”
Trần Tĩnh liếc đóa hoa hồng trắng cô thu ánh mắt : “Cảm ơn ”
Tưởng Hòa bước cô phòng tắm cắm hoa lọ rửa tay Trần Tĩnh đóng cửa Tưởng Hòa rút khăn giấy lau ngón tay cho cô: “Hoa hồng là do giám đốc Phùng mua đó xin tối qua còn mời tớ ăn cơm nữa cơ”
Trần Tĩnh đã tỉnh táo
Cô : “Anh gì mà xin chứ”
Tưởng Hòa Trần Tĩnh vẻ mặt của cô cô biết là cô để tâm đến những gì đã xảy hôm qua
Giám đốc Phùng thực sự lo lắng nhiều
Tưởng Hòa : “Không gì dù cũng đã mua đống hoa ”
Trần Tĩnh ậm ừ hỏi cô rót cho Tưởng Hòa một cốc nước Tưởng Hòa cầm lấy uống thấy cô đã thay vỏ ghế sô pha mới đây cũng là màu mà Tưởng Hòa thích cô thoải mái ôm gối : “Tối qua mấy giờ ngủ thế”
Trần Tĩnh ngập ngừng một chút : “Tớ nhớ lắm chuyện gì ”
Tóc của Tưởng Hòa vẫn buộc lên trông cô vẫn còn say Cô gãi đầu và : “Hình như tối qua tớ đã nhầm nhà lên căn hộ ở tầng thì …”
Trần Tĩnh dựa bàn cô cầm chiếc cốc lẳng lặng cô
Tưởng Hòa chớp mắt: “Sau đó tớ thấy một âm thanh gì đó là giọng một cô gái giọng đó … Tớ đang tự hỏi cô gái trông như thế nào chính là hàng xóm tầng của chúng đó”
Trần Tĩnh ấn ấn đầu ngón tay
Cô cố gắng khiến bản thân trông thật bình tĩnh
Tưởng Hòa bất đắc dĩ uống nước: “Tớ say hình như lên xuống hai lần đều nhầm Tớ cũng rõ giọng của đàn ông nhưng chắc chắn mạnh mới thể đè cô thành như ”
Trần Tĩnh im lặng gì
Cô nhớ nổi đêm qua ở tầng âm thanh nào
Mà nếu thì cô cũng thấy
Căn hộ cách âm khá nhưng cách âm của hai phòng cạnh thì lắm Trần Tĩnh nhấp một ngụm nước đầu ngón tay ửng đỏ Tưởng Hòa khi say quên nên cô nhớ gì Trò chuyện một lúc Trần Tĩnh phòng ngủ để chải tóc Tưởng Hòa cũng chen để cùng chỉnh sửa tóc tai
Cô : “Lần tớ sẽ tìm cơ hội để xem cô gái hàng xóm ở tầng trông như thế nào mới ”
“Chắc chắn là một tuyệt sắc giai nhân tớ xong mà đỏ cả mặt”
Trần Tĩnh trả lời
Sau khi hai sửa soạn xong thì rời khỏi khu dân cư ngoài ăn sáng đó Trần Tĩnh lái xe đưa Tưởng Hòa đến tập đoàn Phó Hằng Lúc đến nơi mỗi mua một cốc cà phê vô tình gặp Kiều Tích Kiều Tích cũng mua cà phê đó cô kéo Trần Tĩnh
Bảo Trần Tĩnh tới chỗ cô lấy tài liệu
Trần Tĩnh bưng một tách cà phê bước lúc văn phòng vẫn yên tĩnh cấp của Kiều Tích vẫn đến Kiều Tích đưa tài liệu cho cô trò chuyện với cô một lúc Kiều Tích rằng dạo cô thường cùng với Phương Hiểu
Người ở hai thế giới đương nhiên thể cùng chơi với
Hình như Phương Hiểu đã xích mích với Giang Mạn Lâm gần đây cả hai thỉnh thoảng gây gổ với vòng bạn bè xung đột khá ác liệt
Gần đây Trần Tĩnh đã kiểm tra tình hình vòng bạn bè nên cô cũng rõ chuyện
Kiều Tích Trần Tĩnh : “Tôi vẫn tin những gì Phương Hiểu chắc chắn tổng giám đốc Phó bạn gái ”
Trần Tĩnh bèn hỏi: “Sao cô tò mò ”
Kiều Tích thở dài: “Hầy chính vì cảm giác bí ẩn nên tò mò cũng là do nhiều chuyện mà”
Kiểu Tích cũng biết tật của cô đã cảnh cáo một lần về vấn đề nhưng vẫn với Trần Tĩnh vì Trần Tĩnh bao giờ kể bên ngoài cô cũng sẽ lưng cô vì cô mới tìm Trần Tĩnh để tám chuyện
Vẻ mặt Trần Tĩnh thờ ơ
“Đừng tự hại ”
Kiều Tích gật đầu: “Tôi biết mà”
Cô gật đầu dứt khoát thể hiện rằng đã hiểu
Cầm tài liệu lên tầng cao nhất Trần Tĩnh bước khỏi thang máy Phó Lâm Viễn vẫn đến văn phòng tối om Trần Tĩnh mở rèm cửa cô dọn dẹp bàn nước pha cà phê
Cô đến phòng trà thu dọn những bông hoa đã hỏng đó bông hoa nào tươi mãi một thời gian sẽ héo úa hoa đến cũng tàn như
Cô dọn dẹp rửa tay bước ngoài
Lúc cửa thang máy kêu ting một tiếng mở
Phó Lâm Viễn khỏi thang máy Phùng Chí theo cổ áo mở liếc mắt Trần Tĩnh dừng chào từ xa
“Tổng giám đốc Phó giám đốc Phùng chào buổi sáng”
Hôm nay tóc cô buộc lên làm lộ chiếc cổ thon dài và làn da trắng nõn
Thấy cô vẫn tỏ vẻ bình thường thoải mái giám đốc Phùng : “Chào buổi sáng thư ký Trần”
Trần Tĩnh mỉm
Ánh mắt Phó Lâm Viễn lướt qua khuôn mặt cô đó bước đôi chân dài về phía văn phòng Phùng Chí lập tức theo Trần Tĩnh trở bàn làm việc cô xuống sắp xếp các tập tài liệu
Chẳng mấy chốc Phùng Chí đã rời
Trần Tĩnh nhiều việc làm vì mất một lúc lâu cô ngẩng đầu lên
Cửa thang máy mở
Vu Tùng khỏi thang máy bước văn phòng bàn làm việc Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn lật qua tài liệu lấy một tập tài liệu từ bên cạnh và đẩy nó cho Vu Tùng giọng trầm thấp: “Chuyển chiếc xe đã giao cho Trần Tĩnh sang tên của cô ”
Vu Tùng sửng sốt
Sau đó nhận lấy tài liệu
“Tôi biết ”