Hoa Hồng Đỏ - Chương 43
Nếu vì đang ở chỗ thích hợp sẽ khiến cô
Trần Tĩnh hôn một hồi đó ngước mắt lên Phó Lâm Viễn cúi đầu ánh đèn mờ ảo ánh mắt sâu thẳm đột nhiên nhéo eo cô kéo cô lên chặn đôi môi
Nụ hôn vô cùng sâu đầu lưỡi của Trần Tĩnh áp chế vai cô co hai tay vòng qua cổ
Khi tách lông mi cô khẽ rung đôi mắt ngân ngấn nước
Cô lặng lẽ
Trên yết hầu của Phó Lâm Viễn một dấu đỏ dựa tường chằm chằm cô đôi mắt dài và hẹp của nhẹ nhàng quét qua cô sắc mặt mơ hồ mang theo dục vọng
Tầm mắt của cô giao với
Lúc điện thoại di động của hai chỉ chiếc của cô là đang bật nó tạo một vầng sáng trong nơi Vừa suy nghĩ của Trần Tĩnh đều hướng về phía nên cô cảm thấy sợ hiện tại sợ nhưng cô chỉ vô thức ôm chặt lấy cánh tay Phó Lâm Viễn cũng nắm chặt lấy eo cô ôm cô trong vòng tay
Trần Tĩnh nghiêng hỏi khẽ: “Chúng đang ở tầng mấy ”
“Giữa tầng ba đến tầng bốn”
“Cũng cao lắm” Cô tự an ủi cũng như an ủi
Phó Lâm Viễn nhướng mày ôm chặt eo cô: “Sẽ tới thôi”
Trần Tĩnh nhỏ giọng đáp
Cô tin tưởng
Lúc hít thở cô thể ngửi thấy mùi thuốc lá cổ áo và thấy vết đỏ Từ nãy đến giờ để cô rời khỏi vòng tay của vì mắt cô chỉ thể thấy
Nỗi sợ hãi bỗng trở nên nhỏ bé hơn
Thang máy trượt xuống nữa hình như nó đang kẹt ở một điểm nào đó
Trần Tĩnh nhắm mắt để suy nghĩ nhiều
Cô đột nhiên hỏi vài câu
Cô hỏi: “Phó Lâm Viễn trong cuộc đời nguyện vọng nào ”
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô con gái mềm mại dựa trong ngực yết hầu khẽ nhúc nhích trầm giọng : “Không ”
Trần Tĩnh mở to mắt
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn chút thay đổi
Cô suy nghĩ một chút : “Cũng đúng thì thể nguyện vọng gì chứ Anh ở vị trí mà khác cố gắng cả đời mới thể chạm ”
Phó Lâm Viễn nhướng mày trong mắt tràn đầy ý
Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô
“Ừ”
Anh ừ
Trần Tĩnh: “…”
Lúc cửa thang máy âm thanh truyền đến tới đây Có nhiều tiếng ồn ào đó là tiếng dụng cụ va chạm khe hở trong thang máy những bên ngoài bắt đầu cạy cửa
Điện thoại của Trần Tĩnh sáng lên
Cô cầm lên mở
Vu Tùng: [Hai ở trong đó ]
Trần Tĩnh nhấn phím trả lời
[Ổn]
Phó Lâm Viễn xuống thấy cô đang trả lời Vu Tùng ấn eo cô : “Đứng yên”
Trần Tĩnh vô thức tử tế cô biết rằng làm để hạn chế rơi xuống tiếp
Vu Tùng đã gửi cho cô một tin nhắn khác
Vu Tùng: [Vậy thì đã bắt đầu phá cửa hai đợi một chút]
Trần Tĩnh: [Ừm]
Sau đó Trần Tĩnh mặt Phó Lâm Viễn eo cô ôm lấy cô cửa thang máy ai đó đang dùng vật chặn cửa một chút ánh sáng chiếu trong
Trái tim của Trần Tĩnh đột nhiên nhảy lên
Cô liếc Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cũng cửa với vẻ mặt bình tĩnh Trần Tĩnh vài giây cúi đầu mở chiếc túi nhỏ lấy một lọ kem che khuyết điểm cô lấy một chút kem kiễng chân xoa lên yết hầu của
Cô dùng đầu ngón tay chạm nó
Phó Lâm Viễn siết chặt cánh tay xuống cô
Giọng Trần Tĩnh điềm tĩnh: “Phải che một chút”
Anh gì chỉ cô đang thoa kem Sau khi Trần Tĩnh thoa xong cô lau ngón tay cất kem che khuyết điểm túi
Phó Lâm Viễn quét các vết mút đỏ đường viền cổ áo của cô Anh khẽ nhướng mày nhưng nhắc nhở cô
Cửa thang máy dày và nặng khi mở sang một bên bên ngoài dùng nhiều lực hồi lâu mới thấy tiếng cót két vang lên khi tất cả ánh sáng từ bên ngoài tràn Vu Tùng Phùng Chí và các nhân viên tòa nhà đang rạp xuống
Cửa mở họ ngay lập tức hô to
“Tổng giám đốc Phó”
“Anh Phó”
“Nào tổng giám đốc Phó hãy nắm lấy tay của ” Đặc biệt là quản lý tòa nhà duỗi tay cơ thể rạp mặt đất ước gì thể nhảy xuống vì Phó Lâm Viễn
Phùng Chí cũng lo lắng quỳ xuống đất hai
Người mà họ thấy là Phó Lâm Viễn còn Trần Tĩnh chỉ là phụ Trần Tĩnh xoay Phó Lâm Viễn ngoài nhưng trực tiếp dùng hai tay ôm eo cô nâng lên giọng trầm thấp sắc mặt bình tĩnh: “Phùng Chí kéo cô lên”
Trái tim của Trần Tĩnh run lên
Quản lý tòa nhà và Phùng Chí đang ở bên ngoài đều sửng sốt vài giây đó quản lý tòa nhà lập tức vươn tay nắm lấy cánh tay của Trần Tĩnh Trần Tĩnh nắm chặt tay Phùng Chí cũng đưa tay giữ chặt cánh tay của cô hai dùng sức kéo ở hai bên và đưa cô ngoài
Vu Tùng cũng nhanh chóng đỡ lấy Trần Tĩnh
Lúc cô đã thấy Vu Tùng bước tới kéo Phó Lâm Viễn cùng với Phùng Chí cổ áo sơ mi của mở khom lưng bước từ bên trong
Mọi mặt tại hiện trường đều thở phào nhẹ nhõm
Quản lý tòa nhà xổm xuống lau giày phủi bụi quần giúp Phó Lâm Viễn
Nhiều tiến lên và vây lấy
Trần Tĩnh trong hành lang cô lặng lẽ đàn ông cao lớn và nghiêm nghị Phó Lâm Viễn vây quanh khẽ cau mày ngước mắt lên thì thấy cô đó
Cô phát tiếng một chút mong manh và yếu ớt khi thoát khỏi nguy hiểm tỏa cơ thể cô
Anh im lặng quan sát vài giây : “Lại đây”
Trần Tĩnh hồn những xung quanh cũng phát hiện nãy giờ thư ký Trần đã ngó lơ Trần Tĩnh bước chân về phía trong mắt cô chỉ là hình bóng
Vu Tùng đưa chiếc cặp đựng tài liệu cho cô Trần Tĩnh nhận lấy Phó Lâm Viễn cài khuy cổ áo liếc cô : “Đi ăn thôi”
Trần Tĩnh đáp: “Vâng tổng giám đốc Phó”
Trông cô bình tĩnh
Phó Lâm Viễn bước ngoài Trần Tĩnh theo quản lý tòa nhà cũng vội vàng theo bên cạnh giải thích nguyên nhân thang máy xảy sự cố
Lúc tòa nhà sáng trưng mọi thứ ngoại trừ thang máy đều hoạt động bình thường Rõ ràng chỉ chiếc thang máy đó gặp chuyện và đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên
Phó Lâm Viễn kiên nhẫn lắng
Anh đầu đang bảo Trần Tĩnh giải quyết thì ánh mắt bắt gặp làn da trắng nõn của cô bỗng khựng
Sau đó quét mắt về phía Vu Tùng
Vu Tùng lập tức tiến lên Phó Lâm Viễn nhỏ giọng : “Cậu ở ”
“Vâng” Vu Tùng gật đầu nhắc nhở : “Bên ngoài truyền thông chờ sẵn tổng giám đốc Phó và thư ký Trần tới ga- ngầm xe đang đậu ở đó”
Vu Tùng đưa chìa khóa xe cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh nhận lấy Phó Lâm Viễn đẩy cửa thoát hiểm bước xuống Trần Tĩnh cũng theo Phùng Chí và trợ lý nhỏ của cũng theo phía
Có tiếng bước chân ở cầu thang
Vu Tùng ngăn quản lý tòa nhà đang định theo : “Chiều nay tổng giám đốc Phó còn việc làm việc gì thì trực tiếp với ”
Quản lý tòa nhà trông buồn bã
“Anh Vu thực sự vô cùng xin đáng lẽ thang máy sửa xong từ hôm qua là do nhân viên bên lười biếng đẩy sang ngày mai ngày làm ngờ một hai ngày xảy chuyện…”
Vu Tùng thể hiện bất kỳ cảm xúc nào
lầm chính là sai lầm đây là chuyện liên quan tới tính mạng con
_
Trong lối thoát hiểm Phùng Chí theo sát phía Trần Tĩnh vẫn lặng lẽ bước cảm thấy hổ Vừa bộ mọi đều tập trung Phó Lâm Viễn và coi là quan trọng nhất bình thường cũng quan hệ với Trần Tĩnh mà lúc đó quả thật là để ý đến cô
Tổng giám đốc Phó mới là quan trọng nhất
Anh hy vọng Trần Tĩnh thể hiểu
Trần Tĩnh cứ im lặng cô theo Phó Lâm Viễn Bỗng điện thoại di động của chợt vang lên vài cuộc gọi đến lẽ là nhà họ Phó gọi để hỏi thăm tin tức
Anh kéo nhẹ đường viền cổ áo nhỏ giọng đáp từng một
Đi xuống tầng hầm
Xe của Vu Tùng đậu gần cầu thang Trần Tĩnh bước lên cô mở cửa ghế cho Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn liếc cô
Anh lấy chìa khóa xe trong tay cô nhưng Trần Tĩnh đưa
Đằng Phùng Chí và trợ lý nhỏ của vẫn theo Phó Lâm Viễn lặng lẽ Trần Tĩnh trong giây lát đó cúi trong Anh ngả vẫn đang điện thoại
Trần Tĩnh đóng cửa xe cô vòng qua ghế lái lên xe
Phùng Chí bên cạnh cùng với trợ lý nhỏ của chiếc xe màu đen khởi động Trần Tĩnh đã lái xe của Vu Tùng một lần và đây là lần thứ hai cô vững vàng lái xe
Trước cửa tòa nhà nhân viên bảo vệ giữ gìn trật tự phóng viên và giới truyền thông đã kéo đến giống như đang chờ phim hoặc là đã bắt đầu
Trần Tĩnh liếc lối của tòa nhà
Thu ánh mắt cô vô lăng lái xe đường chính
Sau lưng cô Phó Lâm Viễn cúp điện thoại đặt điện thoại ở tay vịn nhỏ giọng hỏi: “Em ăn gì”
Trần Tĩnh lặng lẽ lái xe
“Đến nhà ăn của Đại học Bắc Kinh ăn ”
Anh sẽ gặp hiệu trưởng buổi chiều đến đó ăn cũng hợp lý
Nghe thấy lời Phó Lâm Viễn ừ một tiếng
Trần Tĩnh đã quen thuộc với đường xá ở Bắc Kinh đặc biệt là con đường đến Đại học Bắc Kinh Chẳng mấy chốc xe đã lái bãi đậu xe của trường nhưng ở đây khá nhiều xe Trần Tĩnh một vòng cuối cùng cũng tìm vị trí nhưng vị trí khó đậu làm cô do dự
Phó Lâm Viễn kéo kính xe xuống
Cắn điếu thuốc đảo mắt nhận thấy tình huống khó xử lý của cô
Anh : “Xuống xe ”
Trần Tĩnh giữ tay lái vài giây buông cô đẩy cửa bước xuống xe Phó Lâm Viễn bước từ ghế nghiêng đầu cắn điếu thuốc đó liếc cô một cái khom ghế lái
Rầm
Cửa xe đóng
Phó Lâm Viễn cầm vô lăng xắn tay áo lên một chút để lộ đồng hồ đeo tay chiếc xe lùi dễ dàng dừng Anh xuống xe tiện tay lấy chiếc cặp và chiếc túi nhỏ Trần Tĩnh vòng qua ghế phụ lái và xỏ giày cao gót
Phó Lâm Viễn xuống
“Trong túi giày ”
Trần Tĩnh cầm đôi giày đế bằng kéo lấy chiếc cặp và bỏ nó Cô đảo mắt và gật đầu: “Ừm thỉnh thoảng lái xe nên mang sẵn”
Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc khỏi miệng kẹp nó giữa hai đầu ngón tay ậm ừ đáp
Anh thu suy nghĩ và ánh mắt về phía nhà ăn của Đại học Bắc Kinh