Hoa Hồng Đỏ - Chương 42
Phó Lâm Viễn cô: “Ừm”
Trần Tĩnh ngoài lướt qua trợ lý Lưu mới bước trông mặt mũi tràn đầy tinh thần cô: “Chào buổi sáng thư ký Trần”
“Chào buổi sáng” Trần Tĩnh mỉm cô bước đôi giày cao gót về phía bàn làm việc Trợ lý Lưu tiến lên đưa tài liệu cho Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn nhận lấy tài liệu mở
_
Trần Tĩnh xuống bàn làm việc cà phê đá mua từ buổi sáng giờ đã tan hết đá cô cầm lên uống một ngụm cảm giác lạnh lẽo trượt xuống cổ họng
Cô di chuyển chuột mở hộp thư kiểm tra
Gần đây Phó Hằng mua một công ty chuyên nghiên cứu thiết lái công ty từ lúc thành lập đến khi giao bán tổng cộng mất năm năm Ban đầu là do năm thanh niên trẻ tuổi sáng lập huy động vốn hai lần nhưng với số vốn đó bọn họ làm nên cơm cháo gì nên mất hết kiên nhẫn bắt đầu tìm kiếm công ty thu mua
Tập đoàn Phó Hằng là đơn vị đầu tiên thu mua
Gần đây giám đốc Phùng luôn thẩm định và đánh giá công ty
Nhìn số liệu thì đánh giá giá trị của nó càng ngày càng thấp bởi vì trong cuộc thi thiết lái thế giới năm ngoái công ty dính scandal
Lợi dụng điều khiển máy bay lái để giành vị trí thứ hai khi thông tin tiết lộ ban tổ chức đã hủy bỏ kết quả của họ và cấm công ty thi đấu trong ba năm tới
Thu mua tại thời điểm rủi ro là lớn thể vốn
Phùng Chí đau hết cả đầu thậm chí còn chửi bới công ty vài câu trong nhóm chat
Những khác cũng hùa theo lập tức nhóm chat sôi động hẳn lên tin nhắn nhảy lên từng hồi bọn họ dám nghi ngờ Phó Lâm Viễn nhưng thể phán xét cái công ty
Phùng Chí tán gẫu xong còn đặc biệt chỉ mặt gọi tên Trần Tĩnh
Trần Tĩnh bất đắc dĩ
Cô gửi một dấu chấm hỏi
Phùng Chí: [Thư ký Trần đề nghị nào ]
Trần Tĩnh: [Hay là giám đốc Phùng thử xem trận đấu bốn năm của bọn họ ]
Phùng Chí: [Trận đấu đó lâu như ]
Phùng Chí: [Thôi sẽ xem]
Trần Tĩnh tắt khung trò chuyện cô liếc mắt đàn ông cao lớn đang gọi điện thoại trong phòng làm việc nhiều việc làm hầu như đều chính xác
9 giờ 50 phút
CEO của Đằng Vũ là tổng giám đốc Ngô đến công ty trực tiếp phòng làm việc của Phó Lâm Viễn
Bước chân ông vội vàng dáng vẻ như chắc là để giải thích chuyện của Mười Tám Vị La Hán Phùng Chí cũng lên chậc chậc vài tiếng: “Xem ông chủ nhà vẫn là một nể tình cũ”
Trần Tĩnh chỉ đáp
Phùng Chí cầm tập tài liệu đem cho Phó Lâm Viễn ở trong đó một lát ngoài gõ gõ mặt bàn Trần Tĩnh : “Cô pha trà tổng giám đốc đang rảnh tay”
Trần Tĩnh dừng một chút cô buông công việc trong tay xuống dậy
Cô : “Tôi biết ”
Trần Tĩnh vòng khỏi bàn làm việc về phía văn phòng Hai vị tổng giám đốc đang sô pha đầu ngón tay thon dài của Phó Lâm Viễn bóp bóp đùa giỡn với điếu thuốc cánh tay dựa tay vịn vẻ mặt thay đổi
Tổng giám đốc Ngô ở đối diện vẫn đang huyên thuyên bàn trà trống rỗng hiển nhiên là Phó Lâm Viễn lười động tay pha trà
Anh tức giận nhưng điều đó nghĩa là đang cảm thấy
Trần Tĩnh đến tủ lấy một hộp trà đó xuống sô pha ở giữa cô đưa tay ấn công tắc đun nước
Tiếng nước sôi ùng ục
Trần Tĩnh tráng qua nước nóng một lần nước lượn lờ cô đưa một ly đến bên tay tổng giám đốc Ngô
Tổng giám đốc Ngô đến miệng lưỡi khô hết cả ông lập tức đưa tay bưng lên : “Cảm ơn cô ”
Trần Tĩnh trở đặt một ly bên tay Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn xoay điếu thuốc khẽ gạt lên gạt tàn tay lật tài liệu xem xét tổng giám đốc Ngô buông ly trà xuống tiếp tục
Trần Tĩnh thêm trà cho ông tổng giám đốc Ngô uống thêm một chén mà chén trà của Phó Lâm Viễn vẫn còn động đến
Đầu ngón tay của khói thuốc lượn lờ
Gân xanh mu bàn tay nổi lên đầu ngón tay thon dài lật từng trang tài liệu
Trần Tĩnh đổi cho một chén trà
Mùi nước hoa nhàn nhạt bay tới hòa quyện với hương trà tạo nên mùi vị cực kỳ dễ ngửi
Tổng giám đốc Ngô uống xong một chén đột nhiên xuyên qua nước thấy mặt Trần Tĩnh
Dịu dàng xinh như hoa sen hé nở mặt nước
Ông ngập ngừng đột nhiên hỏi: “Thư ký Trần bạn trai ”
Đầu ngón tay Trần Tĩnh nâng ấm trà nhỏ thoáng dừng
Phó Lâm Viễn ngẩng đầu lên từ tập tài liệu cơ thể dựa phía chân dài bắt chéo đôi mắt dừng mặt Trần Tĩnh vài giây
Trần Tĩnh về phía tổng giám đốc Ngô Cô mỉm định trả lời thì bên giọng trầm thấp truyền đến: “Cô ”
Tim Trần Tĩnh đập mạnh một cái cô đầu Phó Lâm Viễn dời tầm mắt khỏi mặt cô nâng mắt về phía tổng giám đốc Ngô ông giật lập tức xin
Rõ ràng là tới giải thích tình huống với Phó Lâm Viễn mà bỗng dưng sắc mê hoặc Ông đồng hồ chuyển đề tài: “Tổng giám đốc Phó chúng cùng ăn bữa cơm trưa chứ Gần đây công ty mở một nhà hàng đồ ăn Trung Quốc hương vị tệ thử ”
Phó Lâm Viễn ném tài liệu lên bàn trà xắn tay áo : “Tôi rảnh Nếu tổng giám đốc Ngô xong thì về ”
Sắc mặt tổng giám đốc Ngô khẽ thay đổi xem tới mấy chuyến nữa mới
Ông lên : “Vậy thì tổng giám đốc Phó xin phép vài ngày nữa đến”
Nói xong ông xoay ngoài
Trần Tĩnh bóng lưng tổng giám đốc Ngô cô buông đồ kẹp trong tay xuống liếc mắt đàn ông bên cạnh Phó Lâm Viễn rũ mắt sửa sang tay áo vẻ mặt lạnh lùng
Thật cô thể thấy cũng để ý đến lời xin của tổng giám đốc Ngô mà tổng giám đốc Ngô càng xin càng vẻ chột đây cũng là nguyên nhân vì Phó Lâm Viễn ăn cơm với ông
Trần Tĩnh thu tầm mắt rửa sạch khay trà
Phó Lâm Viễn nâng mắt lên cô nghiêng mặt cùng với vẻ mặt nghiêm túc
Hôm nay cô trang điểm nhạt đuôi mắt kẻ một chút eyeliner màu phấn mắt cũng nhẹ nhàng nhưng vẫn tôn lên làn da trắng nõn và đôi mắt xinh của cô Khó trách bọn họ thấy đường
Ngay cả đến xin cũng thể bỏ qua vẻ của cô
Anh cài cúc áo giọng trầm thấp: “Buổi trưa ngoài ăn cơm”
Trần Tĩnh dọn dẹp xong đồ vật cuối cùng cô đậy nắp ngước mắt gật đầu: “Vâng”
Buổi chiều còn đến đại học Bắc Kinh một chuyến Phó Lâm Viễn cô một cái dậy trở bàn Trần Tĩnh đặt hộp trà ngăn kéo phía đó dậy và rời khỏi văn phòng
Cô trở bàn làm việc của thu dọn đồ đạc
Một lát Phó Lâm Viễn vắt áo khoác tay cổ áo mở từ bên trong Trần Tĩnh xách túi nhỏ lên đuổi theo bước chân của Vu Tùng đã ở bên chờ bọn họ
Trần Tĩnh khom lưng ghế phụ
Vu Tùng cô một cái
Phó Lâm Viễn cũng liếc mắt phụ nữ ở ghế phụ nghiêm mặt chơi đùa với điện thoại di động trong tay Xe khởi động hướng về phía khu vực trung tâm
Trần Tĩnh lướt máy tính bảng sửa sang lịch trình của Phó Lâm Viễn
Phong cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ xe cũng lướt qua hai má cô chiếc xe màu đen dừng ở tầng một tòa nhà Trần Tĩnh giương mắt lướt qua nhận đó là một nhà hàng phương Tây mới nổi gần đây ở bên ngay tầng Tên nhà hàng quá quen thuộc vì Tưởng Hòa luôn nhắc đến nó
Chủ yếu là nhà hàng chỉ nhận mười bàn một ngày
Vu Tùng : “Nhà hàng dễ đặt gọi mấy cuộc điện thoại mới đặt đấy”
Trần Tĩnh cất máy tính bảng liếc mắt Vu Tùng: “Ba chúng cùng ăn ”
Vu Tùng chỉ đáp
Anh dừng xe
Trần Tĩnh xách cặp công văn và cái túi nhỏ từ trong xe xuống Phó Lâm Viễn cũng xuống xe mặc áo khoác lên cổ áo mở nhẹ nhàng ôm eo cô kéo về phía đó tòa nhà
Anh thuận tay xách cặp trong tay cô
Trần Tĩnh dừng
Nghe thấy tiếng xe phía lái cô mới phát hiện Vu Tùng ăn trưa cùng với bọn họ bữa cơm chỉ cô và Phó Lâm Viễn hơn nữa còn chọn ở một nơi như
Nhân viên phục vụ dẫn hai thang máy
Cửa thang máy đóng gian bên trong cực kỳ yên tĩnh
Trần Tĩnh thở một cô nâng mắt Phó Lâm Viễn hờ hững cúi đầu cô tầm mắt hai đối diện eo cô giữ chặt hơn
Trần Tĩnh giơ tay lên sửa sang cổ áo cho
Đôi mắt đàn ông chằm chằm cô nút cổ áo gài kỹ Trần Tĩnh tinh ý cài mặt cô là yết hầu và cằm của
Ngay khi Trần Tĩnh cài sắp xong thì bỗng “ầm” một tiếng thang máy đột nhiên tối đen
Tiếp theo thang máy kêu “răng rắc” chốc trượt xuống mấy tấc
Chỉ một lúc bộ thang máy chìm trong bóng tối
Hô hấp Trần Tĩnh lập tức gấp gáp cô vô thức nắm chặt cổ áo của Phó Lâm Viễn bàn tay to đang ôm cô siết chặt vài phần giọng của vang lên đỉnh đầu cô
“Đừng hoảng”
thang máy hạ xuống một chút
Trần Tĩnh thấp giọng gọi một câu: “Phó Lâm Viễn ”
Người đàn ông ấn đầu cô lên vai ôm cô dựa tường giọng trầm
thấp: “Em cầm điện thoại di động nhắn tin cho Vu Tùng”
Âm thanh phát vô cùng bình tĩnh
Trong lòng Trần Tĩnh cũng thấy yên tâm một chút cô lập tức lấy điện thoại di động mở khóa tiên kiểm tra xem tín hiệu hiện giờ tín hiệu phủ sóng diện rộng tòa nhà như càng khả năng tín hiệu Trần Tĩnh thấy cột sóng thì cũng tỉnh táo cô gửi tin nhắn cho Vu Tùng
Phó Lâm Viễn bật đèn pin điện thoại di động lên chiếu về phía nút thang máy bấm số gọi khẩn cấp đèn sáng lên ấn xuống
Trần Tĩnh nhắn tin xong thì sốc tinh thần nhận đang sấp trong lòng
Trong thở là mùi thuốc lá nhàn nhạt đầu ngón tay thon dài của Phó Lâm Viễn ấn điện thoại di động gọi cho vài cuối cùng mới ngước mắt lên
Trần Tĩnh đang ngửa đầu
Dưới ánh sáng yếu ớt tầm mắt hai đối diện
Lông mi Trần Tĩnh run rẩy
Đôi mắt Phó Lâm Viễn chằm chằm cô: “Có đói ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Cô hỏi: “Còn thì ”
Cô bao giờ hỏi câu đây là lần đầu tiên cô hỏi ngược Phó Lâm Viễn khẽ nhếch môi yết hầu trượt xuống chóp mũi chạm cô: “Có một chút”
Tim Trần Tĩnh đập thình thịch
Anh tiến gần hôn lên cánh môi cô Trần Tĩnh ngửa cằm lên há miệng để cho lưỡi tiến
Trong thang máy tối tăm lúc nào cũng thể rơi xuống nhưng ở đây cô cảm thấy gian như chỉ thuộc về hai bọn họ
Trần Tĩnh kiễng chân hôn
Phó Lâm Viễn nắm chặt eo cô hôn thật sâu
Cô nhắm mắt lông mi run rẩy Phó Lâm Viễn rời một chút nghiêng đầu hôn lên cổ cô Trần Tĩnh cũng ôm lấy cổ ngửa cổ lên cao
Hôn một lúc mới rời đó áp trán cô đôi mắt hẹp dài vẻ mặt cô
“Thả lỏng một chút”
Trần Tĩnh “ừ” đáp hai tay cô ôm cổ mặt
Ở đây quá yên tĩnh
Cô đột nhiên hỏi một vài câu
“Phó Lâm Viễn năm nay bao nhiêu tuổi”
Bàn tay Phó Lâm Viễn ấn chặt eo cô xong bèn rũ mắt: “Em cảm thấy bao nhiêu tuổi”
Giọng Trần Tĩnh nhẹ nhàng: “Chắc cũng chỉ lớn hơn một tuổi”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn vẫn thay đổi đáy mắt chứa đựng vài phần ý
“Thì ”
Trần Tĩnh tiếp tục : “ nghiệp sớm hơn nhiều”
Nếu như theo độ tuổi bình thường cùng lắm là chỉ nghiệp sớm hơn cô một năm lúc còn biết lăn lộn ở công ty nào chứ Phó Lâm Viễn cô nhưng đáp lòng bàn tay dán sát eo cô tạo một cảm giác nóng bỏng Người cảm khái như thế cũng chỉ một cô nhưng khi cô cảm khái như giống khác
Cởi bỏ sự chuyên nghiệp của thư ký Trần cô một chút đáng yêu
Trần Tĩnh gương mặt lạnh lùng của ánh sáng lờ mờ đường nét của như trở nên sâu hơn thêm vài phần bí ẩn nhất là đường cong ở cổ cổ áo mở rộng
Trần Tĩnh kiễng chân cắn lên yết hầu của
Đôi mắt Phó Lâm Viễn đột nhiên trở nên sâu thẳm giơ tay đè gáy cô để cô rời Trần Tĩnh dừng răng cắn yết hầu của
Yết hầu của đàn ông trượt lên một cái giọng trầm thấp
“Trần Tĩnh”
“Em đừng chọc ”
Trần Tĩnh nghĩ thầm
Chọc thì hả Phó Lâm Viễn