Hoa Hồng Đỏ - Chương 4
‘Ding’
Cửa két sắt mở
Trần Tĩnh cẩn thận đặt chiếc hộp trong
Đầu ngón tay của cô trắng nõn chiếc hộp màu đen đặt lên cảm giác xinh
Lục Thần đưa tay véo eo mỉm cô
Phó Lâm Viễn chiếc hộp tiếp tục hút thuốc
Sau khi cất nó Trần Tĩnh đóng cửa két sắt
Tiếng ‘cạch’ vang lên Trần Tĩnh đóng nắp mật khẩu Cô dậy vuốt thẳng váy về phía bên
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu dập tắt điếu thuốc gạt tàn
Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó ngoài đây”
“Được”
Trần Tĩnh bước chân về phía cửa lúc ngang qua Lục Thần mỉm : “Thư ký Trần trưa nay cùng ăn trưa nhé”
Trần Tĩnh một cái
“Chuyện để trưa ạ Lục”
“Được thôi” Anh gật đầu Trần Tĩnh ngoài cô tiện tay đóng cửa cho bọn họ bóng lưng mảnh khảnh của cô rời Lục Thần mới về phía Phó Lâm Viễn
“Cô bạn trai thật ”
Phó Lâm Viễn đến sô pha mở ấm nước giọng lười nhác: “Hình như ”
“Lúc là bây giờ hình như” Lục Thần xuống cạnh
Phó Lâm Viễn cất giọng trầm trầm
“Tôi đã gặp qua một lần”
Lục Thần thì thất vọng
“Trông như thế nào”
Phó Lâm Viễn pha trà ngón tay thon dài giữ cái kẹp trong tay nước bốc lên làm mờ đường nét gương mặt bộ dạng của giống như lười trả lời
_
Trở văn phòng Trần Tĩnh mới nhớ hôm nay cô quên pha cà phê thôi buổi chiều cô pha Cô xem qua một lượt lịch trình của Phó Lâm Viễn cũng may hôm nay việc gì
Giám đốc bộ phận đầu tư Phùng Chí văn phòng của lúc bước trở mang cho Trần Tĩnh một bản báo cáo tài chính nhờ Trần Tĩnh giao tới bộ phận tài chính
Cô quan hệ tương đối với mấy cô gái bên bộ phận tài chính
Vừa đến cửa cô đã mọi kéo kế toán Kiều Tích và Trần Tĩnh giống cả hai đều gia nhập Phó Hằng với tư cách là thực tập sinh về đều trở thành nhân viên chính thức cô một lượt xung quanh một lượt siết chặt tay Trần Tĩnh hỏi: “Cái hộp sáng nay cô cầm chính là viên kim cương hồng hotsearch hả”
Trần Tĩnh đưa báo cáo tài chính cho cô : “Ừm”
“Hóa là thật” Kiều Tích nhận lấy để sang một bên hỏi: “Có biết sẽ tặng cho ai ”
Trần Tĩnh Kiều Tích vài giây
“Sao tự nhiên cô tò mò chuyện ”
Thấy vẻ mặt của Trần Tĩnh Kiều Tích ồ lên một tiếng cô : “Cô đừng hiểu lầm nha”
Cô đến gần Trần Tĩnh hơn: “Tôi chỉ buôn chuyện thôi cô còn nhớ sợi dây chuyền kim cương mà trang sức W gửi tới hồi năm ngoái ”
Khi đó Trần Tĩnh chỉ mới trở thành nhân viên chính thức cho nên cũng nhớ rõ chuyện nhưng ấn tượng cũng sâu lắm cô gật đầu: “Có chút ấn tượng”
“Sau chiếc vòng cổ đó đã gửi đến Philadelphia Mỹ”
Trần Tĩnh sững sờ
Kiều Tích chớp mắt : “Cô nghĩ xem viên kim cương hồng đó cũng sẽ gửi đến Philadelphia Mỹ ”
Đối mặt với vẻ buôn chuyện và sự tò mò của Kiều Tích Trần Tĩnh do dự nhưng cuối cùng vẫn với cô rằng mình sẽ bay đến đó để giao viên kim cương hồng dù cũng liên quan đến chuyện riêng tư của Phó Lâm Viễn
Cô giơ tay xoa đầu Kiều Tích: “Không chuyện của chúng báo cáo đưa cô đó cô xem nhanh nha”
“Thôi rồi” Kiều Tích nhún vai: “Cô thích hợp làm thư ký thích bàn tán đời sống tình cảm của ông chủ trai chút nào”
Trần Tĩnh khẽ
Cô mở cửa bước thang máy rời khỏi phòng tài chính
Lúc trong thang máy ai Trần Tĩnh chằm chằm số tầng đang nhảy lên
Philadelphia…
_
Trở bàn làm việc Trần Tĩnh nhận một số thư mời cô kiểm tra thời gian của những lời mời đó so với lịch trình của Phó Lâm Viên xong ghi
Chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa
Vách ngăn mặt cô gõ lên cô ngẩng đầu liền thấy Lục Thần đang mỉm vô: “Thư ký Trần ăn trưa ”
Trần Tĩnh khựng từ chối
Lục Thần gõ vách ngăn: “Đã hơn mười hai rưỡi đừng để ông chủ của cô đợi lâu chứ”
Trần Tĩnh lên thấy Phó Lâm Viễn đang ở cách Lục Thần xa đang hút thuốc bấm điện thoại về phía thang máy thấp giọng : “Đi thôi”
Cũng đợi Trần Tĩnh trả lời
Lục Thần thăm dò: “Đi thôi nào”
Nhìn khuôn mặt tuấn tú phong lưu của Lục Thần Trần Tĩnh cảm thấy bất lực cô mau chóng đóng giấy tờ cầm điện thoại lên vòng qua bàn Lục Thần mỉm đợi cô hai cùng bước thang máy
Phó Lâm Viễn đút tay túi quần một tay cầm điện thoại nhận cuộc gọi tới
Dáng khá cao
Trần Tĩnh bước cùng theo bản năng cô lưng khi định thì cô đã thấy giọng của Hoàng Mạt truyền từ điện thoại của
Cô hỏi tối nay rảnh cô đến chỗ
Phó Lâm Viễn lười biếng đồng ý sẽ phái xe đón cô
Trần Tĩnh thẳng lên tóc xõa xuống hàng mi cô dài Lục Thần bên cạnh nghiêng đầu cô hỏi: “Cuối tuần thư ký Trần rảnh ”
Trần Tĩnh hồn sang Lục Thần bình tĩnh đáp: “Tuần hẹn với một bạn”
“Là loại bạn nào” Lục Thần chằm chằm làn da mịn màng của cô thuận miệng hỏi Trần Tĩnh nhẹ nhàng đáp: “Bạn cùng phòng của ”
Lục Thần duy trì nụ môi tiếp tục hỏi
“Có Tưởng Hòa ở bộ phận đầu tư ”
Trần Tĩnh đành trả lời là Lục Thần : “Tôi nhớ cô và cô là bạn học đại học đúng ”
Trần Tĩnh: “ ”
Phó Lâm Viễn cúp điện thoại trở về giao diện chính nhấp hộp thư mở xem email Mà phía Lục Thần vẫn đang tích cực hỏi chuyện của Trần Tĩnh ngước mắt lên Phó Lâm Viễn giương mắt lên hai chạm mắt tường thang máy Lục Thần xa như thể đang với Phó Lâm Viễn
Mẹ nó cạy góc tường
Phó Lâm Viễn đút tay túi quần liếc Trần Tĩnh khi đến tầng bước ngoài Lục Thần lịch sự giữ cửa thang máy để Trần Tĩnh bước
Bữa trưa ăn ở nhà ăn của công ty Phó Lâm Viễn xuống thì ngay lập tức Phùng Chí cũng bưng đồ ăn đây đến để chuyện sắp xếp hai công ty với Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh còn cách nào khác chỉ thể cạnh Lục Thần gặp một số món ăn cho cô Trần Tĩnh chịu nổi đành đưa mấy miếng phi lê cá tuyết cho Lục Thần
Sau khi bữa ăn kết thúc
Ba đàn ông còn chuyện thêm Trần Tĩnh lấy khăn giấy lau khóe miệng cầm điện thoại lên : “Tổng giám đốc Phó lên đây”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng
Trần Tĩnh gật đầu chào Lục Thần và Phùng Chí đó rời khỏi nhà ăn lên tầng
Vu Tùng đã gửi số giấy tờ tùy thân cho cô Trần Tĩnh về văn phòng đặt vé máy bay Buổi chiều Phó Lâm Viễn cũng Trẫn Tĩnh tiếp tục giải quyết công việc trong văn phòng
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan làm
Trần Tĩnh đẩy cửa phòng làm việc nắng chiều hoàng hôn buông xuống ngập cả căn phòng
Trên bàn trà vẫn đặt bộ ấm trà dùng buổi sáng rửa sạch Trần Tĩnh tới xổm mặt đất cô xắn tay áo sơ mi lên bắt đầu rửa đống dụng cụ pha trà dùng nước ấm rửa nên khi rửa xong nóng cũng bốc lên
Anh làm rơi một chiếc đồng hồ đeo tay màu đen
Tay Trần Tĩnh là nước nên tạm thời cô dám chạm
Lúc bên ngoài cửa tiếng bước chân vọng đến Trần Tĩnh nhướng mắt
Phó Lâm Viễn đang bước tới trong miệng vẫn còn cắn một điếu thuốc tới cúi xuống nhặt lấy chiếc đồng hồ lên Hô hấp của Trần Tĩnh như ngừng
Mùi thuốc lá nhàn nhạt từ bay đến
Phó Lâm Viễn thẳng dậy xuống tay đeo đồng hồ thấp giọng hỏi: “Mua vé máy bay ”
Trần Tĩnh lấy một tấm khăn vuông lau mép khay trà đáp: “Mua ”
Phó Lâm Viễn cô một cái: “Làm xong thì tan làm”
Trần Tĩnh gật đầu
“Dạ ”
Sau đó đàn ông khỏi văn phòng dáng của cao lớn Trần Tĩnh vài giây mới thu hồi mắt cầm giẻ giặt sạch
Mọi việc đã thành xong xuôi
Trần Tĩnh rót một ly nước cô uống xong trở văn phòng ở bên cửa sổ thể thấy phía xa
Hoàng Mạt đã lái xe qua đến cổng tòa nhà khi xuống xe cô mỉm và đưa chìa khóa cho Phó Lâm Viễn Anh ngậm điếu thuốc qua chiếc xe màu đen của chính cuối cùng vẫn quyết định nhận chìa khóa từ tay Hoàng Mạt vòng qua đầu xe ghế lái
Hoàng Mạt mỉm ghế phụ
Hai tiếng tích tích vang lên
Là điện thoại của Trần Tĩnh cô cầm lên xem
Tưởng Hòa: [Cậu thấy Giám đốc Hoàng lái xe đến thẳng tòa nhà để đón tổng giám đốc Phó]
Tưởng Hòa: [Đỉnh thật thủ đoạn cũng lợi hại ghê đó]
Trần Tĩnh: [Ừm]
_
Vì mua vé máy bay lúc mười một giờ trưa ngày thứ năm nên sáng sớm Trần Tĩnh đã đến công ty lấy viên kim cương hồng Vừa đẩy cửa văn phòng thì thấy Phó Lâm Viễn đã ở đó đang bàn chỉnh sửa tài liệu nhướng mắt cô đẩy chiếc túi bàn về phía cô
Trần Tĩnh cấm lấy xem qua
Viên kim cương hồng đựng trong đây sẽ tiện lợi hơn nhiều cô cầm nó lên Phó Lâm Viễn vẫn đang cầm cây bút máy khuân mặt tuấn
Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó chúng xuất phát đây”
“Ừm” Anh trầm giọng : “Chú ý an ”
“Được” Giọng của Trần Tĩnh dịu dàng hơn một chút cô bước khỏi văn phòng tay cầm bút của Phó Lâm Viễn ngừng ngước mắt chiếc túi màu đen
Vu Tùng đang trong ô tô ở tầng đợi Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cúi lên xe Vu Tùng chiếc túi tay cô khởi động xe Từ việc đến sân bay qua kiểm tra an ninh cho đến khi lên máy bay tất cả mọi việc đều suôn sẻ
Hơn hai mươi năm qua đây là lần đầu tiên Trần Tĩnh nước ngoài cô dựa cửa sổ thầm nghĩ ngắm những đám mây ngoài nhiều một chút nhưng cả hành trình quá dài nên cô đã nhanh chóng chìm giấc ngủ
Sau hơn mười tiếng đồng hồ cộng với cả thời gian chuyển cơ cuối cùng đã đến Philadelphia
Trần Tĩnh và Vu Tùng đều đã mệt vì họ nhanh chóng nghỉ ngơi Sáng hôm bầu trời sương mù Trần Tĩnh và Vu Tùng xuất phát đưa kim cương hồng họ đến một biệt thự kiểu Châu Âu Vu Tùng tiến lên phía trước nhấn chuông cửa
Lát một đàn bà trung niên mở cửa bà đã nhận Vu Tùng im lặng vài giây bà : “Cô Cố đang nghỉ ngơi”
Vu Tùng cầm lấy chiếc túi từ tay Trần Tĩnh đưa cho bà ấy : “Anh Phó chúc cô Cố sinh nhật vui vẻ”
Bà thế : “Cảm ơn nhà một lát ”
“Chắc thôi ạ chúng còn việc làm” Vu Tùng bà gật đầu ép bà gật đầu với Trần Tĩnh thoáng qua Vu Tùng mới đóng cửa
Ở cửa biệt thự
Yên tĩnh một lúc
Vu Tùng xoay xuống bậc thang Trần Tĩnh vài giây Vu Tùng cũng cô chỉ ngón tay về phía : “Hoa hồng trắng của ông chủ”
Đầu ngón tay Trần Tĩnh cứng đờ
Thời tiên lạnh
Trần Tĩnh nhẹ nhàng lặp : “Hoa hồng trắng”
Vu Tùng đút tay túi áo khoác bên cạnh cô : “Là một từ hình dung dành cho cô Cố”
Trần Tĩnh qua ngôi nhà xa hoa xinh cổ kính : “Tại gọi là hoa hồng trắng”
Vu Tùng bật
“Cô đã qua bài Hoa hồng trắng ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Vu Tùng liếc Trần Tĩnh: “Khi nào rảnh thì thử ”
Anh tiếp tục: “Cô đừng thấy bây giờ bên cạnh tổng giám đốc Phó nhiều phụ nữ mà tưởng mấy cô đó đều sẽ chỉ là quá khứ thôi nếu kết hôn thì chỉ cô Cố Quỳnh là đối tượng duy nhất thể”
Đầu ngón tay để trong túi áo khoác của Trần Tĩnh vẫn cứng đờ thời tiết ở Philadelphia tháng mười lạnh thật Cô nhỏ giọng hỏi: “Cố Quỳnh là thiên kim tiểu thư nhà nào thế”
Vu Tùng: “Nhà họ Cố ở Hải Thành tổng giám đốc Phó và cô Cố Quỳnh lớn lên cùng Anh lớn hơn cô Cố hai tuổi còn từng hứa hẹn sẽ cưới cô ấy”
Giọng của Trần Tĩnh càng trầm hơn cô khẽ thì thầm trả lời
“Ra ”
Tại thời điểm
Điện thoại của cô reo lên vài tiếng bíp bíp nhưng tín hiệu cho lắm
Khi cô mở nó màn hình vòng vòng một lúc thì tin nhắn của giám đốc Hoàng mới hiện lên Wechat
Hoàng Mạt (Giám đốc phòng đầu tư Uy Viễn): “Thư ký Trần hỏi cô một chuyện viên kim cương hồng mà Phó Lâm Viễn đã đấu giá đó cô biết đã tặng nó cho ai ”
Trần Tĩnh đau đầu
Cô biết nên trả lời thế nào
Mà cách đó xa giống như truyền đến giọng hát
“Vẫn đến thế dù cho tàn nhẫn nhường nào thể càng đắt giá…”
“Làm thế nào để đấu tranh làm để giấu những sợ hãi trong bạn…”
Hoa hồng trắng của