Hoa Hồng Đỏ - Chương 39
Ngay cả quần áo đồng hồ… Đều là cửa hàng giao đến theo định kỳ còn những món quà khác thì sẽ gọi điện thoại đưa qua đó Trần Tĩnh sẽ chọn
Thậm chí một số nhãn hàng khi đến mùa mắt sẽ làm cho điều chỉnh mới sắp xếp giao hàng Anh nhiều thời gian càng thời gian mua sắm ở các cửa hàng
Tuy nhiên lẽ chỉ là Trần Tĩnh từng thấy mà thôi
Đi khu mua sắm dòng cũng quá nhiều bên còn một cửa khẩu chắc phần lớn dòng đều qua đó bởi vì bên đó nhiều cửa hàng nổi tiếng hơn
Mặt đất sáng bóng đến mức thể phản chiếu hình ảnh của con cửa hàng mà Trần Tĩnh định đến ở ngay mặt Phó Lâm Viễn chợt nhận điện thoại buông eo cô bước sang một bên để máy
Vừa ở trong xe đã cởi cà vạt bây giờ chiếc áo sơ mi đen bên trong áo vest khẽ mở trông chút tùy ý
Trần Tĩnh đầu
Người đàn ông đút hai tay túi quần về một điểm xa xăm đang chuyện với bên điện thoại với vẻ mặt nghiêm nghị
Người qua đường đều
Người ở đây nhiều dáng ai cũng họ mặt hoặc là lướt qua bên cạnh tất cả đều một cảm giác mơ hồ khó mấy cô gái ngang qua còn vô thức
Trần Tĩnh một lát làm gián đoạn cuộc gọi của cô về phía cửa hàng
Cô mở bức ảnh mà Tưởng Hòa gửi Tưởng Hòa rằng cửa hàng túi xách giảm giá nhưng chỉ chi nhánh ở cửa khẩu mới bảo cô qua xem giúp
Nếu giảm giá thì mua giảm giá thì thôi Mặc dù Tưởng Hòa tiết kiệm tiền nhưng thỉnh thoảng cô cũng mua một chiếc túi để tự thưởng cho nếu thì con đường tiết kiệm tiền quá nhàm chán
Bước cửa hàng chị bán hàng bèn tới hỏi cô thích mẫu nào
Trần Tĩnh bèn cho cô xem ảnh: “Mẫu còn hàng ”
Chị bán hàng gật đầu: “Còn đó cô đợi một lát”
Cô lấy túi Trần Tĩnh tại chỗ tùy ý mấy chiếc túi tủ trong tủ còn mấy chiếc khăn lụa và một vài thứ khác Trần Tĩnh đang suy nghĩ xem nếu Tiếu Mai đeo những chiếc khăn lụa trông sẽ như thế nào nên mua cho bà một cái Một lúc chị bán hàng đặt chiếc túi lên bàn đưa cho Trần Tĩnh xem
Trần Tĩnh hỏi giảm giá
Chị bán hàng Trần Tĩnh : “Có”
Trần Tĩnh hỏi về việc giảm giá nhưng giống như những gì Tưởng Hòa đã Rõ ràng những gì Tưởng Hòa nhận là tin giả giảm giá kiểu khác dự toán cũng sẽ khác Trần Tĩnh dựa bàn gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa hỏi giảm giá như
Tưởng Hòa lập tức do dự cái vượt quá ngân sách của cô
Trần Tĩnh chỉ biết chờ đợi cô chiếc túi
Phó Lâm Viễn cúp điện thoại xoay quanh thấy cô quầy trong cửa hàng cất điện thoại về phía cửa hàng chị chủ quầy đang chán nản chờ đợi Trần Tĩnh đưa quyết định Liếc thấy Phó Lâm Viễn ánh mắt cô chợt sáng lên tới phục vụ nhưng khách hàng mặt vẫn do dự quyết
Cô trơ mắt đồng nghiệp của ngang qua
Phó Lâm Viễn tỏ vẻ thờ ơ để ý tới nhân viên bán hàng mà tới bên trầm giọng : “Em xem xong ”
Giọng vang lên đầu Trần Tĩnh ngừng bấm điện thoại cô : “Chờ một chút Tưởng Hòa còn đang quyết định”
“Tổng giám đốc Phó chuyện xong ” Cô dịu dàng hỏi
Phó Lâm Viễn “ừ” đáp
Khi chị bán hàng thấy đàn ông đến tìm vị khách hàng cô chợt nghĩ một đàn ông như ở bên mà còn do dự lâu như ư Bởi vì cô liếc mắt đã nhận giá trị của chiếc đồng hồ cổ tay đàn ông nên cô cũng kiên nhẫn hơn một chút yên lặng chờ đợi Trần Tĩnh đưa quyết định
Trần Tĩnh bấm máy hỏi Tưởng Hòa Tưởng Hòa nghiến răng : “Mua”
Cô thích chiếc túi lâu cuối cùng cũng đợt giảm giá còn làm phiền Trần Tĩnh tìm mua Tưởng Hòa nghĩ nếu thì sẽ mất công của cả hai Hơn nữa ngày lễ hàng năm sắp đến Chiếc túi ít nhiều cũng là hàng hiệu Lần nếu mua thì đợi bao giờ mới tới đợt giảm giá tiếp theo Khó đợi lắm
Trần Tĩnh ngước mắt lên với chị bán hàng: “Tôi lấy cái ”
“Được” Chị bán hàng mỉm đáp lấy một chiếc hộp để đóng gói Trong khi đóng gói Trần Tĩnh hỏi giá của chiếc khăn lụa mặc dù giá thực sự khá đắt nhưng còn hai tháng nữa là năm mới tặng Tiếu Mai làm quà năm mới cũng Cô nhân tiện mua chiếc khăn lụa chị bán hàng mỉm gói khăn
Trần Tĩnh đưa thẻ chị bán hàng cầm lấy quẹt thẻ
Thấy Trần Tĩnh chọn một chiếc khăn lụa sẫm màu Phó Lâm Viễn đoán rằng cô tặng khác vì giờ cô từng đeo thứ Thanh toán xong Trần Tĩnh nhận lấy thẻ hai món quà cũng gói xong Phó Lâm Viễn giúp cô xách đồ đó với chị bán hàng: “Cô gói giúp hai cái túi phía luôn ”
Người bán hàng theo ánh mắt của đó là hai mẫu mới nhất
Hai mắt cô sáng lên lập tức : “Vâng”
Trần Tĩnh định rời nhưng thấy Phó Lâm Viễn mua đồ cô bèn dừng lặng lẽ bán hàng đang vui vẻ đóng gói
Một lúc khi gói xong Phó Lâm Viễn cầm lấy
Trần Tĩnh thấy xách nhiều bèn đưa tay : “Tổng giám đốc Phó để xách hai cái cho”
Phó Lâm Viễn cô trả lời
Anh khẽ ôm eo cô bước ngoài để cô cầm
Vậy thì thôi Trần Tĩnh cũng ép bởi vì cô còn những thứ khác mua cô chậm rãi trong phố chủ yếu là vì cô sợ Phó Lâm Viễn thứ cần mua
Bản thân cô cũng ngắm nghía kĩ hơn hôm nay cô mặc một bộ vest nữ tóc buộc cao để lộ chiếc cổ trắng ngần
Hình ảnh của cô phản chiếu trong kính thực sự Rất nhiều phía đối diện đều Phó Lâm Viễn cô chủ yếu là vì họ xem phụ nữ bên cạnh một đàn ông trai như trông như thế nào
Rất nhiều cô gái dùng ánh mắt ghen tỵ cô
Trần Tĩnh khựng liếc đàn ông bên cạnh
Chỉ thấy cái cằm lạnh lùng của Phó Lâm Viễn chú ý đến ánh mắt của cô bèn xuống
Trái tim của Trần Tĩnh đập mạnh cô bình tĩnh chỗ khác
Cô rời mắt đôi hoa tai cô đang đeo lộ mắt Phó Lâm Viễn tuy chiếc hoa tai cô đeo hôm nay nhỏ nhưng dái tai của cô khẽ ửng hồng
Mắt Phó Lâm Viễn tối
Cửa hàng tiếp theo cần mua ở ngay mặt Trần Tĩnh dừng Lần Phó Lâm Viễn điện thoại nên cũng theo Người bán hàng bước chào Trần Tĩnh Trần Tĩnh cạnh tủ thử nước hoa trong khi Phó Lâm Viễn ở bên cạnh đút tay túi quần xuống cô
Cô xoa xoa cổ tay đến tai
Trần Tĩnh quá nhạy cảm với mùi nước hoa đây Tưởng Hòa đã cùng cô mua nước hoa lần ngoài việc chọn cho cô còn chọn cho Tưởng Hòa nữa
Cô xoa ngửi thử trông vẻ phân vân bán hàng bên cạnh : “Sao cô nhờ chồng chọn giúp cho”
Chồng
Trái tim của Trần Tĩnh chợt nảy lên
Phó Lâm Viễn nắm lấy cổ tay cô đưa lên đặt ở chóp mũi ngửi Trần Tĩnh ngước mắt lên
Trông khá nghiêm túc
Phó Lâm Viễn đảo mắt khẽ : “Lại đây”
Trần Tĩnh biết ngửi mùi ở bên tai cô cô lặng lẽ vài giây nghiêng kiễng chân lên Phó Lâm Viễn cúi đầu ngửi bên tai cô
Hình ảnh khiến nhiều trong cửa hàng chú ý Trần Tĩnh tách nghiêm túc Phó Lâm Viễn cũng cô : “Cả hai đều thơm”
“Mùi ở tai thơm hơn”
“Stay together”
Anh tên tiếng Anh của nước hoa Anh tiếng Anh trầm thấp và từ tính Nghe Trần Tĩnh và với bán hàng rằng lọ
Tiếng Trung của loại nước hoa nghĩa là “ở bên ”
Chị bán hàng đóng gói xong Trần Tĩnh đưa thẻ cho cô quẹt cầm túi Chị bán hàng quẹt thẻ xong đưa thẻ cho Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn chị bán hàng chỉ vài mẫu mà Trần Tĩnh thử bàn
“Gói hết cho ”
Chị bán hàng ngẩn hai mắt sáng lên: “Vâng”
Trần Tĩnh đã xách túi ngoài nhưng thấy mua cô bèn dừng chờ Đây là lần đầu tiên cô thấy mua sắm
Tùy ý thờ ơ và nhanh chóng
Thấy cầm túi đồ Trần Tĩnh mới ngoài
Bên cạnh là một cửa tiệm khác nước hoa từ cửa hàng chính là thứ mà Tưởng Hòa vì Trần Tĩnh vẫn thử một chút đó gửi tin nhắn thoại cho Tưởng Hòa Tưởng Hòa “mua” một cách dứt khoát Trần Tĩnh lập tức thanh toán Lần Phó Lâm Viễn mua Trần Tĩnh thấy xách nhiều như dáng cao vẻ mặt vô cảm nhưng khá kiên nhẫn
Ra khỏi cửa hàng Trần Tĩnh hỏi: “Tổng giám đốc Phó còn cần mua gì nữa ”
Phó Lâm Viễn đồng hồ: “Không”
Trần Tĩnh nhướng mày khẽ : “Vậy chúng trở về ”
Phó Lâm Viễn “ừ” đáp hạ cánh tay xuống khẽ ôm eo cô về phía cửa Lúc trời đã tối xe đậu ở bãi đậu xe để đồ đạc lên ghế Phó Lâm Viễn mở cửa xe hỏi cô: “Em ăn gì”
Gió khá to thổi bay mái tóc của Trần Tĩnh cô hất nó sang một bên khuôn mặt tuấn tú của : “Chúng đến nhà hàng khách sạn ăn ”
Hôm nay thời tiết ở Lê Thành lạnh
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ cong lên: “Được”
Hai khom lưng trong xe trong xe ấm áp hơn nhiều Phó Lâm Viễn xắn tay áo khởi động xe cánh tay đeo đồng hồ để lộ những đường nét rõ ràng
Trần Tĩnh cảnh đêm ngoài cửa sổ điện thoại bỗng rung lên
Tưởng Hòa hỏi cô mua
Trần Tĩnh: [Mua ]
Tưởng Hòa: [Ok vất vả cho ]
Nói chuyện một lúc xe đã đến khách sạn Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đỗ xe đem đồ đạc và tài liệu lên lầu đó đến nhà hàng ăn tối
Công việc của Phó Lâm Viễn đã chất đống khá nhiều bắt đầu kiểm tra email điện thoại thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê
Sau bữa tối hai lên lầu Trần Tĩnh buồn ngủ nhưng ngày mai còn một cuộc đàm phán kinh doanh nên cô lấy tinh thần khỏi thang máy Phó Lâm Viễn trở về phòng
Trần Tĩnh quẹt thẻ để cửa cất tài liệu hôm nay đó lấy tài liệu ngày mai dùng sắp xếp Thời gian của cuộc đàm phán cố định nên tài liệu chuẩn đầy đủ Nhân tiện cô còn tra vé máy bay ngày mai hy vọng ngày mai mọi chuyện sẽ suôn sẻ Sắp xếp thỏa xong cô mới nhớ những thứ mà Phó Lâm Viễn mua hôm nay đều ở chỗ Cô tùy ý buộc mái tóc buông xõa xách túi dậy ngoài gõ cửa phòng Phó Lâm Viễn
Một phút cánh cửa mở
Bên trong nóng Trần Tĩnh ngước mắt lên Phó Lâm Viễn mặc áo dài và quần dài màu đen tóc ướt sũng đang dùng khăn lông lau tóc nước trượt xuống quai hàm cứng rắn lạnh lẽo của mang theo cảm giác uể oải khi mới tắm xong Trần Tĩnh im lặng một giây : “Tổng giám đốc Phó đồ hôm nay mua…”
Phó Lâm Viễn cô
Từ lúc trở về cô vẫn tắm cổ áo hé mở tóc buông xõa khuôn mặt trắng nõn xinh trong mắt tràn đầy dịu dàng
Phó Lâm Viễn ôm eo cô kéo cô phòng
Rầm
Cửa đóng
Trần Tĩnh ấn lên cửa cô ngẩng đầu lên : “Đồ hôm nay mua ”
“Cho em” Nói xong bèn hôn lên môi cô Trần Tĩnh còn kịp tiêu hóa lời của thì môi đã ngậm lấy cổ ngửa lên
Túi đồ trong tay sắp rơi xuống Phó Lâm Viễn cầm lấy đặt lên tủ giày đó ôm lấy eo cô cúi đầu hôn cô thật sâu
Đầu óc Trần Tĩnh cuồng cánh tay của cô vô thức ôm lấy cổ một lúc váy cô đã kéo lên lộ đôi chân dài trắng nõn
Lòng bàn tay áp lên da thịt cô
Bố cục phòng cũng giống như phòng cô nhưng hiểu lạnh lẽo hơn bên cô chắc là do đàn ông ở
Rèm cửa mở
Trần Tĩnh nghiêng đầu Phó Lâm Viễn hôn lên tai cô ngậm cắn hai tay ôm eo cô thật chặt
Lỗ tai Trần Tĩnh đỏ bừng hai gò má ửng hồng hai mắt mờ mịt đầu ngón tay bấu lấy cánh tay của
Trong phòng tối om thời gian trôi qua Trần Tĩnh ôm chặt cổ ngã lòng Phó Lâm Viễn hôn lên môi cô ôm cô dậy phòng tắm
Những giọt nước rơi xuống đã bốc những giọt khác rơi xuống Từ phòng tắm Phó Lâm Viễn đặt cô lên giường
Vòng tay quanh eo cô cô
Cổ Trần Tĩnh vẫn đỏ ửng cô vô cùng mệt mỏi trong ánh sáng lờ mờ bắt gặp ánh mắt của cô im lặng vài giây
Phó Lâm Viễn cúi đầu hôn lên môi cô một cách triền miên
Trần Tĩnh ngửa cổ hôn một lúc biết vì giữa hai một bầu khí vô cùng dịu dàng dịu dàng đến mức trái tim Trần Tĩnh run lên
Cô dậy ôm lấy cổ dậy
Phó Lâm Viễn nhướng mày ôm eo cô mỉm và hôn cô lần nữa
Lần họ hôn lâu
Lâu đến mức Trần Tĩnh mệt mỏi xuống nhúc nhích Phó Lâm Viễn cúi ngửi mùi thơm tai cô mùi thơm vẫn còn lưu Trần Tĩnh mơ màng đó điện thoại tủ đầu giường chợt đổ chuông Trần Tĩnh đẩy cánh tay : “Tôi điện thoại”
Phó Lâm Viễn rút tay dậy
Anh mặc quần dài màu đen mặc áo sơ mi lộ cơ bụng lấy điện thoại của Trần Tĩnh liếc là Tưởng Hòa
Anh trở giường đưa điện thoại cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh nhận lấy nhưng ấn ngay Cô dậy lướt qua quần áo của dày vò đến hình dạng Phó Lâm Viễn cụp mắt xuống tay giữ cổ cô nâng lên: “Ngủ ở đây”
Trần Tĩnh lắc đầu
Phó Lâm Viễn nheo mắt cô
Vài giây xoay mở tủ lấy một chiếc áo đen mặc đó lấy một chiếc áo khoác khoác lên cô bế cô lên lạnh lùng cô ngoài cửa tiện thể cầm theo những món quà cho cô
Cô quẹt thẻ họ phòng
Trần Tĩnh vô cùng mệt mỏi chạm giường cô đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ khi lăn xuống giường cô nhẹ nhàng với Phó Lâm Viễn: “Chúc ngủ ngon”
Phó Lâm Viễn xuống khuôn mặt say ngủ của cô
Anh một lúc rời khi thấy tập tài liệu bàn xuống mở xem Vô tình rút máy tính bảng của cô đó một ứng dụng trò chơi mới chính là trò mạt chược trực tuyến còn một trang web nhỏ bấm xem
Chiến lược mạt chược
Anh khẽ nhướng mày khóe môi cong lên bật
Thế mà cô bí mật nghiên cứu cái
Phó Lâm Viễn đặt máy tính bảng xuống đóng tài liệu bàn dậy và chuẩn khỏi phòng Tay chạm nắm đấm cửa thì bỗng thấy một tiếng kêu vang âm thanh phát từ phía bên trong bóng tối rõ ràng
Phó Lâm Viễn buông tay nắm cửa và đến bên giường liếc mắt thì thấy điện thoại của Trần Tĩnh vô tình cô làm rơi xuống đất nhưng cô biết gì khuôn mặt nghiêng hai tay duỗi khỏi chăn tóc xõa tung che lông mày và mắt cô đang chìm trong giấc ngủ sâu
Phó Lâm Viễn bước lên phía cầm điện thoại của cô Màn hình sáng lên màn hình khóa là một bức chân dung gia đình cô mẹ cô và cha cô Cô ở giữa mặc đồng phục học sinh buộc tóc đuôi ngựa đôi mắt sáng rực tựa đầu vai cha cô nụ xán lạn ánh mắt đầy
Anh xem vài giây khi màn hình tắt
Anh đảo mắt cô
Lát dậy đặt điện thoại lên bàn cạnh giường ngủ
lúc Trần Tĩnh lật Phó Lâm Viễn thò tay trong chăn xuống giường vòng tay ôm lấy eo cô từ phía Trần Tĩnh buồn ngủ tưởng là mơ hai tay cô ôm lấy vùi đầu cổ thở đều
Phó Lâm Viễn siết chặt cánh tay một tay thể ôm hết eo cô sự ấm áp và mềm mại tràn ngập giơ tay tắt đèn đầu giường
Tách
Căn phòng chìm bóng tối
Đêm ở Lê Thành cũng chìm giấc ngủ