Hoa Hồng Đỏ - Chương 38
Trần Tĩnh thực sự tiếc cơ hội ù bỏ lỡ
Chơi game trực tuyến thì cô còn chơi nhưng khi đến đánh bài thì dường như chỉ số thông minh của cô đã nghiền nát cho dù là đấu địa chủ đây là loại mạt chược miền Nam cũng
Một ván bài khác bắt đầu Trần Tĩnh bình tĩnh xếp bài cẩn thận các quân bài bàn
Từ dáng vẻ thể thấy sự nghiêm túc của cô ánh đèn màu cam làn da của cô trắng như ngọc khi đếm bài đầu ngón tay trắng ngần cổ tay mảnh khảnh
Trông cô chơi bài mắt
Phó Lâm Viễn lưng cô kẹp một điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay nheo mắt cô xếp bài
Với kỹ năng chơi bài của việc thua vẻ như là cố ý nhưng đối với Trần Tĩnh thì đó là chuyện đương nhiên Anh dùng đầu ngón tay búng nhẹ tàn thuốc cầm ly rượu nhấp một ngụm chất lỏng trượt xuống cổ họng
Trên yết hầu của một vết đỏ mờ mờ đó là khi Trần Tĩnh động tình đã hôn lên thậm chí còn cắn một cái
Trần Tĩnh cảm thấy thể thắng ván dù bài lần cũng khá Cô mím môi tỏ vẻ nghiêm túc cẩn thận quan sát quân bài của những còn để bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào
Phó Lâm Viễn thấy thế khóe môi cong lên cúi ghé tai cô thì thầm: “Đừng lấy”
Tay cầm bài của Trần Tĩnh cứng đờ cô định hỏi tại nhưng Phó Lâm Viễn đã thẳng dậy chỉ để nóng quanh quẩn bên tai cô Tim Trần Tĩnh đập thình thịch cô lên bàn bỏ quân bài cầm xuống từ bỏ “bộ ba”
cũng vì điều Trần Tĩnh bối rối những quân bài mới biết đánh thế nào
Phó Lâm Viễn ở bên cạnh dập tắt điếu thuốc cúi xuống gạt những đầu ngón tay đang bối rối của cô xếp bài cho cô Trần Tĩnh yên lặng quan sát khi nghiêng như thế cổ áo tỏa hương thơm nhè nhẹ cùng với mùi thuốc lá lông mày nghiêm nghị trong mắt cô là góc nghiêng và chiếc cổ thon dài của
Trần Tĩnh bình tĩnh các quân bài cẩn thận lắng loại bỏ những suy nghĩ khác
Có lẽ ngủ với đôi lúc cũng sẽ gây nghiện
Mỗi lần cúi xuống Yến Tuân phía đối diện đều thấy đầy ẩn ý
Sau khi chơi một lúc cuối cùng Trần Tĩnh cũng đã thắng vài ván tất cả đều là do ba và Phó Lâm Viễn gợi ý Mỗi lần thắng khi đẩy bài mắt Trần Tĩnh đều sáng lên khiến họ càng để cô thắng hơn thỉnh thoảng sẽ nhường một lần để cho cô vui chiến thắng lớn nhất đêm nay vẫn là Triệu Hành
Khi kết thúc Trần Tĩnh nhà vệ sinh
Yến Tuân dậy nhấp một ngụm rượu bên cạnh Phó Lâm Viễn bóng lưng Trần Tĩnh nhướng mày: “Có thư ký như ở bên cạnh bất kỳ đàn ông nào cũng sẽ rung động thôi”
Phó Lâm Viễn hút một điếu thuốc liếc Yến Tuân nhưng đáp
Yến Tuân liếc : “Đừng giả bộ nữa đã thấy lúc thu tay về đã để lên eo cô …”
Phó Lâm Viễn trầm giọng : “Chỉ là đặt nhầm thôi”
Yến Tuân nửa tin nửa ngờ nhưng nhỉ đúng là ngoại trừ lúc đánh bài những lúc khác Phó Lâm Viễn vẻ gần gũi lắm với thư ký của cũng Hơn nữa luôn là loại tán tỉnh theo đuổi từng thấy chủ động với ai Có lẽ hiểu nhầm thật
…
Trần Tĩnh cũng uống mấy chén rượu tuy say nhưng đầu óc choáng váng Cô bước nhà vệ sinh đôi giày cao gót đúng lúc gặp cô gái mà Triệu Hành đưa đến
Cô từ buồng vệ sinh chải tóc thấy Trần Tĩnh thì lạnh lùng liếc qua
Trần Tĩnh cũng để tâm cô đến bồn rửa tay cô gái chằm chằm làn da trắng nõn của cô nghiến răng nghiến lợi ngoài
Rửa tay xong Trần Tĩnh ngẩn ngơ cạnh bồn rửa
Mãi một lúc cô mới ngoài lúc Trần Tĩnh thấy Phó Lâm Viễn đang dựa tường hút thuốc trong khi bạn gái của Triệu Hành đang mặt chuyện với
Cô cũng thuộc dạng ngực tấn công mông phòng thủ
Trông vô cùng quyến rũ cô ngẩng đầu mỉm để ý đến vẻ mặt lạnh như băng của Trần Tĩnh
Đôi mắt dài hẹp của Phó Lâm Viễn khẽ nheo vẻ mặt lạnh lùng cổ áo khẽ mở thờ ơ nhả khói thuốc thèm để ý Cô gái còn thêm điều gì đó
Phó Lâm Viễn khẽ : “Cút”
một từ trầm
Sắc mặt cô gái khẽ thay đổi giẫm giày cao gót xoay tình cờ thấy Triệu Hành từ nhà vệ sinh cô nũng nịu ôm lấy cánh tay Triệu Hành
Phó Lâm Viễn đảo mắt
Nhìn thấy Trần Tĩnh Trần Tĩnh dừng đến giá treo quần áo bên cạnh cô lấy áo khoác của mặc đó lấy áo khoác của Phó Lâm Viễn
Vắt lên tay
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu dập tắt điếu thuốc thẳng dậy bắt tay với Triệu Hành chào tạm biệt
Triệu Hành : “Ngày mai gặp ”
“Ngày mai gặp”
Cửa thang máy mở Yến Tuân tiễn họ xuống
Cậu chủ Chu Dương của Chu thị cũng đã rời từ lâu
Phó Lâm Viễn về phía Trần Tĩnh đột nhiên ôm lấy eo cô nghiêng đầu hôn lên môi cô Trần Tĩnh khẽ rên rỉ ngửa cổ lên cả hai đều đã uống rượu môi lưỡi quấn lấy cổ Trần Tĩnh hôn cô một lúc mới buông khẽ hỏi: “Buổi tối ”
Trần Tĩnh mở mắt mắt
Trái tim run lên cô lắc đầu hôm nay đã mệt
Phó Lâm Viễn nhướng mày ôm eo cô về phía thang máy
Trần Tĩnh liếc mắt về phía phòng bao
Anh trầm giọng : “Không camera”
Trần Tĩnh rời mắt hai thang máy đến lầu một khỏi sảnh chính nhà hàng họ ăn tối nay ở ngay bên cạnh Yến Tuân ở lối sảnh hút một điếu thuốc họ
Người lái xe thuê cũng đó
Phó Lâm Viễn đưa chìa khóa xe cho tài xế tài xế bèn khởi động xe
Tài xế Yến Tuân đến sớm hơn nên xe đã khởi động
Yến Tuân : “Ngày mai sẽ bay đến Hải Thành lần tiếp theo chúng gặp lẽ sẽ là năm mới đấy”
Phó Lâm Viễn: “Ừm”
Yến Tuân là nhà họ Yến ở Lê Thành nhưng nhà họ là gia đình tri thức cha ông đều là giáo sư Yến Tuân dập tắt điếu thuốc mỉm với Trần Tĩnh: “Tạm biệt Thư ký Trần”
Trần Tĩnh: “Tạm biệt Yến”
Yến Tuân bước tới mỉm điều gì đó với Phó Lâm Viễn đó mới lên xe Xe rời chiếc xe con màu đen cũng chạy tới Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn lên xe Phó Lâm Viễn mặc áo khoác cổ áo sơ mi khẽ mở uống khá nhiều nhưng sắc mặt vẫn thay đổi
Đèn rọi trong xe hoa tai của Trần Tĩnh khẽ phát sáng
Anh mở mắt cô
Đến khách sạn Phó Lâm Viễn lấy chìa khóa xe ấn mở thang máy Trần Tĩnh khẽ ngáp một cái ôm áo khoác của Buổi tối ở Lê Thành u ám lạnh lẽo hành lang khách sạn càng lạnh hơn vài bước Trần Tĩnh đưa áo khoác cho
“Tổng giám đốc Phó chúc ngủ ngon” Giọng cô nhẹ
Phó Lâm Viễn lấy thẻ phòng đưa tay nhận lấy áo khoác trầm giọng : “Chúc ngủ ngon”
Trần Tĩnh vài giây giẫm lên đôi giày cao gót lấy thẻ phòng quẹt thẻ mở cửa bước
Cạch
Cánh cửa nhẹ nhàng đóng
Phó Lâm Viễn giơ tay kéo cổ áo lên lạnh mặt đến cửa phòng quẹt thẻ đó cửa đóng
Hành lang rơi im lặng
Trong phòng Trần Tĩnh thay dép lê ở bên cạnh tủ giày tháo khuyên tai đến tủ quần áo cởi áo khoác lấy bộ đồ ngủ tắm Buổi sáng và trưa nay cô ngủ khá nhiều nên lúc cô hề buồn ngủ Cô xõa tóc tới sô pha liếc mắt sô pha trong đầu hiện lên hình ảnh buổi chiều tai cô nóng lên
Cô xuống thu dọn tài liệu bàn làm xong việc cô cầm điện thoại ngả lưng xuống giường
Lúc sáng khi chơi game xong Tưởng Hòa đã gửi cho cô nhiều tin nhắn WeChat cô vẫn
Cô mở lên xem
Tưởng Hòa: [Bảo bối Tĩnh Tĩnh hôm nay đánh hăng thế… Chẳng giống phong cách chơi lúc của tí nào]
Tưởng Hòa: [Này bạn chịu tin là con gái chắc chắn là con trai]
Tưởng Hòa: [Khi nào xong việc thì nhớ trả lời tin nhắn của tớ đấy]
Trần Tĩnh im lặng vài giây đó nhắn cho cô
Trần Tĩnh: [Hôm nay tớ may mắn độ nhạy cao]
Trần Tĩnh: [Anh bạn giận chứ Lúc đó tớ thực sự thấy ]
Sau khi thờ ơ bày tỏ sự bối rối của Trần Tĩnh dùng đầu ngón tay xoa xoa hai tai
Tưởng Hòa vẫn ngủ nên lập tức trả lời cô
Tưởng Hòa: [Không còn thương hại tớ vì một cô bạn hung ác như đấy]
Tưởng Hòa: [Hahaha chết mất]
Tưởng Hòa: [Tớ đoán chắc nghĩ là một cô gái hung dữ]
Trần Tĩnh mỉm : [Không giận là ]
Tưởng Hòa: [Mà ngày ]
Trần Tĩnh: [Ừ]
Tưởng Hòa: [Chỗ đó gần cửa khẩu thể mua hộ tớ ít đồ ]
Trần Tĩnh: [Được chứ tớ đang định mua sắm đây]
Tưởng Hòa: [Wow yêu nhiều tớ sẽ gửi ảnh cho ]
Trần Tĩnh: [Ừ]
Sau khi lưu những bức ảnh Tưởng Hòa gửi đến Trần Tĩnh cất điện thoại xuống bắt đầu cảm thấy buồn ngủ dù ngủ cũng ngủ nếu ngày mai cô sẽ thể dậy nổi
Trần Tĩnh lăn qua lăn giường lẽ là bởi vì mệt mỏi nửa tiếng đã ngủ say
Sáng sớm hôm cô đồng hồ báo thức đánh thức
Sau khi thức dậy cô đánh răng rửa mặt trang điểm mặc áo sơ mi váy và áo khoác đó cho tài liệu cặp mở cửa bước ngoài
Cô đến cửa phòng của Phó Lâm Viễn gõ vài cái
Một phút cửa mở đàn ông cao lớn ở bên trong cổ áo hé mở lông mày nghiêm nghị ánh mắt rơi mặt cô
Phòng mở rèm cửa hành lang cũng tối
Nhìn vài giây Phó Lâm Viễn đưa tay một tay ôm lấy eo cô kéo cô trong đè cô lên tủ giày mà hôn Trần Tĩnh ngẩng cổ lên môi lưỡi quyện Phó Lâm Viễn áp lên cô Người đàn ông chiếc cổ thon dài vô cùng trai Sau khi hôn một lúc Trần Tĩnh co vai và đẩy cánh tay
Cô đưa tay lên cài khuy áo cho
Phó Lâm Viễn khẽ tách giọng khàn khàn: “Bữa sáng em ăn cái gì”
Trần Tĩnh chớp mắt cẩn thận cài cúc giọng dịu dàng: “Dưới lầu nhà hàng chắc sẽ đồ ăn sáng”
Phó Lâm Viễn cô
“Sao cũng ”
Cài cúc xong Phó Lâm Viễn buông cô lấy cà vạt đeo Trần Tĩnh cầm tài liệu trong tay yên lặng chờ đợi Phó Lâm Viễn cầm áo khoác điện thoại và chìa khóa xe nhẹ nhàng ôm eo cô ngoài
Nhà hàng ở tầng phục vụ bữa sáng kiểu Trung Quốc và phương Tây
Hai ăn đối diện Trần Tĩnh gọi một cốc cà phê đá Phó Lâm Viễn uống gì nhiều đang ăn sáng bước đã để ý đến đầu tiên đó là cô
Trai xinh gái đến cũng là tâm điểm của sự chú ý
Ăn sáng xong Phó Lâm Viễn lái xe đến ngân hàng của Triệu Hành
Đi thẳng phòng tiếp khách VIP
Tối hôm qua hai đã qua hôm nay sẽ bàn bạc sâu hơn Tài liệu đã ở hết bàn Triệu Hành cầm tài liệu lên thảo luận với quản lý bên cạnh
Mấy năm gần đây Phó Hằng phát triển nhanh chóng
Thực lực đã bày nhiều tổ chức sẵn sàng hợp tác với Phó Hằng
Cả hai trò chuyện vui vẻ dậy bắt tay và hẹn buổi trưa sẽ cùng ăn cơm
Sau khi ăn trưa tại một nhà hàng gần đó Phó Lâm Viễn đưa Trần Tĩnh đến văn phòng chi nhánh của Phó Hằng Phó Lâm Viễn hiếm khi đến đây chỗ là do giám đốc Cổ quyền phụ trách
Ngồi xuống văn phòng giám đốc Cổ bắt đầu báo cáo về công việc của
Anh đưa tay nhận tài liệu từ thư ký của và đưa cho Phó Lâm Viễn ký
Trần Tĩnh đưa cho Phó Lâm Viễn cây bút đã chuẩn
Phó Lâm Viễn xuống lật xem tài liệu đặt tài liệu xuống định lấy bút nhưng mu bàn tay vô tình đụng bút
Bàn trà trơn chiếc bút lăn sang một bên rơi xuống sàn phát âm thanh lanh lảnh
Chiếc bút gãy làm đôi
Trần Tĩnh sửng sốt cô lập tức lấy cây bút dự phòng đưa cho
Phó Lâm Viễn cúi đầu cây bút gãy mặt đất vài giây đó ngước mắt nhận lấy cây bút khác từ tay Trần Tĩnh với vẻ mặt bình tĩnh ký tên tài liệu
Trần Tĩnh cầm bút lên biết đã dùng chiếc bút khá lâu nên cô cất chiếc bút
Phó Lâm Viễn đóng tài liệu đã ký và đẩy nó cho giám đốc Cổ Giám đốc Cổ nhận lấy hỏi: “Tối nay tổng giám đốc Phó rảnh Chúng cùng ăn cơm nhé”
Phó Lâm Viễn đóng bút đưa cho Trần Tĩnh : “Để xem đã”
Trần Tĩnh nhận lấy cây bút đưa cho đặt nó trong túi với cái hỏng
Giám đốc Cổ gật đầu biết rằng số hẹn gặp Phó Lâm Viễn ở Lê Thành nhiều
Lần Phó Lâm Viễn đến thời gian khá gấp gáp Giám đốc Cổ dậy đưa Phó Lâm Viễn đến phòng nghiên cứu và phát triển Phó Lâm Viễn dậy cởi khuy áo
Anh liếc Trần Tĩnh: “Hôm nay em còn lịch trình gì khác ”
Trần Tĩnh mắt gật đầu
Lúc nãy ở trong xe khi cô gửi tin nhắn thoại cho Tưởng Hòa đã thấy
Phó Lâm Viễn xuống cô
“Đi ”
Trần Tĩnh dừng một lát : “Cửa khẩu”
Phó Lâm Viễn “ừ” đáp đút tay túi quần bước khỏi phòng tiếp khách giám đốc Cổ theo cùng phòng nghiên cứu và phát triển Trần Tĩnh cũng vội vàng theo
Chi nhánh ở đây cũng khá lớn
Tòa nhà ngay trung tâm tài chính Thân hình cao lớn của Phó Lâm Viễn bước phòng nghiên cứu và phát triển nhiều nhân viên đều ngây xì xào bàn tán
“Tổng giám đốc Phó”
“Phó Lâm Viễn Ông chủ của chúng ”
“Trẻ quá”
“Còn trai nữa dáng đó chân là chân”
“Đẹp hơn cả minh tinh nữa”
“Lúc đầu nộp hồ sơ Phó Hằng là vì đấy lâu lâu thể gặp một lần thôi cũng mãn nguyện”
“Tôi cũng đến đây vì ”
Có giơ điện thoại lên chụp lén Phó Lâm Viễn và giám đốc Cổ dừng một chiếc máy cụp mắt xuống lắng hai tay đút túi quần trông trai
Trần Tĩnh một bên
…
Ba giờ chiều
Ra khỏi tòa nhà Trần Tĩnh đồng hồ đó Phó Lâm Viễn : “Tổng giám đốc Phó sẽ bắt taxi đến cửa khẩu về là…”
Phó Lâm Viễn mở cửa xe cúi lên xe khẽ : “Tôi dẫn em ”
Trần Tĩnh khựng cửa khẩu cách đây xa chừng hai ngã tư là đến
Cô châm một điếu thuốc chỉ đành cúi ghế phụ lái Phó Lâm Viễn xoay vô lăng tay áo xắn lên để lộ một phần cổ tay và đồng hồ đó
Xe chạy ngoài
Vào thời điểm trong trung tâm tài chính xe tấp nập Khi đến cửa khẩu Trần Tĩnh liếc lối Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó cho xuống ở đây”
Phó Lâm Viễn để cô xuống xe ở đây mà lái xe đến bãi đậu xe
Trần Tĩnh ngạc nhiên cô khỏi xe
Phó Lâm Viễn cũng xuống xe đóng cửa xe đút hai tay túi quần về phía cô vòng tay qua eo cô: “Đi thôi”
Trái tim của Trần Tĩnh đập mạnh cô : “Anh cũng mua đồ Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô: “Không ư”
Trần Tĩnh: “Được”