Hoa Hồng Đỏ - Chương 37
Cô chơi nhiều khi đăng nhập trang chủ trò chơi màn hình hiện lên thành tích đó
Kết quả tệ
Phó Lâm Viễn đầu Trần Tĩnh Trần Tĩnh đang dựa lưng ghế eo ôm cô khẽ chớp mắt
Phó Lâm Viễn ngoảnh mặt màn hình
Tưởng Hòa nghĩ rằng đó là Trần Tĩnh bèn mở micro lên : “Bảo bối Tĩnh Tĩnh cảm ơn đã cứu cánh”
Sau đó cô thành lập một đội trong đội còn thêm hai khác cô giới thiệu: “Bảo bối Tĩnh Tĩnh đây là Ngự Thành Ngự Thành đây là bạn của ”
Ngự Thành mở micro lên giọng trong trẻo rõ ràng
“Xin chào Tĩnh Tĩnh”
Phó Lâm Viễn đang điều khiển nhân vật lời nào lập tức chặn giọng của Tưởng Hòa và những khác Trần Tĩnh nhướng mắt: “Anh làm thì chơi thế nào đây tổng giám đốc Phó”
Đây là một đội chặn họ thì định chiến đấu một ư
Phó Lâm Viễn vẫn im lặng chỉ điều khiển nhân vật khi Tưởng Hòa và những khác nhảy nhân vật của cũng sẽ nhảy theo
Anh độ nhạy cảm mạnh đối với việc điều khiển các nhân vật và những nhân vật khác bên trong Ngay khi hạ cánh đã nhặt súng và hạ vài Nhìn màn hình của trái tim của Trần Tĩnh đập mạnh Tưởng Hòa bạn tên Ngự Thành và một đồng đội nam khác há hốc miệng
Tất cả đều ngạc nhiên đặc biệt là Tưởng Hòa cô : “Bảo bối của tớ bây giờ mạnh như ”
Thật đáng tiếc khi giọng của cô đã chặn thể thấy
Sau khi nhặt ống ngắm 8x Phó Lâm Viễn càng gia tăng tốc độ hạ gục hết đến khác Lượng máu của Ngự Thành giảm mạnh bèn kêu cứu Trần Tĩnh nắm lấy cánh tay lắc mạnh bảo cứu Phó Lâm Viễn điều khiển nhân vật chạy thẳng qua cơ thể của Trần Tĩnh thể tin
“Phó Lâm Viễn” Cô gọi
Nghe Phó Lâm Viễn khẽ liếc cô
Cô biết lúc xinh cỡ nào cúc áo cởi cũng cài hết lộ cần cổ trắng nõn lẽ trò chơi khiến cô thả lỏng hơn bớt sự già dặn ngày thường thư ký Trần Chân cô khẽ đè lên bàn trà mắt cá chân và bàn chân nhỏ của cô Cô dựa chỉ để thể màn hình
Có vẻ như lúc ở nhà cô chơi với Tưởng Hòa
Trần Tĩnh đẩy cánh tay của Phó Lâm Viễn ngắm một lúc đó màn hình
Tưởng Hòa sốc vì Trần Tĩnh cứu bạn nhưng cô dám hỏi Trần Tĩnh mặt Ngự Thành Vì cô bèn an ủi Ngự Thành rằng lẽ Trần Tĩnh thấy nên mới cứu
Anh bạn Ngự Thành: “…”
Bắn giỏi như mà còn thấy đây là kiểu kĩ thuật gì Kỹ thuật của con gái ư
Trong trận đấu một thành viên khác trong đội cũng chết cuối cùng Phó Lâm Viễn đã dẫn Tưởng Hòa giành chiến thắng Trần Tĩnh thấy kết thúc bèn vươn tay cầm lấy điện thoại
Phó Lâm Viễn hạ cánh tay xuống dựa tay vịn cô
Trần Tĩnh biết Tưởng Hòa lúc đang cảm thấy gì dù cô cũng hổ cô gửi cho Tưởng Hòa một tin nhắn thoại: “Nói chuyện nhé tớ chút việc”
Không đợi Tưởng Hòa trả lời Trần Tĩnh đã tắt điện thoại
Cô Phó Lâm Viễn đang dựa lưng ghế cổ áo khẽ mở nếu ở màn hình lớn thì cách đánh dứt khoát ban nãy chắc sẽ khiến biết bao nhiêu cô gái gào thét Cô lên tiếng: “Tổng giám đốc Phó còn biết chơi game nào khác ”
Phó Lâm Viễn trầm giọng : “Game gì”
“LOL…” Trước đây Trần Tĩnh đã từng chơi trò
Phó Lâm Viễn với giọng thản nhiên: “Từng chơi”
Trần Tĩnh bình tĩnh cô hóa đàn ông lúc nào cũng cao ngạo thậm chí cô thể tưởng tượng cảnh cùng vài bạn chơi game ở trường cấp ba hoặc đại học cảnh tượng đó hẳn là kỳ lạ Thấy cô ngẩn Phó Lâm Viễn bèn ôm eo cô kéo cô lên đùi
Trần Tĩnh hồn vô thức đỡ lấy vai
Cô đang mặc váy chiếc váy dần co lên biết hoàng hôn bên ngoài đã buông xuống từ lúc nào bầu trời chuyển sang màu tím nhạt Phó Lâm Viễn giữ cổ cô nâng cằm cô lên ngậm lấy môi cô
Tóc Trần Tĩnh tán loạn xõa xuống tay của ôm lấy eo của cô đầu lưỡi thâm nhập sâu bên trong áp lên đầu lưỡi của cô
Bóng tối xâm chiếm căn phòng bóng nhấp nhô Trần Tĩnh vô lực ôm lấy
…
Từ đầu đến cuối cô hề mở miệng cuối cùng vẫn một câu “đừng” Cô vô cùng mệt mỏi Phó Lâm Viễn bế cô phòng tắm
Tiếng nước nóng ào ào vang lên
Một lúc cửa mở nóng phả Phó Lâm Viễn bế cô ngoài đến bên giường đặt cô xuống Vừa chạm giường Trần Tĩnh đã kéo lấy tấm chăn
Đến giờ cơ thể của cô vẫn đang run rẩy
Run rẩy từ trong ngoài Phó Lâm Viễn cài khuy áo sơ mi vẫn còn nước cúi đầu cô: “Em đói bụng ”
Trần Tĩnh mở mắt vài giây
“Tôi ngủ một lát” Nói xong cô trở ngủ
Phó Lâm Viễn khuôn mặt đang ngủ của cô cởi đồng hồ đeo tay đã là bảy giờ rưỡi Anh quyết định đến bên giường xuống luồn tay trong chăn ôm lấy eo cô
Trần Tĩnh chìm giấc ngủ thì chợt cảm nhận cánh tay của đàn ông cô vô thức nắm lấy cánh tay kéo
Phó Lâm Viễn siết chặt bụng của Trần Tĩnh nhấp nhô theo từng nhịp thở ôm lấy
Cô mở mắt thấy tim đập nhanh hơn
Người đàn ông phía là mà cô thích đã nhiều năm
Cô thở đều và từ từ nhắm mắt Ngoài cửa sổ trời đã tối khi màn đêm buông xuống Phó Lâm Viễn cũng chìm giấc ngủ ít khi ngủ với khác
lúc ôm cô lòng cứ như chìm giấc ngủ
Giấc ngủ kéo dài một tiếng rưỡi
Trong phòng đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên Trần Tĩnh mở mắt Người đàn ông buông cánh tay eo cô dậy Trần Tĩnh về phía bệ cửa sổ
Phó Lâm Viễn đến bàn cà phê cổ áo mở rộng cúi xuống cầm điện thoại lên máy
Anh dựa tay vịn của ghế sofa lông mày nghiêm nghị đầu dây bên là Yến Tuân đang hỏi quên cuộc hẹn buổi tối
Tách
Anh châm một điếu thuốc giọng trầm khàn
“Không quên”
Trong căn phòng yên tĩnh hai từ “ quên” vang lên rõ ràng Nghe thấy giọng của Trần Tĩnh bèn dậy Cô vẫn còn mệt tóc xõa ngẩn ngơ một lúc ánh mắt rơi bóng cao lớn mặt Có vẻ như Yến Tuân vẫn còn nhiều điều Phó Lâm Viễn kẹp điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay thỉnh thoảng đưa lên miệng tiếp tục
Trần Tĩnh một lúc dậy thấy mặc gì cô bèn kéo chăn lên nhưng đây là chăn mùa đông nặng Trần Tĩnh kéo chỉ đành tới tủ quần áo mở tủ lấy áo và quần dài đó bên cạnh tủ mặc
Phó Lâm Viễn thấy tiếng động ngậm điếu thuốc trong miệng đầu
Liếc thấy cô đang tủ quần áo mặc một bộ đồ bó sát khi dáng của cô trông càng rõ ràng Phó Lâm Viễn lặng lẽ quan sát một cách trắng trợn cô cài nút áo vén tóc bả vai
Cuối cùng Yến Tuân cũng cúp điện thoại Phó Lâm Viễn tùy tiện ném điện thoại lên bàn trà dậy đến cạnh tủ và khoanh tay
Ánh sáng mờ che khuất tầm Trần Tĩnh ngước mắt lên thấy đó
Đầu ngón tay Trần Tĩnh chợt dừng đó cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng
Phó Lâm Viễn dựa tủ cô: “Đi ăn thôi”
Trần Tĩnh nhét áo lưng quần gật đầu: “Tổng giám đốc Phó đợi một lát”
Cô vuốt thẳng tóc lấy lược chải buộc lên để lộ cần cổ trắng nõn đó nghiêng đầu đeo hoa tai lên
Đôi mắt long lanh xinh
Phó Lâm Viễn dùng ánh mắt sâu thẳm lặng lẽ cô Trần Tĩnh đeo khuyên tai thuận tiện tô chút son môi cô định sẽ trang điểm buổi tối
Sau khi làm xong cô cởi áo khoác vắt lên tay ngoài
Phó Lâm Viễn quan sát bộ quá trình đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô kéo về phía trong ánh sáng lờ mờ mặt cô
Trần Tĩnh
“Sao ”
Phó Lâm Viễn lặng lẽ cô lời nào Trần Tĩnh thấy cổ áo mở toang còn vài cúc áo vẫn cài bèn giơ tay kéo giúp cài nút cẩn thận
Yết hầu của Phó Lâm Viễn khẽ chuyển động cứ cô như
Trên cổ cô một dấu hôn nhưng nó bên ẩn bên xương quai xanh Phó Lâm Viễn cần mở cũng biết chỗ bên nữa của cô chắc chắn là dấu vết do để nơi nào may mắn trốn thoát
Anh khẽ híp mắt: “Em ăn gì”
Trần Tĩnh nới lỏng cổ áo của : “Sao cũng ”
Cô lùi một bước Phó Lâm Viễn buông cô cầm điện thoại bàn tìm áo khoác Trong khi đó Trần Tĩnh lấy chìa khóa xe trong tủ
Hai cùng ngoài xuống cầu thang
Phó Lâm Viễn lấy chìa khóa từ tay Trần Tĩnh đến ghế lái Trần Tĩnh mặc áo khoác dừng một lát bước lên phía mở cửa chỗ phụ lái cúi lên
Phó Lâm Viễn đưa áo khoác của cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh ôm lấy nó Cô khởi động xe cô hiếm khi thấy lái xe ngoại trừ lần cô thấy lái chiếc SUV
Trần Tĩnh khẽ hỏi: “Tổng giám đốc Phó là để lái”
Một tay Phó Lâm Viễn xoay vô lăng liếc cô một cái : “Em quen đường ở Lê Thành ”
Trần Tĩnh: “…”
Cô nữa đối với một tay mơ như cô đường xá ở Bắc Kinh còn lái vững huống chi là đường ở Lê Thành Chiếc xe con màu đen rời đeo đồng hồ lộ một nửa cánh tay thỉnh thoảng sẽ dừng xe mở hé nửa cửa sổ
Trần Tĩnh để ý thấy nhiều tài xế nữ lái xe bên cạnh đều sang đó sang ghế phó lái bên cạnh thấy cô
Trần Tĩnh thờ ơ đó
Đường sá ở Lê Thành hơn Bắc Kinh là bao thỉnh thoảng cũng chỗ tắc đường Phó Lâm Viễn lái xe đến cửa một nhà hàng hai xuống xe Trần Tĩnh đưa áo khoác cho
Đó là một chiếc áo bành tô Phó Lâm Viễn mặc lên dẫn cô
Anh đã đặt một bàn lúc bọn họ chỗ thì đồ ăn cũng đưa lên
Trần Tĩnh đang đói cô cầm đũa lên bắt đầu ăn
Phó Lâm Viễn một cuộc điện thoại cũng chậm rãi bắt đầu ăn
Sau khi ăn xong lúc tính tiền nhân viên phục vụ còn mang cho Phó Lâm Viễn một bó hoa hồng rằng đây là hoạt động dành cho cặp đôi trong cửa hàng Phó Lâm Viễn khẽ nhướng mày nhận lấy bó hoa
Anh nghiêng đầu đưa nó cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh hít một thật sâu nhận lấy
Nhân viên phục vụ mỉm : “Anh Phó bạn gái của thật xinh ”
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ cong lên
Ừm
Đầu ngón tay kẹp điếu thuốc dẫn Trần Tĩnh đến thang máy rõ ràng là lên lầu Trần Tĩnh vẻ mặt của phục vụ nhẹ nhàng : “Tôi là thư ký của ”
Người phục vụ thì tỏ vẻ ngạc nhiên
Trần Tĩnh chỗ khác theo bước chân của Phó Lâm Viễn
Cô Phó Lâm Viễn một bước Phó Lâm Viễn bước thang máy đút hai tay túi quần cô Trần Tĩnh lặng lẽ bên cạnh Phó Lâm Viễn ôm lấy eo cô
Trần Tĩnh đảo mắt
Đôi mắt dài và hẹp của Phó Lâm Viễn chằm chằm cô
Ánh mắt quấn quít cho đến khi thang máy lên đến tầng tám một tiếng “ting” vang lên
Phó Lâm Viễn rời mắt buông cô bước ngoài
Trần Tĩnh cũng ngoài đã biết đây là một club hình như tối nay tiệc xã giao Cửa mở ngoài Yến Tuân bên trong còn chủ Chu Dương của Chu thị và Triệu Hành họ cần gặp ngày mai
Triệu Hành bước tới bắt tay với Phó Lâm Viễn
“Tổng giám đốc Phó danh đã lâu”
Phó Lâm Viễn vươn tay: “Nghe danh đã lâu”
Triệu Hành trông béo bật : “Tôi thể chờ đến ngày mai nên tối nay đến gặp làm quen”
Phó Lâm Viễn trầm giọng
“Tôi hiểu”
Họ trò chuyện một lúc Triệu Hành khoa tay về kế hoạch cho dự án Phó Lâm Viễn nhận lấy điếu thuốc từ Yến Tuân cúi đầu châm lửa
Khói bay trông vẻ lười nhác lắng
Sau khi đưa cho Phó Lâm Viễn một điếu thuốc Yến Tuân Trần Tĩnh : “Thư ký Trần gặp ”
Trần Tĩnh khẽ đáp: “Xin chào Yến”
Cậu chủ Chu thị cũng dậy tới ngậm điếu thuốc bọn họ chuyện mặt mày tươi đã biết là một kẻ trăng hoa
Anh cũng quét mắt về phía Trần Tĩnh trong mắt phần ngạc nhiên vẻ của cô
Yến Tuân nghiêng thì thầm với : “Thư ký của Phó Lâm Viễn ”
Chu Dương : “Ừ”
Phó Lâm Viễn đảo mắt liếc hai gã đàn ông đang dán mắt Trần Tĩnh đang nghịch điếu thuốc bằng đầu ngón tay vẻ mặt thay đổi cởi áo khoác đưa cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh nhận lấy treo áo lên
Khi cô trở bốn đàn ông đã ở bàn mạt chược tự động hút thuốc trò chuyện xem viên xúc xắc đang tự động tròn
Yến Tuân mỉm bảo phục vụ rót rượu
Trần Tĩnh lấy một ly cho Phó Lâm Viễn đặt nó tay
Phó Lâm Viễn đầu cô nghĩ đến dáng vẻ yếu ớt của cô kéo ghế : “Ngồi ”
Anh cúi đầu xuống dập tắt điếu thuốc
“Vâng tổng giám đốc Phó” Trần Tĩnh xuống bên cạnh cô thẳng lưng xếp bài đàn ông đầu ngón tay thon dài cầm quân bài trông
Trần Tĩnh bao giờ chơi cái
Mạt chược
Có vẻ như Lê Thành thịnh hành trò chơi
Một lúc bên cạnh Triệu Hành đã một cô gái cô gái mặc một chiếc váy ngắn mềm mại đáng yêu Cô xung quanh khi quét mắt đến chỗ Phó Lâm Viễn đôi mắt cô khẽ sáng lên Yến Tuân trai nhưng là kiểu tuấn trăng hoa giống như Phó Lâm Viễn lạnh lùng và im lặng
Còn chủ của Chu thị trông còn quá trẻ
Trần Tĩnh cảm giác đôi mắt của cô gái đã tới xương quai xanh của
Trần Tĩnh yên lặng cẩn thận quan sát các quân bài của xem chơi như thế nào
Đánh vài ván Trần Tĩnh cũng hiểu chút ít cảm thấy trò cũng khá thú vị
Lúc điện thoại của Phó Lâm Viễn chợt đổ chuông liếc mắt dậy điện thoại liếc Trần Tĩnh một cái hiệu bảo cô chơi một ván
Trần Tĩnh hiểu ngay cô dậy chỗ của Yến Tuân và Chu Dương thấy cô đến thì mắt sáng lên nhưng bạn gái của Triệu Hành bĩu môi
Ở đây chỉ họ là nữ nên lập tức đem so sánh
Kết quả là chiếc áo sơ mi và quần tây đơn giản của Trần Tĩnh lập tức hạ gục chiếc váy sang trọng của cô gái Tất nhiên là cô phục đặc biệt là khi thấy hai trai tỏ vẻ ngạc nhiên với vẻ của Trần Tĩnh điều khiến cô càng phục hơn nữa là Trần Tĩnh còn là do đàn ông đưa đến
Trần Tĩnh biết suy nghĩ của bạn gái Triệu Hành cô tập trung bài
Cô thể tối nay Phó Lâm Viễn chơi bài điêu luyện thắng quá nhiều nhưng âm thầm thua ít tất cả đều là thua Triệu Hành Trần Tĩnh biết rằng trình độ của cô là một tay mơ vì cô như thế nào thì làm như thế đó thua cũng sợ
Yến Tuân cô bình tĩnh chơi bài nhưng trận nào cũng đánh kém mỉm thầm nghĩ cô thật dễ thương
Trần Tĩnh cũng thắng vì cô sợ Triệu Hành nghĩ rằng cô cố tình thua thực với kỹ năng chơi bài của cô thì cũng chẳng cần nghi ngờ Triệu Hành cảm thấy cô đáng thương còn nhường cô cơ hội ù bài
Trần Tĩnh ngẩn nhưng bỏ lỡ
Thấy những khác đều phá lên
Tiếng thu hút Phó Lâm Viễn cúp điện thoại xuống những quân bài của Trần Tĩnh đó liếc xuống bàn vươn tay ấn mu bàn tay cô
Trong giọng mang theo ý
“Bài đưa đến mặt mà còn bỏ lỡ ”
Trần Tĩnh ý trong giọng của dừng nghiêm túc xem bài
Cô đã bỏ lỡ quân bài mà Triệu Hành nhường cho cô chợt thấy buồn bực
Phó Lâm Viễn kéo cổ tay cô lấy một quân bài khác ném nó
Anh áp sát má cô trái tim Trần Tĩnh đập mạnh ánh đèn mờ ảo cô đầu ngón tay mảnh khảnh đang ném bài của
Yến Tuân phía đối diện đang mỉm thấy cảnh đột nhiên nhướng mày Phó Lâm Viễn thẳng dậy đút hai tay túi quần miệng ngậm điếu thuốc kêu Trần Tĩnh tiếp tục đánh Trần Tĩnh thấy ý chơi đành đánh tiếp
Những đều là sói còn cô giống một con chuột bạch nhỏ