Hoa Hồng Đỏ - Chương 36
Cô gần thêm một chút thấy đỉnh cao
Ánh mắt Trần Tĩnh dịu dàng cô một lúc rời mắt cầm máy tính bảng lên nội dung đàm phán cho vụ mua bán một lúc mà cô thấy buồn ngủ Lúc cô tiếp viên hàng tới cúi hỏi cô uống gì Trần Tĩnh một cốc cà phê cô xong thi sang đàn ông bên cạnh
Cô tiếp viên hàng cúi nghiêng về bên đó hỏi Phó Lâm Viễn: “Anh Phó uống gì”
Hiếm khi thấy một đàn ông trai thế cô tiếp viên hàng nhịn thêm mấy lần Phó Lâm Viễn gập tập tài liệu ngả giọng trầm thấp: “Cà phê”
“Vâng”
Phó Lâm Viễn liếc qua chạm tầm mắt Trần Tĩnh Trần Tĩnh ngây bình tĩnh qua chỗ khác Phó Lâm Viễn dựa lưng ghế cứ chằm chằm cô
Chờ cô tiếp viên hàng khỏi bèn hỏi: “Gì thế”
Giọng trầm còn ở ngay sát bên cạnh
Trần Tĩnh biết làm chỉ mấy giây thôi mà bắt tại trận cô nghiêng đầu qua thẳng mắt : “Tổng giám đốc Phó nghỉ ngơi một lát ”
Phó Lâm Viễn híp mắt đáp
Tầm mắt đôi môi cô một cách suồng sã
Trần Tĩnh vô thức mím môi : “Tổng giám đốc Phó ngủ một lát”
Cô xong thì rời mắt ngả ở máy bay cô dễ ngủ cô tiện tay mở chăn lông đắp lên nhắm mắt ngủ luôn
Tốc độ nhanh thoáng chốc đã ngủ say
Lúc cà phê mang tới bàn Phó Lâm Viễn cầm lên nhấp một ngụm cô nữa Anh đặt tách cà phê xuống mở tập tài liệu tiếp tục xem khoang hạng nhất yên tĩnh
Chỉ chốc lát Phó Lâm Viễn dậy tới nhà vệ sinh nhẹ nhàng nới lỏng cổ áo Anh rửa tay xong luôn Trần Tĩnh ngủ say
Chăn lông tụt xuống vì cô động đậy Phó Lâm Viễn khom lưng nhấc lên đắp kín cho cô Cô ngủ nghiêng mặt qua một bên dấu hôn cổ mà để ban nãy lấp ló
Anh vươn tay vạch dậy chỉnh ống tay áo về chỗ của xuống
Anh tiếp tục xem tài liệu
Trần Tĩnh ngủ một giấc lâu lúc thức giấc máy bay đã chuẩn hạ cánh
Phó Lâm Viễn đưa tập tài liệu cho cô Trần Tĩnh cầm cất trong túi gấp gọn chăn lông máy bay đáp xuống bắt đầu trượt mặt đất Bầu trời ở Lê Thành ánh mặt trời xán lạn tỏa sáng ở bên ngoài
Máy bay dừng
Trần Tĩnh dậy
Phó Lâm Viễn vắt áo khoác lên tay tiện thể xách túi laptop cho cô Trần Tĩnh dừng một chút theo khỏi khoang máy bay lấy hành lý
Họ đẩy hành lý phụ trách của chi nhánh – giám đốc Cổ dẫn theo tài xế chờ họ ở bên ngoài
Thấy hai bọn họ lập tứ tới xách hành lý giúp hai
Lúc một chiếc xe khác dừng đó là Yến Tuân đeo kính mắt bước xuống xe Phó Lâm Viễn nghiêng đầu Trần Tĩnh giọng trầm thấp: “Em về khách sạn ăn trưa nghỉ ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Vâng thưa tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn rời mắt về phía chiếc xe màu đen cúi trong Yến Tuân chào Trần Tĩnh: “Cô thư ký xinh lát gặp nhé”
Trần Tĩnh khẽ mỉm đó cô về chiếc xe ô tô màu đen của giám đốc Cổ
Sau khi lên xe giám đốc Cổ và Trần Tĩnh chuyện với câu câu
Năm ngoái Trần Tĩnh và giám đốc Cổ từng gặp một lần với Trần Tĩnh rằng để một chiếc xe cho cô hỏi cô biết lái xe Trần Tĩnh đáp cô biết lái
Xe chạy qua bên cạnh chiếc xe đen còn
Trần Tĩnh đặt khách sạn ở trung tâm thành phố đến đó nhanh tài xế của giám đốc Cổ hỗ trợ mang hành lý lên tầng hai phòng ở sát Giám đốc Cổ đưa chìa khóa cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh tiễn ngoài: “Vất vả cho ”
“Thư ký Trần cô nghỉ ngơi nhé” Giám đốc Cổ chỉ xuống tầng : “Dưới tầng nhà ăn đó”
“Được” Trần Tĩnh mỉm theo thang máy cô mới đóng cửa cô ngủ máy bay nhưng vẫn thấy buồn ngủ
Cô gọi một phần thức ăn đó thay đồ ngủ đặt đồng hồ báo thức
Trong giấc ngủ mơ màng điện thoại cô vang lên cô lấy gọi tới giọng mềm mại: “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn thấy giọng điệu của cô thì im lặng ngay đó : “Năm giờ về em chuẩn tài liệu ”
Trần Tĩnh: “Vâng”
Bên cúp máy Trần Tĩnh bỏ điện thoại xuống đồng hồ đã gần năm giờ cô dậy gãi đầu tới phòng vệ sinh rửa mặt qua loa đó ngoài thay áo sơ mi và váy trong phòng ấm áp cô mặc áo bành tô tới ghế sô pha xuống lấy máy tính và tài liệu
Một lát điện thoại cô vang lên cô màn hình
Phó Lâm Viễn: [Mở cửa]
Anh nhấn chuông cửa mà gửi tin nhắn Trần Tĩnh cất điện thoại dậy mở cửa bên ngoài hành lang ẩm ướt lành lạnh Phó Lâm Viễn vắt áo tay cổ áo mở dáng cao cô chằm chằm: “Vừa dậy ”
“Vâng thưa tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn trong Trần Tĩnh nghiêng cô đóng cửa Phó Lâm Viễn tiện tay bỏ áo khoác lên ghế sô pha xuống đó Trần Tĩnh biết xem tài liệu vì đống đều do cô chuẩn cô tới rót cho một cốc nước ấm đặt bên cạnh tay đó cô xuống bên cạnh
Đầu ngón tay thon dài của Phó Lâm Viễn lật tài liệu
Năm ngoái Phó Hằng mua một tòa nhà cũ và một siêu thị cực lớn trong một buổi đấu giá ở Lê Thành chúng chiếm diện tích lớn Phó Lâm Viễn định dùng nó xây một bệnh viện tư nhân
Triệu Hành thấy hứng thú xem thử dự án thế nào
Lần bọn họ đến chủ yếu bàn về chuyện đó khả năng tập đoàn Chu thị cũng xen xem kết quả bàn bạc thế nào
Thời gian gặp mặt là sáng ngày mai nhiều tài liệu
Phó Lâm Viễn lật hết trang tới trang khác Trần Tĩnh ở bên cạnh ít nhiều cũng thấy căng thẳng sợ làm sai gì Phó Lâm Viễn bưng cốc nước lên uống một ngụm cô chuẩn đầy đủ
Anh lướt máy tính bảng bên cạnh xem bảng biểu mà Trần Tĩnh làm
Lúc điện thoại cô để bên cạnh bỗng vang lên giờ là năm giờ chiều mặt trời đã ngả về tây Trần Tĩnh cầm điện thoại lên mở xem Tưởng Hòa nhân lúc ăn tối nên chơi ván game thiếu cô gửi tin nhắn thoại cho Trần Tĩnh: “Cục cưng Tĩnh Tĩnh rảnh Chơi với tớ một ván tớ dụ một trai”
Trần Tĩnh biết Tưởng Hòa đột nhiên gửi tin nhắn thoại rủ chơi game Câu cất lên cô ấn tắt ngay lập tức vô thức sang đàn ông bên cạnh
Phó Lâm Viễn híp mắt nghiêng đầu cô
Trần Tĩnh lập tức cảm giác Tưởng Hòa sắp tiêu đời
Cô Phó Lâm Viễn : “Bây giờ đã tan làm ”
Năm rưỡi là tan làm
Dù đúng chuẩn giờ tan làm cô vẫn giải thích thay Tưởng Hòa
Phó Lâm Viễn sửa sang ống tay áo đột nhiên ghé sát hôn lên môi cô Trần Tĩnh bất ngờ vô thức ngả xuống ghế Phó Lâm Viễn bóp eo cô siết chặt đè cô xuống hôn môi lưỡi quấn quýt điện thoại của Trần Tĩnh vẫn đang vang lên Phó Lâm Viễn dùng ngón tay tháo cúc áo cô
Bị tiếng chuông điện thoại gây phiền tách một chút mắt Trần Tĩnh ầng ậng nước Cô vươn tay sờ điện thoại cúi đầu lúc cổ áo cô hở
Phó Lâm Viễn cô mở điện thoại lên định gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa
Tưởng Hòa gọi video tới Phó Lâm Viễn nhíu mày lấy điện thoại của cô ép cô ngã xuống tay vịn ghế sô pha cúi đầu hôn cô lần nữa
Hôn giỏi quá cổ Trần Tĩnh ngứa cô ôm lấy cổ
Điện thoại vẫn vang lên
Lúc Phó Lâm Viễn đã mất kiên nhẫn cầm điện thoại của Trần Tĩnh lên dựa lưng ghế Trần Tĩnh giật xông tới cướp điện thoại Phó Lâm Viễn mở WeChat gõ một chữ
Tưởng Hòa nhắn : []
Phó Lâm Viễn dùng một tay ôm eo Trần Tĩnh một tay mở một app game trong điện thoại Trần Tĩnh lúc Trần Tĩnh mới nhận chơi ván thay cô
Cô ngây gương mặt lạnh lùng của
Anh biết chơi cái nữa