Hoa Hồng Đỏ - Chương 35
Đưa một ít văn phòng
Ngoài còn phòng họp cây xanh bàn thêm một chút hoa hồng thực sự hơn nhiều
Cô lau tay ngoài
Rót cho Vu Tùng và trai một ly nước
Vu Tùng nhận lấy phòng họp cùng với khu vực tiếp khách : “Vẫn là cô suy nghĩ chu đáo”
Trần Tĩnh
Đầu ngón tay cô sờ vài bông hồng đỏ còn trong bình
“Tổng giám đốc thích hoa hồng đỏ thì ”
Vu Tùng lập tức giải thích: “Không ”
“Thực sự là bởi vì ngang qua cửa hàng hoa tổng giám đốc bảo thuận đường mua hoa hồng bốn mùa của cửa hàng nổi tiếng thua kém hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng”
Vừa xong Vu Tùng dừng theo bản năng về phía Trần Tĩnh
Đầu ngón tay Trần Tĩnh vẫn sờ hoa hồng đỏ thấy hoa hồng trắng vẻ mặt cô bình tĩnh Tim Vu Tùng hung hăng nhảy dựng lên thật đoán Trần Tĩnh cũng thích tổng giám đốc Phó
Nếu sẽ dây dưa với như
hoa hồng trắng giống như trở thành bí mật giữa và Trần Tĩnh Vu Tùng vẫn tránh đến chuyện lúc đột nhiên lỡ miệng Trần Tĩnh dao động chút nào Vu Tùng hoảng hốt vì sự bình tĩnh của cô
Lúc
Trợ lý Lưu trong tay cầm một bộ hồ sơ tiến lên hỏi Trần Tĩnh Trần Tĩnh nhận lấy rũ mắt Vu Tùng cô chuyên nghiệp phân tích với trợ lý Lưu thì tự chủ cô
Trình độ chuyên môn của cô vẻ
Thấy cô bận rộn Vu Tùng cũng quấy rầy nữa làm xong việc liền rời Trần Tĩnh khép hồ sơ trợ lý Lưu cảm ơn đó liền đến văn phòng Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh xuống
Nhấp một ngụm cà phê đó cầm lấy điện thoại di động gửi tin nhắn thông tin vé máy bay đến điện thoại di động của Phó Lâm Viễn
Anh trả lời
Cửa văn phòng truyền đến tiếng bước chân Trần Tĩnh nâng mắt lên cánh tay Phó Lâm Viễn khoác áo khoác khẽ túm lấy cà vạt cô thắt cho buổi sáng
Giọng trầm thấp của vang lên: “Buổi chiều về công ty việc gì thì gọi điện thoại”
Trần Tĩnh lên gật đầu : “Được ”
Cô im lặng thẳng bên cạnh là hoa hồng bốn mùa mới thay nhưng cô còn xinh yêu kiều hơn cả hoa Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn cô trong chốc lát: “Lại đây ”
Trần Tĩnh dừng
Cô lướt qua cửa văn phòng của trợ lý Lưu mang giày cao gót từ phía bàn về phía Trần Tĩnh cà vạt của hỏi: “Là tháo…”
Lời còn dứt đàn ông đưa tay nắm lấy eo cô kéo về phía
Trần Tĩnh theo bản năng chống lên vai
Cô đưa mắt
Phó Lâm Viễn ấn chặt eo cô rũ mắt cô
“Sáng mai sẽ đón em” Anh
Trần Tĩnh dây dưa với tầm mắt của cô gật đầu: “Được ”
“Tư liệu chuẩn đầy đủ” Anh dặn dò
Trần Tĩnh ừ một tiếng lúc loáng thoáng thấy cửa phòng làm việc của trợ lý Lưu sắp mở Trần Tĩnh đưa tay bắt lấy cánh tay kéo Phó Lâm Viễn buông lỏng bàn tay nắm thắt lưng cô Trần Tĩnh lui về phía một bước quả nhiên trợ lý Lưu trong tay cầm một bản hợp đồng thấy Phó Lâm Viễn sắp
Vội vàng tiến lên: “Tổng giám đốc Phó ký tên giúp với ”
Phó Lâm Viễn thu hồi ánh mắt mặt Trần Tĩnh nhận cây bút do trợ lý Lưu đưa tới lướt qua hồ sơ ký tên lên
Người đàn ông khi ký tên cũng trai
Trần Tĩnh vài giây khi trở về bàn làm việc bắt đầu chuẩn tư liệu Phó Lâm Viễn trả bút và hợp đồng cho trợ lý Lưu khẽ liếc Trần Tĩnh một cái lúc mới xoay về phía thang máy
Người đàn ông thang máy cửa thang máy đóng
Trợ lý Lưu tựa bên bàn Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc về nhà ăn cơm thì ”
Trần Tĩnh giương mắt: “Cũng rõ lắm”
Trợ lý Lưu hì hì: “Nhất định là lúc văn phòng thấy trong nhà gọi điện thoại bảo trở về ăn cơm”
Trần Tĩnh một tiếng
Trợ lý Lưu tiếp: “Nghe ông Phó cũng là một thiên tài”
“Cũng nhảy cấp học vượt đại học”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Trợ lý Lưu đồng hồ: “Tan tầm cùng ăn cơm ”
“Được”
Trần Tĩnh thu dọn đồ đạc cùng trợ lý Lưu xuống lầu ở căn tin gặp Tưởng Hòa và Kiều Tích họ cùng cùng một bàn
Kiều Tích cầm thìa múc cơm lạch cạch ăn
Cô : “Gần đây Phương Hiểu và Giang Mạn Lâm đều thường xuyên tìm ”
Tưởng Hòa gắp thức ăn : “Đó là việc các cô hiển nhiên là lấy cô làm cầu qua sông cô còn tưởng rằng họ thật sự lòng làm bạn với cô”
Tuy rằng Kiều Tích thừa nhận nhưng thể thừa nhận
Cô và họ là cùng một tầng lớp
Kiều Tích chống cằm : “ mà ngày đó phụ nữ tổng giám đốc ôm rốt cuộc là ai nhỉ”
Sau khi Tưởng Hòa trở về làm việc cũng chuyện cô uống một ngụm cà phê : “Chuyện bắt bóng bắt gió mà thôi của công ty chúng cũng thấy hai bọn họ thấy Có bằng chứng ”
“Huống chi nếu thật sự chắc chắn Trần Tĩnh sẽ biết”
Kiều Tích về phía Trần Tĩnh
Vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh cô nhấp một ngụm cà phê
Kiều Tích nghĩ thầm đúng thật
Cô còn rối rắm về chuyện nữa
Trợ lý Lưu say sưa những tin đồn
_
Buổi chiều Phó Lâm Viễn đến công ty
Mọi lên đều đưa thẳng văn kiện cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh phân loại từng cái một đặt lên bàn Phó Lâm Viễn Trước khi tan tầm cô thu dọn văn phòng của
Điện thoại di động đổ chuông
Đó là wechat gửi đến
Phó Lâm Viễn: [Cầm cây bút màu đen bàn về]
Trần Tĩnh dậy đến cạnh bàn lấy cây bút màu đen khỏi ống bút đây là cây dùng thường xuyên điều cũng thương hiệu nổi tiếng gì
Trần Tĩnh lấy bỏ trong túi xách
Sau đó đóng rèm phòng làm việc thu dọn hoa trong phòng trà xong tất cả cô mới rời khỏi tầng cùng Tối nay Tưởng Hòa tăng ca Trần Tĩnh tự lái xe về nơi ở
Lần đến Lê Thành công tác thời gian là ba ngày hai đêm
Phải gặp một vị giám đốc còn tham gia một cuộc đàm phán thương mại lần Trần Tĩnh sắp xếp hành lý tương đối nhiều tài liệu mang theo cũng nhiều xếp đầy cả vali
Sau khi bận rộn xong cô tắm
Tắm rửa sạch sẽ thì trở giường xuống Tiếu Mai gọi điện thoại đến Trần Tĩnh máy: “Mẹ”
Tiếu Mai: “Chuẩn ngủ ”
“Ừm ngày mai công tác”
“Đi ”
“Lê Thành”
Tiếu Mai một tiếng bà biết nơi bà uống sữa : “Mẹ bảo con về chuyện của Chu Bạc Vĩ con phân tích xem”
“Con ở bên ngoài tuyệt đối thể trở thành kiểu con gái lì lợm la liếm như thế thật sự mất mặt”
Trần Tĩnh vốn tưởng rằng bà cái gì đó
Nghe xong thì cô : “Biết cả ngày hôm nay mẹ chỉ nghĩ đến cái thôi ”
Tiếu Mai : “Mẹ việc gì là suy nghĩ lung tung hôm nay Chu Bạc Vĩ gọi video với mẹ vẫn hỏi chuyện của con mẹ nghi ngờ sẽ tìm con”
Đuôi lông mày Trần Tĩnh khẽ nhếch lên “Mẹ nghi ngờ căn cứ”
“Mẹ căn cứ Con lớn lên như thế nào mẹ thể biết ”
Bản thân Tiếu Mai cũng là một hoa khôi Trần Tĩnh thừa hưởng nhan sắc của bà bà hiểu rõ nhất vẻ ngoài của Trần Tĩnh lực sát thương Từ trung học cơ sở đến trung học phổ thông nhiều bạn học nam nhét đồ ăn vặt cặp xách của Trần Tĩnh Trần Tĩnh ôn hòa mềm mại nhưng cô cũng lập trường lúc Tiếu Mai ước gì cô và Chu Bạc Vĩ thể nên cơm nên cháo
hiện tại cực kỳ hy vọng
Trần Tĩnh chủ ý nếu như cô thích Chu Bạc Vĩ Tiếu Mai đoán chừng sẽ ngăn cản cho nên lúc bà mới lo lắng chuyện
“Thật sự ai khiến mẹ nhọc lòng nhiều như con”
Trần Tĩnh hiểu những gì Tiếu Mai lo lắng cô : “Sẽ ”
Tiếu Mai: “Tốt nhất là ”
Hai mẹ con trò chuyện một lát mới cúp điện thoại Trần Tĩnh tắt điện thoại xong kéo chăn xuống Tiếu Mai lo lắng dư thừa Chu Bạc Vĩ thể so sánh với Phó Lâm Viễn
_
Sáng sớm hôm
Trần Tĩnh dậy rửa mặt Vu Tùng nhắn tin đã ở lầu
Thời gian còn sớm Tưởng Hòa còn rời giường Trần Tĩnh kiểm tra đồ đạc trong túi nhiều lần đó mặc áo khoác xách vali xuống lầu
Vu Tùng bên cạnh xe
Thấy cô đến lập tức tiến lên giúp đỡ xách vali
Trần Tĩnh cảm ơn Rồi cô cúi xuống ghế phụ ai ở ghế
Trần Tĩnh liếc mắt thu hồi tầm mắt Vu Tùng lên xe cầm vô lăng : “Tối hôm qua tổng giám đốc ngủ ở nhà họ Phó sáng nay chú Lý đưa thẳng sân bay luôn”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Vu Tùng khởi động xe lái xe ngoài
Giờ vẫn còn sớm bộ thành phố thức giấc lúc đến sân bay cũng ít chuyến bay sớm chú Lý còn rời ông nhận hành lý của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh lập tức lấy vali : “Chú Lý để cháu tự làm ạ tổng giám đốc ạ”
“Ở phòng nghỉ tối hôm qua ngủ ngon”
Trần Tĩnh dừng một chút
Lập tức nhớ tới sắc mặt lạnh lùng của cô gật gật đầu xách hành lý sân bay cô ký gửi hành lý làm xong thủ tục đó xách túi tới phòng nghỉ VIP đẩy cửa cô đã thấy đàn ông dựa phía sofa dài nhắm mắt nghỉ ngơi
Trần Tĩnh tới quấy rầy mà bên cạnh
Cô cũng mang theo máy tính xách tay của cô kéo khóa kéo để kiểm tra nó
Động tác nhẹ
Phó Lâm Viễn vẫn mở mắt đôi mắt hẹp dài của liếc mắt phụ nữ bên cạnh hôm nay cô mặc áo khoác màu da màu nâu nhạt bên trong là áo sơ mi và váy tất chân và giày cao gót Anh ít khi thấy cô mặc quần áo bình thường hầu như đều là quần áo công sở hoặc là lễ phục
Phó Lâm Viễn yên lặng cô vài giây
Trần Tĩnh kéo khóa kéo nhấc mắt liền thấy đôi mắt hẹp dài của Trần Tĩnh dừng hỏi: “Tổng giám đốc uống một tách cà phê ”
Phó Lâm Viễn lắc đầu
Vẻ mặt mệt mỏi tay duỗi giữ chặt cổ cô cúi đầu hôn cổ cô
Trần Tĩnh giật
“Phó Lâm Viễn”
Một tiếng làm dừng đuôi lông mày của khẽ nhíu mút một cái liền giương mắt cô: “Gọi làm gì”
Trần Tĩnh chằm chằm mắt
“Camera”
Phó Lâm Viễn trầm thấp : “Xóa là ”
Anh cúi đầu hôn tiếp
Trước khi lên máy bay Trần Tĩnh toilet cổ đàn ông để một chút dấu vết ở cổ áo cô cô mở túi nhỏ lấy kem che khuyết điểm nhẹ nhàng phủ lên Vài phút Phó Lâm Viễn dựa lan can chờ cô cô xách túi xách máy tính của cô về phía cổng đăng kí
Trần Tĩnh bên cạnh liếc mắt túi đựng máy tính treo móc khóa hình chú gấu con Tưởng Hòa cài cho cô
Đây là lần thứ hai xách đồ cho cô
Lần đầu tiên là vali
Hai khoang hạng nhất vị trí cạnh chỗ của Phó Lâm Viễn gần cửa sổ chỗ của Trần Tĩnh ở giữa Máy bay vững vàng cất cánh Phó Lâm Viễn bảo Trần Tĩnh lấy văn kiện cần dùng lúc đến Lê Thành Trần Tĩnh đưa cho sắc mặt của còn mệt mỏi như lật văn kiện chuyên chú
Trần Tĩnh góc nghiêng của vài giây
Người đàn ông mọi đều là thiên tài nhưng cũng cố gắng Phó Hằng ở trong tay vốn hóa thị trường tăng gấp đôi trở thành doanh nghiệp tầm cỡ tất cả đều là ngẫu nhiên