Hoa Hồng Đỏ - Chương 34
Anh nhướng mày cúi ghé tai cô : “May là kiên nhẫn”
Đầu ngón tay nắm cổ áo của Trần Tĩnh siết chặt cổ áo siết chặt cổ Phó Lâm Viễn lui về một chút về phía mặt cô Trần Tĩnh tim đập nhanh hơn giống như rơi tay giặc
Cô vuốt ve cổ áo
Cầu thang yên tĩnh khuôn mặt xinh của cô thể từ ánh mắt cô mang theo chút nước thấy bóng dáng bàn tay nắm eo cô của Phó Lâm Viễn đột nhiên siết chặt
Anh chằm chằm cô
Trần Tĩnh cảm nhận nhiệt độ eo
Cánh tay cô ôm lấy cổ nhón chân nghiêng đầu hôn đôi môi mỏng của Phó Lâm Viễn bất động cụp mắt cô càng ngày càng gần cho đến khi đôi môi đỏ mọng của cô dán lên Trần Tĩnh khẽ há miệng mút một cái hề kỹ xảo chỉ là theo bản năng lúc Phó Lâm Viễn mới đột nhiên ngậm chặt môi cô
Đầu lưỡi trực tiếp thâm nhập
Ở góc độ đường nét hàm của đàn ông rõ ràng đuổi theo hôn lấy cô Gáy của Trần Tĩnh chống vách tường hôn đến mức trong mắt đầy nước
Hai quấn quýt trong góc cầu thang một lúc
lúc thang máy xuống
Là một gia đình lớn mang theo trẻ em giống như hiếm khi thấy đứa nhỏ thò đầu về phía những lớn khác cũng tò mò ngó Mặt Trần Tĩnh đỏ bừng cô rời khỏi đôi môi mỏng của Phó Lâm Viễn trốn trong lòng Phó Lâm Viễn khẽ nhếch môi ôm chặt lấy cô dùng thân thể chắn giúp cô bao phủ lấy Trần Tĩnh
Chỉ để chút vạt áo bên ngoài
“Mẹ ơi họ đang hôn ” Cậu bé xong chỉ họ trong góc với mẹ Thanh âm quanh quẩn ở cầu thang mẹ bé cũng ngượng ngùng vội vàng kéo bé chị bé nắm tay bà nội cũng tò mò bên
Nghe thấy chữ hôn tai Trần Tĩnh đỏ bừng Mặt cô cũng đỏ bừng
Phó Lâm Viễn thấy bộ dáng vẻ của cô tối hôm qua cô cũng như da thịt ửng hồng Nghe thấy tiếng bước chân xa khi xe chạy Trần Tĩnh nâng mắt đẩy : “Tổng giám đốc Phó lên đây”
Phó Lâm Viễn thuận theo sức lực của cô buông cô một chút ừ một tiếng
Anh bước hai bước đưa tay bấm thang máy
Trần Tĩnh xách túi thang máy Phó Lâm Viễn đút tay trong túi quần yên lặng cô thang máy chậm rãi khép cho đến khi khép lúc Phó Lâm Viễn mới khỏi lối cầu thang Vu Tùng lái xe tới dừng Phó Lâm Viễn khom lưng xe khởi động chỉ chốc lát liền rời khỏi hầm xe
_
Trần Tĩnh trở về phòng thay dép lê xuống sô pha
Nhịp tim dần dần bình tĩnh hai má cũng còn nóng như cô cầm máy tính bảng lên mở lịch trình của Phó Lâm Viễn ngày mốt công tác ở Lê Thành gặp một giám đốc ngân hàng
Cô lật sang trang lúc di động đột ngột vang lên
Cô cầm lên gọi điện thoại là Tiếu Mai
Trần Tĩnh máy
Tiếu Mai: “Gần đây bận rộn như Ngay cả gọi điện thoại cũng gọi cho mẹ”
Trần Tĩnh : “Không đã gửi tin nhắn cho mẹ ”
“Phải con chuyển tiền đó rằng gì Ngay cả gọi điện thoại chuyện trực tiếp cũng thời gian”
Trần Tĩnh bất đắc dĩ : “Mẹ nhận lương lập tức chuyển tiền cho mẹ còn ”
Tiếu Mai hừ một tiếng
“ gần đây con và Chu Bạc Vĩ liên lạc gì ”
Trần Tĩnh suy nghĩ một chút : “Thỉnh thoảng sẽ bấm thích ở vòng bạn bè”
“Mẹ cũng hỏi mẹ về chuyện của là đàn em chung trường quấn lấy một thời gian dài từ chối cuối cùng cũng ở bên ”
Trần Tĩnh nhướng mày: “Mẹ xem đúng còn gì”
Tiếu Mai ngữ khí của cô lập tức : “Chu Bạc Vĩ vẫn chia tay chỉ là chia tay cô gái đã như còn quấn lấy cũng hổ con ở bên ngoài nhất định thể giống Trên đời thiếu gì đàn ông chứ”
Trần Tĩnh ừ ừ hai tiếng
“Con biết ”
Tiếu Mai tiếp: “Nói cho cùng còn do Chu Bạc Vĩ đủ quả quyết nếu thực sự chia tay thì làm làm chứ”
Trần Tĩnh ừ ừ hai tiếng
Chỉ biết phụ họa theo
Tiếu Mai cũng mệt với Trần Tĩnh chút chuyện hàng xóm láng giềng lúc tính cách bà nóng dễ đắc tội với khác Trần Tĩnh ít nhiều lo lắng cho bà nhưng hiện tại bà cũng bạn bè ví dụ như mẹ của Chu Bạc Vĩ tuy rằng xảy chuyện của Chu Bạc Vĩ nhưng vẫn ảnh hưởng đến quan hệ của hai bọn họ lúc Trần Tĩnh mới yên tâm Tiếu Mai với Trần Tĩnh: “Mẹ của Bạc Vĩ cảm thấy luôn đến tìm mẹ mẹ cũng tha thứ cho bà ”
Trần Tĩnh rộ lên dịu dàng
“Vâng mẹ là nhất ”
Sau đó hai mẹ con hàn huyên một lát mới cúp điện thoại Trần Tĩnh để điện thoại xuống xoa cổ đó dậy lấy áo ngủ tắm tắm xong Tưởng Hòa đã về cô ngáp xem TV Trần Tĩnh lau tóc: “Nhanh như ”
Tưởng Hòa ôm gối trong lòng liếc cô một cái: “Cậu thì chả ý nghĩa gì chẳng qua là thăm dò chuyện của tớ cũng xem rốt cuộc để ý tới ”
Trần Tĩnh lau tóc rót nước sắc mặt đầy vẻ bất đắc dĩ
Tưởng Hòa bấm TV đổi kênh : “Vừa ở trong quán bar ít cô gái đến gần đều từ chối Tĩnh Tĩnh xem lãng tử thực sự thể đầu ”
Trần Tĩnh đưa nước cho Tưởng Hòa
Tưởng Hòa nhận lấy cô: “Không phát biểu ý kiến ”
Trần Tĩnh lau cổ lấy máy sấy : “Tớ đã từ chối ”
Tưởng Hòa chậc vài tiếng
Cô thu hồi tầm mắt uống nước : “Cậu từ chối nhất định bởi vì là lãng tử mà là bởi vì thích”
Trần Tĩnh cắm máy sấy bắt đầu sấy tóc trả lời
Tưởng Hòa ánh sáng TV nhớ bí mật lần Trần Tĩnh mới một nửa
_
Ngày hôm
Lại là ngày làm
Hôm nay thời tiết lạnh lẽ sắp tuyết rơi Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đến Phó Hằng hai lên lầu Trần Tĩnh để túi xuống dọn dẹp phòng làm việc của
Anh vẫn tới
Bận rộn xong pha xong cà phê đã hơn chín giờ rưỡi văn phòng vẫn yên tĩnh Trần Tĩnh xuống bắt đầu bận rộn công việc đám Phùng Chí lên đưa văn kiện cho cô đó Trần Tĩnh đưa đến văn phòng của Phùng Chí nhàm chán ở bên cạnh bàn tán gẫu với cô chuyện về mười tám vị La Hán gõ bàn : “CEO của Đằng Vũ làm như hình như tổng giám đốc Phó cũng quá tức giận”
Trần Tĩnh cầm cà phê : “Tổng giám đốc Phó ý định quyền khống chế bọn họ”
Phùng Chí gật đầu: “Tôi thể nhận nhưng ông làm như hiển nhiên là nhắm tổng giám đốc Phó còn tổng giám đốc Phó là Bá Nhạc của ông dập đầu cảm ơn tổng giám đốc Phó làm như rõ ràng là nhắm tổng giám đốc Phó”
Trần Tĩnh: “Ông chỉ nhắm tổng giám đốc Phó mà là ông nhắm tất cả các nhà đầu tư”
Phùng Chí chậc một tiếng: “Không biết lấy mặt mũi làm nữa nếu lúc tổng giám đốc Phó cứu vớt ông hiện tại ông ở còn biết ”
Trần Tĩnh
Phùng Chí: “Bản lĩnh lớn nhưng tham vọng nhỏ”
Hiển nhiên chướng mắt CEO Đằng Vũ chủ yếu Đằng Vũ là công ty đầu tiên Phó Lâm Viễn đầu tư khi thị trường Mỹ lúc là lấy thân phận giúp đỡ để đầu tư đó Phó Lâm Viễn tiếp nhận chức vụ ở Phó Hằng việc đầu tư Đằng Vũ chuyển thành đầu tư của tập đoàn Phó Hằng Phó Hằng là cổ đông
Các cổ đông cũng nhiều ý kiến với công ty
Trò chuyện một lúc cửa thang máy mở Phó Lâm Viễn từ trong thang máy thời tiết lạnh đuôi lông mày mang theo vài phần lạnh lùng nâng mắt Trần Tĩnh tiếp xúc với ánh mắt của chẳng biết vì bên tai nóng nhưng mặt cô vẫn tỏ bình tĩnh đôi mắt Phó Lâm Viễn dừng ở mặt cô vài giây: “Cà phê”
Sau đó quét mắt Phùng Chí: “Vào trong”
Phùng Chí ai một tiếng cầm lấy văn kiện đưa cho Trần Tĩnh đuổi theo
Trần Tĩnh cũng lập tức đến văn phòng pha cà phê cho Cô bưng cà phê đặt bên tay Phó Lâm Viễn cầm văn kiện trong tay Phùng Chí báo cáo
Trần Tĩnh chuẩn cà phê xong thì định
Phó Lâm Viễn liếc cô một cái cổ áo sơ mi của mở cà vạt phía buông xuống Trần Tĩnh vẻ mặt cô khựng một tay Phó Lâm Viễn nâng lên cài cổ áo đang mở rộng Sau khi cài xong chỉ còn thắt cà vạt Trần Tĩnh tiến lên lấy cà vạt của đầu ngón tay trắng nõn tinh tế quấn cà vạt
Phó Lâm Viễn rũ mắt cô
Mà phía là Phùng Chí đang báo cáo
Sắc mặt Trần Tĩnh điềm tĩnh cẩn thận thắt hôm nay cô bôi son môi màu nhạt màu môi hồng nhuận chóp mũi thẳng lông mi cũng cong nhẹ nhàng chuyển động
Cổ cô trắng nõn đeo một sợi dây chuyền vòng xoắn màu vàng nó dán da thịt cô
Phùng Chí phát hiện gì cả
Anh còn đưa tay chỉ văn kiện để Phó Lâm Viễn rõ
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt từ mặt Trần Tĩnh về phía văn kiện mà mặt mùi nước hoa nhàn nhạt đó là mùi cô Sau khi thắt xong Trần Tĩnh buông tay lui về phía một bước Phó Lâm Viễn liếc mắt cô: “Mua vé máy bay bay ngày mai tới Lê Thành hai vé”
Trần Tĩnh đáp lời
“Vâng ạ”
Trần Tĩnh xoay khỏi văn phòng mới tới bàn làm việc
Cửa thang máy mở
Tay Lục Thần cầm hai bó hoa tới đưa cho cô: “Tối hôm qua thua cô”
Trần Tĩnh khẽ ngẩn
“Anh Lục chuyện nhỏ như cần nhớ ”
Lục Thần trực tiếp nhét hoa trong lòng cô: “Tưởng Hòa cũng là bó cô đưa cho cô ”
Trần Tĩnh biết nên làm gì
Tay trái tay của cô đều là hoa cô đành buông xuống hai bó đều là hoa hồng Lục Thần quả thật thiên vị đều là hoa hồng màu đỏ diễm lệ
Lục Thần đưa hoa xong cô vài giây : “Tôi tìm tổng giám đốc Phó của các cô”
Nói xong liền văn phòng Mà màn tặng hoa đã trong phòng làm việc thấy vẻ mặt Phùng Chí thổn thức Phó Lâm Viễn dựa bàn liếc bên một cái sắc mặt lạnh lùng
Lục Thần cửa hỏi: “Đang bận ”
Phùng Chí trả lời Lục Thần: “ giám đốc Lục chúng đang bận”
Phó Lâm Viễn bưng cà phê lên uống một ngụm để ý tới Lục Thần Lục Thần thẳng xuống sô pha Phùng Chí về phía Phó Lâm Viễn hỏi để đợi lát nữa đến Phó Lâm Viễn buông cà phê liếc mắt Phùng Chí: “Tiếp tục”
Phùng Chí ồ một tiếng
Tiếp tục chủ đề
Tay Phó Lâm Viễn đút túi quần quét mắt về phía Trần Tĩnh đang ngắm hoa
Lục Thần dựa sô pha đợi một lát Phùng Chí vẫn một lúc cũng chút nhàm chán dậy cửa tìm Trần Tĩnh chuyện
Trần Tĩnh bận Trần Tĩnh ngước mắt Lục Thần : “Nếu thì buổi chiều Lục đến”
Lục Thần bên cạnh bàn
Cười : “Không cần chủ yếu là tới tặng hoa cho cô Phó Lâm Viễn gần đây đúng là bận thật”
Trần Tĩnh
Lục Thần thấy Trần Tĩnh còn một đống công việc trong tay cũng tiện quấy rầy nữa gõ bàn bảo Trần Tĩnh cất kỹ hoa hồng rời
Sau khi
Tưởng Hòa mới lên Tưởng Hòa oa một tiếng ôm lấy bó hoa hồng
“Hình như đã lâu nhận hoa hồng”
Trần Tĩnh đặt vé máy bay xong : “Lần tớ đặt cho một bó”
“Được” Tưởng Hòa ôm hoa hồng xoay định Phùng Chí thấy Tưởng Hòa chỉ bó hoa hồng trong lòng cô : “Sao Gám đốc Lục cũng tặng cho cô ”
Tưởng Hòa gật đầu
Cô thấy Phó Lâm Viễn chào một tiếng tổng giám đốc Phó
Phó Lâm Viễn châm một điếu thuốc cắn ở trong miệng mặt mũi lạnh lùng Phùng Chí tò mò hỏi Tưởng Hòa: “Không giám đốc Lục theo đuổi Trần Tĩnh hoa của cô là… tặng kèm”
Tưởng Hòa ho một tiếng
Đến gần Phùng Chí : “ làm hàng tặng kèm tối hôm qua giám đốc Lục cố ý chơi trò chơi với chúng chính là trò thẻ bài đoán trúng sẽ tặng hoa”
Phùng Chí thì : “Thủ đoạn ”
Anh kéo Tưởng Hòa hai cùng thang máy cảm thán giám đốc Lục theo đuổi phụ nữ
Sau khi họ
Tầng cao nhất yên tĩnh Trần Tĩnh tùy tiện đặt hoa hồng lên cạnh bàn Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc trở về bàn mở laptop ngón tay thon dài bấm
Thứ gọi là trò chơi thẻ bài
Chẳng qua là trò chơi chán
_
Nửa giờ cửa thang máy mở
Trần Tĩnh ngước mắt lên
Vu Tùng mang theo một trai khỏi thang máy bọn họ cầm ít hoa nhất là bó hoa trong tay Vu Tùng phối màu sắc vô cùng xinh vô cùng bắt mắt
Anh : “Vừa ngang qua cửa hàng hoa tổng giám đốc Phó bảo tiện đường mua”
Anh đặt ở bàn Trần Tĩnh thuận tay lấy bó hoa hồng đỏ cắm cả bó hoa hồng hồng nhạt xinh trong bình hoa bàn Trần Tĩnh
Vu Tòng : “Văn phòng hoa sẽ khiến cho khác cảm thấy tâm trạng vui vẻ”
Trần Tĩnh liếc đóa hồng bắt mắt
Không chỉ màu hồng nhạt mà còn màu vàng nhạt vài màu đan xen Cô dừng một chút một trai còn phòng trà nước thuận tiện cũng đặt mấy bó hồng sâm banh xinh phối hợp cùng với hoa tulip và hướng dương bên trong bộ văn phòng lạnh như băng thoáng chốc trở nên sức sống
Vu Tùng mở hoa hồng Lục Thần tặng
Sau khi tháo cắm ở đây một ít cắm ở một ít chỉ chốc lát hoa hồng màu đỏ diễm lệ đã tách cắm rải rác khắp nơi thể khôi phục dáng vẻ ban đầu