Hoa Hồng Đỏ - Chương 33
Trần Tĩnh: “Vâng tổng giám đốc Phó”
Tay ôm thắt lưng cô rất nóng bỏng
Thang máy tới nơi cửa thang máy sắp mở Trần Tĩnh tránh khỏi lồng ngực của Phó Lâm Viễn cũng thu tay đút trong túi quần theo cô rời khỏi thang máy
Nhà ăn rất đông người khó tìm vị trí
Phó Lâm Viễn tới đương nhiên quản lý nhà ăn sẽ chủ động tìm vị trí cho bọn họ
Sau khi xuống Trần Tĩnh lấy mì
Quản lý nhà ăn bưng cơm bào ngư tới cho Phó Lâm Viễn bốn phía đều là nhân viên Trần Tĩnh cúi đầu yên tĩnh ăn cơm Phó Lâm Viễn cũng ăn liếc mắt email điện thoại di động tay vuốt thuận tay gắp cho Trần Tĩnh một miếng bào ngư
Trần Tĩnh sững người một lát Gắp miếng bào ngư ăn
Ăn xong bữa trưa
Trở về bàn làm việc Trần Tĩnh sửa sang bàn làm việc đó ngủ trưa
Phó Lâm Viễn vừa cắn điếu thuốc vừa điện thoại dựa bàn phụ nữ đang ngủ say một lúc lâu thu hồi tầm mắt lật văn kiện trả lời điện thoại
Buổi chiều đám người Phùng Chí lên họp
Họp xong bước khỏi phòng làm việc của Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn bận rộn Trần Tĩnh hỗ trợ dọn dẹp bàn trà Khoảng năm giờ rưỡi tan tầm Tưởng Hòa dẫm lên đôi giày cao gót hùng hùng hổ hổ lên tìm cô: “Đi thôi ăn cơm”
Trần Tĩnh thu dọn túi xách và di động lên hỏi: “Đi ”
Tưởng Hòa ghé sát cô: “Giám đốc Lục đang chờ chúng lầu”
Trần Tĩnh khẽ sững người
Tưởng Hòa vẻ mặt cô : “Anh còn nợ chúng một bữa cơm nhớ ”
Suýt nữa thì quên Trần Tĩnh do dự
Tưởng Hòa cầm tay của cô: “Đi thôi ăn bữa cơm hơn nữa một hai tuần nay cũng đến tìm rồi có khi chuyển sang thích cô gái khác ”
Cũng đúng
Trần Tĩnh Tưởng Hòa kéo khỏi bàn
Trong phòng làm việc Phó Lâm Viễn và Phùng Chí còn đang chuyện Phó Lâm Viễn tựa bàn tay đút túi quần thấy động tĩnh bên ngoài nhìn thoáng qua hỏi
“Đi ”
Tưởng Hòa vốn đang kéo Trần Tĩnh rời thấy Phó Lâm Viễn hỏi cô dừng mỉm Phó Lâm Viễn: “Giám đốc Lục nợ chúng một bữa cơm nói muốn mời chúng ăn”
Ánh mắt Phó Lâm Viễn trở nên u ám
Anh về phía Trần Tĩnh
Trần Tĩnh vẫn bình tĩnh vài giây
Phó Lâm Viễn nheo mắt
Phùng Chí cảm thấy gì nhưng Tưởng Hòa đột nhiên cảm thấy lạnh cô do dự Trần Tĩnh vẻ mặt của Trần Tĩnh rất bình tĩnh kéo Tưởng Hòa và nói: “Đi thôi”
Sau đó đến trước cửa thang máy
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt cằm căng chặt
Phùng Chí vẫn cảm nhận được gì thở dài : “Giám đốc Lục vẫn từ bỏ ý định với thư ký Trần ”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cầm điếu thuốc cúi đầu châm lửa
Không đáp
Phùng Chí tiếp tục đề ̀i vừa nãy Phó Lâm Viễn cụp mắt đầu ngón tay kẹp điếu thuốc thỉnh thoảng thưởng thức sắc mặt lạnh lẽo
Hai xuống lầu
Quả nhiên thấy chiếc SUV của Lục Thần thường ngày đều lái xe thể thao nhưng lần Trần Tĩnh rõ ràng là quen với xe thể thao của vì đổi thành lái SUV mỉm vẫy tay dành ghế lái phụ cho Trần Tĩnh
Tưởng Hòa mỉm cười kéo Trần Tĩnh ghế : “Giám đốc Lục hiếm khi chúng được xe của vì thế ngồi ghế là ”
Lục Thần sững người
Tiếp theo : “Được thôi”
Anh đóng cửa Tưởng Hòa hì hì: “Có tài xế trai như thật may mắn”
“Cô biết ăn đấy Tưởng Hòa” Lục Thần vòng qua ghế lái lên xe điều chỉnh kính chiếu hậu liếc Trần Tĩnh cô mỉm : “Anh Lục chào buổi chiều”
“Chào buổi chiều Trần Tĩnh” Lục Thần nhướng mày
Lúc điện thoại di động của Trần Tĩnh vang lên cô mở máy
Phó Lâm Viễn: [Ăn xong đón em]
Năm chữ lời ít mà ý nhiều biểu đạt rõ ràng
Trần Tĩnh trả lời
Đoán chừng cũng ý chờ cô trả lời chỉ đang thông báo cho cô mà thôi đang thương lượng
Chiếc SUV khởi động tới nhà hàng mà Lục Thần đã đặt Tưởng Hòa và Lục Thần vẫn trò chuyện rôm ̉ Tưởng Hòa thăm dò trạng thái tình cảm hiện tại và suy nghĩ của Lục Thần dành cho Trần Tĩnh Lục Thần là người hỏi thì nhất định sẽ trả lời nhiều lần liếc gương mặt của Trần Tĩnh qua kính chiếu hậu Trần Tĩnh vẫn gì cô chỉ phong cảnh ngoài cửa sổ
Trời tối dần đèn neon nhấp nháy đêm ở thành phố lớn cũng sắp đến
Lục Thần đặt chỗ ở một nhà hàng Tây
Cảnh vật xung quanh tệ ở tầng mười thể từ cửa sổ sát đất thấy cảnh đêm bên ngoài Tưởng Hòa bỗng cảm giác như một cái bóng đèn cô kéo tay Trần Tĩnh Trần Tĩnh bình tĩnh nhìn lướt qua cô ý bảo cô đừng suy nghĩ nhiều
Tưởng Hòa mỉm ghé sát cô
Sau đó hai xuống chỗ đối diện Lục Thần đưa menu cho các cô gọi món: “Tôi đã tới nhà hàng mấy lần bò bít tết cũng tệ còn súp củ cải đỏ các cô cứ gọi món gì mà thích”
Tưởng Hòa cũng gọi giống như Trần Tĩnh
Sau đó còn gọi thêm món tráng miệng
Trong khi chờ bữa ăn
Lục Thần xin Trần Tĩnh một lần nữa thể tưởng tượng sẽ làm gì nếu chuyện gì xảy với cô đêm đó Trần Tĩnh dịu dàng : “Đã Lục đừng suy nghĩ chuyện nữa”
Lục Thần vẻ mặt của Trần Tĩnh càng ngày càng thích cô hơn
Anh cảm thấy cô lý trí ôn nhu dịu dàng xinh quả thực là ước mơ của Lục Thần : “Được đề tài nữa”
Lục Thần lấy một tấm thẻ đặt ở lòng bàn tay Trần Tĩnh và Tưởng Hòa: “Các cô đoán xem tấm thẻ ở bên nào đoán trúng thì ngày mai đặt một bó hoa đưa cho ”
Tưởng Hòa bỗng chốc trở nên hưng phấn
Cô thẳng : “Đến nào”
Trần Tĩnh chỉ cười mà gì Lục Thần bắt đầu giấu thẻ động tác của nhanh giống như làm ảo thuật Tưởng Hòa hăng hái bừng bừng là ở tay trái Lục Thần về phía Trần Tĩnh Trần Tĩnh đành đoán tay Lục Thần mở là tay
Anh : “Trần Tĩnh được tặng một bó”
Tưởng Hòa nháy mắt với Trần Tĩnh cô : “Anh Lục gian lận ”
Lục Thần thừa nhận Tưởng Hòa làm từ đầu Lục Thần đành làm từ đầu lúc Tưởng Hòa đoán trúng Lục Thần : “Xem thể thiên vị nha”
Tưởng Hòa ha ha: “Ngày mai tổng giám đốc Lục nhớ tặng mỗi một bó nhé”
“Ok ok dám chơi dám chịu”
Chờ thức ăn mang lên khí yên tĩnh ba bắt đầu ăn cơm khi ăn được kha khá rồi Lục Thần vệ sinh Tưởng Hòa ghé sát Trần Tĩnh khẽ : “Nói thật tổng giám đốc Lục cũng thú vị đấy chứ”
Trần Tĩnh lau khóe môi mỉm
Tưởng Hòa cũng nhận Lục Thần đang cố lấy lòng Trần Tĩnh cô nghĩ thầm nếu đây là một công tử lăng nhăng thật sự có thể khuyên cô gật đầu đương nhiên loại công tử thường lượn lờ bụi hoa như chắc chắn rất nhiều thủ đoạn những thủ đoạn cũng tuyệt đối chỉ phát huy với một mình Trần Tĩnh chính như nghĩ tới chuyện này cô ấy bỗng chốc bình tĩnh hơn hẳn
Một lát Lục Thần lại
Ba cũng ăn nhiều lắm Lục Thần đề nghị quán bar chơi một lát Tưởng Hòa gật đầu cô thể mà Trần Tĩnh về Lục Thần ngập ngừng một chút hứng thú cũng vơi phân nửa : “Vậy đưa cô về ”
Trần Tĩnh mỉm gật đầu
Lục Thần lập tức về phía Tưởng Hòa: “Cô chơi với một lát trễ hơn sẽ đưa cô về”
Tưởng Hòa : “Được”
Sau đó Lục Thần tính tiền ba xuống tầng bên ngoài một chiếc xe màu đen rèm che cửa sổ dừng lại cửa sổ xe mở Phó Lâm Viễn đặt tay lên cửa sổ xe đầu ngón tay kẹp thuốc lá sương khói lượn lờ mu bàn tay nổi gân xanh nhàn nhạt cụp mắt bấm điện thoại di động
Vu Tùng bước xuống xe
Vẻ mặt giống như kinh ngạc : “Tổng giám đốc Lục thư ký Trần Tưởng Hòa thật trùng hợp nha”
Tưởng Hòa cũng kinh ngạc: “Thật là trùng hợp”
Cô liếc mắt đàn ông tuấn tú trong xe: “Tổng giám đốc Phó đến ăn cơm ”
Vu Tùng : “Gặp một bạn mới chuẩn ”
“Thư ký Trần về ” Anh về phía Trần Tĩnh cô gật đầu: “ định về nhà”
“Vậy tiện thể đưa cô về hai ngày nữa tổng giám đốc Phó công tác việc giao cho cô”
Trần Tĩnh khẽ liếc đàn ông trong xe ừ một tiếng
Cô xách túi về phía ghế lái phụ Lục Thần tặc lưỡi bước xuống bậc thang dựa xe chằm chằm Phó Lâm Viễn: “Trùng hợp như ”
Phó Lâm Viễn cất điện thoại nhìn thoáng qua nói: “Trùng hợp”
Lục Thần nhìn Trần Tĩnh ở ghế lái phụ liếc Phó Lâm Viễn rồi nói: “Được vốn dĩ đưa cô về làm phiền ”
Sắc mặt của Phó Lâm Viễn vẫn thay đổi đôi mắt hẹp dài thoangd chốc hiện lên một chút lạnh lùng
Anh thản nhiên : “Đi đây”
Nói xong cửa sổ xe hạ xuống
Lục Thần lùi một bước
Vu Tùng khởi động xe lập tức lái xe đường lớn bóng cây hai bên đổ xuống phía ánh đèn loang lổ lướt qua thân xe trong xe yên tĩnh
Đi thẳng đến ga của khu dân cư
Trần Tĩnh xoay : “Tổng giám đốc Phó tới ”
Phó Lâm Viễn nâng mắt khẽ ừ Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt mở cửa xe xuống tim Vu Tùng đập thình thịch cảm thấy giữa hai họ nên yên tĩnh như vậy
Quả nhiên vài giây cửa xe phía cũng mở Phó Lâm Viễn xuống xe đuổi theo bắt lấy cánh tay Trần Tĩnh từ phía kéo cô về phía góc cầu thang và đẩy người vào trong
Anh đề lên cô đẩy cô vào trong góc
Ánh sáng lập tức tối Trần Tĩnh ngước mắt nhìn đối diện với đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn ôm eo nhỏ của cô nghiêng đầu hôn chặn lấy bờ môi của cô Trần Tĩnh kiễng chân lên Phó Lâm Viễn ép về phía một bước khiến cô bất đắc dĩ ngửa cổ lên đầu ngón tay Trần Tĩnh nhẹ nhàng kéo cổ áo của
Tay đàn ông siết chặt eo nhỏ của cô bóp mạnh
Hôn thật sâu hồi lâu rời một chút ngón tay lau cánh môi cô chằm chằm mắt cô: “Tối hôm qua đau ”