Hoa Hồng Đỏ - Chương 30
Trần Tĩnh lui về phía một bước khẽ chào giám đốc Phùng
Phùng Chí tiến đến mỉm đáp
“Chào thư ký Trần”
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt mặt Trần Tĩnh Phùng Chí tiến tới báo cáo tiến triển mới nhất gần đây của Đằng Vũ Tập đoàn Phó Lâm Viễn nắm giữ cổ phần hơn nữa khá nhiều mà tỷ lệ nắm giữ của CEO đối phương đang dần pha loãng để mất quyền khống chế ông thành lập mười tám vị La Hán trong nội bộ
Mười tám đều là ông tự tay đề bạt trong tay mỗi đều nắm giữ cổ phần gộp tất cả số cổ phần trong tay họ thì cũng khá nhiều
Hiển nhiên là vì đề phòng Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh thấy bọn họ chuyện thì im lặng rời khỏi văn phòng trở bàn làm việc của tin nhắn trong nhóm bay đầy trời Trần Tĩnh tùy ý lướt qua với bọn Kiều Tích rằng tổng giám đốc Phó đồng ý
Cả nhóm chat bùng nổ trong nháy mắt
Nhất là Kiều Tích vui mừng xoay vòng tròn
Cô rủ rê Trần Tĩnh : [Vậy chúng tìm chị gái phòng hành chính cùng sắp xếp ]
Trần Tĩnh trả lời: [Tôi sẽ hỗ trợ]
Sinh nhật năm ngoái của Phó Lâm Viễn cô cũng hỗ trợ biệt thự mời nhà thiết kế Trần Tĩnh chỉ là căn cứ sở thích của Phó Lâm Viễn mà sửa đổi Kiều Tích đáp [] ở trong nhóm chat
cô vẫn : [Chúng phụ trách các tầng khác tầng cùng vẫn là để Trần Tĩnh cô chịu trách nhiệm]
Trần Tĩnh: [Được]
Hôm nay là ngày thứ hai của kỳ kinh nguyệt thắt lưng Trần Tĩnh vẫn đau nhức hơn nữa còn giày cao gót cô xuống tầng đưa tài liệu cho bộ phận hành chính giao tài liệu về thì xuống xoa bóp eo tiện thể cởi giày cao gót để thả lỏng và thư giãn bắp chân Phùng Chí từ văn phòng Phó Lâm Viễn đưa một cái gối ôm màu xám tro đến mặt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh sửng sốt giương mắt lên
Phùng Chí : “Tổng giám đốc Phó cái gối ôm là ở trong xe của cô bảo cô cầm về dùng”
Trần Tĩnh sững một lát giơ tay lên nhận lấy: “Vâng”
“Cám ơn giám đốc Phùng”
Phùng Chí phất tay tỏ vẻ cần khách sáo xoay rời Trần Tĩnh gối ôm trong tay mềm mại cái gối ôm đồ trong xe của cô biết Vu Tùng cầm lên thuận tay đặt ở phòng nghỉ của Phó Lâm Viễn tuy rằng dùng phòng nghỉ nhiều nhưng bên trong đầy đủ tiện nghi
Trần Tĩnh liếc về phía phòng làm việc
Người đàn ông đang gọi điện thoại dựa bàn đầu ngón tay chậm rãi gảy đồ trang trí bàn Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt nhét gối ôm phía thắt lưng vặn đỡ eo cô cảm giác đau nhức của cô lập tức giảm nhiều
Trần Tĩnh về phía màn hình máy tính lần nữa
Khoảng mười một giờ ba mươi phút cô thu dọn bàn chuẩn xuống lầu ăn cơm điện thoại di động vang lên cô cầm lên thấy Vu Tùng gửi tin nhắn cho cô
Vu Tùng: [Muốn ăn gì Tôi sẽ gọi cho cô]
Trần Tĩnh: [Tôi đến căng tin ăn]
Vu Tùng: [Tôi đang ở căng tin tổng giám đốc Phó xuống gọi cơm cho bảo tiện thể mang cơm cho cô luôn]
Trần Tĩnh sững sờ
Cô về phía đàn ông trong văn phòng một lần nữa ở bàn làm việc đang phê duyệt hồ sơ mặt mày lạnh lùng Trần Tĩnh thu hồi ánh mắt với Vu Tùng rằng ăn mì
Vu Tùng: [Được]
là Trần Tĩnh đang lười di chuyển cô lười biếng mang giày hiện ̣i chân đang giẫm chân lên một miếng bọt biển nhỏ chiếc gối ngủ đó của cô đang ở trong căn hộ cô mang về nhà giặt hơn nữa hai ngày nay công tác bên ngoài nên cũng quên mất
Chỉ chốc lát
Tiếng cửa thang máy ‘ding’ vang lên
Vu Tùng xách cơm trưa bước tiên đặt một phần bàn Trần Tĩnh : “Mì của cô đây tổng giám đốc Phó bảo tiện thể mua cho cô một phần canh”
Trần Tĩnh nhận lấy : “Cảm ơn”
Vu Tùng mỉm mang theo phần cơm còn lại phòng làm việc Phó Lâm Viễn đang cởi khuy tay áo bước khỏi bàn làm việc lướt qua bàn làm việc bên ngoài Trần Tĩnh cúi đầu gỡ đũa cái trán trơn bóng xinh thu hồi tầm mắt đến bàn trà Vu Tùng đặt cơm lên bàn trà mở hộp cơm
Phó Lâm Viễn cầm lấy đũa lộ nửa chiếc đồng hồ cổ tay mạch máu rõ ràng giọng của trầm thấp: “Cậu cũng ăn ”
Vu Tùng đáp: “Vâng”
Anh dậy rời khỏi văn phòng và xuống cầu thang
Trợ lý Lưu cũng đã ăn trưa tầng cùng yên tĩnh chỉ Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn ở cách xa cúi đầu ăn cơm Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đều thích ăn mì ống cô gắp mì ăn đó mở món canh đó là canh bào ngư và hải sâm Trần Tĩnh im lặng vài giây nhà ăn sẽ loại canh
Trừ khi lệnh
Cô phần canh một hồi lâu mới uống
Sau khi ăn no nê xong Trần Tĩnh thu dọn đồ dùng mái tóc của cô buông xuống cô đưa tay vén sợi tóc tai cô dậy Phó Lâm Viễn đang bước ngoài chiếc áo khoác vắt ở một bên cánh tay khoác áo khoác từ trong phòng làm việc đang cài khuy áo
Trần Tĩnh thấy thẳng
“Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn thấp giọng ừ một tiếng nâng mắt lên: “Buổi chiều ở công ty việc gì thì gọi điện thoại”
Trần Tĩnh gật đầu
“Vâng”
Lúc buổi chiều ngoài cửa sổ thổi tới vài làn gió nhẹ sợi tóc Trần Tĩnh gió thổi bay làn da trắng nõn Phó Lâm Viễn tĩnh lặng giữ cổ áo cô trong chốc lát đó bỏ một câu: “Mấy ngày nay cần tăng ca nghỉ ngơi sớm một chút”
Nói xong về phía thang máy
Bóng lưng đàn ông cao lớn chỉ chốc lát đã thang máy Trần Tĩnh theo cho đến khi cửa thang máy đóng hẳn cô bước khỏi bàn phòng làm việc của dọn dẹp hộp cơm ăn xong đã gấp ở bàn trà Trần Tĩnh cầm lấy khay đặt chung với hộp cơm của cô
Dẹp nó sang một bên
Gọi điện thoại cho căng tin chỉ chốc lát quản lý căng tin lên nhận hộp cơm
Trần Tĩnh bước phòng làm việc của Phó Lâm Viễn thu dọn tài liệu bàn trong khí mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng với hương gỗ
Trần Tĩnh yên lặng dọn dẹp
Buổi chiều
Trần Tĩnh tăng ca
Đến năm rưỡi chiều thì về thẳng nhà hiếm khi Tưởng Hòa xuống bếp làm một bàn thức ăn chờ Trần Tĩnh cô cởi áo khoác thay dép lê thoải mái sô pha
Tưởng Hòa múc cho cô một chén canh : “Thử xem tài nấu nướng của tớ hơn chút nào ”
Trần Tĩnh uống một ngụm canh : “Có”
Tưởng Hòa bảo Trần Tĩnh thử các món khác Trần Tĩnh lời nếm thử Tưởng Hòa thích bếp thỉnh thoảng mới làm vài món cho nên hương vị thuộc loại thể ăn nhưng thể gọi là ăn ngon Tưởng Hòa hỏi: “Tiến bộ ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Có”
Tưởng Hòa thử ăn vài miếng cạch một tiếng: “Vẫn như vẫn ngon bằng chỉ an ủi tớ thôi”
Trần Tĩnh gắp khoai tây sợi miệng: “Cứ từ từ hơn nữa cũng thích bếp mà”
Tưởng Hòa gắp cá cho Trần Tĩnh
“Cũng đúng thỉnh thoảng mới hứng đồ ăn trong căng tin công ty chúng quá ngon căng tin là đủ ”
Điều đúng sự thật
Trần Tĩnh yên lặng ăn cơm
Ăn xong Tưởng Hòa bởi vì Trần Tĩnh đang trong kỳ kinh nguyệt nên thể đụng nước cô nhận nhiệm vụ rửa bát đũa Trần Tĩnh lười biếng dựa sô pha cầm máy tính bảng sửa tài liệu chỉ chốc lát Tưởng Hòa rửa bát xong trong tay cô mang theo túi thuốc điều trị đau bụng kinh đặt lên bàn : “Chờ hết kỳ kinh nguyệt nhất định nhớ uống thuốc tớ sẽ nhắc nhở ”
Trần Tĩnh giương mắt gật đầu: “Tớ sẽ nhớ”
Tưởng Hòa xuống thảm nghịch gói thuốc cô : “Trần Tĩnh biết đã hơn một năm ông cụ Triệu khám bệnh cho ”
“Ông là thần y trong lĩnh vực phụ khoa năm ngoái đã về hưu hiện tại chủ yếu đều là cháu gái của ông khám bệnh nhưng mà trình độ của cô vẫn bằng ông cụ Triệu mà lần tổng giám đốc Phó đã mời ông mặt điều trị giúp ”
Đầu ngón tay đang lướt máy tính bảng của Trần Tĩnh thoáng dừng cô Tưởng Hòa
Tưởng Hòa chống cằm khẽ tặc lưỡi : “Làm thư ký của thật ”
Trần Tĩnh sững một lát
Cô : “Tổng giám đốc Phó ”
Tưởng Hòa hề hề dọn dẹp những loại thuốc : “Cũng chỉ như ai mà biết công ty che chở nhất”
Trần Tĩnh nhấc chân đá Tưởng Hòa một cái
Tưởng Hòa rộ lên
Cô : “ mà cũng bất ngờ thật ngờ tổng giám đốc Phó đồng ý tổ chức sinh nhật trong tòa nhà công ty ”
Trần Tĩnh dựa tay vịn sô pha tiếp tục máy tính bảng nói gì
Bình thường mọi đều sợ nhưng tiền lương và chính sách của Phó Hằng cũng cao tuy khí thế của Phó Lâm Viễn mạnh mẽ nhưng còn khá trẻ nhân viên công ty ít nhiều cũng chút đến gần ông chủ đây là một loại tâm tư mâu thuẫn sợ tiếp cận
Từ khi Phó Lâm Viễn gật đầu dường như bộ tập đoàn đều sống dậy bộ phận hành chính và bộ phận marketing bận rộn đến mức chân chạm đất thậm chí bọn họ còn thiết kế ít trò chơi quản lý căng tin cũng phối hợp bánh kem đồ ăn vặt hoa quả đều do căng tin phụ trách căng tin còn sắp xếp hai nhân viên học pha chế rượu để chuẩn cho sinh nhật
Trần Tĩnh cũng bận rộn tầng cùng do cô phụ trách cô bàn bạc với trợ lý Lưu vào văn phòng đôi lúc Phó Lâm Viễn ngậm điếu thuốc cũng thể thấy cô ở bàn làm việc chuyện với trợ lý Lưu góc nghiêng xinh chiếc cổ trắng nõn
Anh lấy điếu thuốc khẽ gảy lên gạt tàn
Anh biết chuyện mọi đang chuẩn tiệc sinh nhật rũ mắt bưng cà phê nhấp một ngụm thuận tay dập tắt điếu thuốc lịch bàn lật qua một trang
Lúc đã là giữa tháng mười một
Thành phố Bắc Kinh bước mùa đông lạnh lẽo
Một tuần trôi qua nhanh sinh nhật Phó Lâm Viễn là ngày mười tám tháng mười một đám Kiều Tích đặt một tấm biển chòm Bọ Cạp Trần Tĩnh dẫn trai nhỏ ôm tấm biển đặt ở vị trí cửa sổ tầng cao nhất tấm biển lựa chọn màu sắc trầm loại cảm giác lạnh lùng
Trần Tĩnh lẳng lặng mặt một lát ngay cả cảm giác cũng giống như
Bọn Kiều Tích hỏi Trần Tĩnh chuẩn quà tặng gì cho tổng giám đốc Trần Tĩnh suy nghĩ một chút gì cũng cấp tặng quà cấp thật biết nên tặng như thế nào
Tốt hơn là làm công việc của thiết kế buổi sinh nhật cho là
Ngày mười tám tháng mười một Phó Lâm Viễn về nhà họ Phó hơn sáu giờ chiều mới đến Phó Hằng lúc màn đêm buông xuống tập đoàn Phó Hằng sáng lên ánh đèn màu sắc lấy màu vàng làm chủ đạo bộ tòa nhà đều vô cùng xinh
Phó Lâm Viễn và Vu Tùng bước khỏi thang máy
Vừa nhấc mắt liền thấy đám Trần Tĩnh ở chỗ trống sắp xếp thỏa mỉm qua Phó Lâm Viễn thoáng qua liền thấy Trần Tĩnh mặc áo sơ mi màu be cùng với váy đen dài đến đầu gối cô đôi cao gót nhỏ mặt mày xinh cực kỳ nổi bật trong đám
Cô dẫn theo đám Kiều Tích cùng : “Tổng giám đốc Phó chúc mừng sinh nhật”
Phó Lâm Viễn im lặng cô vài giây tay đút trong túi quần gật gật đầu: “Cám ơn”
“Chơi vui vẻ” Giọng của trầm thấp đó dẫn Vu Tùng về phía văn phòng trai bartender trong căng tin pha rượu cho Phó Lâm Viễn Kiều Tích bưng lên về phía văn phòng của Phó Lâm Viễn sô pha dặn dò Vu Tùng vài chuyện lướt qua ly rượu
Kiều Tích dám ở lâu bưng rượu tới rời ngay
Sau khi ngoài cô vỗ ngực miệng lẩm bẩm: “Hây dô hú hồn hú vía”
Những khác ha hả
Trần Tĩnh ở đây quá thả lỏng cô khống chế hiện trường Tưởng Hòa và Phùng Chí đã bắt đầu uống rượu nhân viên ở các tầng khác cũng lần lượt mời rượu Phó Lâm Viễn Anh nhận ly đến ly khác mặt đổi sắc đương nhiên cũng dám nên chạy tới mời rượu với Trần Tĩnh
Trần Tĩnh dựa bàn hầu như cũng từ chối
mà cô nghĩ Phó Lâm Viễn buổi tối hẳn là còn việc để bọn họ hạn chế tiếp tục kính rượu cho nên ngăn cản vài
Tưởng Hòa sợ Trần Tĩnh uống quá nhiều vội vàng uống giúp
Toàn bộ tòa nhà đang vui vẻ còn mở nhạc chơi trò chơi khiêu vũ Trần Tĩnh ánh đèn rực rỡ mặt mày mỉm cùng uống rượu
Vu Tùng cũng lôi kéo…
Anh đã thay rượu bằng soda
Ngay lúc Trần Tĩnh cảm thấy say Kiều Tích nhận một cuộc điện thoại mặt mày hớn hở cô ghé bên tai Trần Tĩnh : “Cô đoán ai tới đây”
Trần Tĩnh dựa bàn đôi mắt Kiều Tích: “Ai”
Kiều Tích kiếng chân nhỏ giọng : “Tổng giám đốc Phong Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu bọn họ đến tặng quà là qua ”
Sắc mặt Trần Tĩnh sững sờ
Cô vô thức đàn ông trong văn phòng Phó Lâm Viễn đã cởi áo khoác mặc áo sơ mi đen cùng với quần dài dựa bàn đang miết ly rượu Phùng Chí chuyện
Góc nghiêng của khuôn mặt phần lạnh lùng cổ áo mở trai lãng tử
Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt về phía Kiều Tích: “Khi nào thì đến”
“Sắp đến xuống đón bọn họ” Hiển nhiên Kiều Tích quan hệ cực kỳ với Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu
Trần Tĩnh gật đầu : “Được”
“ lấy bánh kem” Kiều Tích xong giơ tay lên gọi mấy lấy bánh kem bọn họ kéo về phía thang máy chẳng mấy chốc tầng cao nhất đột nhiên ít một nửa Phùng Chí nhận điện thoại vội vàng rời khỏi phòng làm việc Trần Tĩnh xoay tìm Tưởng Hòa
Tiếng ‘ầm’ vang lên Tưởng Hòa ngã xuống đất
Trần Tĩnh hoảng sợ
Đi qua nâng cô dậy mới đây đã say nhanh như
Mặt đất trơn
Trần Tĩnh dồn sức kéo cô lên đúng lúc Vu Tùng từ phòng trà thấy cảnh cũng tới hỗ trợ cùng Trần Tĩnh đỡ Tưởng Hòa đến sô pha nghỉ tạm cả Tưởng Hòa ngã xuống sô pha áo sơ mi của cô vén lên lộ một chút thắt lưng Vu Tùng đang ở đây Trần Tĩnh vội vàng kéo áo sơ mi của cô xuống
Vu Tùng thấy ngượng ngùng thẳng do dự một chút : “Cô như lắm cô thuốc giải rượu ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Tối nay ai chuẩn mấy cái chứ
Vu Tùng liếc nhìn Trần Tĩnh: “Phòng nghỉ của tổng giám đốc Phó lúc cô mua cô nhớ rõ ”
Trần Tĩnh đột nhiên nhớ tới chỗ Phó Lâm Viễn cũng một hộp thuốc cô : “Tôi lấy”
“Ừm”
Trần Tĩnh xoay về phía phòng làm việc của nhưng trong phòng chỉ rèm cửa sổ gió thổi bay ai ở trong văn phòng Trần Tĩnh dừng cũng tìm thẳng về phía phòng nghỉ bởi vì ít khi dùng đến nên cô đặt ở ngăn tủ cùng cô đưa tay mở cũng chỉ trong nháy mắt
Đầu óc thoáng choáng váng
Trần Tĩnh cảm giác men rượu dâng lên mắt mơ hồ cô lắc lư biết say cô nhấc cái hộp thuốc làm rơi mấy cái hộp nhỏ bên cạnh thiếu chút nữa đập đầu Trần Tĩnh khi cô né tránh cầm hộp thuốc ngoài đưa cho Vu Tùng
Sau đó cô trở phòng nghỉ chịu đựng cơn chóng mặt kiễng chân nhét mấy cái hộp tủ
Phó Lâm Viễn xắn tay áo phòng nghỉ thấy cảnh cô kiễng chân nhét đồ cô bật đèn phòng nghỉ chỉ đèn cảm ứng đỉnh đầu sáng lên ánh sáng mờ nhạt phủ lên cô bởi vì kiễng chân thắt lưng cũng căng gương mặt nghiêng xinh điềm tĩnh
Cái cổ thon dài mảnh mai
Cô nhét xong mấy hộp còn một hộp làm như thế nào cũng nhét Trần Tĩnh thể nhón chân cao hơn
Phó Lâm Viễn qua lấy cái hộp trong tay cô nhét đột nhiên xuất hiện một cánh tay đang đeo đồng hồ ánh sáng mờ nhạt
Trần Tĩnh sững
Giây tiếp theo một bàn tay nắm lấy eo cô
Bàn tay đó nóng bỏng cứng rắn trái tim Trần Tĩnh nhảy dựng cô ngửa đầu bàn tay đang đóng cửa tủ bỗng chốc căn phòng trở nên yên tĩnh Trần Tĩnh choáng váng chống tay lên tủ Phó Lâm Viễn rũ mắt gáy của cô giọng trầm thấp: “Quay ”
Trần Tĩnh nhịn cơn choáng váng xoay dựa lưng cửa tủ
Hiển nhiên là cô đã say ánh mắt cực kỳ mơ màng cô ngước mắt ánh sáng lờ mờ Phó Lâm Viễn cô vài giây hỏi: “Muốn lấy cái gì”
Trần Tĩnh há miệng : “Hộp thuốc giải rượu”
Phó Lâm Viễn xong: “Lấy ”
Trần Tĩnh ừm một tiếng âm thanh mềm mại thân mềm nhũn dựa tủ cô nghĩ cũng nên uống viên giải rượu cô dịch nhưng Phó Lâm Viễn buông tay ngược lại còn kéo eo cô Trần Tĩnh bằng đôi mắt ướt át vài giây Phó Lâm Viễn đột nhiên cúi đầu chặn môi cô
Trần Tĩnh khẽ rên rỉ lưng kề sát tủ
Phó Lâm Viễn giơ tay giữ cổ cô nâng lên cúi đầu hôn cô ngửa cổ lên gương mặt xinh dịu dàng lông mi run rẩy đôi chân dài của Phó Lâm Viễn chống lên đôi chân của cô hôn thật sâu một tay nắm eo cô cho cô cơ hội nhúc nhích Trần Tĩnh giãy dụa được một lát cô chủ động choàng một tay lên cổ
Đầu ngón tay mảnh khảnh trắng nõn của cô ánh sáng lờ mờ cực kỳ xinh mang theo màu hồng nhạt Phó Lâm Viễn đẩy cô dựa sát tủ đầu lưỡi dò xét sâu bên trong Trần Tĩnh khẽ nức nở tay của cô cũng choàng lên cổ thậm chí kiễng bàn tay Phó Lâm Viễn hướng lên siết vào eo cô khiến hai kề sát hơn
Môi răng quấn quýt
Bàn tay hướng lên siết chặt lưng cô Trần Tĩnh khẽ rên rỉ tay cô chuyển đến mặt nâng mặt đôi môi đỏ mọng mềm mại dán lên đáp Phó Lâm Viễn rời một chút híp mắt dáng vẻ động tình lúc của cô
Anh cô thật đắm đuối
Trần Tĩnh nhận sự đáp của cô mở mắt trong đôi mắt mang theo dục vọng của
Phó Lâm Viễn siết chặt cổ cô ma sát lên đó
Giống như chơi đùa cô yên tiếp tục
Muốn xem cô ̣nh làm gì Trần Tĩnh động tình cũng cô nhón chân nhưng Phó Lâm Viễn yên lông mi Trần Tĩnh khẽ run rẩy đó cô kiễng chân bên tai : “Phó Lâm Viễn chỉ làm thư ký”
Thân phận chủ động từ chối chịu trách nhiệm an hơn bất kỳ thân phận nào
Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn nheo Trần Tĩnh yên lặng chờ Phó Lâm Viễn cô vài giây cúi đầu hôn lên môi cô Trần Tĩnh cảm thấy choáng váng vô cùng choáng váng cô ngẩng cao cổ lên đè cô hôn càng ngày càng sâu bàn tay xoa xoa cô
Ánh sáng trong phòng chờ mờ mờ ảo ảo
Hai bóng quấn quýt cơ thể Trần Tĩnh mềm mại Phó Lâm Viễn hôn môi cô giọng trầm thấp: “Làm bạn gái được ”
Những gì là cái
Trần Tĩnh lắc đầu trong mông lung
Trong phòng nghỉ ánh đèn mập mờ Mà bên ngoài đám Phương Hiểu đã tới đang tìm Phó Lâm Viễn và Trần Tĩnh Vu Tùng trước cửa phòng làm việc bình tĩnh : “Vừa Trần Tĩnh thoải mái đưa cô về ”
“Tổng giám đốc nghỉ ngơi ở trong phòng đừng đến quấy rầy”