Hoa Hồng Đỏ - Chương 3
Phó Lâm Viễn một tay cài khuy áo một tay ném áo vest lòng cô Trần Tĩnh nhận lấy khoác lên cánh tay
Phó Lâm Viễn điện thoại Trần Tĩnh theo kể từ khi trở thành thư ký của thì đây là lần đầu tiên cô đến những nơi đấu giá như thế
Trần Tĩnh liếc đã nhận nhiều gia đình hào môn ở Bắc Kinh
Cô sang đàn ông bên cạnh biết mua cái gì
Chỗ của bọn họ cách khá xa sân khấu khi xuống Trần Tĩnh căng thẳng cô Phó Lâm Viễn đã cài khuy ở cổ áo ghế hai chân tách lưng tựa đang trả lời email
Trần Tĩnh cũng chỉ thể yên lặng đó đợi giao việc
Một lát món hàng đầu tiên xuất hiện
Là món hàng tên gọi ‘Nước mắt của sói’
Một viên đá quý lớn màu đỏ nó giống hệt như ánh mắt của một sói giết mù quáng
Theo phản xạ Trần Tĩnh sang đàn ông bên cạnh thèm ngẩng đầu lên mà chỉ cụp mắt bấm điện thoại ánh sáng lờ mờ dọi lên khuôn mặt tuấn lãng Anh gì nên Trần Tĩnh tiếp tục lên sân khấu
Những viên đá quý đều Trần Tĩnh xem tới lóa cả mắt
Cho đến khi món hàng cuối cùng xuất hiện
Trên sợi dây chuyền khảm một viên kim cương màu hồng nhạt ánh kim lấp lánh của viên kim cương khiến ít mặt ở đó đều thốt lên Quá Trần Tĩnh cũng sững sờ sợi dây chuyền kim cương màu hồng gọi là ‘Sơ Kiến’
Người đàn ông bên cạnh cất điện thoại chống cằm trầm giọng : “Giơ bảng”
Tim Trần Tĩnh lỡ một nhịp cô đầu
Anh nheo mắt cô trong ánh sáng lờ mờ Trần Tĩnh bắt gặp ánh mắt của cô cầm bảng giơ lên
Giá khởi điểm là mười sáu triệu
Cô hô: “Mười bảy triệu”
Mười tám triệu
Mười chín triệu
Tất cả đều cao hơn cái giá mà Trần Tĩnh đưa cô sang Phó Lâm Viễn búng ngón tay hiệu: “Tiếp tục”
Trần Tĩnh giá hai mươi mốt triệu
Hiện trường yên ắng vài giây về phía họ Trần Tĩnh đợi một lúc cũng ai tiếp tục lên tiếng ngay khi cô thở phào nhẹ nhõm thì giọng nữ nãy giá mươi tám triệu tăng lên thành hai mươi ba triệu Trần Tĩnh sững sờ tim cô đập loạn xạ theo phản xạ về phía Phó Lâm Viễn trong ánh sáng tối tăm sắc mặt của đàn ông chút thay đổi
Anh trầm giọng : “Khiến cô im lặng”
Sau khi thấy Trần Tĩnh thẳng lên hô hai mươi lăm triệu
Giọng nữ tiếp tục vang lên thêm một triệu Trần Tĩnh căng da đầu cao thêm hai triệu cả hội trường lặng ngắt như tờ giọng nữ cũng lên tiếng nữa
Ngay khi Trần Tĩnh nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc thì một đàn ông giơ bảng trực tiếp giá hai mươi bảy triệu
Trần Tĩnh sửng sốt
Cô phắt đầu Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn ngả lông mày nhướng lên
Anh : “Thêm”
Trần Tĩnh thêm vài giây tim đập mạnh cô giơ bảng lần nữa
“Ba mươi triệu”
Được cuối cùng cũng yên tĩnh đàn ông cũng hạ bảng xuống Người dẫn chương trình đấu giá gõ búa lần một lần hai lần ba: “Chúc mừng quý cô ba mươi triệu cho viên kim cương ‘Sơ Kiến’ của chúng ”
Có nhiều qua đây đặc biệt là phụ nữ đã cạnh tranh với Trần Tĩnh lúc đầu cô trực tiếp dậy về phía hai cô chỉ thấy một bóng cao lớn dậy hai tay đút túi quần mặc sơ mi đen bên ngoài Trần Tĩnh nhanh chóng dậy theo hậu trường họ ký hợp đồng thực hiện việc bàn giao
Khi con dấu cá nhân của Phó Lâm Viễn đóng xuống Trần Tĩnh viên kim cương màu hồng bên cạnh nãy từ xa nó đã nhưng ngờ bây giờ gần nó càng hơn nữa bên trong phát ánh sáng rực rỡ thậm chí còn thấy ánh cam trong đó
Khó trách nhiều tranh giành nó như thế
Thật
Phòng đấu giá sẽ gửi nó đến cho tập đoàn Phó Hằng Trần Tĩnh nhận hợp đồng rời khỏi hậu trường
Chiếc ô tô màu đen dừng cửa Vu Tùng bỏ tay đang vắt xuống mở cửa cho cô Trần Tĩnh khom Phó Lâm Viễn ở ghế
Cô sững xong vẫn
Vu Tùng đóng cửa xe vòng qua ghế lái khởi động xe
Trần Tĩnh lập tức hỏi: “Tổng giám đốc Phó ”
Vu Tùng xoay vô lăng đáp: “Tổng giám đốc Phó lên xe của nhà họ Văn rồi dặn đưa cô ăn”
Trần Tĩnh ừm một tiếng cô vị trí bên cạnh gấp áo khoác của đặt lên chỗ Nhà hàng đặt là một phòng bao Trần Tĩnh và Vu Tùng đối diện dù hai cũng là đồng nghiệp nhưng khác ở chỗ Vu Tùng đã theo Phó Lâm Viễn từ khá lâu về
Anh gấp miếng sashimi lên thấy Trần Tĩnh đặt hợp đồng lên đùi vẻ mặt khá lo lắng : “Có lẽ cô biết tổng giám đốc Phó mua viên kim cương để làm gì đúng ”
Trần Tĩnh nhấp một ngụm rượu gạo ngước mắt lên
“Làm gì”
Vu Tùng gắp một miếng sashimi đặt đĩa của Trần Tĩnh: “Rất nhanh cô sẽ biết”
Trần Tĩnh cúi đầu xuống tập hợp đồng trị giá ba mươi triệu nắm chặt chiếc ly viên kim cương màu hồng đẽ như thể làm gì ngoại trừ đem tặng phụ nữ chứ
Trần Tĩnh cụp mắt lặng lẽ gắp miếng sashimi lên ăn
_
Đến tối trở về căn hộ Trần Tĩnh đặt hợp đồng xuống tắm khi cô trở Tưởng Hòa gửi một tin nhắn tới cô mở lên xem
#Phó Lâm Viễn của tập đoàn Phó Hằng ẵm trọn viên kim cương hồng ‘Sơ Kiến’ trị giá ba mươi triệu #Top 1 hot search
Blogger giới thiệu viên kim cương màu hồng là do một nhà thiết kế nào đó làm để kỷ niệm mối tình đầu màu hiếm nhất đời nó đơn giản là màu hồng mà còn ánh cam lung linh rực rỡ trong đó màu cam tượng trưng cho sự chua ngọt của mối tình đầu màu hồng tượng trưng cho sự bắt đầu của mộng ảo cho nên giá khởi điểm mới cao như thế
Tưởng Hòa: [Tình đầu Mối tình đầu]
Tưởng Hòa: [Tổng giám đốc Phó tặng nó cho mối tình đầu của Tình đầu của là ai]
Trần Tĩnh: […]
Tưởng Hòa: [Tối nay hai đấu giá nó mà đúng Nó như trong ảnh ]
Trần Tĩnh: [Ừm]
Tưởng Hòa: [… Tớ sốc thật ]
Trần Tĩnh thầm nghĩ
Cô cũng sốc lắm
Cô những bình luận Weibo
[Chậc chậc phụ nữ nào nhận nó thì tớ sẽ gọi đó làm chị dâu luôn]
Trong đầu Trần Tĩnh hiện lên khuôn mặt sáng sủa xinh của Hoàng Mạt
Lẽ nào… là cô
Hôm Trần Tĩnh cùng xe của Tưởng Hòa đến tòa cao ốc tập đoàn Phó Hằng hai lên tầng Tưởng Hòa đến phòng đầu tư còn cô lên tầng cao nhất Vừa khỏi thang máy trợ lý Tề thông báo cuộc họp Trần Tĩnh đặt chiếc túi xách và hợp đồng xuống cô cầm một notebook theo trợ lý Tề phòng họp
Vừa xuống
Người đàn ông cao lớn cũng bước cả phòng dậy
Phó Lâm Viễn đeo cà vạt trông mệt mỏi khẽ Trần Tĩnh một cái Trần Tĩnh lập tức tỉnh tạo ngay rời khỏi ghế khỏi phòng họp
Cô vội vã đến phòng trà pha một tách cà phê đen
Khi cô mang nó trở phòng họp mọi đã xuống cô đến bên cạnh Phó Lâm Viễn đặt cà phê tầm tay của
Sáng sớm
Trên phảng phất mùi gỗ của nước tắm
Xem đã dậy sớm để tắm rửa
Trần Tĩnh đặt tách cà phê xuống bên cạnh Phó Lâm Viễn nhấp một ngụm cà phê về phía Phùng Chí giám đốc bộ phận đầu tư Phùng Chí thấy hiệu thì bắt đầu cuộc họp
Cuộc họp chủ yếu về vốn tái đầu tư
Phó Lâm Viễn mua ‘Thượng Thần’ của một công ty trò chơi nhưng trong sản nghiệp của Phó Hằng đã một trò chơi khác là ‘Sát Thần’ do hai trò chơi tính chất tương đồng nên tiến hành sắp xếp
Cuộc họp kết thúc lúc chín giờ rưỡi
Viên kim cương hồng cũng đã chuyển đến Trần Tĩnh vội vàng mang nó lên cô cầm một chiếc hộp xinh khi ngang qua ai cũng đều ngước cô Trần Tĩnh bước văn phòng của Phó Lâm Viễn
Anh đang bàn làm việc xem tài liệu
Trần Tĩnh đặt viên kim cương lên bàn
Phát một tiếng nhỏ Phó Lâm Viễn ngẩng đầu lên khỏi tài liệu ngả chằm chằm chiếc hộp kim cương
Trần Tĩnh nhẹ nhàng : “Đã kiểm tra tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn nó vài giây lấy điếu thuốc châm lửa hút một đó lấy một tấm bưu từ phía bên cạnh đẩy qua cho Trần Tĩnh bằng giọng trầm
“Đem đến nơi này Vu Tùng sẽ cùng cô”
Trần Tĩnh cầm lấy tấm bưu
Địa chỉ là ở Philadelphia nước Mỹ
Trần Tĩnh ngừng ngước đàn ông mắt: “Bây giờ luôn ”
Phó Lâm Viễn cầm bút lên suy nghĩ một lúc : “Thứ năm ”
“Dạ ”
Lúc phía truyền đến tiếng bước chân Trần Tĩnh đầu thì thấy Lục Thần mặc áo sơ mi lịch sự cùng áo khoác đen thấy cô liền nhướng mày : “Chào buổi sáng thư ký Trần”
Trần Tĩnh khựng cô cầm lấy chiếc hộp lùi một bước: “Chào buổi sáng Lục”
Lục Thần tới đầu tiên cô đó chiếc hộp trong tay cô mỉm Phó Lâm Viễn: “Vẫn để mua nhỉ”
Phó Lâm Viễn ngước lên gạt tàn thuốc
Anh đáp lời Lục Thần mà chỉ Trần Tĩnh: “Cất nó két sắt ”
Trần Tĩnh theo
Cô đến bên két sắt xuống hôm nay cô mặc một chiếc váy dài đến đầu gối khi xuống áo sơ mi để lộ một phần eo nhỏ xíu Lục Thần sang một bên vô thức cô chằm chằm
Đây là lần đầu tiên Trần Tĩnh mở cái két khi cô làm trợ lý Tề đã cho cô biết mật khẩu nhưng lúc cô quên mất
Trần Tĩnh ngẩn đầu ngón tay đặt phím số nhớ Lục Thần còn tưởng cô đang đề phòng nên mỉm xoay : “Tôi cô nhanh lên ”
Trần Tĩnh càng sửng sốt
Cô do dự ít lâu cuối cùng cũng về phía Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cầm một điếu thuốc khi cô sang nhướng mày dậy tiến đến nửa xổm xuống đầu ngón tay thon dài nhấn phím số: “Nhớ cho kỹ”
Trần Tĩnh gật đầu ngay lập tức tập trung các phím số
Bởi vì cách quá gần thân hình dường như bao phủ lấy cô quanh cô phảng phất mùi thuốc lá