Hoa Hồng Đỏ - Chương 29
Trong nhà ấm áp khiến cảm thấy thoải mái nhàn hạ
Mười giờ rưỡi tối Trần Tĩnh vệ sinh cá nhân về phòng nghỉ ngơi
Tối nay lẽ Tưởng Hòa sẽ họp đến muộn đến ngủ ké giường Trần Tĩnh pha một ly nước đường đỏ uống xong thì bên giường mở tủ đầu giường lấy một cuốn sổ bên trong cô lật đến trang kế cuối
Ở đó một góc nghiêng khuôn mặt mà cô phác họa bên fly_ tháng mười
Hôm đó là ngày dạy học công khai trường
Cô làm việc riêng vẽ
Đây là bức phác thảo nhất cô vẽ cô ngắm một lúc mới gấp sổ cất ngăn kéo đó ngáp một cái xuống ngủ
Tối đó Trần Tĩnh ngủ ngon
Hôm Trần Tĩnh thức dậy tinh thần hơn nhiều Lúc cô vệ sinh cá nhân thì điện thoại đổ chuông cô cầm lên xem
Vu Tùng: [Lát nữa đến khu chung cư của cô đón cô sáng nay cần vội đến Phó Hằng]
Trần Tĩnh chỉ ngẩn một giây trả lời “Được” đây cũng chuyện kiểu Vệ sinh cá nhân xong cô Tưởng Hòa mở cửa nhà cô: “Khỏe ”
Trần Tĩnh cầm áo khoác chỉnh tóc đáp: “Cậu Vu Tùng đến đón tớ”
“Hả xe của chúng đều ở công ty là cùng xe hai bảo Vu Tùng đưa tớ đến Phó Hằng nhé” Tối qua Tưởng Hòa thức khuya sáng nay thể đến một chút Cô xách túi dựa cửa vẻ mặt mệt mỏi
Trần Tĩnh tô son nghĩ ngợi đáp: “Cũng nhưng thể là tổng giám đốc Phó cũng ở xe”
Tưởng Hòa khì bảo: “Không tới ghế phụ ghế ”
Cô khoác tay Trần Tĩnh ngoài xuống tầng
Hai ăn sáng ăn xong thì thấy chiếc xe đen đã đến cổng khu chung cư Tưởng Hòa khoác tay Trần Tĩnh bước nhanh tới cúi chào Vu Tùng: “Chào buổi sáng”
Vu Tùng nắm vô lăng ngẩn Tưởng Hòa chốc lát : “Chào buổi sáng lên xe ”
Tưởng Hòa ló đầu trong xe thấy Phó Lâm Viễn cô sửng sốt Trần Tĩnh cũng thế
Vu Tùng Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó sẽ đến muộn một chút hôm nay chú Lý đón ”
Tưởng Hòa nhướng mày Trần Tĩnh chớp mắt
Chuyện gì thế Sao Vu Tùng đặc biệt đến đón
Trần Tĩnh cũng biết làm cô đẩy Tưởng Hòa lên xe thắt dây an với Vu Tùng: “Đưa Tưởng Hòa đến Phó Hằng ”
Vu Tùng gật đầu
Tưởng Hòa tò mò cô dựa Vu Tùng: “Mọi Thời gian làm việc Vu Tùng đừng làm chuyện gì đấy nhé”
Vẻ mặt Vu Tùng đầy bất lực khởi động xe : “Đưa Trần Tĩnh gặp một ”
Tưởng Hòa càng tò mò điện thoại của cô đổ chuông cô lấy xem đó : “Hay là với hai nhé quản lý Phùng hôm nay nghỉ một ngày”
“Vu Tùng ” Cô ló đầu Vu Tùng trong mắt mang theo vẻ thăm dò
Vu Tùng tiếp xúc ánh mắt cô thực sự bất lực : “Được thôi”
Tưởng Hòa vỗ vỗ Trần Tĩnh
Trần Tĩnh ngờ vực cô Vu Tùng
Gặp ai Không công việc
Sau đó nghĩ ngay cả Tưởng Hòa cũng thể gặp cô thả lỏng hơn Suy nghĩ của cô và Tưởng Hòa giống Vu Tùng đón cô sớm như đưa cô gặp ai đó đây chắc chắn là ý của Vu Tùng chắc chắn sẽ làm nhưng việc thể đều do Phó Lâm Viễn sắp xếp
Trần Tĩnh yên lặng đó
Chẳng mấy chốc xe dừng ở cửa một căn tứ hợp viện hẻm hẹp may mà kỹ năng lái xe của Vu Tùng mới thể định lái
Sau khi dừng xe Vu Tùng gọi Trần Tĩnh xuống
Anh tới gõ cửa một cô gái trẻ mở cửa cô hỏi: “Là Phó đã hẹn ”
Vu Tùng gật đầu: “Phải Chào cô đây là Trần Tĩnh cũng là bệnh nhân hôm nay”
Trần Tĩnh sang Vu Tùng
Vu Tùng với cô: “Ông Triệu Dĩ Linh chuyên khám phụ khoa tổng giám đốc Phó đã hẹn cô gặp ”
“Được trong ” Cô gái đó kéo Trần Tĩnh Trần Tĩnh xách túi trong lúc mới nhận đây là một hiệu thuốc đông y
Cô gái đó bảo Trần Tĩnh xuống rót nước cho cô gọi ai đó
Chẳng bao lâu một bác sĩ già mái mái tóc bạc trắng ông xuống chiếc bàn phía vẫy tay : “Trần Tĩnh sang đây”
Trần Tĩnh lên tới ngập ngừng xuống
“Lật tay ”
Trần Tĩnh theo lời bác sĩ già đặt tay lên Ông bắt mạch cho cô nhắm nhắm mắt Trần Tĩnh im lặng chờ đợi Không lâu bác sĩ mở mắt hỏi cô một số câu : “Vấn đề đau bụng kinh lẽ là liên quan đến việc cô rơi xuống nước lúc mười bốn tuổi điều chỉnh thì cần thời gian”
Ông cầm bút lên sổ bên cạnh : “Cô đừng sợ thuốc đắng kiên trì ba tháng sẽ hiệu quả Phải kỳ kinh uống”
Trần Tĩnh: “Cảm ơn bác sĩ Triệu”
Cô nhận lấy thuốc thanh toán cô gái đó : “Anh Phó sẽ thanh toán cô cần thanh toán”
Trần Tĩnh khựng gật đầu : “Cảm ơn”
Cô cảm ơn bác sĩ Triệu lúc mới xách thuốc xoay cửa Trong tứ hợp viện thoang thoảng mùi thuốc nồng gắt mũi khiến thoải mái
Chiếc xe màu đen đỗ ở bên ngoài
Tưởng Hòa ở ghế mắt chớp chớp mấy chữ bên tứ hợp viện Ban nãy nghiêm túc lúc mới phát hiện đây là tứ hợp viện của ông cụ Triệu Dĩ Linh
Cô đột nhiên cảm khái: “Tổng giám đốc Phó thật sự với Trần Tĩnh”
Vu Tùng ở ghế lái thấy câu giả vờ như thấy Chẳng lâu Trần Tĩnh cô ghế phụ lái Vu Tùng khởi động xe
Tưởng Hòa cầm lấy thuốc trong tay cô lục xem : “Thuốc nhiều tớ còn tưởng sẽ nhiều đấy Đau bụng như nên điều chỉnh mấy lần tớ lo lắng hãi hùng Vẫn là tổng giám đốc Phó hành động nhanh gọn dứt khoát ép khám bác sĩ”
Trần Tĩnh phong cảnh bên ngoài cửa sổ đáp
Xe đến Phó Hằng Tưởng Hòa lấy xe hôm nay cô nghỉ nghỉ về nhà nghỉ ngơi tiện thể cầm thuốc của Trần Tĩnh về
Giờ Phó Hằng đã qua giờ cao điểm ca Trần Tĩnh thang máy một mạch đến tầng cao nhất Cô khỏi thang máy thì thấy Phó Lâm Viễn bên cạnh là Phùng Chí Quầng mắt Phùng Chí thâm tay cầm tài liệu Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi đen ngước mắt cô Trần Tĩnh và một giây
Giọng Trần Tĩnh dịu dàng: “Tổng giám đốc Phó giám đốc Phùng chào buổi sáng”
“Chào buổi sáng thư ký Trần” Mặt Phùng Chí mệt mỏi xoa mặt tối qua tăng ca quá muộn
Phó Lâm Viễn đáp rời mắt cô nữa mà phòng làm việc
Trần Tĩnh xách túi về phía bàn làm việc Phùng Chí vài bước đột nhiên kêu lên: “Thư ký Trần dạo đang uống thuốc Trên cô mùi thuốc”
Phó Lâm Viễn cũng dừng ngước mắt cô
Trần Tĩnh sững cô nhấc ống tay áo lên ngửi ngửi đúng là thoang thoảng mùi thuốc Cô Phùng Chí : “Phải buổi sáng mua thuốc”
Phùng Chí gật đầu: “Không khỏe ở thế”
Trần Tĩnh dừng còn trả lời thì Phó Lâm Viễn đã đưa mắt liếc Phùng Chí vẻ mặt lạnh lùng Phùng Chí liếc vội ngậm miệng Phó Lâm Viễn phòng làm việc
Phùng Chí theo
Trần Tĩnh thở phào một xuống bàn làm việc
Cô đưa tay lật cổ tay áo mùi thảo dược nhàn nhạt khó ngửi
Phùng Chí ở trong phòng làm việc của Phó Lâm Viễn một lúc lâu lẽ đang bàn công việc Trần Tĩnh chỉnh lý tài liệu kiểm tra email
Trợ lý Lưu gửi cho cô bảng xét duyệt hàng tháng Trần Tĩnh qua đánh một dấu tích cho
Kiều Tích và những khác đang chuyện trong nhóm chat
Kiều Tích: [Phải tuần chẳng là sinh nhật của tổng giám đốc Phó ]
Tiểu Hinh: [ đúng Kiều Tích cô lạ lắm nhé nhớ cả sinh nhật của sếp]
Kiều Tích: [Mấy dám mấy quên Sinh nhật của ông chủ chẳng nghĩa là chúng thưởng ]
Hoàng Lệ: [ cái là thật]
Kiều Tích: [Lần chẳng tổng giám đốc Lục tòa nhà của chúng nếu thể tổ chức tiệc sinh nhật cho sếp ở đây chúng cũng vui cùng chừng còn thể nghỉ một ngày]
Tiểu Hinh: [Ý đồ của cô ở tầng hai mươi mốt cũng thấy đấy ai với sếp chứ sếp sẽ đồng ý ]
Kiều Tích: [Tôi nghĩ xem]
Kiều Tích: [Tôi cảm thấy để Trần Tĩnh @Trần Tĩnh cô hỏi ông chủ xem sinh nhật định làm gì thể tổ chức trong tòa nhà công ty chúng ]
Hoàng Lệ: [Tôi cảm thấy các cô đừng tốn công vô ích nữa với cái tính của ông chủ chắc sẽ đồng ý]
Kiều Tích: [Thì cứ thử xem để Trần Tĩnh hỏi]
Năm ngoái sinh nhật của Phó Lâm Viễn tổ chức ở một trang viên Sau đó sinh nhật của ông chủ tòa nhà bên cạnh tổ chức ngay trong tòa nhà nhóm Kiều Tích cảm thấy thú vị năm nay cũng làm như thế là đẩy vấn đề cho Trần Tĩnh Sau khi Kiều Tích tag cô những khác cũng tag theo Trần Tĩnh giả vờ thấy cũng
Kiều Tích: [Tĩnh Tĩnh Phải nhờ cô ]
Trần Tĩnh chịu những lời van nài của bọn họ cô bèn trả lời: [Tôi hỏi thử nhưng đừng ôm hy vọng]
Kiều Tích: [Ok Trần Tĩnh ]
lúc Phùng Chí khỏi phòng làm việc Trần Tĩnh bèn cầm tài liệu đưa cho Phó Lâm Viễn Cô lên về phía phòng làm việc Lúc mặt trời lên cao soi nghiêng phòng làm việc Phó Lâm Viễn dựa bàn miệng ngậm điếu thuốc đang lật xem tài liệu Dáng cao ráo khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị cổ áo sơ mi mở
Trần Tĩnh khựng đó nhẹ nhàng đặt tài liệu bên tay
Phó Lâm Viễn thấy tiếng bước chân ngước mắt cô
Trần Tĩnh mặt giọng dịu dàng: “Sinh nhật năm nay tổng giám đốc Phó dự định gì”
Phó Lâm Viễn: “Sao”
Trần Tĩnh truyền đạt ý của nhóm Kiều Tích : “Họ tổ chức trong tòa nhà cho ”
Phó Lâm Viễn im lặng cô một lúc hôm nay sắc mặt cô đỡ hơn nhiều khuôn mặt thanh tú dịu dàng như nước
Anh ngoảnh đầu dập thuốc : “Được”