Hoa Hồng Đỏ - Chương 28
“Anh xuống lái xe”
Trần Tĩnh thắt cà vạt Phó Lâm Viễn xong yết hầu của đàn ông gần ngay mắt Sau khi cô thắt xong liền lùi một bước
Phó Lâm Viễn cô : “Đợi ”
Nói xong quẹt thẻ phòng Trần Tĩnh ngẩn nhưng cô vẫn đợi Không lâu Phó Lâm Viễn cầm theo áo khoác Trần Tĩnh tưởng vẫn còn việc gì đó cô im lặng chờ đợi
Phó Lâm Viễn vắt áo khoác cánh tay với tay xách vali của cô về phía thang máy
“Xuống tầng” Anh
Trần Tĩnh ngẩn cô vali trong tay theo thang máy Ngón tay kẹp điếu thuốc của Phó Lâm Viễn ấn xuống tầng Trần Tĩnh nín thở
Trong thang máy yên tĩnh gửi tin nhắn Wechat cho Phó Lâm Viễn mở là Cố Trình
Cố Trình: “Tối uống rượu nhé ”
Ting thang máy đến tầng một
Phó Lâm Viễn xách vali của Trần Tĩnh ngoài Trần Tĩnh im lặng theo bóng lưng Vu Tùng trong xe thấy cảnh lập tức mở cửa tới nhận lấy vali trong tay Phó Lâm Viễn Anh nhận đây là vali của Trần Tĩnh bèn : “Tổng giám đốc Phó để ”
Phó Lâm Viễn buông tay
Vu Tùng xách vali cốp
Trần Tĩnh tới : “Tổng giám đốc Phó đây”
Phó Lâm Viễn lấy bật lửa châm thuốc ngước mắt cô: “Nghỉ ngơi cho khỏe”
“Vâng” Trần Tĩnh dịu dàng đáp đó cô xuống bậc thang mở cửa bên ghế phụ lái Phó Lâm Viễn đút tay túi quần bóng lưng cô
Vu Tùng ghế lái khởi động xe
Một chiếc xe khác lái tới là xe đến đón Phó Lâm Viễn Anh xuống bậc thềm khói thuốc lượn lờ cong ghế xe Xe Trần Tĩnh đã khởi động cô bên ngoài qua cửa sổ thấy Yến Tuân ở ghế lái cũng thấy góc nghiêng của Cô rời mắt xe bắt đầu chạy
Trong xe yên tĩnh tiếng nhạc du dương
Vu Tùng Trần Tĩnh im lặng lái xe
Trần Tĩnh buồn ngủ định về Phó Hằng một chuyến đó về nhà nghỉ ngơi
Vu Tùng bắt đầu suy nghĩ lúc thấy tổng giám đốc Phó xách vali cho Trần Tĩnh thật sự ngạc nhiên
Về đến Phó Hằng Trần Tĩnh lên tầng xử lý một vài việc Trợ lý Lưu thấy Trần Tĩnh về cứ mãi cảm ơn trời đất Anh đưa tài liệu trong tay cho Trần Tĩnh : “Giám đốc Tề đưa phiền cô xem một chút”
Trần Tĩnh nhận lấy đặt lên bàn : “Được”
Trợ lý Lưu như uống thuốc an thần khi giao tài liệu xong về phòng làm việc
Trần Tĩnh thấy vẫn còn thời gian bèn xuống xử lý Kiều Tích và Phùng Chí cũng đến thấy Trần Tĩnh thì vô cùng ân cần
Phùng Chí còn phòng trà nước pha một tách cà phê hòa tan
Kiều Tích bàn làm việc của Trần Tĩnh : “Trời ơi cuộc họp thượng đỉnh lần phát sóng trực tiếp tổng giám đốc Phó trai quá mất”
Trần Tĩnh lật xem tài liệu thấy chỉ mỉm
Kiều Tích Trần Tĩnh đột nhiên hỏi: “À thì… Chẳng Phương Hiểu theo đuổi tổng giám đốc Phó Bây giờ đã tiến triển gì ”
Ngón tay Trần Tĩnh khựng cô đáp: “Tôi cũng biết”
Kiều Tích: “Chẳng cô thêm wechat của cô ”
Trần Tĩnh cầm điện thoại lên lắc lắc : “Điện thoại cũ tín hiệu và dung lượng pin đều kém thường nhận tin nhắn”
Kiều Tích “ồ” một tiếng cô gần như dựa cả lên bàn Trần Tĩnh : “Cô xem liệu tổng giám đốc Phó đồng ý Tôi cảm thấy con Phương Hiểu ”
Trần Tĩnh nhấp một ngụm cà phê Kiều Tích : “Không biết đoán tâm tư của tổng giám đốc Phó”
Kiều Tích gật đầu cô Trần Tĩnh đột nhiên : “Trần Tĩnh chắc cô làm chuyện gì đó đấy chứ”
Tim Trần Tĩnh giật thót hỏi: “Gì cơ”
“Ở đây” Kiều Tích đưa tay vén tóc của Trần Tĩnh chỉ cổ cô: “Đây là dấu mút ”
Trần Tĩnh cầm điện thoại mở camera vén tóc lên xem cổ trắng mịn một dấu đỏ tối qua cúi đầu hôn Trần Tĩnh thả tóc xuống bình tĩnh : “Không là tự gãi trong khách sạn muỗi”
Kiều Tích “ồ” cô nghiêng đầu Trần Tĩnh một lúc : “Cũng cô bạn trai”
Trần Tĩnh
Kiều Tích ở thêm một lúc đúng lúc là thời gian trà chiều Trần Tĩnh cùng Kiều Tích xuống quán cà phê tầng ăn một chiếc bánh kem nhỏ Tưởng Hòa cũng xuống giải khuây cô tới chỗ hai cầm tách cà phê bên cạnh Trần Tĩnh hỏi Trần Tĩnh về Trần Tĩnh thấp giọng với cô là đến tháng
Tưởng Hòa lập tức lo lắng: “Có đau Xin nghỉ ”
Trần Tĩnh gật đầu: “Đợi lát nữa tớ về”
“Được tối tớ mang đồ ăn cho ”
Trần Tĩnh đáp: “Được”
Uống trà chiều xong Kiều Tích và Tưởng Hòa vẫn làm việc Trần Tĩnh lên tầng chỉnh lý một số tài liệu khác để lên bàn của Phó Lâm Viễn Vì cô biết những dự án nên sắp xếp theo thứ tự ưu tiên cho Làm xong những việc Trần Tĩnh xách vali lên gọi xe về căn hộ
Trần Tĩnh thay giày sofa Cô mệt bèn lấy gối ôm để dựa lưng
Điện thoại đổ chuông cô cầm lên xem là Lục Thần
Lục Thần: [Trần Tĩnh tối nay bữa tiệc thể mời cô ăn cơm Lần bao một nhà hàng lớn mời hai ]
Lúc Trần Tĩnh mới nhớ chuyện
Cô trả lời: [Anh Lục khách sáo cứ bận ]
Lục Thần: [Tôi Vu Tùng cô về ]
Trần Tĩnh: [ ]
Lục Thần: [Được thì nhân cơ hội nghỉ ngơi ]
Trần Tĩnh trả lời nữa cô đặt điện thoại xuống tiếp tục dựa gối ngẩn ngơ Nửa tiếng cô mới dậy giặt quần áo trong hai ngày qua
Sau đó Trần Tĩnh thu dọn vali
Cô lấy một túi thuốc bên trong thuốc giảm đau Còn miếng dán bụng là tặng kèm khi mua thuốc đau bụng kinh chỉ một miếng cô đã dùng Trong nhà Trần Tĩnh vẫn còn nhiều nhưng lần cần dùng tới nữa
Cô lấy đồ ngủ tắm
Lúc cột tóc lên cô thấy dấu hôn cổ cô khựng trong đầu hiện lên hình ảnh nghiêng đầu hôn cổ cô Trần Tĩnh cảm thấy hít thở khó khăn Vừa thu mắt cô đã thấy ba cành hoa hồng trắng trong bình đã thay bằng hoa tulip lẽ là Tưởng Hòa thay Trần Tĩnh dời mắt cô rửa mặt lấy che khuyết điểm che dấu hôn làm xong cô mới ngoài
lúc Tưởng Hòa về cô xách một túi đồ ăn
Trần Tĩnh nấu một nồi cháo sườn múc hai bát bỏ thêm thức ăn Tưởng Hòa mang về
Tưởng Hòa lau miệng : “Cậu từng suy nghĩ khám bác sĩ ”
Trần Tĩnh đáp: “Khám hiệu quả gì bình thường chú ý một chút là ”
“Không ý tớ là khám bác sĩ đông y điều chỉnh ”
Trần Tĩnh nghĩ ngợi: “Để cạnh khu nhà tớ mấy bác sĩ cũng giỏi”
“Vậy để tết về tiện thể khám xem”
“Ừm”
Ăn tối xong Tưởng Hòa về họp online gần đây cô theo Phùng Chí học ít thứ Trần Tĩnh tiễn cô đó ngẩn ở sofa Có thể là vì mệt thế nên trong đầu chỉ trống rỗng đó cô lấy sách Ánh sáng đèn màu cam ấm áp chiếu lên đỉnh đầu cô
Trần Tĩnh yên lặng gối đắp thảm lông màu xám Cô lật sang một trang thời gian như dừng ở khoảnh khắc Lúc điện thoại đổ chuông cô sang là Phó Lâm Viễn
Cô với tay cần điện thoại ấn nhận cuộc gọi
“Tổng giám đốc Phó”
Giọng dịu dàng êm tai bên yên lặng vài giây đột ngột vang lên tiếng của mấy đàn ông tiếp đến là giọng của Yến Tuân: “Thư ký Trần chào buổi tối nhé” Giọng điệu cà lơ phất phơ
Trần Tĩnh sửng sốt : “Anh Yến chào buổi tối”
Yến Tuân : “Bọn đang uống rượu uống rượu chán quá nên tìm chút thú vui Cuối cùng Phó Lâm Viễn thua bọn xem trả lời tin nhắn wechat nhiều nhất là ai”
“Không ngờ là cô đấy thư ký Trần”
Tia sáng màu cam chiếu mặt Trần Tĩnh trái tim cô đánh rơi một nhịp giọng dịu dàng: “Sau đó thì Yến”
Yến Tuân : “Sau đó hết ha ha”
Trần Tĩnh “” đang định cúp điện thoại thì lúc bên cầm điện thoại giọng trầm thấp của đàn ông vang lên: “Đang nghỉ ngơi ”
Trần Tĩnh sững : “Vâng tổng giám đốc Phó”
Tay Phó Lâm Viễn kẹp thuốc lá trong góc giọng cô
Phó Lâm Viễn gảy tàn thuốc ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng xong : “Nghỉ ngơi cho khỏe”
Trần Tĩnh: “Vâng”
Sau đó cả hai cúp điện thoại