Hoa Hồng Đỏ - Chương 27
Thời đại học đàn ông đã khiến cô ngước mắt lúc đây cô thấy trong mắt
Trần Tĩnh nhớ đến những lời tối qua của cô bỗng hỏi quan tâm hỏi làm gì
Người đàn ông lẽ thực sự đã rung động với cô Cánh tay Trần Tĩnh khoác lấy cánh tay đường nét cánh tay của đàn ông rõ ràng mạnh mẽ Trần Tĩnh kiễng chân kề bên tai : “Anh Lục mời ăn cơm”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn vẫn cụp mắt cô
Trần Tĩnh xong thì tách vài sợi tóc rơi bên má cô hàng mi dài mắt cô xinh cũng đang lên tiếng nhưng loáng thoáng toát lên đôi phần khiêu khích
Mùi rượu phảng phất giữa hai Phó Lâm Viễn đột nhiên cúi đầu chặn môi cô bàn tay nắm chặt ôm eo cô tới cửa Ngón tay Trần Tĩnh nắm chặt lấy cánh tay gáy tì cửa cổ ngửa lên tạo thành một đường cong tuyệt Phó Lâm Viễn đè cô hôn càng sâu hơn cũng mạnh mẽ hơn
Soạt… Áo khoác rơi xuống đất
Cánh tay Trần Tĩnh theo bả vai vòng qua cổ
Anh đè chặt cô lên cửa vùi đầu hôn ngón tay sờ đường cong ở eo cô lần nữa giữ lấy chiếc eo mảnh mai của cô
Đầu ngón tay nóng bừng
Trần Tĩnh nhắm mắt cô thừa nhận rằng cô yêu đàn ông yêu nụ hôn của cũng yêu mọi thứ thuộc về
Thời gian dần trôi
Nơi trở nên nóng bỏng bên vạt áo sơ mi của cô eo đã lộ ngoài lòng bàn tay của đàn ông giấu bên trong áo siết chặt eo cô
Cửa thang máy mở
Vu Tùng ngước mắt thì thấy cảnh ngay đó cửa thang máy đóng Ngắn ngủi chỉ vài giây tốc độ nhanh đến kì lạ thang máy xuống
Trần Tĩnh cảm thấy say
Phó Lâm Viễn tì lên môi cô : “Mở cửa”
Trần Tĩnh mơ màng tìm thẻ “tít” một tiếng cửa mở Phó Lâm Viễn đẩy cửa đẩy cô đó lần nữa ép cô lên tủ giày hôn cô
Trần Tĩnh cảm thấy đã uống nhiều rượu
Đều là loại bình thường cô uống cô say đến choáng váng cánh môi đỏ mềm mại dán lên
Phó Lâm Viễn tách một chút cô chằm chằm ghi nhớ dáng vẻ mê say của cô Tay siết chặt eo cô Trần Tĩnh hôn bèn mở mắt đôi mắt toát lên dục vọng của
Trần Tĩnh bỗng tỉnh táo đôi chút
Anh cúi đầu cắn mở cổ áo cô hôn lên cổ cô
Cơ thể Trần Tĩnh run lên tránh nhưng Phó Lâm Viễn giữ Nụ hôn của về cổ cô giọng trầm thấp: “Chưa chuẩn ”
“Lần ”
Trần Tĩnh đẩy cánh tay tim đập loạn nhịp hệt như giẫm mây Cô thấp giọng : “Tôi tìm đồ”
Phó Lâm Viễn: “Cái gì”
Trần Tĩnh đẩy tỏ ý buông
Phó Lâm Viễn nhướng mày buông cô
Trần Tĩnh vững cô hít một tới chỗ để vali xổm xuống tìm đồ Phó Lâm Viễn theo khoanh tay dựa khung cửa cô chằm chằm
Cô nóng vì đã vứt đại áo khoác lên sofa
Lúc cô chỉ mặc áo sơ mi và váy ôm mà áo sơ mi đã nhàu nhĩ tóc cũng rối Trần Tĩnh lục tìm một hộp thuốc cô giơ lên đưa cho
“Thuốc giải rượu”
Tư thế của cô cổ ngẩng lên cánh tay trắng nõn vẻ mặt nghiêm túc
“Cuộc họp thượng đỉnh vẫn đang diễn ”
Phó Lâm Viễn cô chốc lát đột ngột tới cầm lấy thuốc trong tay cô đó cúi cô đăm đăm: “Vì thể làm”
Trái tim Trần Tĩnh đập mạnh cô im lặng quỳ tại chỗ đó lên tới bên bàn rót một ly nước đưa cho tỏ ý bảo uống thuốc
Phó Lâm Viễn thẳng nghịch hộp thuốc Vài giây lấy một viên bỏ miệng để đầu lưỡi cầm lấy ly nước trong tay cô một uống hết yết hầu hiện lên rõ ràng
Trần Tĩnh thở phào một : “Tổng giám đốc Phó ngủ sớm một chút”
Phó Lâm Viễn cũng cô
Ánh sáng trong phòng cô mờ tối cô ở đó lộ một chút yếu ớt nhưng cũng cả dáng vẻ điềm tĩnh và kiềm chế như lần đầu họ gặp
Anh cô một lúc lâu đó đưa tay cởi cà vạt và cổ áo: “Em cũng ngủ sớm ”
Nói xong về phía cửa phòng
Trần Tĩnh tại chỗ cho đến khi cửa đóng cô mới xuống giường bắt đầu ngẩn ngơ
Có đôi khi thật sự xa nhất là lúc tấn công một phụ nữ
Ngồi một lúc Trần Tĩnh cầm lấy ly rót nước uống một ngụm lớn để đề phòng cô cũng uống một viên thuốc giải rượu
Sau đó cô mới cầm đồ ngủ tắm
Vì cuộc họp thượng đỉnh diễn trong hai ngày ngày mai là ngày cuối cùng cũng quan trọng Trần Tĩnh nghĩ nhiều nữa tắm xong thì ngủ cả đêm Trần Tĩnh luôn mồ hôi ngủ yên giấc cô dậy mấy lần đó mới mơ màng phát hiện đến tháng nửa đêm cô nhà vệ sinh xử lý
Xong xuôi cô uống hai ly nước ấm xuống giường
Đến sáng sớm bụng đau chịu cơn đau đến tháng của cô đến
…
Tảng sáng hành lang yên tĩnh Vu Tùng từ trong phòng đồng hồ thấy đã đến giờ nhưng Trần Tĩnh vẫn Vu Tùng đợi ở cửa phòng Trần Tĩnh một lúc mà vẫn thấy cô chỉ đành gọi điện thoại cho cô nhưng điện thoại tắt máy Vu Tùng ngẩng Lúc cửa phòng bên cạnh cũng mở
Trên cánh tay Phó Lâm Viễn vắt áo khoác ngoài cổ áo mở bước
Vu Tùng lập tức : “Tổng giám đốc Phó điện thoại của thư ký Trần tắt máy”
Phó Lâm Viễn khựng cánh cửa phòng đóng kín đó
Trong nháy mắt mày cau cô trốn
Ngay đó phủ định suy nghĩ Anh bảo Vu Tùng gõ cửa Vu Tùng do dự mà bước tới gõ cửa vẫn động tĩnh gì
Phó Lâm Viễn bảo Vu Tùng gọi điện thoại cho quản lý chẳng mấy chốc quản lý chạy đến
Phó Lâm Viễn: “Mở cửa”
Quản lý cầm thẻ khóa dự phòng vội tới mở cửa Phó Lâm Viễn sải bước lớn rẽ qua tủ đã thấy phụ nữ đang nghiêng giường tay nắm chặt gối Phó Lâm Viễn biến sắc bên giường nắm lấy bả vai cô: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh cả đêm ngủ ngon cơn đau khiến cô mơ màng Trong phòng mở rèm vì biết thời gian Cô mơ màng mở mắt đầu đầy mồ hôi tóc cũng rối tung
Bàn tay nắm bả vai cô của Phó Lâm Viễn siết chặt
Trần Tĩnh nhận là Phó Lâm Viễn cô nắm cổ áo : “Tôi đau lấy khăn nhúng nước nóng giúp ”
Phó Lâm Viễn đầu tủ đầu giường một cái khăn cầm lên phòng tắm thấy một góc băng vệ sinh vứt trong thùng rác dời mắt nhúng khăn nước ấm đó vắt nước xoay ngoài
Trần Tĩnh thấy giơ tay cầm lấy khăn
Phó Lâm Viễn xuống đưa tay trong chăn luồn bụng cô dứt khoát dán khăn lên Trần Tĩnh sửng sốt vô thức giơ tay nắm lấy tay
Anh cụp mắt cô: “Lần nào đến cũng đau ”
Trần Tĩnh vẫn đau cơn đau âm ỉ
Cô ngờ biết bên chăn cô nắm cổ tay : “Thỉnh thoảng tháng ăn nhiều đồ lạnh”
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn vẫn ngước mắt gọi: “Vu Tùng”
Vu Tùng ở tủ giày đưa lưng về phía họ thấy gọi dám Trần Tĩnh mà Phó Lâm Viễn
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Mua thuốc thuốc giảm đau”
Vu Tùng gật đầu: “Vâng”
Sau đó bước nhanh ngoài
Thì là đau bụng kinh
Phụ nữ đau bụng kinh sẽ đau như
Cửa đóng trong lòng yên tĩnh
Thực buổi sáng nay đau bằng tối qua Trần Tĩnh cả đêm ngủ nên cô buồn ngủ nóng ấm áp ở bụng khiến cô mơ màng ngủ
Cô cố tỉnh táo ngước mắt : “Tổng giám đốc Phó hôm nay xin nghỉ”
Phó Lâm Viễn trầm giọng đáp: “Ừm”
Trần Tĩnh mặt từ xuống đó từ từ nhắm mắt ngủ Cô đau như tối qua nữa lẽ thể ngủ một giấc ngon Nhìn cô ngủ Phó Lâm Viễn rút tay cầm lấy khăn phòng tắm lần nữa nhúng nước ấm Anh bên giường đưa khăn trong chăn
Vén áo ngủ của cô lên đặt khăn lên bụng cô
Trần Tĩnh ngủ mơ vươn tay nắm cổ tay
Phó Lâm Viễn khẽ híp đôi mắt hẹp dài cô thật sự tin tưởng
Chẳng bao lâu Vu Tùng về chạy đến mức đầu đầy mồ hôi Vào phòng Vu Tùng đặt thuốc lên tủ đầu giường thấy Phó Lâm Viễn bên giường tay vẫn đặt bụng Trần Tĩnh Cổ áo đàn ông mở ánh mắt thỉnh thoảng phụ nữ đang ngủ say Vu Tùng ngẩn từng thấy Phó Lâm Viễn như
Vu Tùng khẽ : “Tổng giám đốc Phó thuốc ”
Phó Lâm Viễn: “Để đó”
Vu Tùng nghĩ ngợi lấy miếng dán bụng tiện tay mua trong túi mở đưa cho Phó Lâm Viễn : “Tổng giám đốc Phó là dùng cái khăn sẽ nguội cái thể giữ ấm”
Phó Lâm Viễn miếng dán trong tay rút khăn của Trần Tĩnh nhận lấy miếng dán đó Vu Tùng biết điều rời Phó Lâm Viễn vén chăn cẩn thận dán miếng dán lên bụng Trần Tĩnh Cô mặc đồ ngủ dáng dài đường cong ở eo xinh và trắng mịn
Phó Lâm Viễn yên lặng một lúc mới đắp chăn cho cô
Có lẽ tối qua cô ngủ ngon bên giường lộn xộn Phó Lâm Viễn đồng hồ lên rời Vu Tùng ở ngoài cửa đợi thấy đóng cửa phòng Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn chỉnh tay áo về phía thang máy : “Tôi xe Yến Tuân ở đây trông cô ”
“Vâng”
Vu Tùng cửa thang máy đóng về cửa phòng Trần Tĩnh
…
Có miếng dán bụng Trần Tĩnh thoải mái hơn nhiều Cô ngủ một giấc đến mười một giờ trưa lưng cô đẫm mồ hôi cô dậy vẫn mơ màng
Cảm giác bụng gì đó cô cúi đầu là miếng dán bụng bình thường cô dùng lần Trần Tĩnh ngờ kinh nguyệt sẽ đến đúng ngày như thế Cô thường trễ ba bốn ngày vì cô chuẩn cái băng vệ sinh để trong túi mỹ phẩm vì để phòng hờ nên chỉ một miếng Còn miếng dán bụng …
Hình ảnh khi ngủ hiện về
Anh làm ấm khăn cho cô miếng dán bụng là dán
Trái tim Trần Tĩnh loạn nhịp cô cầm điện thoại phát hiện đã hết pin Thời lượng pin của chiếc điện thoại cũ quá ngắn Trần Tĩnh vội sạc pin chẳng mấy chốc thông báo nhảy
Vu Tùng: [Dậy thì với một tiếng mang cơm cho cô]
Là tin nhắn một tiếng
Trần Tĩnh lập tức trả lời : [Tôi dậy đến hội trường cuộc họp thượng đỉnh ]
Vu Tùng trả lời
Trần Tĩnh vội xuống giường sửa soạn trong phòng lộn xộn hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc họp thượng đỉnh chiều là về Dọn dẹp xong cô thay quần áo thì gõ cửa Trần Tĩnh lên mở cửa Vu Tùng xách cơm bên ngoài : “Thế nào Đỡ hơn ”
Trần Tĩnh đã buộc tóc lên lộ khuôn mặt thanh tú
Cô tránh sang một bên : “Đỡ nhiều đến cuộc họp thượng đỉnh”
Vu Tùng đặt cơm lên bàn trà xuống cô : “Cô xem tại Tổng giám đốc Phó bảo ở ”
Trần Tĩnh khựng
Cô tới cầm một chiếc ly dùng một lần rót nước cho Vu Tùng đó cũng rót cho một ly tới xuống sofa đơn
Vu Tùng đưa đũa cho cô cô : “Cảm ơn”
Trầy trật cả buổi tối thực cô cũng đói
Vu Tùng mua cơm chiên Trần Tĩnh cúi đầu ăn
Vu Tùng cô hai đều im lặng
Thực Vu Tùng Trần Tĩnh động lòng với tổng giám đốc Phó nhưng tình cảm cô dành cho tổng giám đốc Phó dường như giống với kiểu của nhóm Hoàng Mạt cụ thể là gì thì mơ hồ Ăn trưa xong tinh thần Trần Tĩnh hơn một chút cô dọn dẹp bàn
Vu Tùng : “Buổi tối tổng giám đốc Phó và Yến hẹn Văn cũng về đưa cô về nhà hôm nay cô nghỉ ngơi cho khỏe”
Trần Tĩnh đáp: “Được”
Dù hôm nay cô cũng xin nghỉ
“Cô thu dọn ” Vu Tùng lên rời
Trần Tĩnh ừ một tiếng cô dọn sơ phòng vì bừa bộn quá Sau đó cô nhét đồ vệ sinh cá nhân và đồ ngủ các thứ vali đóng kéo ngoài Không ngờ khỏi cửa đã thấy Phó Lâm Viễn đang ngậm một điếu thuốc châm lửa tay cầm điện thoại đang nhận cuộc gọi
Anh khỏi thang máy ngước mắt đã thấy cô
Bước chân Trần Tĩnh khựng
Phó Lâm Viễn im lặng cô
Trần Tĩnh nắm chặt vali lúc cà vạt của Phó Lâm Viễn rơi xuống đất Trần Tĩnh vô thức thả vali đó tới nhặt lên
Cô giơ tay đưa cho Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn nhận ở đầu điện thoại chuyện ở đầu chính là ấm của nhà họ Cố
Trần Tĩnh cứ giơ tay như thế một lúc cuối cùng cô dứt khoát tới đeo cà vạt lên cổ Phó Lâm Viễn cúi đầu để tiện cho cô Trần Tĩnh gập cổ áo sơ mi của vết thương ở xương quai xanh đã nhạt cô im lặng cài khuy đó kéo cà vạt
Hành lang bỗng chốc yên tĩnh Trần Tĩnh thắt cẩn thận Phó Lâm Viễn cụp mắt cô: “Còn đau ”
Trần Tĩnh ngước mắt lắc đầu đáp: “Hết đau ”