Hoa Hồng Đỏ - Chương 25
Cánh tay Trần Tĩnh mềm nhũn cô rút tay gác lên cổ các đầu ngón tay xoắn với
Phó Lâm Viễn giữ gáy cô hôn sâu cánh tay đè lên eo cô
Lúc giữa hai một khe hở cúi đầu hôn lên môi cô hôn lên chiếc cổ dài trắng mịn và tựa như ngọc của cô Anh chống một tay lên bàn bi-a lùi một chút Trần Tĩnh vô thức sáp tới Lúc Trần Tĩnh lần nữa dán sát lên cánh môi mỏng của cô khựng hàng mi dài khẽ run lên đột nhiên động đậy
Phó Lâm Viễn nâng cằm cô lên: “Mở mắt”
Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn cô một lúc lần nữa hôn lên môi cô Cơ thể Trần Tĩnh run lên lúc nụ hôn của Phó Lâm Viễn càng sâu hơn Lúc Trần Tĩnh đang mê man Phó Lâm Viễn đã rời Trần Tĩnh mở mắt trong đáy mắt hiện lên ánh nước vẻ mềm mại khi hôn
Ngón tay Phó Lâm Viễn ấn lên môi cô : “Lấy điện thoại ”
Hàng mi của Trần Tĩnh rớm nước cô chớp mắt lấy điện thoại trong túi áo khoác Ngay lúc cô cảm thấy hệt như một con rối
Phó Lâm Viễn đầu điện thoại cô : “Wechat”
Trần Tĩnh mở Wechat khung chat của Phương Hiểu xuất hiện
Phó Lâm Viễn: “Mã QR”
Không biết Trần Tĩnh hiểu ý của cô mở mã QR của Phương Hiểu
Phó Lâm Viễn cũng mở điện thoại quét mã của Phương Hiểu thêm cô làm bạn Anh để lời nhắn gì cứ thế ấn thêm bạn đó ném điện thoại sang một bên
Trần Tĩnh tỉnh táo cô ngước mắt mắt
Phó Lâm Viễn một tay chống bàn bi-a xoay đầu cô giọng trầm thấp: “Để cô thêm xem cô theo đuổi thế nào”
Trái tim Trần Tĩnh giật thót cô
Phó Lâm Viễn ôm eo cô bằng tay còn tiếp: “ đến bước nào thì xem bản lĩnh của cô ”
Trần Tĩnh nắm chặt điện thoại động đậy Theo phản xạ cô rời khỏi nhưng giữ eo kéo về
“Trần Tĩnh em thông minh lắm”
Trần Tĩnh ngước mặt lần nữa đôi mắt hẹp dài của Tay hệt như gọng kìm Trần Tĩnh im lặng Phó Lâm Viễn cũng im lặng cô
Ánh đèn mờ ảo ánh mắt quấn quýt
Cô tóc xõa cổ cũng trong đôi mắt ánh nước còn hơn
Anh cụp mắt cô
“Không để ý thì em chạy làm gì”
Trần Tĩnh cắn răng
Anh như thấu cô
Phó Lâm Viễn: “Muốn uống rượu ”
Trần Tĩnh im lặng đáp Bên tay Phó Lâm Viễn rượu gọi: “Vu Tùng”
Sau khi tiễn khách giác quan thứ sáu của Vu Tùng bảo đừng lên vì ở tầng một Lúc thấy tiếng gọi đáp lời lên đã thấy Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn giữ trong lòng tư thế hai sát Vu Tùng bèn dời mắt
Anh dám ngẩng đầu cầm chai rượu vang và một chiếc ly chân cao bàn lên đặt bên tay Phó Lâm Viễn Ở đây vẫn còn một chiếc ly chân cao nữa nhưng đó là ly Yến Tuân đã uống chắc chắn Vu Tùng sẽ lấy ly đặt ly và rượu xuống xong thì xuống từ bên
Trần Tĩnh chỉ lo phân cao thấp với Phó Lâm Viễn nhất thời cũng mất cảm giác hổ
Phó Lâm Viễn cầm chai rượu rót ly đó bưng lên ngửa đầu uống một tiếp đến lấy rượu trong miệng chặn môi cô
Trần Tĩnh ngửa cổ cuối cùng vẫn để đầu lưỡi của luồn rượu xộc xuống cổ họng cô
Rượu tối nay khá ngọt hệt như nước ép trái cây
Phó Lâm Viễn đút rượu cho cô nhưng cũng lấy về Anh ôm chặt em cô đòi
Sau đó hai cứ thế hôn Trần Tĩnh thừa nhận từ chối còn nắm chắc phần thắng trong tay hôn càng sâu hơn rượu kết quả sẽ thế
Trần Tĩnh say cô choáng váng
Phó Lâm Viễn thẳng bế ngang cô lên xuống cầu thang đó bảo Vu Tùng cầm điện thoại của hai
Vu Tùng đáp lời bước nhanh đến bàn bi-a cầm điện thoại của Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn Điện thoại của Phó Lâm Viễn đã Phương Hiểu đồng ý kết bạn cô gửi một loạt tin nhắn tất nhiên Vu Tùng chỉ thấy tên tin nhắn gửi tới đã một tiếng
Phó Lâm Viễn trả lời
Anh và Trần Tĩnh ở đây cũng hơn một tiếng
Vu Tùng thở dài nếu là đây sẽ cảm thấy ai cũng cơ hội bây giờ rõ ràng cũng hiểu ý của Phó Lâm Viễn
…
Đêm khuya hành lang khách sạn yên tĩnh đặc biệt là tầng mà họ đặt còn yên tĩnh hơn Cửa thang máy mở gần như tiếng động sàn trải thảm dày
Phó Lâm Viễn bế Trần Tĩnh đến cửa phòng cô
“Mở cửa” Anh với cô
Trần Tĩnh say thì say nhưng vẫn còn chút ý thức cô lục thẻ trong túi áo khoác tít một tiếng cửa mở
Trong phòng tỏa hương nước hoa nhàn nhạt là mùi của những bộ quần áo mà cô treo lên
Phó Lâm Viễn đóng cửa đó đến bên giường đặt cô xuống
Giường mềm mại Trần Tĩnh tiếp xúc với giường thì lăn giữa giãy giụa ném áo khoác sang một bên là áo sơ mi trắng và váy ôm màu đen
Phó Lâm Viễn cụp mắt cô một lúc cúi kéo chăn đắp cho cô Không ngờ cô đưa tay nắm lấy cổ tay đặt lên eo
Phó Lâm Viễn nhướng mày lên tiếng Anh theo tay cô xem như ôm lấy eo cô
Anh cúi xuống: “Tỉnh ”
Trần Tĩnh nghiêng mặt vùi gối mơ màng gọi: “Tưởng Hòa mau ngủ ”
Phó Lâm Viễn xong thì là Tưởng Hòa
Cũng vì trở vạt áo sơ mi vén lên
Lòng bàn tay trượt xuống ánh mắt thâm trầm
Cô nắm tay bảo ngủ
Phó Lâm Viễn im lặng cô một lúc lúc mới rút tay về kéo chăn lên đắp tới bả vai cô
Trong phòng mở đèn tối Xúc cảm ở lòng bàn tay Phó Lâm Viễn vẫn còn Anh cửa kéo mở Vu Tùng thẳng đưa hai chiếc điện thoại trong tay cho Anh nhận lấy tiện tay đặt điện thoại của Trần Tĩnh lên tủ giày của cô đó đóng cửa
Cạch cửa nhẹ nhàng đóng
Phó Lâm Viễn phòng vứt điện thoại lên bàn trà lấy một điếu thuốc châm yết hầu trượt lên xuống trong đôi mắt thâm trầm đầy dục vọng
Vu Tùng Phó Lâm Viễn phòng cửa phòng Trần Tĩnh thở dài
Thực sếp là kiêu ngạo lẽ là do nhưng chắc chắn là lúc cô tỉnh táo Chỉ điều…
Vu Tùng thở dài về phòng đây là lần đầu tiên thấy sếp chủ động như với Trần Tĩnh
…
Trần Tĩnh ngủ một giấc đến hơn nửa đêm lúc tỉnh là bốn giờ rưỡi Cô tỉnh vì áo sơ mi bó chặt bèn dựa đầu giường gãi đầu
Trần Tĩnh mơ màng nhớ hôn đó cô uống nhiều rượu say vì về hết rượu nho rượu cô uống là Whisky
Cô xuống giường váy cũng khiến cô thoải mái sơ mi cũng thế cô dứt khoát cởi phòng tắm
Xối nước ấm lên nhưng trong đầu cô vụt qua nhiều hình ảnh lộn xộn Cô ấn tượng bế cô đó hình như cô kéo tay đặt lên eo cô
Sau đó nữa…
Sau đó nữa thì là chuyện trong mơ
Trong mơ… tim cô đập thình thịch cô mơ như Mơ thấy trong tay hề sức chống cự phập phồng cao thấp đều mặc
Tắm xong Trần Tĩnh mặc đồ ngủ ngoài lúc cô mới nhặt áo sơ mi và váy lên xếp bỏ vali đó giường nhưng ngủ
Cô dậy tìm điện thoại thấy điện thoại tủ giày cô cầm dựa đầu giường
Phương Hiểu gửi cho cô nhiều tin nhắn
Phương Hiểu: [Anh kết bạn với ]
Phương Hiểu: [Cảm ơn cô thư ký Trần]
Phương Hiểu: [Thư ký Trần trả lời tin nhắn đang bận ]
Trần Tĩnh vô thức nhớ đến những lời lúc tối “bước” mà là hôn Trần Tĩnh thời gian muộn thế nên cô cũng tiện trả lời Phương Hiểu huống hồ cô cũng chẳng biết trả lời thế nào
Cô dứt khoát mà trả lời
Tưởng Hòa cũng gửi một tin nhắn cho cô
Tưởng Hòa: [Hội nghị thượng đỉnh ngày mai cố lên nha]
Trần Tĩnh xong thì bật đó cô thấy hình đại diện của Phó Lâm Viễn Ngày đầu tiên cô nhận chức giám đốc Tề những điều cần chú ý với cô hỏi cô một số vấn đề chuyên môn cô trả lời từng câu một đó giám đốc Tề đưa cô phòng làm việc của Phó Lâm Viễn học cách pha cà phê
Trần Tĩnh học cẩn thận đó cô thấy giám đốc Tề gọi tổng giám đốc Phó cô đầu thì thấy đàn ông hôm đó ngủ ngon vẻ mặt lạnh lùng mặc áo sơ mi và quần tây đen hệt như Tu La Anh dựa bàn làm việc cúi đầu châm thuốc như thấy họ Trần Tĩnh yên lặng góc nghiêng của giám đốc La cũng biết rõ thỉnh thoảng sẽ như sáng sớm
Lúc đó thời gian Phó Lâm Viễn ở công ty nhiều buổi chiều sẽ bay đến Lê Thành thế là giám đốc Tề kéo Trần Tĩnh với Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó đây là thư ký Trần mấy ngày tới ở công ty để cô làm quen Tổng giám đốc Phó thêm Wechat của cô lần việc thể tìm cô năng lực chuyên môn của cô khá”
Vừa dứt lời đàn ông ngước mắt thẳng Trần Tĩnh
Lúc đó một tia nắng chiếu rơi mặt khiến nửa trong bóng tối nửa ngoài ánh sáng Trần Tĩnh tiếp xúc với ở cách gần thở của cô như sắp ngừng
Vẻ mặt lạnh lùng lấy điện thoại mở mã QR
Trần Tĩnh giám đốc Tề giục thêm Wechat của
Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng
Chính lúc đó đã để ấn tượng sâu sắc nhất cho cô đó đến buổi chiều khi Phó Lâm Viễn lên máy bay đã đồng ý kết bạn với cô
Trần Tĩnh ghim tài khoản của lên đầu
Thích thể che giấu nhưng nhịp đập trái tim thể che giấu
Trần Tĩnh hình đại diện của một lúc lâu mới đặt điện thoại xuống giường đó cô kéo chăn che đến mặt ngủ Đã nửa đêm nhưng Trần Tĩnh ngủ vẫn ngon
Vừa sáng sớm chuông điện thoại đã vang lên
Trần Tĩnh xuống giường nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân đó thay đồ công sở bên ngoài phối một chiếc áo khoác màu be dáng dài Cô mở cửa đúng lúc thấy Vu Tùng từ trong phòng
Hai chào
Trần Tĩnh : “Chào buổi sáng”
Vu Tùng: “Chào buổi sáng”
Trần Tĩnh đồng hồ: “Hôm nay dậy sớm thật đấy nhỉ”
Vu Tùng : “Không biết cô đến hội trường dậy sớm đưa cô đây cũng là lệnh tổng giám đốc Phó dặn dò”
Trần Tĩnh sững đáp “ồ” Hai bèn im lặng về phía thang máy xuống tầng đến hội trường cuộc họp thượng đỉnh
Trần Tĩnh xem bảng tên và vị trí của Phó Lâm Viễn xác nhận với MC thời gian Phó Lâm Viễn lên sân khấu phát biểu Sau khi bận xong cô về chỗ lần nữa xác nhận những xung quanh vị trí của Phó Lâm Viễn Vị trí của ở ngay chính giữa vị trí của nhà họ Chu ở Lê Thành cũng ở giữa ngay cạnh
Ngoài vị trí của hai ông lớn nền tảng mạng xã hội cũng ở gần đó
Kiểm tra xong Trần Tĩnh về phía Vu Tùng
Vu Tùng ở bên rìa cùng Trần Tĩnh thấy ít thư ký và trợ lý cũng đến xác nhận vị trí
Cả quá trình cuộc họp thượng đỉnh lần sẽ phát sóng trực tiếp thể xảy sai sót nào
Vì cái gì cũng kiểm tra nếu vị trí phù hợp thì cũng kịp thời điều chỉnh
Hội trường lớn mùa đông trở lạnh
Vu Tùng Trần Tĩnh
Khuôn mặt cô dịu dàng nhưng cũng kiên nghị
Anh : “Trần Tĩnh tổng giám đốc Phó hiếm khi chủ động”
Trần Tĩnh khựng Vu Tùng
Vu Tùng cô tiếp: “Đây là lần đầu tiên”
Trần Tĩnh im lặng cô hiểu ý của dây dưa ngoài ý mặc kệ kết quả thế nào lần đầu tiên Phó Lâm Viễn rung động cô nên cược