Hoa Hồng Đỏ - Chương 24
Cô thả lỏng chân vô thức lùi
Song bàn tay ở lưng hệt như gọng thép ấn cô khiến cô thể cử động cô chỉ thể tập trung chỉnh cà vạt đàng hoàng cho
Anh tiện tay đặt tài liệu lên chiếc bàn phía
Mùi hương cơ thể cô thoang thoảng xộc mũi Phó Lâm Viễn cụp mắt khuôn mặt cô hỏi: “Ăn sáng ”
Trần Tĩnh chỉnh đáp: “Ăn ”
Trước đây từng hỏi kiểu câu hỏi một cấp thể quan tâm đến cấp ăn sáng bởi vì là một cực kỳ chủ kiến Vì thế ngày thường gần như Trần Tĩnh cũng hỏi những vấn đề kiểu Cô trả lời xong thì cũng hỏi nữa nắng sớm chiếu lưng hai
Ánh mắt toát lên sự chiếm hữu
Trần Tĩnh mà tim run lên may mà cuối cùng cô cũng thắt xong đầu ngón tay thon dài trắng nõn của cô vuốt đường viền cổ áo của
Hàng mi của cô run lên cô ngước đập mắt là đôi mắt hẹp dài của
“Xong tổng giám đốc Phó”
Lòng bàn tay của cô đặt bả vai đẩy nhẹ
Cô đang thăm dò xem chịu buông tay
Lúc là thời gian làm việc trợ lý Lưu và các đồng nghiệp khác thể bất cứ lúc nào Trần Tĩnh khác thấy một chút nào một Vu Tùng thôi đã đủ khiến cô khó sử
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn thay đổi gì cô vài giây lúc lòng bàn tay cô đè lên vai buông cô
Trần Tĩnh lùi một bước thở phào một
Phó Lâm Viễn bê tách cà phê bên cạnh lên uống một ngụm giọng trầm thấp: “Gửi bảng lịch trình điện thoại ”
“Vâng”
Trần Tĩnh xoay rời khỏi phòng làm việc Sau khi về bàn làm việc của cô dừng tim đập điên cuồng cô hít sâu một kéo ghế xuống
Trên bàn là bảng lịch trình mà cô đã chỉnh sửa xong
Trần Tĩnh mở cầm điện thoại lên chụp một tấm gửi Wechat của
Sau khi gửi trả lời ngay Trần Tĩnh bèn im lặng bắt đầu làm việc của Trong nhóm nội bộ công ty trợ lý Lưu hỏi Trần Tĩnh: [Sáng nay tâm trạng của tổng giám đốc Phó thế nào]
Trần Tĩnh nghĩ ngợi soạn tin nhắn: [Khá ]
Trợ lý Lưu do dự gửi tiếp: [Bây giờ báo cáo một chuyện ngu ngốc gần đây của giám đốc Tề thì nổi giận ]
Trần Tĩnh cảm thấy trợ lý Lưu thú vị lúc nào cũng cẩn thận và dè dặt
Trần Tĩnh: [Cái đảm bảo xem là chuyện gì đã]
Trợ lý Lưu ở bên thở dài cũng trả lời Trần Tĩnh nữa Một lúc từ trong phòng làm việc sang Trần Tĩnh Trần Tĩnh ngẩng mặt lên với
Vẻ mặt trợ lý Lưu như đang tìm chết rẽ phòng làm việc của Phó Lâm Viễn
Cửa phòng làm việc đóng Trần Tĩnh trong
Dáng trợ lý Lưu khá gầy lúc vì sợ mà vai rụt bàn báo cáo Phó Lâm Viễn cúi đầu châm thuốc càng vẻ mặt của càng lạnh lùng
Trợ lý Lưu báo cáo xong Phó Lâm Viễn lên tiếng cầm điếu thuốc đặt lên gạt tàn gảy nhẹ khẽ : “Cậu bảo giám đốc Tề về đây”
Mặt trợ lý Lưu đầy vẻ hoảng sợ giám đốc Tề dám về nên mới bảo đến báo cáo mà
Phó Lâm Viễn ngước mắt liếc trợ lý Lưu Trợ lý Lưu lập tức mất sạch sự kiên trì vội gật đầu đó xoay ngoài
Trần Tĩnh ho khan một tiếng ghế Trợ lý Lưu tới bên bàn cô nước mắt : “Thư ký Trần làm thế nào bây giờ”
Trần Tĩnh ngẩng đầu vài giây : “Hết cách giám đốc Tề làm chuyện gì ”
Trợ lý Lưu phía Phó Lâm Viễn còn ở bàn làm việc nữa đến gần Trần Tĩnh : “Thỏa thuận kiểm soát Trung Lương hỏng ”
Trần Tĩnh xong cảm thấy đây là chuyện lớn
Đây là cơ hội ngờ giám đốc Tề thể làm hỏng
Cô lập tức : “Vậy thì thật sự hết cách tổng giám đốc Phó bảo giám đốc Tề về ”
“Ừm” Trợ lý Lưu cũng bất lực giám đốc Tề là hướng dẫn của cũng là cấp của đúng là phúc cùng hưởng họa cùng chịu nên nộp sơ yếu lý lịch tiếp
Trần Tĩnh thấy như cũng chẳng thể an ủi Phó Lâm Viễn thoát khỏi VIE lâu cô bèn : “Anh vẫn nên bảo giám đốc Tề về nhanh ”
Trợ lý Lưu gật đầu nhanh chóng rời khỏi chỗ Trần Tĩnh về phòng làm việc của
Trần Tĩnh bảng lịch trình bàn nhanh nhất thì cũng sáng mai giám đốc Tề mới về Trần Tĩnh lịch trình của Phó Lâm Viễn sáng mai một cuộc họp thượng đỉnh
Vậy giám đốc Tề về lẽ gặp tổng giám đốc Phó
Cô khẽ thở dài đó gửi lịch trình sáng mai của Phó Lâm Viễn cho trợ lý Lưu
Trợ lý Lưu gửi cho cô meme quỳ xuống cảm ơn
Nếu sáng mai giám đốc Tề thể thẳng đến hội trường cuộc họp thượng đỉnh thể gặp một giây thì tranh thủ một giây Trần Tĩnh đặt điện thoại xuống lúc điện thoại nhảy một tin nhắn Wechat là hình đại diện của
Trần Tĩnh lập tức mở
Phó Lâm Viễn: [Đặt ba phòng ở tòa nhà Thế Kỷ em thông báo cho Vu Tùng thu xếp quần áo tối nay ]
Trần Tĩnh ngẩn
Xem tối nay đến tòa nhà Thế Kỷ
Cô trả lời: [Vâng]
Sau khi xong tin nhắn thì cô nghĩ cô thu xếp quần áo cô cũng gửi tin nhắn WeChat cho Vu Tùng bảo thu xếp quần áo
Vu Tùng trả lời: [OK]
Trần Tĩnh trả lời định đặt điện thoại xuống thì Vu Tùng gửi thêm một tin nhắn cho cô
Vu Tùng: [Có một bạn từ nước ngoài về tối nay tổng giám đốc Phó đến tòa nhà Thế Kỷ gặp vì mới sắp xếp để sang đó]
Trần Tĩnh sững trả lời: [Ừm]
Vu Tùng cũng trả lời tin nhắn của cô nữa
Lúc ăn trưa Trần Tĩnh cùng ăn với Tưởng Hòa với Tưởng Hòa rằng buổi chiều cô về nhà thu xếp quần áo Tưởng Hòa cầm đũa chọc mì trong bát : “Tan ca tớ về thu xếp với ”
Trần Tĩnh “ừm” một tiếng
Nếu ở một đêm lẽ cần xếp gì nhiều
Ăn trưa xong Trần Tĩnh về tầng cao nhất rót một ly nước ấm uống một ngụm lớn đó ngủ một giấc
Cô xuống thì cửa thang máy mở Phùng Chí và Phó Lâm Viễn từ trong thang máy Phùng Chí ló đầu : “Thư ký Trần ngủ ”
Phó Lâm Viễn đưa mắt cô với Phùng Chí: “Đóng cửa sổ ”
Sau đó rẽ phòng làm việc Phùng Chí ngẩng thấy cửa sổ đối diện Trần Tĩnh mở toang gió lạnh đang thổi Phùng Chí đáp một tiếng tới đóng cửa
Cơn gió thổi tóc tung mái tóc Trần Tĩnh Phùng Chí về phía phòng làm việc khi xác nhận công việc thì rời khỏi tầng cao nhất
Cả tầng nhất thời trở nên yên tĩnh
Phó Lâm Viễn dựa ở bên bàn tài liệu mà bàn làm việc thì đối diện với chiếc bàn Trần Tĩnh vẫn đang bàn ngủ say buổi chiều ngày đông ấm áp
lúc cửa thang máy mở
Phong Nguyên Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu mang theo một mùi thơm
Phong Nguyên gọi “tổng giám đốc Phó” câu ảnh hưởng đến giấc ngủ của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh mơ màng ngẩng đầu đập mắt là khuôn mặt tươi của Giang Mạn Lâm Giang Mạn Lâm đến bàn của cô với cô: “Thư ký Trần đến tìm cô đây”
Giang Mạn Lâm xinh hôm nay trang điểm càng xinh hơn
Trần Tĩnh lập tức tỉnh táo cô thẳng hất tóc mặt : “Ngại quá cô Phong ngủ trưa”
“Ấy thư ký Trần nhận ”
Trần Tĩnh gật đầu đó lúc cô mua quà cho cô thì đã từng xem qua ảnh để đảm bảo sẽ nhận nhầm Cô : “Cô Phong xinh như thoáng là nhớ ngay”
“Thư ký Trần cô khéo quá đấy trong công ty các cô đều khéo ” Giang Mạn Lâm : “Chúng cùng uống trà chiều bảo chồng xin nghỉ giúp cô”
Trần Tĩnh ngẩn vô thức về phía phòng làm việc thấy Phương Hiểu mặc quần bò cạp trễ và áo sơ mi màu vàng bên ngoài khoác áo gile tươi phía Phó Lâm Viễn chuyện với
Phương Hiểu ăn mặc thời trang như trông xứng đôi
Giang Mạn Lâm kéo cánh tay Trần Tĩnh: “Phương Hiểu cũng đến đấy ba chúng cùng ”
Trần Tĩnh đưa cánh tay cô dời mắt Giang Mạn Lâm : “Cô Phong vẫn đang làm việc…”
“Tôi xin nghỉ giúp cô” Giọng Phương Hiểu từ trong phòng làm việc truyền Trần Tĩnh ngẩng đầu va đôi mắt xinh của Phương Hiểu Phương Hiểu khoanh tay ở cửa tít mắt Trần Tĩnh bất lực đang từ chối thì giọng trầm thấp của đàn ông vang lên: “Đi ”
Trần Tĩnh dời mắt sang
Phó Lâm Viễn đóng tài liệu đôi mắt hẹp dài đang cô
Đứng Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu Trần Tĩnh chạm mắt với một giây cô bình tĩnh giây bèn gật đầu đáp: “Vâng tổng giám đốc Phó”
Giang Mạn Lâm vui vẻ nắm cổ tay Trần Tĩnh: “Chúng đến quán cà phê tầng của công ty các cô bánh kem ở đó khá ngon thư ký Trần kiêng gì ”
Trần Tĩnh sắp xếp tài liệu trong tay
Có ngoài ở đây cô sắp xếp gọn gàng hơn một chút đó cô cầm điện thoại : “Không kiêng gì cô Phong và cô Phương thích ăn gì thì thể với thẻ thành viên của Phó Hằng”
“Vậy thì quá ”
Trần Tĩnh khỏi bàn làm việc Giang Mạn Lâm khoác tay
Phương Hiểu chạy về kiễng chân chuyện với Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn cụp mắt cô Phương Hiểu quả thực lùn cô cùng lắm chỉ cao đến ngực Phó Lâm Viễn Không biết Phương Hiểu kiễng chân gì đó vẫy tay với
Trần Tĩnh qua bèn dời mắt đó cùng Giang Mạn Lâm về phía thang máy một lúc Phương Hiểu mới tới
Vào thang máy Phương Hiểu che mặt đưa tay quạt khuôn mặt nóng bừng
Giang Mạn Lâm cô : “Cố lên đỏ mặt gì chứ”
Phương Hiểu đỏ mặt Giang Mạn Lâm: “Vừa đến gần là tớ đỏ mặt khống chế ”
Giang Mạn Lâm: “ lùn quá xuống lần đôi giày cao hơn chút ”
Phương Hiểu cúi đầu chân : “Tớ đã mang đôi cao nhất ”
Cô sang Trần Tĩnh: “Nếu chiều cao như thư ký Trần thì hôn cũng sẽ dễ hơn”
Trần Tĩnh hiểu cuốn đến cô cô im lặng vài giây biết nên trả lời thế nào chỉ bình tĩnh : “Chiều cao của cô Phương đúng chuẩn ”
Giang Mạn Lâm tặc lưỡi khoác cánh tay Trần Tĩnh : “Cậu đây cũng cảm thấy chiều cao của bản thân đủ tiêu chuẩn nhưng đụng tổng giám đốc Phó của các cô thì cảm thấy quá lùn chủ yếu là tổng giám đốc Phó của các cô cao quá đó chứ”
Trần Tĩnh đáp
Phương Hiểu cũng khoác cánh tay còn của cô: “Hôm nay chúng chuyện thật vui vẻ mới ”
Trần Tĩnh: “…”
Ở quán cà phê bên tòa nhà giờ cũng ở đây nghỉ ngơi bàn việc kinh doanh nhưng nhiều khá yên tĩnh Trần Tĩnh quen thuộc với chỗ cô giới thiệu cho Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu set trà chiều của quán Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu đều thích ăn đồ ngọt
Gọi một lần nhiều món
Lúc họ chuẩn quẹt thẻ Trần Tĩnh lập tức lấy thẻ thành viên của Phó Hằng đưa cho của quán
Giang Mạn Lâm ngạc nhiên cất thẻ : “Vậy hôm nay để thư ký Trần mời ”
Trần Tĩnh nhận thẻ thành viên đáp: “Là tổng giám đốc Phó mời”
Giang Mạn Lâm thế thì Phương Hiểu Ba ở vị trí bên cạnh cửa sổ Trần Tĩnh gọi bánh kem cô chỉ gọi một tách cà phê uống một ngụm
Phương Hiểu và Giang Mạn Lâm ăn bánh kem một lúc Phương Hiểu Trần Tĩnh hỏi: “Thư ký Trần cô là tổng giám đốc Phó của các cô độc thân là thật ”
Trần Tĩnh khựng cô ánh mắt Phương Hiểu đó “ừm” một tiếng
Phương Hiểu thở phào chọc bánh kem: “Vậy theo đuổi xác suất lớn Hiện tại bao nhiêu theo đuổi Hay là đang theo đuổi cô gái nào ”
Trần Tĩnh biết trả lời thế nào cô đáp: “Cô Phương thể thử”
“Á” Phương Hiểu che mặt: “Lần đầu theo đuổi đàn ông đấy căng thẳng lắm nếu thể theo đuổi thì chắc chắn sẽ dè dặt”
Trần Tĩnh im lặng đáp
Giang Mạn Lâm thấy bạn thân si mê như cô qua Trần Tĩnh Giang Mạn Lâm thôi cuối cùng vẫn cảm thấy hỏi ở đây tiện vì cũng hỏi
Hai họ đúng là nhiều
Phương Hiểu cứ hỏi Trần Tĩnh mãi sở thích của Phó Lâm Viễn là gì bắt đầu từ thì trường hợp nào thành công kể cho cô Những việc đều là việc riêng của tất nhiên Trần Tĩnh tiện ngoài thế là chỉ đành lấy nhu thắng cương đổi đề tài Nói chuyện với họ cô thấy còn mệt hơn làm
Trên thực tế cả một buổi chiều ba bọn họ đều ở đây
Hơn năm giờ chiều ánh hoàng hôn Nguyên Phong lái xe đến đón hai họ Trần Tĩnh tiễn hai xong thì phở phào một đúng lúc Tưởng Hòa tan làm đưa Trần Tĩnh về nhà thu xếp đồ đạc
Trần Tĩnh dùng một chiếc vali khá nhỏ là con gái dù ngoài ở một đêm thì vẫn dùng ít đồ
Cô thu xếp xong thì Vu Tùng gửi tin nhắn bảo cô xuống
Tưởng Hòa đưa Trần Tĩnh thang máy
Trần Tĩnh xách vali xuống tầng khỏi khu chung cư đã thấy chiếc xe màu đen Vu Tùng xuống xe xách vali bỏ xe giúp cô
Sau tối hôm qua hôm nay họ mới gặp Vu Tùng Trần Tĩnh Trần Tĩnh cảm ơn đó định ghế phụ lái
Vu Tùng ho khan một tiếng : “Ngồi ghế ”
Trần Tĩnh khựng cô chỉ đành kéo cửa ghế trong
Vừa đã thấy đàn ông ở ghế mặt cảm xúc cúi đầu điện thoại thấy tiếng động ngước mắt Trần Tĩnh ngay ngắn : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn: “Ừm” Giọng trầm nới lỏng cà vạt
Vu Tùng khởi động xe Trần Tĩnh im lặng
Lúc điện thoại trong tay cô đột ngột rung lên vài tiếng là Wechat Chuông Trần Tĩnh chỉnh lúc chiều chủ yếu là sợ lúc chuyện với Giang Mạn Lâm và Phương Hiểu sẽ việc gì đó mà cô trả lời vì tiếng chuông lớn lúc trong xe mờ tối và yên tĩnh thế nên điện thoại của Trần Tĩnh sáng vang vô cùng rõ ràng
Trần Tĩnh vội mở là Wechat còn là tin nhắn của Phương Hiểu
Phó Lâm Viễn liếc điện thoại của cô lên tiếng: “Ai”
Trần Tĩnh mở tin nhắn: “Phương Hiểu”
“Ồ Nói gì”
Trần Tĩnh nội dung khựng Cô ngước mắt Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn dựa lưng ghế vẻ mặt lạnh lùng mắt mặt cô đăm đăm Trần Tĩnh : “Cô hỏi làm thế nào để theo đuổi ”
Vu Tùng đang lái xe thấy câu thì trượt vô lăng vội giữ vững
Phó Lâm Viễn thấy câu vẻ mặt vẫn thế cũng gì nữa
Trần Tĩnh Lúc điện thoại Trần Tĩnh tin nhắn cô xuống là mã QR của Phương Hiểu kèm theo tin nhắn: [Thư ký Trần giúp đưa cho ông chủ của cô nghĩ cách bảo kết bạn với nhé]
Trần Tĩnh cũng lười lên tiếng cô đặt điện thoại đoạn tin nhắn lên tay vịn
Phó Lâm Viễn cụp mắt liếc đoạn tin nhắn
Vẻ mặt vẫn thay đổi rời mắt chỉnh cà vạt
Trần Tĩnh thấy phản ứng gì bèn thở dài lấy điện thoại trả lời Phương Hiểu: [Để thử]
Xem như lấy lệ
Vu Tùng ở phía cảm thấy mồ hôi trán nhỏ xuống hít sâu một vững vàng lái xe
Xe đến tòa nhà Thế Kỷ thì một đàn ông trạc tuổi cách đó xa đang đợi Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn đút một tay trong túi quần tay kẹp điếu thuốc theo đối phương lên tầng
Vu Tùng và Trần Tĩnh xách hành lý làm thủ tục nhận phòng lấy thẻ thang máy Vu Tùng Trần Tĩnh thôi
Trần Tĩnh xách vali im lặng thang máy lên Ra khỏi thang máy hai tự xách vali của còn vali của Phó Lâm Viễn do Vu Tùng xách
Trần Tĩnh cất vali của cất đồ xong thì cô đó lau tay
Vu Tùng cũng đưa Trần Tĩnh lên tầng
Tầng hai mươi hai là phòng bi-a kết hợp tầng dành cho khách VIP Lúc một ngọn đèn cam đang phát sáng chiếu lên bàn bi-a Phó Lâm Viễn và vị khách đó đều ở đây vị khách đó họ Yến tên Yến Tuân cũng là bạn học ở Mỹ của Phó Lâm Viễn Yến Tuân đang đánh bi-a Phó Lâm Viễn cầm ly rượu dựa bàn dáng cao ráo uống rượu đối phương chuyện
Họ đang bàn chuyện thỏa thuận kiểm soát
Sau khi Trần Tĩnh và Vu Tùng tới thì sang một bên hai im lặng họ đánh
Phó Lâm Viễn đã tháo cà vạt cổ áo mở ánh đèn mờ chiếu lên mặt vết thương xương quai xanh của đóng vảy
Trần Tĩnh liếc mắt đó cô rời mắt
Hai trai đánh bi-a bầu khí Kỹ thuật đánh bi-a của Phó Lâm Viễn Yến Tuân cũng kém hai bọn họ qua bọn họ đánh bi-a cũng chán
Vu Tùng cũng hiếm khi kiên nhẫn
Thời gian trôi nhanh
Yến Tuân điện thoại là em nhà họ Văn tìm Vu Tùng bèn tiễn xuống lúc chỉ còn Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh đồng hồ đeo tay nhắc nhở Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn gần bên cạnh Trần Tĩnh đặt viên bi xuống cô cúi đầu xem đồng hồ
Một giây cơ thể Trần Tĩnh bế lên đè bàn bi-a
Trần Tĩnh ngước mắt tay chống phía Phó Lâm Viễn ôm eo giữ gáy cô cúi đầu hôn lên môi cô đó hôn đến mức cô ngửa cổ lên