Hoa Hồng Đỏ - Chương 23
Anh cúi xuống ngậm lấy môi cô
Cánh tay cứng như sắt thép siết chặt eo cô tư thế của Trần Tĩnh gần như ngả về phía
Cô hôn càng thêm sâu
Trong xe yên tĩnh
Lúc cạch một tiếng tiếng kéo khoá truyền đến Trần Tĩnh lập tức thanh tỉnh cô mở to mắt tay theo bản năng đưa lên chặn váy ngực
Phó Lâm Viễn rời cô một chút đếm xỉa sự lúng túng của cô xuống
Trắng nõn xinh
Trần Tĩnh rút tay khỏi cổ đẩy vai Phó Lâm Viễn lùi Trần Tĩnh lùi thẳng
Giọng cô khàn khàn: “Anh nhắm mắt ”
Sau khi Phó Lâm Viễn xong: “Nếu thì ”
Trần Tĩnh hôn đến mức hai má đỏ bừng đuôi mắt cũng phiếm hồng nước trong mắt càng nhiều lúc cô thể đưa tay chạm khoá kéo phía cũng biết phía như thế nào cô xích nhưng chặn Cô ngước mắt lên yên lặng khóe môi của Phó Lâm Viễn khẽ nâng càng xích sát cô hôn lên môi cô
Thừa dịp khi cô cắn rời một chút đó dán lên môi cô : “Xoay giúp em”
Trần Tĩnh co vai
Cả cô căng thẳng cô nheo mắt đôi mắt hẹp dài của yên lặng xoay
Phía của cô sẽ hơn phía là bao vì từ vai trở xuống hở một vùng lớn gần chạm đến eo đường cong lưng của cô
Eo cũng xương bướm vô cùng quyến rũ trắng nõn
Phó Lâm Viễn trong chốc lát Đầu ngón tay của chạm khoá kéo của cô đó thử
Trần Tĩnh theo bản năng lui về phía quả thật chạm cái gì cô chỉ là làm theo bản năng
Cô hỏi: “Có hỏng ”
Phó Lâm Viễn kéo bên của chiếc váy lên so sánh
Giọng trầm thấp: “Hỏng ”
Đây là kết quả nhất
Bả vai Trần Tĩnh sụp xuống cô nhớ trong túi nhỏ của hai cây ghim cài áo cô mở túi lấy hai cây ghim
Cô gần đưa cho : “Giúp cài ”
Phó Lâm Viễn giương mắt nhận lấy hai cây ghim cài của cô đó mở kéo chặt váy cô cài lên
Hai mươi sáu năm qua từng làm việc như cho một ai
Sau khi cài nút cùng thì cài lên khi cài xong phong cảnh lưng cũng che chỉ chừa phần giữa lộ da thịt Phần từ cổ xuống vai càng trắng tóc rơi loã xoã vai giống như tay ai đặt lên
Lúc cô lưng về phía hoa tai khẽ đong đưa
Phó Lâm Viễn vươn tay nắm lấy cằm cô xoay mặt cô trực tiếp ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô
Trần Tĩnh vô thức giữ chặt váy của
Vu Tùng đóng cửa xe gió khá lớn làm rối đầu tóc của dám tình hình trong xe Tuy cửa kính xe dán kính chống trộm nhưng mà khi ở gần vẫn thể thể thấy
Ít nhất là một bóng dáng mơ hồ
Anh đến xe đến giờ vẫn thể tin lấy bật lửa và thuốc lá trong túi châm một điếu hút
Trần Tĩnh làm thư ký của Phó Lâm Viễn đã hai năm
Vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt thân phận của cho tới giờ thấy cô biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào thậm chí ý tứ quyến rũ ông chủ cũng Vu Tùng biết rõ một phụ nữ quyến rũ Phó Lâm Viễn sẽ như thế nào Cho nên chuyện Trần Tĩnh chủ động
Vậy thì chỉ thể là Phó Lâm Viễn
Đây cũng là chỗ Vu Tùng dám tin mấy năm nay phụ nữ bên cạnh Phó Lâm Viễn ít nhưng từng chủ động
lúc tay với thư ký của
Vu Tùng hút một thật mạnh
Lúc vợ của Phong Nguyên nâng váy từ trang viên : “Anh Vu”
Vu Tùng lập tức ngước mắt lên thu tầm thẳng : “Cô Phong”
Vợ của Phong Nguyên tên là Giang Mạn Lâm cô mỉm sờ chiếc vòng ở cổ : “Nghe vòng cổ là thư ký Trần tự lựa chọn thích Tối nay vẫn thấy cô cô lên xe của đích thân lời cảm ơn cô ”
Vu Tùng giật
Theo bản năng chặn phía chiếc xe : “Cô Phong ngại quá Trần Tĩnh đã về nhà bây giờ ông chủ của đang ở trong xe”
“Ông chủ của Tổng giám đốc Phó Vậy cũng nên đến chào hỏi đêm nay thật sự bận quá cũng quên tiếng cảm ơn với ”
Vu Tùng thì lo lắng: “Không cần cần đang nghỉ ngơi cô Phong hôm nay sinh nhật cô quà gì cũng nên nhận sinh nhật ai thì đó là lớn nhất”
“Ai nha Vu khéo ăn quá nhưng mọi đều ở đây đến một tiếng với tổng giám đốc Phó cũng nhờ chuyển lời tới thư ký Trần một chút lần rảnh cùng uống trà”
Giang Mạn Lâm về hướng cửa xe bên Vu Tùng vô thức theo chặn Giang Mạn Lâm bất đắc dĩ : “Anh Vu làm gì chỉ…”
Giây tiếp theo cô xe thấy ghế hai đang hôn Phó Lâm Viễn đang nắm lấy cằm cô gái hôn xuống sườn mặt của cô gái trắng nõn mái tóc rơi rớt quấn lấy khuyên tai hôn đến ngẩng cổ lên Đèn màu cam trong xe mờ ảo Giang Mạn Lâm thấy thì mặt đỏ bừng tim đập nhanh
Cô thu hồi tầm mắt hổ về phía Vu Tùng vẻ mặt đỏ bừng
“Thật xin ”
“Thật xin quấy rầy ” Giang Mạn Lâm xong xoay bước Vu Tùng cũng hổ thẳng vẻ mặt bất đắc dĩ ngăn ngăn nữa : “Cô Phong thong thả”
Giang Mạn Lâm nâng váy bước nhanh về phía trang viên
Trong đầu hiện lên sườn mặt của Phó Lâm Viễn khi hôn đường cong khuôn mặt hiện lên rõ ràng Môi mỏng ngậm lấy môi của cô gái thể nụ hôn sâu dùng lưỡi để hôn
Khó trách bạn thân của cô đến đã để ý Phó Lâm Viễn
Cô che mặt hư cũng
–
Trần Tĩnh cảm thấy choáng luôn hôn cô sâu khiến cho cô như trút bỏ mọi thứ mặc cho làm gì thì làm
Anh buông cô áp lên môi cô
Anh đôi mắt đang nhắm chặt đẫm nước mắt của cô
Giọng trầm thấp mang theo dục vọng: “Nhớ kỹ đêm nay”
Trần Tĩnh mở mắt lông mi run rẩy
Anh hừ nhẹ
Đương nhiên là định tha cho cô
Anh cũng dễ lừa như để cô giả vờ như thế
Trần Tĩnh tựa lưng ghế đáp tiếng nào
Phó Lâm Viễn trở kéo cổ áo cũng nóng nóng trong ngực
Anh lấy áo khoác phủ lên vai cô
Trần Tĩnh một cái
Vẻ mặt đàn ông như bình thường lấy điện thoại gọi cho Vu Tùng
Điện thoại kêu thì lập tức ngắt máy
Chỉ chốc lát Vu Tùng từ xe bên cạnh xoay ghế lái
Trần Tĩnh thấy Vu Tùng tiến cô nâng áo khoác lên gần như che hết mặt biết đối mặt với thế nào
mà Vu Tùng nào dám phía liếc mắt một cái cũng dám khởi động xe trong xe vô cùng tĩnh lặng Phó Lâm Viễn cũng tựa về phía Trên nhiễm mùi cô nụ hôn nhỏ chỉ thể giải khát nhất thời kéo nhẹ cổ áo vết thương xương quai xanh mơ hồ lộ
Phong cảnh ngoài cửa sổ dần lùi về
Trần Tĩnh yên lặng quan sát cảnh đêm Bắc Kinh cho dù là ngoại thành trung tâm thành phố ánh đèn rực rỡ đây chính là vẻ và mị lực của thành phố lớn
Đến khu chung cư Vu Tùng mới dừng xe
Giọng của Phó Lâm Viễn đã cất lên: “Chạy đến tầng hầm gara”
Vu Tùng cũng hỏi mà trực tiếp đánh lái đến hầm gara Phó Lâm Viễn chằm chằm Trần Tĩnh: “Mặc áo khoác ”
Trần Tĩnh cũng
Trần Tĩnh cũng lười cãi hơn nữa váy của cô đã chia năm xẻ bảy nếu cứ thang máy gặp nào cũng sẽ hổ cảm thấy ngại ngùng Cô mở áo khoác mặc đó bấm mở cửa mang túi xuống
Chân cô dài thẳng Phó Lâm Viễn qua cửa sổ xe
Trần Tĩnh thang máy khi còn thấy bóng của cô thì Phó Lâm Viễn mới thu hồi tầm mắt
Vu Tùng thẳng Trần Tĩnh mới chậm rãi khởi động xe Ghế truyền tới tiếng bật lửa Phó Lâm Viễn châm một điếu thuốc cắn môi cửa kính xe hạ xuống khói thuốc theo gió thổi ngoài
–
Cửa thang máy mở Trần Tĩnh dậy khỏi bức tường đang dựa cô choáng váng lấy chìa khoá mở cửa Tưởng Hoà thấy âm thanh khỏi nhà xung quanh
“Cục cưng Tĩnh Tĩnh đã về ”
Trần Tĩnh về phía Tưởng Hoà ừm một tiếng đó cửa cạch một tiếng cô trong
Tưởng Hoà quấn chặt bộ áo ngủ đóng cửa theo Trần Tĩnh phòng Trần Tĩnh sức lực xuống sô pha
Tưởng Hoà tới chạm trán cô: “Không uống say đó chứ”
Trần Tĩnh ngửa cô : “Có ”
Tưởng Hoà cúi đầu xuống đến tình hình ngực cô sửng sốt: “Váy gì Còn áo khoác nữa Của tổng giám đốc Phó ”
Người Trần Tĩnh cứng đờ cô cởi áo khoác tuỳ ý đặt lên tay vịn bên cạnh
Tưởng Hoà xuống kéo cô quan sát: “Vậy mà hỏng tình huống gì đây làm hỏng ở Không lẽ ở bữa tiệc”
Trần Tĩnh lắc đầu: “Không ”
“Vậy hỏng lúc nào” Tưởng Hoà nghĩ đến cảnh đó thì lập tức cảm thấy kinh hãi hơn nữa phía còn dùng trâm cài cố định
Trần Tĩnh né tránh ánh mắt của Tưởng Hoà
Đột nhiên biết trả lời thế nào
Bị hỏng trong xe Phó Lâm Viễn hơn nữa còn là lúc hôn
Nhất thời Trần Tĩnh cảm thấy mờ mịt
Cảm giác giống như thứ gì đó bắt đầu thay đổi
“Sao cục cưng” Tưởng Hoà sờ trán của cô kéo gối ôm qua lấy chiếc chăn lông bên trong trực tiếp đắp lên Trần Tĩnh
Trần Tĩnh Tưởng Hoà : “Nếu một ngày thích cũng thích thì sẽ thế nào”
Tưởng Hoà thì : “Vậy thật đây chuyện bình thường ”
Trần Tĩnh dừng một chút: “ mà và tương lai thì ”
Tưởng Hoà cũng ngẩn : “Không tương lai Không tương lai trêu chọc con gái nhà làm gì chơi đùa thôi ”
Trần Tĩnh sững sờ cô kéo chăn lông quấn quanh
đàn ông đánh vì cô bung dù cho cô
Cô thở một
“Nghĩ gì thế Tĩnh Tĩnh của tớ” Tưởng Hoà dựa sát cô “Có gì phiền não đúng ”
Trần Tĩnh hồn chống ánh mắt thân thiết của Tưởng Hoà cô thở một cái đó ôm cô : “Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy đa sầu đa cảm”
Tưởng Hoà nhíu mày vì biết cô sẽ vô duyên vô cớ đa sầu đa cảm
mỗi đều bí mật của riêng cô thì cô cũng nên tôn trọng
Trần Tĩnh cảm thấy khó mở miệng Cô cũng bắt buộc cô mở miệng
Tưởng Hoà ôm lấy cô
“Ai nha gì sống đời khiến vui vẻ biết ”
“Ừm”
Tưởng Hoà suy nghĩ thẳng lưng lên: “Đêm nay tớ vẫn ngủ ở giường nha”
“Được”
Giường của Tưởng Hoà là của chủ thuê nhà mua từ Trần Tĩnh khi đã mua lần nữa cho nên giường của cô thoải mái hơn của Tưởng Hoà Phần lớn thời gian Tưởng Hoà đều sẽ chạy tới ngủ cùng hai cũng hợp cũng nghĩ tới việc cùng thuê nhà nhưng mà lo tương lai Tưởng Hoà Trần Tĩnh bạn trai qua sẽ tiện Hơn nữa những lúc chỉ một gian của chính cho nên mỗi thuê một căn ở cùng tầng như gian gần
Rất
“Nhanh tắm rửa ” Tưởng Hoà chạy đến đưa áo ngủ cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh nhận lấy cô dậy hỏi: “Kiều Tích ”
Tưởng Hoà tấm tắc mấy tiếng: “Nôn nhiều lắm nôn cả dịch dày Đêm nay cô uống nhiều lắm uống rượu vang tưởng chuyện gì ai ngờ tác dụng của rượu chậm như tớ nghĩ ngày mai cô làm ”
Trần Tĩnh thì : “Cậu cũng nhắc nhở cô ”
Tưởng Hoà bất đắc dĩ: “Cô chuyện phiếm với Giang Mạn Lâm đó đến với bạn thân của Giang Mạn Lâm chính là cái phụ nữ mặc váy chuyện với tổng giám đốc Phó”
Trần Tĩnh khựng cô cầm lấy áo ngủ
Tưởng Hoà : “Người phụ nữ đó tán tổng giám đốc Phó nên chuyện phiếm với Kiều Tích hỏi sở thích của tổng giám đốc Phó thường ngày thích chơi gì Hiện tại độc thân thích loại phụ nữ thế nào làm thế nào mới thể theo đuổi ”
Trần Tĩnh yên lặng lắng lời nào
Tưởng Hoà buông tay: “Kiều Tích nào biết mấy thứ Cô ấp úng cuối cùng hỏi mới biết cho nên… Kiều Tích gửi wechat của cho cô ””
Trần Tĩnh: “…”
Cô : “Cô điên ”
Nói xong cô về phía nhà vệ sinh Tưởng Hoà : “Tại cô say rượu tớ hết cách sợ cô tiếp tục bậy chỉ thể nhanh chóng đưa cô về cho nên kịp với ”
Trần Tĩnh treo bộ đồ ngủ lên lập tức thấy bông hoa hồng trắng tinh khiết
Cô đỡ vài giây đó cô thu hồi tầm mắt đóng cửa bắt đầu tắm rửa
Cởi chiếc váy cúp ngực thoải mái hơn nhiều
Làn da của cô hiện mấy vết đỏ
Tắm rửa xong Trần Tĩnh lau tóc ngoài Tưởng Hoà treo áo khoác của Phó Lâm Viễn lên cô : “Đây là áo của tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Tưởng Hoà mở to mắt: “Nói là thời điểm váy của hỏng thì ở hiện trường”
Trần Tĩnh tiếp tục lau còn mang theo nóng cho dù cô nhắm mắt cũng thể nhớ hình ảnh cô biết trả lời thế nào Tưởng Hoà Trần Tĩnh
“Anh thấy”
Trần Tĩnh bất lực : “Đừng hỏi nữa dù váy rơi hẳn là ”
Tưởng Hoà tấm tắc mấy tiếng
Cô ôm vai Trần Tĩnh: “Tổng giám đốc Phó phúc lớn thật đấy”
Trần Tĩnh tiếp tục chủ đề nữa cô đẩy Tưởng Hoà phòng Tưởng Hoà cảm thấy cô sấy khô tóc mới ngủ vì thế mang máy sấy đến cho cô
Sấy tóc xong hai cùng lên giường ngủ
Trần Tĩnh ngủ ngay
Cô mở mắt hồi lâu muộn mới chìm giấc ngủ
–
Ngày hôm quả nhiên Kiều Tích nghỉ phép
Tưởng Hoà lái xe gọi điện chuyện với Kiều Tích cô nên uống liên tục như biến thành lấy lòng Giang Mạn Lâm Phong Nguyên vẫn dựa Phó Hằng bảo Kiều Tích đừng làm như thế Kiều Tích mắng đến ỉu xìu chỉ thể đồng ý
Trần Tĩnh ở ghế lái phụ im lặng phong cảnh cô đến Phó Hằng sớm mấy đồng nghiệp kéo mua cà phê
Trần Tĩnh thuận tiện mua một ly Americano đá cô cảm thấy uống ngon đến tầng cao nhất cô giữ chặt cốc cà phê văn phòng nó mở cửa
Hiển nhiên còn đến Trần Tĩnh thở phào một
Cô đặt túi và cốc cà phê xuống bắt đầu sắp xếp các tài liệu đưa các tài liệu đã ký cho trợ lý Lưu
Sau đó cô văn phòng để dọn dẹp và pha cà phê cho
Làm xong những việc thì đã hơn chín giờ nhưng vẫn đến Trần Tĩnh về bàn làm việc
Trong thời gian mọi đều chú ý đến tin tức của Phùng thị hôm nay cổ phiếu của Phùng thị vẫn đang giảm ước chừng qua hai ngày nữa sẽ trực tiếp đình chỉ giao dịch
Điện thoại Trần Tĩnh thêm hai lời mời kết bạn
Cô mở
Một trong đó là Giang Mạn Lâm cô : [Xin chào Trần Tĩnh là vợ của Nguyên Phong]
Thân phận Trần Tĩnh thể chấp nhận một là Phương Hiểu cô là bạn thân của Giang Mạn Lâm học thêm một số điều từ Trần Tĩnh
Bạn thân
Trần Tĩnh lập tức nghĩ tới phụ nữ mặc váy đỏ tối hôm qua
Trần Tĩnh vốn bỏ qua nó
Giang Mạn Lâm gửi tin Wechat cho cô
Giang Mạn Lân: [Trần Tĩnh cảm ơn cô đã chọn vòng cổ và hoa tai thích lắm lần chúng cùng uống trà ]
Giang Mạn Lâm: [Còn chuyện nhờ cô bạn làm quen với cô cũng biết chút ít về cô Cô tên là Phương Hiểu cô đã gửi lời mời kết bạn cho cô phiền cô chấp nhận cô ]
Trần Tĩnh: “…”
Cô chỉ thể bấm chấp nhận
Phương Hiểu: [Hello]
Trần Tĩnh: [Xin chào cô]
Phương Hiểu: [Ha ha đừng dùng kính ngữ hôm qua tìm thấy cô ở bữa tiệc tò mò về thư ký Trần]
Trần Tĩnh: [Cô Phương chỉ là một thư ký bình thường mà thôi]
Phương Hiểu: [Cô khiêm tốn quá mạo hỏi một chút tổng giám đốc Phó của các cô hiện tại độc thân ]
Trần Tĩnh: [Độc thân]
Phương Hiểu: [Ha ha thật quá]
Phương Hiểu: [Vậy hỏi thêm mấy vấn đề khác…]
Trần Tĩnh với cô bận tin nhắn gửi thể trễ Phương Hiểu tỏ vẻ gửi thêm mấy tin nhắn đa phần đều là chuyện về Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh phát hiện rằng những phụ nữ thích hỏi về sở thích của Phó Lâm Viễn các cô đều nắm chuyện tay Cô còn giải quyết một ít công việc nên trả lời ngay
Uống xong cốc cà phê trong tay khi chuẩn dậy
Cửa thang máy mở Phó Lâm Viễn Phùng Chí khỏi thang máy chỉ mặc áo sơ mi cùng quần dài cổ áo mở vết thương nhỏ lộ
Trần Tĩnh dừng
Phó Lâm Viễn cô một cái đó quẹo văn phòng
Phùng Chí gật đầu với Trần Tĩnh cô cũng đến quầy rót một cốc nước ấm Sau khi thấy bọn họ đang chuyện
Phó Lâm Viễn dựa bàn cúi đầu châm thuốc Phùng Chí báo cáo
Trần Tĩnh im lặng về bàn làm việc bận rộn với công việc mặt
Chỉ chốc lát Phùng Chí báo cáo xong thì rời khỏi văn phòng Điện thoại nội bộ bàn Trần Tĩnh vang lên cô bấm nhận
“Vào đây” Giọng đàn ông trầm thấp xuyên qua tai truyền đến
Trần Tĩnh: “Được tổng giám đốc Phó”
Cô đặt ống xuống dậy về phía văn phòng đang lật tài liệu thấy tiếng bước chân thì mở miệng : “Cà phê”
Trần Tĩnh về phía bàn cà phê cầm một chiếc cốc rót một ly cà phê về bàn làm việc đặt cà phê lên làm việc của
Hương thơm cà phê bay tới
Anh cao lớn dựa bàn tạo thành một vệt sáng Trần Tĩnh đặt cà phê xuống Phó Lâm Viễn đưa mắt cô giọng trầm thấp: “Lại đây”
Trần Tĩnh dừng bước một chút đó về phía
Phó Lâm Viễn đặt tài liệu mặt sang một bên : “Cà vạt”
Cà vạt của thắt rủ xuống làm phần lôi thôi Anh từng kêu cô thắt cà vạt đây là lần đầu tiên Trần Tĩnh dừng một chút qua hai tay nâng cà vạt của lên nghiêng đầu tài liệu đầu ngón tay mảnh khảnh của Trần Tĩnh buộc nghiêm túc
Mà khuy áo của cài
Cô do dự vài giây nếu cài khuy áo thì thắt cà vạt
Cô chỉ thể nới lỏng cà vạt giữ chặt cổ áo khép áo từ từ cài khuy lẽ là bởi vì khi kéo thế làm cổ áo cảm giác kéo xuống
Phó Lâm Viễn liếc mắt về phía cô
Hôm nay cô diện trang sức trang nhã mặt mũi xinh lông mi cong Anh cô chớp mắt
Phó Lâm Viễn đưa một bàn tay ôm lấy eo cô nắm chặt
Cơ thể Trần Tĩnh run lên
Cô dùng sức siết chặt cà vạt của giọng Phó Lâm Viễn trầm đóng tài liệu : “Chặt quá”
Trần Tĩnh mím môi hận thể siết chặt hơn chút nữa