Hoa Hồng Đỏ - Chương 22
Trần Tĩnh: “Vậy thì ”
Lúc ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân Lục Thần Trần Tĩnh gật đầu với Phó Lâm Viễn một cái vẻ mặt bình tĩnh cô xoay ngoài Ánh mắt Lục Thần lập tức dừng ở mặt cô hồi lâu đó mới thu hồi tầm mắt Phó Lâm Viễn đưa đầu lưỡi điếu thuốc nhắm mắt
Sắc mặt càng thêm lạnh lùng Lục Thần ho một tiếng
“Chuyện của Phùng Bảo Châu chuẩn xử lý thế nào đây chúng bàn bạc một chút”
Phó Lâm Viễn liếc một cái Đương nhiên là tâm trạng vui
–
Trở bàn làm việc Trần Tĩnh bắt đầu xử lý công việc bởi vì cô vốn nghiệp chuyên ngành tài chính nên tài liệu nào đến tay cô thì đều xử lý nhanh hơn so với những khác
Trong nhóm của công ty bọn họ thực sự đang bàn luận chuyện Lục Thần theo đuổi cô
Trần Tĩnh @ nhắc tên nhiều lần nhưng cô
Vào buổi chiều nội bộ Phùng thị bùng nổ truyền mấy tin tức mấy nhà đầu tư quyết định rút vốn đầu tư ngay cả hạng mục đang đàm phán cũng thất bại vay ngân hàng cũng từ chối
Trong ba bốn giờ Phùng thị liên tiếp gặp nguy cơ tin tức lên đỉnh điểm lúc năm giờ chiều Người trong công ty lo lắng nội bộ đều cảm thấy chuyện kì lạ tại đột nhiên xảy chuyện như
Cứ tiếp tục như sáng mai giá cổ phiếu của Phùng thị nhất định sẽ giảm mạnh
Một số công ty nắm giữ cổ phiếu của Phùng thị hận thể trở một hai giờ thể bán tháo cổ phiếu của Phùng thị khi thị trường đóng cửa
Tưởng Hoà biết tình huống gửi tin nhắn cho Trần Tĩnh vẻ mặt khiếp sợ
Tưởng Hoà: [Có tổng giám đốc Phó và giám đốc Lục làm Vấn đề là chúng liên quan gì với Phùng thị mà cái cũng làm nữa Chỉ mới ngắn ngủn mấy tiếng]
Trần Tĩnh: [Có liên quan]
Tưởng Hoà: [ ]
Trần Tĩnh: [Công ty XX quỹ XX ngân hàng XX Phó Hằng nắm giữ cổ phần]
Tưởng Hoà sửng sốt vài giây
Nhanh chóng hiểu Phó Hằng cổ phần trong các quỹ công ty và ngân hàng tỷ lệ còn khá lớn mà ngân sách của ngân hàng đều là cổ đông và khách hàng của Phùng thị Cổ phần của bọn họ ở Phùng thị ít Phó Hằng gián tiếp trở thành nhà đầu tư của Phùng thị đây là hiệu ứng bươm bướm
Vẩy cánh một chút Phùng thị lập tức xong đời
Bản thân Phùng thị cũng đã vấn đề từ mấy năm qua khuếch trương cực kì lớn chỉ còn mặt ngoài mà thôi
Lục Thần ở cùng với Phó Lâm Viễn cả ngày mãi đến năm giờ mới rời khỏi phòng của Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh chỗ của thấy bọn họ
Lúc bên ngoài đã thay đổi nghiêng trời lệch đất Người khuấy đục vũng nước là Phó Lâm Viễn gì thay đổi khi về Trần Tĩnh : “Tan tầm về với Tưởng Hoà”
Trần Tĩnh một tiếng
Lục Thần cô nhưng thôi cuối cùng gì
Chuyện giải quyết giải quyết xong
–
Bọn họ Trần Tĩnh cũng dậy rời cô và Tưởng Hoà đến một công ty trang sức để chọn quà sinh nhật cho vợ của Phong Nguyên
Tưởng Hoà còn đang cảm thán chuyện của Phùng thị: “Cậu xem tổng giám đốc Phó làm sẽ bởi vì nhỉ”
Trần Tĩnh lái xe im lặng vài giây : “Chuyện vốn là giám đốc Lục xử lý Phùng thị quản con gái bên ngoài sẽ quản giúp”
Tưởng Hoà gật đầu: “Cũng đúng nhưng mà cũng dễ làm khác hiểu lầm quá vì mỹ nhân mà phá cả toà thành”
Trần Tĩnh khẽ lời nào
Xa hoa tiêu nghìn vàng chỉ vì một mỹ nhân
Trần Tĩnh và Tưởng Hoà đến cửa hàng trang sức Tưởng Hoà những thứ đó đến lóa cả mắt Trần Tĩnh chọn một bộ vòng cổ và hoa tai phiên bản giới hạn giá trị gấp hơn mười lần viên đá quý Phong Nguyên tặng cho cô Trần Tĩnh trở về công ty đặt bộ trang sức két sắt cũng đặt viên đá quý
Cô nhận thứ
Tạm thời Phó Lâm Viễn cũng sẽ phát hiện trong két sắt nhiều hơn một thứ
Mấy ngày kế tiếp Phó Lâm Viễn bận rộn nhiều việc phá huỷ toà thành của những thế còn thu luôn tòa thành của Cho nên ít khi đến Phó Hằng
Vợ của Phong Nguyên tổ chức tiệc sinh nhật ít ở Phó Hằng đều nhận thiệp mời Trần Tĩnh cũng nhận Tiệc sinh nhật là tiệc sinh nhật nhưng thực tế là tập hợp nhân mạch của Nguyên Phong Trần Tĩnh vốn nghĩ liên quan gì đến cô nhưng quà cô chọn đưa tặng
Phó Lâm Viễn cũng chỉ điểm cho cô Trong thời gian thật sự bận
Tưởng Hoà cũng nhận thiệp mời cô nên đã kéo Trần Tĩnh tham gia Trần Tĩnh vì món quà nên cũng chỉ thể cùng cô
Bởi vì hai các cô cũng là nhất thời quyết định nên thuê váy Về nhà tự thay váy của Trần Tĩnh chọn một chiếc váy cúp ngực màu đen
Tưởng Hoà thì mặc váy màu trắng hai giống như hai chị em
Trần Tĩnh mang quà sinh nhật theo tay cầm túi xách nhỏ cùng Tưởng Hoà xuống xe
Sinh nhật của vợ Phong Nguyên tổ chức tại trang viên của Phong Nguyên gió đêm rét lạnh cùng màn đêm mờ ảo Trần Tĩnh nhấc váy bữa tiệc với Tưởng Hoà
“Oa thật ” Tưởng Hoà cảm thán ngay đó cô vỗ vỗ cánh tay của Trần Tĩnh: “Tổng giám đốc Phó kìa”
Trần Tĩnh liếc mắt lập tức thấy Phó Lâm Viễn mặc sơ mi đen cùng quần dài cạnh chiếc bàn cao mặt là một phụ nữ mặc váy đỏ Da của phụ nữ trắng nõn vòng eo thon thả lưng lộ vùng lớn phía cao ngất cô bọc khăn choàng chuyện với
Anh thi thoảng xuống ly rượu của
Vẻ mặt của Phó Lâm Viễn thản nhiên cổ áo mở thưởng thức ly rượu uống phụ nữ đang nghịch tóc cố tình xích gần
Tưởng Hoà tấm tắc một tiếng
“Lại là một theo đuổi tổng giám đốc Phó”
Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt cô thấy Phong Nguyên nên về phía ông hôm nay cô búi tóc lên lộ chiếc cổ mảnh khảnh
Váy cũng ôm lấy vòng eo phá cách chân dài như ẩn như hiện
Cô đưa quà tặng cho Phong Nguyên: “Tổng giám đốc Phong đây là quà tổng giám đốc Phó tặng cho vợ của ông”
Phong Nguyên ồ một tiếng vội vàng buông ly rượu xuống nhận lấy Vừa thấy cách đóng gói đã biết là xa xỉ ông giương mắt : “Cảm ơn thư ký Trần”
Trần Tĩnh mỉm : “Đừng khách sáo”
Phong Nguyên thấy gương mặt xinh của Trần Tĩnh vô cùng cảm thán ông cũng tìm một thư ký như thế ông hỏi Trần Tĩnh: “Gần đây cũng thiếu một thư ký thư ký Trần ai giới thiệu ”
Trần Tĩnh dừng một chút cô lắc đầu
Phong Nguyên: “Tiếc thật”
Vị trí bên của bọn họ tình cờ đối diện với Phó Lâm Viễn bên Phó Lâm Viễn nhấc mắt thì lập tức thấy bóng dáng của Trần Tĩnh Tinh tế trắng nõn thẳng tắp
Làn váy lướt qua chân cô như khẽ vuốt ve
Phó Lâm Viễn buông ly rượu nhân viên phục vụ rót thêm cho một ly xoay xoay ly rượu ngắm nghía Phong Nguyên bảo Trần Tĩnh ăn uống tự nhiên đó bước về phía Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh xoay cô nhận lấy rượu của Tưởng Hoà đưa đến Phong Nguyên gần Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó cảm ơn món quà của ”
Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp: “Đừng khách sáo”
Người phụ nữ phía hỏi: “Quà sinh nhật ”
Người phụ nữ chằm chằm đó tiếp: “Em với một bí mật”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cô mấy giây nhíu mày
Một lúc cúi đầu xuống phụ nữ ghé tai khẽ chuyện
Trần Tĩnh bưng rượu theo Tưởng Hoà đến bên cửa sổ khi cô ngửa đầu uống thì thấy một màn bên Cô dừng một chút đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt rượu trôi xuống cổ họng
Khiến cho cổ họng bỏng rát Cô khẽ ho khan Tưởng Hoà chăm chú ly rượu: “Không rượu vang ”
Trần Tĩnh ngửi một chút: “Có lẽ là rượu vang cất giữ lâu”
Tưởng Hoà chửi thề một tiếng: “Vậy khi nào uống rượu sẽ say ”
Trần Tĩnh: “Không biết nữa”
Mặc dù trong lòng cô đã dự cảm rượu vang chung cất giữ càng lâu thì càng dễ say Cô đã từng chứng kiến những uống rượu đế thì thấy bình thường nhưng khi uống rượu vang cất lâu ngày thì khiến cho đầu óc choáng váng
Tưởng Hoà: “ rượu càng uống càng ngon”
“ ” Trần Tĩnh cụng ly với Tưởng Hoà đêm nay Kiều Tích cũng đến đây cô và vợ của Phong Nguyên gặp mặt một lần hai chuyện với hợp Tưởng Hoà uống rượu với Kiều Tích thuận tiện gặp vợ của Phong Nguyên đêm nay Trần Tĩnh lười biếng qua
Cô uống rượu và màn đêm bên ngoài trang viên
Một nhân viên kế toán khác ở phòng tài chính cũng buồn chán chạy đến uống rượu với Trần Tĩnh hai uống chuyện
Trần Tĩnh cảm thấy thể uống thêm nữa uống nữa sẽ say Cô thời gian đó với cô gái vài câu cầm túi ngoài Cô gọi cho Tưởng Hoà nhưng ai bắt máy mãi cho đến khi nhận tin tức
Tưởng Hoà đưa Kiều Tích uống rượu đến nôn mửa về nhà bảo Trần Tĩnh đợi lát nữa về cùng tổng giám đốc Phó
Trần Tĩnh ngẩn cô xem điện thoại tin là nửa giờ
Trần Tĩnh buông điện thoại Vu Tùng cách đó xa Vu Tùng cũng thấy cô chạy xe đây
Anh : “Kiều Tích uống say Tưởng Hoà đưa cô về để đưa cô về”
Trần Tĩnh bất đắc dĩ cô đầu tìm bóng dáng của Phó Lâm Viễn cô do dự vài giây về phía Vu Tùng: “Vậy đưa về đó đến đón tổng giám đốc Phó thấy sẽ nhanh như ”
Vu Tùng đồng ý mở cửa cho cô
Trần Tĩnh trong xe ấm áp hơn
Vu Tùng đóng cửa
Thấy Phó Lâm Viễn cắn điếu thuốc từ trang viên lúc thể Gió lớn Phó Lâm Viễn về phía chiếc ô tô đen cắn điếu thuốc đặt nghiêng miệng với Vu Tùng: “Đi gọi Trần Tĩnh ”
Giói thổi cổ áo của vết thương do lần đánh thấp thoáng hiện
Vu Tùng chỉ trong xe
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên và mơ hồ thấy bóng ở ghế lông mày nhướng lên về phía cửa xe bên mở cửa xoay xuống
Ánh đèn trong xe cũng mờ ảo
Trần Tĩnh uống rượu nên phản ứng chậm cô dựa cửa kính xe đang ngẩn tóc tai hỗn loạn xương quai xanh tinh xảo xuống chút nữa là chiếc váy cúp ngực
Trần Tĩnh tiếng mở cửa mở mắt lập tức đối diện với ánh mắt hẹp dài của ghế xe nhỏ hẹp Trần Tĩnh theo bản năng thẳng dậy
“Tổng giám đốc Phó”
Gọi xong đầu óc cô choáng váng một lúc đầu ngón tay đặt lên huyệt Thái Dương
Phó Lâm Viễn cất giọng trầm thấp hỏi: “Say ”
Trần Tĩnh lắc đầu nhưng mắt bán chính cô khi cô đang suy nghĩ rời khỏi ghế thì Phó Lâm Viễn đã đưa tay chặn cửa kính chỗ cô vốn đang mở chậm rãi khép
Tim Trần Tĩnh đập nhanh cô ngẩng đầu đang chuyện thì Phó Lâm Viễn cúi đầu ngăn chặn cánh môi cô Trần Tĩnh a một tiếng lúc tay đàn ông cầm lấy cổ tay cô
Anh rời khỏi cô một chút chằm chằm cô: “Lúc thật sự tỉnh táo ”
Môi Trần Tĩnh mang theo tia nước cô há mồm nhưng Phó Lâm Viễn ma sát cổ cô Không đợi cô mở miệng chặn môi cô khiến đầu cô ngửa phía Trần Tĩnh bất lực với tư thế đầu lưỡi đàn ông áp chế cô mơ màng cảm nhận tác dụng của rượu vang mà cô uống lúc nãy
Choáng váng giống như lần nắm chặt cổ cô Trần Tĩnh hôn đến hoa mắt thể phát tý âm thanh nào
Phó Lâm Viễn mút lấy môi cô tay mò xuống nắm lấy eo cô kéo về phía
Trần Tĩnh theo bản năng đưa tay và nắm lấy cổ lông mày nhướng lên lộ một nụ lấp kín môi cô hôn đến lúc cô ngẩng cao cổ bất lực
Vu Tùng khi nhận cuộc gọi xoay chuẩn trở về lái xe mới mở cửa Xoay thấy cảnh tượng xe tim đập liên hồi
Vu Tùng theo phản xạ lùi khỏi ghế lái Anh ngây