Hoa Hồng Đỏ - Chương 21
Yên lặng vài giây Phó Lâm Viễn gần như cúi xuống cô mà
Cơ thể cô nghiêng về phía gần như tạo thành một hình cong khẳng định
Trần Tĩnh mắt : “ tổng giám đốc Phó”
Cô trả lời dứt khoát nhưng bốn chữ tổng giám đốc Phó tỏ rõ hết thảy Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn mở giây tiếp theo mạnh mẽ túm chặt eo của cô kéo cô dựa
Anh nghiêng đầu cách cô gần: “Là bởi vì là tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn gần Trần Tĩnh đến mức cô chống khuỷu tay lên vai ngước mắt lên ánh đèn mờ ảo
Trần Tĩnh rút nhưng
Trần Tĩnh giật thót tim kìm chế đập liên hồi cô há miệng thở dốc: “Phó Lâm Viễn còn thương”
Lần đầu tiên cô gọi là Phó Lâm Viễn lạ
Anh chằm chằm cô hồi lâu nóng trong lòng bàn tay ngừng truyền cô : “Gọi thêm lần nữa”
Trần Tĩnh: “Tổng giám đốc Phó”
Phản xạ thật nhanh Phó Lâm Viễn híp mắt chằm chằm cô vài giây Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt vết máu ở ngực ở tư thế cô khó khăn lau miệng vết thương cho Cô cũng giãy dụa nhưng lòng bàn tay của cứ di chuyển chằm chằm cô
Anh cô cô lo lắng cho với thân phận là một phụ nữ chứ vì là cấp
Trần Tĩnh chột cô phát hiện cái gì cô xử lý đơn giản miệng vết thương cho cuối cùng cũng lau sạch vết máu Một vết thương chạy dài từ bả vai xẹt qua xương quai xanh cũng nhỏ giống như vật nhỏ sắc nhọn quẹt qua cổ áo cũng loang lổ vết máu Trần Tĩnh nhẹ nhàng mở cổ áo
Cô vươn tay với lấy dung dịch oxy già bàn cố hết sức rút thêm cây tăm bông Khi cô đầu Phó Lâm Viễn đang xuống xương quai xanh của cô
Lúc ánh mắt trực tiếp và suồng sã
Trần Tĩnh cảm nhận ánh mắt của cô hít một sâu âm thầm cầu nguyện đến phá vỡ cục diện
lúc di động trong tay Phó Lâm Viễn vang lên thu hồi tầm mắt trượt nút trả lời đặt lên tai
Lục Thần gọi đến ở đầu dây bên xổ một tràng xin : “Thật xin ngàn tính vạn tính tính Phùng Bảo Châu đã trở về phụ nữ điên quả thực quá đáng sợ từng thấy nào cực đoan như thế Chuyện còn sẽ xử lý với Trần Tĩnh thế nào Nhất là Trần Tĩnh sợ lắm ”
Phó Lâm Viễn liếc Trần Tĩnh một cái: “Bị dọa sợ”
Lục Thần càng sốt ruột: “Bây giờ qua đó”
“Cút”
Câu dứt Lục Thần phản ứng : “ đúng hiện giờ thể qua cô chắc là đang giận Cái mệnh của mới bắt đầu đã chuyện gì cũng làm xong”
Phó Lâm Viễn im lặng đó : “Tôi sẽ xử lý Phùng Bảo Châu”
Lục Thần xong lập tức sợ hãi: “Anh xử lý thế nào Hai năm nay Phùng thị đang lên lần tống cô tù nửa tháng tốn nhiều công sức làm cuối cùng chỉ thể đưa cô nước ngoài mẹ của cô như ăn thịt đến nơi”
Phó Lâm Viễn đáp trực tiếp ngắt máy
Bên Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm cô rửa sạch miệng vết thương cho tiêu độc bôi thuốc mỡ Cô kỹ miệng vết thương : “Tổng giám đốc Phó bệnh viện khám ”
“Không cần”
Trần Tĩnh gật đầu
Lúc bên cánh cửa truyền đến tiếng chìa khóa tra lỗ đó cạch một tiếng Trần Tĩnh theo phản xạ lên lúc gì cản trở nữa
“Cục cưng Tĩnh Tĩnh” Tưởng Hoà mang đồ ăn chạy : “Cậu Tớ …”
Cô thấy Phó Lâm Viễn sô pha thì đột nhiên giọng đông cứng
Cô ngây vài giây: “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn tựa ghế dựa chầm chậm cài khuy áo ừ một tiếng Vẻ mặt Tưởng Hoà khiếp sợ cô về phía Trần Tĩnh Trần Tĩnh chỉ hộp thuốc mặt đất Tưởng Hoà xuống về phía Phó Lâm Viễn cổ áo vết máu cô hiểu
Cô dùng : “Anh thương ”
Trần Tĩnh gật đầu
Tưởng Hoà ngạc nhiên đám đó dám làm Phó Lâm Viễn thương
Trong phòng một đàn ông như huống chi đây còn là ông chủ của cô Tưởng Hoà cẩn thận đặt đồ ăn lên bàn qua cùng Trần Tĩnh
Giống như ở công ty Phó Lâm Viễn chuyện mấy bọn cô
Dù cũng là ông chủ thù vẫn là ông chủ
Im lặng một lúc
Phó Lâm Viễn sửa cổ áo xong xắn tay áo sơ mi lên các cô một cái chủ yếu là Trần Tĩnh Sau đó dậy giọng trầm thấp: “Bắt đầu từ ngày mai hai sẽ làm và tan làm cùng ”
Tưởng Hoà lập tức đáp : “Vâng ”
Người ở cao rõ ràng căn phòng khách nhỏ bé thể chứa vị Phật lớn như lên thôi đã cảm giác áp bách Anh Trần Tĩnh một cái bỏ tay túi quần về phía cửa
Tưởng Hoà ở gần cô bước nhanh đến giúp mở cửa
Phó Lâm Viễn ngoài chân đàn ông dài đầu ngón tay miết đường viền cổ áo dính máu vẻ mặt kiên nhẫn trong thang máy
Tưởng Hoà thấy đã trong thang máy thì đóng cửa
Trở về phía Trần Tĩnh cô giữ chặt lấy tay Trần Tĩnh xem xét từ xuống
Trần Tĩnh : “Tớ nhờ tổng giám đốc Phó”
Tưởng Hoà cô từ xuống xong thở một cả bình tĩnh : “May là việc gì tớ thật sự sợ đó Vu Tùng gọi bảo tớ về với ức hiếp tớ còn đợi tài xế đến đón mà đón taxi về nhà luôn”
Trần Tĩnh xoa tóc cô : “Không gì yên tâm ”
Tưởng Hoà ừ một tiếng
“Tổng giám đốc Phó thương ở Tớ thấy áo của vết máu”
Trần Tĩnh sững cô chỉ bả vai kéo đến xương quai xanh: “Nơi ”
Tưởng Hoà ồ một tiếng: “Khó trách vết thương nặng chứ”
Trần Tĩnh lắc đầu: “Cũng nặng lắm tớ hỏi bệnh viện lẽ là ”
“Vậy là nhưng mà một tổng giám đốc Phó dư sức xử lý bọn đó tớ đánh giỏi”
Trần Tĩnh yên lặng mấy giây
Có thể đánh cô rõ nhưng lúc hiện trường hỗn loạn cô chỉ lo thương Mấy đàn ông đánh tàn nhẫn như giết
là một trận tai bay vạ gió mà
Trần Tĩnh dọn dẹp hộp thuốc Tưởng Hoà mở đồ ăn khuya Trần Tĩnh đem hộp thuốc bỏ chỗ cũ đó xuống sô pha Cô mở chiếc túi nhỏ lấy điện thoại chiếc điện thoại đã vỡ thành hai mảnh mặt và mặt tách rời
Tưởng Hoà thấy gần : “Là bọn làm ”
Trần Tĩnh ừ một tiếng
Tưởng Hoà nghiến răng: “Phải để họ đền”
Trần Tĩnh cố gắng ghép nó khởi động máy màn hình đã nát còn may là vẫn thể khởi động nhưng giao diện mờ Trần Tĩnh phòng và xung quanh tìm thấy một chiếc điện thoại cũ đó bắt đầu chuyển dữ liệu trong điện thoại sang Tưởng Hoà gắp một miếng thịt nướng cho cô : “Đã chúng tôn trọng nhưng thể yêu đương những như giám đốc Lục bạn gái của nhiều xuất thân cao quý Chúng gặp như thế chỉ thể đánh”
Trần Tĩnh gật đầu nhai thịt
Dữ liệu nhanh chóng chuyển thành công máy cũ bật lên màn hình sáng Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm Cô tìm một chiếc túi trong suốt và đặt chiếc máy hỏng đó
Tưởng Hoà thấy túi của cô đều bẩn hết thì giúp cô trút những thứ khác : “Ngày mai nên mang đến tiệm giặt”
Trần Tĩnh đồng ý
Trải qua một đêm như thế Trần Tĩnh cũng mệt mỏi ăn khuya cùng Tưởng Hoà dọn dẹp tắm rửa Trần Tĩnh tắm ba đoá hoa hồng trắng vẫn đẽ cao quý như ban đầu khiến khác dám tuỳ tiện chạm Cô mặc áo ngủ về phòng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn Wechat cho Vu Tùng
Trần Tĩnh: [Những đêm nay như thế nào ]
Vu Tùng: [Đang xử lý cô chứ]
Trần Tĩnh: [Tôi ]
Trần Tĩnh: [Trên tổng giám đốc Phó vết thương nhắc nên dính nước]
Vu Tùng: [Được cô nghỉ ngơi sớm ]
Trần Tĩnh: [Anh cũng ]
Sau khi đặt điện thoại xuống Trần Tĩnh cúi mở ngăn kéo lấy một cuốn sổ tay trong đó Khi còn đại học cô thích chơi thứ cùng với bạn học bởi vì nó giảm bớt áp lực Cô để bất kỳ từ nào trong sổ chỉ vẽ một số hình chibi cho đó lật tới trang cuối
Cô xuống một chữ ở trang cuối cùng của quyển sổ
Fly
Ước một ngày nào đó em thể về phía
Cô chạy tới chiếc thuyền lớn của ngắm cảnh vật xinh ở đó ngắm buổi đêm đỉnh núi
Chỉ là Trần Tĩnh nghĩ tới những điều bất ngờ sẽ xảy
Cô khép sổ xuống
Tưởng Hoà tắm rửa xong ổ chăn ôm lấy cô hỏi: “Đêm nay thời điểm tổng giám đốc Phó cứu cực kì trai ”
Trần Tĩnh im lặng đáp
Tưởng Hoà he he ấn trái tim đang đập của cô
“Lúc tim đập dữ dội ”
Trần Tĩnh kéo tay cô : “Tớ sợ thương ông chủ thương vì tớ thì còn thể thống gì nữa”
“Cậu đó đừng nghiêm túc như thỉnh thoảng thể tưởng tượng một chút mà”
Trần Tĩnh đáp
Tưởng Hoà ôm chiếc eo mềm mại của cô: “Cậu thơm quá”
“Cậu cũng ” Trần Tĩnh ôm cô hai ầm ĩ chốc lát ngủ Trong mơ Trần Tĩnh thấy một biển máu bộ toà thành mà cô xây dựng từ từ sụp đổ
Ngày hôm Trần Tĩnh và Tưởng Hoà từ khu chung cư đến cổng lớn của khu chung cư sự hỗn loạn đêm qua thì bây giờ đã yên ắng trở Lúc Trần Tĩnh đã thật sự thấy chú bảo vệ gọi đến nhưng mà Phó Lâm Viễn giải quyết nhanh hơn
Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt
Hai hai trạm tàu địa ngầm đến Phó Hằng từ khá sớm
Vừa đến cửa công ty đã thấy Lục Thần đó hút thuốc khi thấy Trần Tĩnh thì lập tức xuống bậc thang mặt thiếu vẻ cà lơ phất phơ : “Thư ký Trần chuyện tối hôm qua thật xin nghĩ tới sẽ làm cô thương”
Trần Tĩnh sắc mặt mệt mỏi của Gặp như Phùng Bảo Châu quả thật quá đáng sợ
Cô : “Anh Lục quả thật chuyện ảnh hưởng nhỏ đến một thường như cố gắng làm việc ở Bắc Kinh dễ dàng gì chỉ yên sống thôi”
Cô uyển chuyển từ chối
Lục Thần trong lòng thở : “Cô bình thường chỗ nào từng thấy thư ký nào giỏi như cô cả chuyên nghiệp giỏi giang Nếu Phó Lâm Viễn cũng sẽ chọn cô làm thư ký của ”
Trần Tĩnh yên lặng vài giây: “Anh Lục quá khiêm tốn ”
Lục Thần vuốt tóc cô : “Cô yên tâm chuyện như tuyệt đối sẽ xảy nữa sẽ cho cô một cuộc sống yên ”
Trần Tĩnh sững
Cô : “Cảm ơn tổng giám đốc Lục”
Lục Thần thở dài chống eo đến mặt chằm chằm cô: “Tôi sẽ thể hiện thành ý của ”
Trần Tĩnh theo bản năng lùi về một bước
Lúc một chiếc xe màu đen dừng ở đằng cửa xe mở Phó Lâm Viễn xuống xe cổ áo mở sắc mặt lạnh lùng về phía bên đó lướt qua bọn họ
Lục Thần thấy nhướng mày hô lên
Anh trả lời trực tiếp Vu Tùng ở trong xe bọn họ mấy lần Vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh gật đầu với Lục Thần đó kéo Tưởng Hoà ngang qua Tưởng Hoà ho một tiếng đưa mắt Lục Thần đang suy sụp đàn ông dáng vẻ suy sụp cũng đáng tiếc là công tử trăng hoa
Vào đến công ty Tưởng Hoà kề sát Trần Tĩnh : “Lần đầu thấy tổng giám đốc Lục như thế từ tới nay đều vui vẻ”
Trần Tĩnh đáp cô khẽ thở một đợi thang máy
Mới ít làm thấy bọn họ lẽ đến giữa trưa thì tin đồn sẽ truyền khắp công ty Cửa thang máy mở Trần Tĩnh thang máy
Thang máy mở cô về phía bàn làm việc Lúc cô bàn làm việc đặt chiếc túi nhỏ xuống bình tĩnh tâm trạng một chút
Sau đó cô mới về phía văn phòng của Phó Lâm Viễn
Anh đang cởi áo khoác và treo lên dáng cao lớn
Trần Tĩnh đến bàn cà phê đó pha cà phê cho Phó Lâm Viễn kéo tay áo sơ mi vẻ mặt thay đổi
Cả văn phòng tĩnh lặng chỉ mỗi âm thanh máy pha cà phê vang lên cà phê chảy trong ly Trần Tĩnh bưng ly cà phê về phía Phó Lâm Viễn về phía bàn làm việc đầu ngón tay tuỳ ý lật tài liệu bàn Trần Tĩnh qua đó đặt cà phê sang một bên ngẩng đầu cô một cái
Trần Tĩnh dừng nhẹ giọng hỏi: “Miệng vết thương của tổng giám đốc Phó còn đau ”