Hoa Hồng Đỏ - Chương 20
Phó Lâm Viễn cởi áo khoác ném trong lòng Trần Tĩnh nới lỏng cổ áo một chút và : “Không cần trang trọng như ”
Nói xong bước phòng phỏng vấn Người tổ chức thấy cũng vội theo nên chỉ thể làm theo lời
Trần Tĩnh thở dài cầm chiếc áo khoác của tay bước phòng phỏng vấn
Những cuộc phỏng vấn kiểu họ đều hỏi những câu hỏi chuyên nghiệp Trần Tĩnh ở cửa phòng phỏng vấn lắng câu hỏi của phóng viên trả lời từng câu hỏi một thậm chí còn mặc áo khoác cằm vẫn còn vết sẹo nhỏ
Ngoài cùng còn CEO của ba công ty khổng lồ khác nhưng Phó Lâm Viễn vẫn ở giữa
Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây trông thoải mái phóng túng nhiều ngắn gọn
vô cùng hấp dẫn Trần Tĩnh ở cửa lặng lẽ
Sau khi kết thúc tổ chức cũng sắp xếp một bữa tiệc Phó Lâm Viễn tham gia Phó Hằng còn nhiều việc làm Phong Nguyên dẫn cấp của đến Phó Hằng
Trần Tĩnh chú ý đến món quà Phong Nguyên mang đến thứ sáu
Lúc cô mới mở đánh giá giá trị của món quà đó là một viên đá quý màu xanh lục thể dùng để làm mặt dây chuyền đeo cổ Nó khá đắt khi Trần Tĩnh đánh giá giá cả cô bắt đầu mua một món quà cho vợ của Phong Nguyên
Hôm nay Phong Nguyên ở tập đoàn Phó Hằng chờ đến khuya Phó Lâm Viễn bận rộn và mở hai cuộc họp cấp cao Phong Nguyên đã đợi trực tiếp trong văn phòng của Trần Tĩnh pha trà cho ông
Buổi tối Phong Nguyên vẫn rời Phùng Chí cũng đến gặp Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh cũng tăng ca
Khi màn đêm buông xuống cảnh thành phố khi từ tầng cao nhất
Tám giờ ba mươi tối
Sau khi Trần Tĩnh thành công việc của cô bắt đầu thu dọn bàn làm việc lúc Phùng Chí và Phong Nguyên đã hai xuống thang máy trò chuyện Tưởng Hoà tối nay sinh nhật của một bạn cùng lớp vì cô tăng ca mà uống rượu với cô đã gửi cho Trần Tĩnh một tin nhắn WeChat hỏi cô cô mang thức ăn về
Trần Tĩnh trả lời là cần
Lúc tiếng bước chân từ trong văn phòng truyền đến Trần Tĩnh ngước mắt lên Phó Lâm Viễn ôm áo khoác cắn một điếu thuốc trầm giọng cô
“Tan làm”
Trần Tĩnh gật đầu
Anh ném chìa khóa xe cho cô: “Cô lái ”
Trần Tĩnh sững sờ đó nhận Vu Tùng đã đón ai đó hình như đang đón bạn gái của thiếu gia nhà họ Cố Trần Tĩnh lấy chìa khóa thật trùng hợp khi chiếc xe mà giao tối nay đã Tưởng Hoà lái xe công sử dụng cho mục đích cá nhân Trần Tĩnh đương nhiên che đậy xe của Tưởng Hoà gần đây đã đem sửa Cô dọn dẹp xong thì mang theo túi
Cô theo Phó Lâm Viễn dập điếu thuốc và bước thang máy
Trần Tĩnh cũng cô liếc chiếc chìa khóa tay đây là xe SUV của Trần Tĩnh thầm nghĩ dám để cô lái
nếu phân phó thì cô chỉ thể theo
Sau khi xuống lầu xe đã đỗ ở bãi đậu xe cửa tòa nhà Trần Tĩnh liếc chiều cao của xe do dự lên xe may mắn thay chiếc xe cùng hãng với chiếc xe mà đã đưa cho cô lái thoạt thì khó mấy
Cánh cửa của ghế phụ mở Phó Lâm Viễn trong
Trần Tĩnh sửng sốt đó ngước mắt : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn ngả về phía kẹp một điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay đặt tay lên cửa sổ xe trầm giọng : “Đến khu nhà của cô đó tự ”
Đây là để kiểm tra kỹ năng lái xe của cô
Trần Tĩnh buồn khi chính thức trở thành thư ký năm ngoái đưa cho cô chìa khóa xe và yêu cầu cô học lái xe
Bây giờ hình như đã một năm rưỡi cô chậm cũng may còn Vu Tùng và chú Lý nhưng chú Lý là của nhà họ Phó chủ yếu ở nhà họ Phó lúc nào cần thì mới nhờ chú Lý hỗ trợ
Trần Tĩnh khởi động xe chậm rãi lái chiếc xe cao lớn khỏi gara tầng hầm Phó Lâm Viễn mở cửa kính xe cắn một điếu thuốc ôm mặt vẻ mặt lạnh lùng quan sát ô tô với vận tốc chậm như rùa
Trần Tĩnh hít một thật sâu cô lo lắng
Cũng sợ cô chậm may mà buổi tối nhiều xe
Tuy nhiên nhà cô ở xa Phó Hằng dù lái chậm cũng sẽ tới nơi Trần Tĩnh buông tay lái và Phó Lâm Viễn kẹp một điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay và liếc xéo cô
“Tốt lắm”
Trần Tĩnh tháo dây an và : “Đến nhà tổng giám đốc Phó thong thả nhé sẽ luyện tập chăm chỉ hơn”
“Ừm”
Trần Tĩnh mở cửa xe xuống xe và đến cổng khu dân cư gió khá mạnh
Lúc đột nhiên bốn năm đàn ông chạy đến gần bao vây lấy Trần Tĩnh
Việc đã sắp xếp từ bọn họ bao vây cô ở giữa
Trần Tĩnh xách túi giày cao gót ngẩn chằm chằm những đàn ông “Mấy …”
“Chậc chậc” Có một phụ nữ cách đó xa đó cô tiến đến hai tay chống eo tóc xoăn khoác áo dài khoanh tay : “Cô tên là Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh ánh mắt của cô: “ cô là ai”
“Đồ biết hổ cô quyến rũ cổ đông của công ty đúng Tôi đã thấy nhiều phụ nữ như cô Làm thư ký chỉ là tìm một phiếu ăn uống lâu dài nhưng cô quyến rũ Lục Thần Đèn của tòa nhà chỉ thể mở cho mà thôi cô là cái thá gì chứ”
Trần Tĩnh lắng đây là nợ phong lưu của Lục Thần
Trần Tĩnh vẻ mặt bình tĩnh : “Tôi và Lục quan hệ gì”
“Anh Lục” Người phụ nữ lạnh một tiếng: “Anh Lục Đây là cái tên thân mật mà cô gọi ”
Cô liếc những đàn ông
Vài đàn ông bắt đầu chộp lấy chiếc túi nhỏ của Trần Tĩnh Trần Tĩnh giật
Nói chuyện thì nhưng ngờ bọn họ hành động cô đã cố gắng giật túi xách nhưng dùng sức thì đối phương càng kéo mạnh hơn
Điện thoại di động của cô ở trong túi Không cách nào cầu cứu với bên ngoài
lúc Phó Lâm Viễn vốn đã rời chiếc SUV màu đen chạy tới dừng cách đó xa đèn pha bật sáng xuống xe ngậm điếu thuốc tới đây quấn lấy cổ đàn ông mặt Trần Tĩnh Trong lúc hỗn loạn Trần Tĩnh thấy khuôn mặt lạnh lùng và cứng rắn đôi mắt đằng đằng sát khí
Anh ném đàn ông kéo thẳng cánh tay của Trần Tĩnh và chằm chằm phụ nữ
“Phùng Bảo Châu” Giọng của trầm thấp lạnh lùng
Nhìn thấy Phùng Bảo Châu sửng sốt vài giây đó là vẻ mặt hoảng sợ nhưng giây tiếp theo cô : “Là tổng giám đốc Phó ”
Phó Lâm Viễn vẻ mặt thay đổi: “Cút ngay”
“Cút” Phùng Bảo Châu cố ý tiến lên một bước: “Phùng Bảo Châu từng sợ ai Xem thư ký Trần chỉ câu dẫn Lục Thần nhà chúng mà còn cả nữa”
Bị sỉ nhục thế Trần Tĩnh cũng chỉ biết nhắm mắt chịu đựng lấy điện thoại di động gọi báo cảnh sát
Tuy nhiên ngay giây tiếp theo một trong số những đàn ông bất ngờ đánh điện thoại đồng thời cũng đánh trúng cánh tay của cô đàn ông đánh khiến cho cánh tay của Trần Tĩnh đau
Phó Lâm Viễn đột nhiên đầu
Giây tiếp theo kéo cô lưng những đàn ông đó bắt đầu lao đánh Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn chạm đầu lưỡi đầu điếu thuốc né tránh nắm đấm của đàn ông nắm lấy tay của một đàn ông khác và tung một cú mặt
Những tiếng la hét đột ngột vang lên Khung cảnh bỗng trở nên hỗn loạn
Trần Tĩnh vô cùng kinh hãi
Điện thoại di động của cô đã mấy họ giẫm lên làm vỡ
Cô Phó Lâm Viễn trong bóng đêm tim cô đập loạn xạ cánh tay cũng Phùng Bảo Châu nắm lấy Trần Tĩnh lạnh giọng hét lên: “Cô điên Cô tên là Phùng Bảo Châu Cô xong đời ”
“Ồ” Phùng Bảo Châu đưa tay nắm lấy khuôn mặt của Trần Tĩnh cô : “Cô nghĩ sợ ”
Trần Tĩnh tránh khỏi đầu ngón tay của cô
Hai xô đẩy Trần Tĩnh làm tổn thương bất cứ ai cô chỉ phòng thủ ngừng tránh Phùng Bảo Châu Phùng Bảo Châu rõ ràng là làm gì đó với cô ngay khi Phùng Bảo Châu định véo mặt Trần Tĩnh cô đã Phó Lâm Viễn đá bụng trực tiếp khuỵu xuống
Phó Lâm Viễn kéo cánh tay của Trần Tĩnh nhấc điện thoại và gọi cho Vu Tùng
“Đến khu dân cư Nhã Trí ngay cho ”
Trần Tĩnh Thấy cổ của Phó Lâm Viễn đầy máu cô hoảng sợ
“Anh làm Có ”
Phó Lâm Viễn rõ ràng là tức giận sắc mặt trông tệ lạnh lùng giữ cánh tay cô cất điện thoại nhặt chiếc túi nhỏ và chiếc điện thoại hỏng mặt đất của cô lên bỏ điện thoại chiếc túi nhỏ kéo cô đến cổng khu dân cư
“Cô về để dọn dẹp đống ”
Trần Tĩnh dùng tay trái nắm lấy cổ tay cô lắc đầu
Phó Lâm Viễn đôi mắt đầy nước và hoảng sợ của cô rõ ràng cô đang hoang mang suy nghĩ vài giây : “Tôi lên với cô nơi giao cho Vu Tùng”
Trần Tĩnh chỉ thấy vết máu cổ cô gật đầu và kéo khu dân cư
Trong số đó còn một đàn ông thương nặng nhẹ kinh hãi liếc Phó Lâm Viễn nhanh chóng chạy đến đỡ Phùng Bảo Châu đang ho khan đầu ngón tay run rẩy: “Cô chủ cô chủ…”
Vào đến nhà hồn phách đã mất của Trần Tinh như trở về với thân xác cô đặt chiếc túi nhỏ xuống chạy phòng lấy hộp thuốc mang ngoài Phó Lâm Viễn liếc căn hộ nhỏ hai phòng ngủ và một phòng khách đó xuống ghế sô pha cầm điện thoại di động lên và gọi cho Lục Thần
Ai mà ngờ Lục Thần mãi bắt máy mặt lạnh lùng như nước
Trần Tĩnh đặt hộp thuốc xuống xổm thảm mở lấy nước oxy già từ trong đó lọ nước oxy già của cô còn mở Trần Tĩnh mở một lúc cô quỳ một chân xuống cô nhúng một miếng bông gòn dày lên lau vết thương cho
Cô lau vết máu xem vết thương thế nào ở và nên đến bệnh viện
vết máu nhanh chóng thấm đẫm miếng bông gòn của cô Trần Tĩnh thay một cái khác lúc cô thẳng lên thì lảo đảo Phó Lâm Viễn theo phản xạ đưa tay giữ eo cô cả hai đều đơ
Ánh sáng ở đây tương tự như đêm đó Phó Lâm Viễn tắt điện thoại di động vẫn đang số véo mạnh eo cô khiến nửa thân của cô nghiêng về phía
Trần Tĩnh đang cầm một chiếc tăm bông tay ngước mắt lên trong mắt chút giật ngượng ngùng
Phó Lâm Viễn rũ mắt xuống bắt gặp ánh mắt của cô ánh sáng chiếu mắt cô cực kỳ dịu dàng